“Thu hồi thứ của tôi.”
Tống Uyển khóc gọi:
“Đừng đi!”
Tôi dừng lại một giây.
Không phải vì cảm động.
Mà vì câu nói này, mười bảy năm trước bà không kịp nói với tôi.
Tôi quay đầu nhìn bà.
“Nếu bà thật sự muốn làm mẹ tôi.”
“Thì từ giờ học cách tin tôi.”
Nói xong, tôi bước vào gương.
Chương 5: Trả lại mệnh
Bên trong gương lạnh hơn tôi tưởng.
Căn phòng đỏ nhìn từ ngoài gương đã quỷ dị.
Bước vào rồi mới phát hiện, mỗi một món đồ trong phòng đều mang theo hơi thở của người ch//ết.
Rèm đỏ làm từ vải liệm.
Giường gỗ khắc phù văn trấn hồn.
Đèn dầu cháy bằng mỡ thi.
Trên bàn trang điểm đặt một chiếc lược gỗ, từng răng lược quấn đầy tóc đen.
Lục Vãn Âm đi bên cạnh tôi.
Cô ta không còn ôm lấy Lục Vãn Vãn nữa.
Dáng vẻ lúc này trông giống một cô gái mười bảy tuổi bình thường hơn.
Nếu bỏ qua bộ váy đỏ ướt sũng và đôi chân không chạm đất.
Cô ta nhìn chiếc quan tài nhỏ giữa phòng.
“Ta bị nhốt ở đây từ khi có ý thức.”
“Ngày nào cũng nghe thấy bên ngoài có người gọi tên Lục Vãn Vãn.”
“Ban đầu ta tưởng họ gọi ta.”
“Sau này mới biết, họ gọi kẻ khác.”
Tôi nói:
“Cho nên cô hận.”
“Ừ.”
Cô ta đáp rất thẳng.
“Ta hận.”
“Hận Trần Tú Lan.”
“Hận Lục Vãn Vãn.”
“Hận nhà họ Lục.”
“Cũng từng hận cô.”
Tôi không bất ngờ.
“Vì sao?”
“Vì cô còn sống.”
Cô ta quay sang nhìn tôi.
“Cô bị bỏ lại, nhưng cô sống.”
“Cô có sư phụ.”
“Có đồng đội.”
“Có tên của chính mình.”
“Còn ta chỉ có căn phòng này.”
Tôi im lặng.
Một lúc sau, tôi nói:
“Xin lỗi.”
Lục Vãn Âm ngẩn ra.
Tôi nhìn chiếc quan tài nhỏ.
“Không phải vì tôi làm sai.”
“Mà vì cô vốn không nên chịu thay phần đau này.”
Lục Vãn Âm nhìn tôi rất lâu.
Sau đó quay mặt đi.
“Cô kỳ lạ thật.”
Tôi cười nhẹ.
“Người trong cục đều nói vậy.”
Tôi bước đến trước quan tài nhỏ.
Nắp quan tài rung dữ dội.
Bên trong tiếng trẻ sơ sinh khóc càng lúc càng lớn.
Tôi cắn đầu ngón tay, dùng m//áu vẽ lên nắp quan tài một đạo phù.
Lục Vãn Âm bỗng nói:
“Nếu mở ra, cô sẽ đau lắm.”
Tôi hỏi:
“Đau hơn việc tăng ca ba ngày liên tục không ngủ không?”
Cô ta nghẹn lại.
“…Chắc là hơn.”
Tôi thở dài.
“Vậy phiền thật.”
Nói thì nói vậy, tay tôi vẫn không dừng.
Phù văn hoàn thành.
Tôi đặt lòng bàn tay lên nắp quan tài.
“Lục Vãn Âm.”
“Cô có đồng ý trở về mệnh nguyên của tôi không?”
“Sau khi trở về, cô sẽ không còn là một cá thể độc lập.”
“Những oán hận của cô, ký ức của cô, đau khổ của cô đều sẽ dung vào tôi.”
“Cô sẽ không còn bị nhốt.”
“Nhưng cũng sẽ không còn tồn tại như bây giờ.”
Lục Vãn Âm nhìn tôi.
“Vậy cô thì sao?”
Tôi nói:
“Tôi sẽ mạnh hơn.”
“Cũng sẽ đau hơn.”
Cô ta hỏi:
“Đáng không?”
Tôi nghĩ một lúc.
“Đáng.”
“Vì đó vốn là thứ của tôi.”
Lục Vãn Âm bỗng bật cười.
Lần này, nụ cười của cô ta không còn âm lạnh.
“Được.”
“Ta trả lại cho cô.”
Cô ta bước đến trước mặt tôi.
Thân hình đỏ rực chậm rãi hóa thành từng sợi ánh sáng.
Căn phòng đỏ bắt đầu sụp đổ.
Quan tài nhỏ tự động mở ra.
Bên trong không có đứa bé.
Chỉ có một sợi mệnh tuyến màu vàng bị bùa đen quấn chặt.
Tôi đưa tay nắm lấy.
Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào mệnh tuyến, cơn đau lập tức xé toạc toàn thân tôi.
Không phải đau trên da thịt.
Mà như có ai đó rút từng đoạn xương, từng giọt m//áu, từng mảnh hồn phách ra rồi ghép lại lần nữa.
Tôi nghe thấy tiếng khóc của trẻ sơ sinh.
Tiếng mưa đêm trong miếu hoang.
Tiếng sư phụ thở dài.
Tiếng tà vật gào thét trong những hiện trường tôi từng xử lý.
Rồi cuối cùng, tôi nghe thấy giọng của Lục Vãn Âm.
“Đừng tha cho bọn họ quá dễ dàng.”
Tôi nhắm mắt.
“Ừ.”
“Tôi biết.”
Bên ngoài gương.
Tất cả mọi người chỉ nhìn thấy mặt gương bùng lên ánh sáng đỏ.
Tống Uyển gần như phát đ//iên muốn lao vào, nhưng bị Trì Dã ngăn lại.
“Phu nhân Lục, đừng phá trận.”
“Huyền đội trưởng đang thu mệnh.”
Tống Uyển khóc đến khàn giọng.
“Nó sẽ có chuyện gì không?”
Trì Dã nhìn bà một cái.
“Bà đang lo cho cô ấy?”
Tống Uyển sững lại.
Trì Dã cười rất nhạt.
“Muộn rồi.”
Câu này giống hệt câu tôi từng nói.
Tống Uyển lảo đảo, không còn sức phản bác.
Lục Cảnh Thần đứng bên cạnh, hai tay siết chặt.
Anh ta nhìn Lục Vãn Vãn nằm trên đất, rồi nhìn mặt gương đỏ rực.
Lần đầu tiên trong đời, anh ta cảm thấy mình ngu xuẩn đến đáng thương.
Mười bảy năm.
Anh ta tự nhận mình là anh trai tốt.
Tự nhận mình bảo vệ em gái.
Nhưng người anh ta bảo vệ lại là kẻ đang hút mệnh của em gái ruột mình.
Chaporia
Bình Luận (0)