Mười bảy năm sau khi thất lạc, tôi được nhà họ Lục nhận về.
Trong tiệc nhận thân, cha mẹ ruột giới thiệu thiên kim giả trước, rồi mới miễn cưỡng nhắc đến tôi. Anh trai đứng trước mặt cả giới thượng lưu, lạnh giọng c//ảnh c//áo tôi: “Huyền Âm, Vãn Vãn ở nhà họ Lục mười bảy năm, không ai được phép b//ắt n//ạt em ấy. Em tốt nhất nên biết điều.”
Tôi không cãi.
Chỉ nhìn chiếc vòng ngọc trên tay Lục Vãn Vãn rồi hỏi: “Đồ lấy từ quan tài, cô cũng dám đeo?”
Cả sảnh tiệc lập tức im phăng phắc.
Lục Vãn Vãn đỏ mắt, cha mẹ ruột mắng tôi ác độc, anh trai ép tôi xin lỗi trước mặt mọi người. Bọn họ nói tôi quê mùa, mê tín, lòng dạ hẹp hòi, vừa về nhà đã không dung nổi em gái.
Sau đó, nhà họ Lục mời đại sư đến vạch trần tôi.
Không ngờ vị đại sư kia vừa nhìn thấy tôi đã q//uỳ xuống.
“Huyền đội trưởng, tôi không biết đây là hiện trường của cô!”
Ngay lúc đó, đèn trong sảnh tiệc vụt tắt. Gương lớn sau lưng Lục Vãn Vãn nứt toác, một cô gái mặc váy đỏ bò ra từ trong gương, ôm lấy cổ cô ta, khàn giọng cười: “Cô chiếm phòng của ta, chiếm tên của ta, chiếm cả mệnh của ta. Bây giờ, trả lại đi.”
Cả nhà họ Lục s//ợ đến mềm chân.
Mười phút sau, xe đen của Cục Quản Lý Sự Kiện Tâm Linh Đặc Biệt phong tỏa biệt thự. Đội viên mặc đồng phục đen bước qua đám hào môn đang run rẩy, đồng loạt cúi đầu trước mặt tôi.
“Cục trưởng Huyền, sự kiện Lục gia đã thăng cấp A. Xin cô chỉ huy.”
Lúc ấy, cha mẹ ruột mới biết, đứa con gái mà họ chê quê mùa là người duy nhất có quyền tiếp quản hiện trường.
Anh trai mới biết, người hắn ép xin lỗi là cấp trên trực tiếp của vị đại sư hắn tôn kính.
Còn Lục Vãn Vãn mới biết, thứ cô ta c//ướp suốt mười bảy năm không chỉ là thân phận thiên kim nhà họ Lục.
Mà là một cái mạng.
Tôi bước qua đám người từng khinh thường mình, nhìn cả nhà họ Lục q//uỳ xuống cầu cứu, chỉ khẽ cười.
“Bây giờ tin rồi?”
“Muộn rồi.”
Chương 1: Đồ lấy từ quan tài
Tôi được nhà họ Lục tìm về vào ngày hồ sơ cấp A của Cục Quản Lý Sự Kiện Tâm Linh Đặc Biệt chuyển sang màu đỏ.
Trên màn hình máy tính bảng, dòng chữ cuối cùng được in đậm bằng mực đen:
Địa điểm điều tra: Lục gia.
Đối tượng liên quan: Lục Vãn Vãn.
Ghi chú: Nghi ngờ có dấu hiệu đổi mệnh.
Tôi nhìn ba dòng chữ đó một lúc, sau đó tắt màn hình, nhét máy tính bảng vào chiếc vali gỗ bên cạnh.
Ngoài cửa xe, tài xế nhà họ Lục thỉnh thoảng lại nhìn tôi qua kính chiếu hậu. Ánh mắt ông ta rất kín đáo, nhưng tôi vẫn nhận ra được sự tò mò và khinh thường trong đó.
Có lẽ trong mắt ông ta, tôi chỉ là một cô gái mười bảy tuổi vừa được đón từ vùng quê hẻo lánh về.
Áo khoác đen cũ.
Quần dài màu xám.
Giày thể thao sạch sẽ nhưng đã bạc màu.
Trên cổ tay trái còn quấn một sợi chỉ đỏ.
Hoàn toàn không giống thiên kim hào môn.
Tài xế cố nặn ra nụ cười, nói: “Tiểu thư Huyền Âm, sắp đến nhà rồi. Hôm nay ông bà chủ chuẩn bị tiệc nhận thân rất lớn cho cô, khách khứa đến đông lắm. Cô… lát nữa nhớ nói chuyện cẩn thận một chút.”
Tôi ngước mắt nhìn ông ta qua kính.
“S//ợ tôi làm mất mặt nhà họ Lục à?”
Tài xế nghẹn lại, vội vàng phủ nhận: “Không phải, tôi không có ý đó. Chỉ là cô vừa trở về, có nhiều quy tắc chưa quen. Hơn nữa cô Vãn Vãn tính tình yếu mềm, ông bà chủ cũng dặn…”
Ông ta nói đến đây thì đột nhiên im bặt.
Có lẽ chính ông ta cũng nhận ra mình lỡ lời.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Xe đang chạy qua con đường rộng dẫn vào khu biệt thự cao cấp nhất thành phố. Hai bên đường là hàng cây được cắt tỉa ngay ngắn, dưới nắng chiều, mọi thứ đều sáng sủa, sạch sẽ, đắt đỏ đến mức không có lấy một hạt bụi.
Nhưng càng đến gần Lục gia, mùi âm khí trong không khí càng nặng.
Tôi hạ kính xe xuống một khe nhỏ.
Gió lạnh lùa vào.
Ở cuối con đường, căn biệt thự màu trắng của nhà họ Lục dần hiện ra sau cánh cổng sắt lớn.
Trên mái nhà treo đèn lồng đỏ.
Trong sân đặt đầy hoa tươi.
Ngoài cổng đậu rất nhiều xe sang.
Người ngoài nhìn vào, chắc chắn sẽ nghĩ hôm nay là ngày vui.
Nhưng trên cánh cổng sắt của Lục gia, tôi nhìn thấy một sợi khí đen mảnh như tóc đang chậm rãi bò xuống, quấn quanh vòng hoa chào mừng.
Hoa hồng trắng vừa được cắm vào bình, cánh hoa bên ngoài đã bắt đầu thâm đen.
Tôi khẽ cười.
Tiệc nhận thân?
Không.
Nhìn giống tiệc chiêu hồn hơn.
Xe dừng lại trước cửa chính.
Tài xế xuống xe mở cửa cho tôi. Ông ta vừa định giúp tôi xách hành lý, tôi đã tự tay kéo chiếc vali gỗ xuống.
Vali không lớn, mặt gỗ màu nâu sẫm, góc cạnh bọc đồng, bên trên dán một lá bùa màu vàng đã cũ.
Tài xế vừa thấy lá bùa kia, sắc mặt hơi cứng lại.
“Tiểu thư, thứ này…”
“Đừng chạm vào.” Tôi nói.
Tay ông ta lập tức rụt về.
Đúng lúc đó, cửa biệt thự mở ra.
Một người phụ nữ trung niên mặc váy nhung màu tím bước ra trước. Bà có gương mặt được chăm sóc rất kỹ, dáng vẻ đoan trang, khí chất quý phái. Nhưng khi nhìn thấy tôi, nụ cười trên mặt bà rõ ràng khựng lại trong chớp mắt.
Đó là mẹ ruột của tôi, Tống Uyển.
Theo sau bà là cha tôi, Lục Hoài Sơn, chủ tịch tập đoàn Lục thị.
Bên cạnh ông còn có một thanh niên mặc vest đen, dáng người cao ráo, gương mặt lạnh lùng. Anh ta là anh trai cả của tôi, Lục Cảnh Thần.
Cuối cùng là một cô gái mặc váy trắng.
Cô ta đứng sau Tống Uyển nửa bước, mái tóc dài xõa trên vai, mặt nhỏ trắng bệch, đôi mắt đỏ hoe như vừa khóc. Trên cổ tay cô ta đeo một chiếc vòng ngọc trắng, trong suốt, bóng mịn, vừa nhìn đã biết là đồ quý.
Nhưng thứ khiến tôi chú ý không phải giá trị của chiếc vòng.
Mà là sợi m//áu đen đang chuyển động bên trong ngọc.
Lục Vãn Vãn.
Thiên kim giả của nhà họ Lục.
Cũng là đối tượng liên quan được viết trong hồ sơ cấp A.
Tống Uyển nhìn tôi một lúc, sau đó bước lên, giọng hơi nghẹn: “Con là… Huyền Âm?”
Tôi gật đầu.
Bà lập tức đỏ mắt, có lẽ định ôm tôi. Nhưng Lục Vãn Vãn phía sau bỗng khẽ ho một tiếng.
Động tác của Tống Uyển dừng lại.
Bà quay đầu nhìn Lục Vãn Vãn theo bản năng, ánh mắt lập tức mềm xuống: “Vãn Vãn, con không khỏe à?”
Lục Vãn Vãn vội lắc đầu, nở một nụ cười yếu ớt.
“Con không sao đâu mẹ. Hôm nay là ngày chị về nhà, mẹ đừng lo cho con.”
Cô ta nói xong, lại nhìn sang tôi.
Đôi mắt vừa đỏ vừa ướt.
“Chị, em biết em không phải con gái ruột của ba mẹ. Nếu chị không thích em ở lại, em có thể dọn đi. Em không muốn vì em mà chị không vui.”
Một câu nói vừa dứt, sắc mặt cả nhà họ Lục lập tức thay đổi.
Tống Uyển ôm lấy vai cô ta, đau lòng nói: “Con nói bậy gì vậy? Con ở nhà này mười bảy năm, sao có thể nói đi là đi?”
Chaporia
Bình Luận (0)