Thiên Phú Ta, Đạo Lộ Ngươi - Ta Đoạt Lại!/Chapter 2: - Cửu U Đoạt LinhChapter 2: - Cửu U Đoạt Linh
20px

Chương 2: Cửu U Đoạt Linh

Hơi thở của Lăng Vô Tâm dần dần ổn định. Cảm giác đau đớn như xé thịt trong kinh mạch đã lắng xuống, thay vào đó là một luồng sức mạnh hỗn tạp nhưng rõ ràng đang tuôn chảy khắp cơ thể. Sức mạnh này không tinh khiết, mang theo hàn khí, hỏa khí, thậm chí cả một chút tà khí, nhưng nó thật sự tồn tại, mạnh mẽ hơn bất cứ thứ gì nàng từng có trong những năm tháng làm Lăng Mộng Tuyên.

"Cảm nhận được rồi chứ?"  Giọng nói già nua trong thức hải lại vang lên, đầy vẻ thích thú.  "Đây mới chỉ là khởi đầu. 'Cửu U Đoạt Linh Thuật' của ta, lấy thiên địa vạn vật làm thức ăn, ngươi càng nuốt nhiều, thì càng mạnh! Cái lồng tạp khí này, chính là nền tảng tốt nhất cho ngươi!"

Lăng Vô Tâm chậm rãi đứng dậy. Người nàng vẫn còn đau nhức, nhưng đôi mắt đã không còn vẻ sợ hãi thẫn thờ. Thay vào đó là sự hoang mang, bối rối, và một tia cảnh giác sâu thẳm.

"Ngươi... là ai?" Nàng khẽ hỏi, giọng khàn khàn vì khô cổ.

"Ta?"  Giọng nói cười khà khà,  "Ngươi có thể gọi ta là 'Cửu U' - tên của món đồ chơi nhỏ mà ngươi vừa đánh rơi máu vào kia. Một lão già sắp chết không có thân xác, trôi nổi trong cái gương vỡ này không biết bao nhiêu năm tháng rồi."

Cửu U... Tên gương đồng.

"Ngươi... vì sao giúp ta?"

"Giúp?"  Cửu U cười nhạo,  "Đừng hiểu lầm. Ta không rảnh rỗi đi làm chuyện tốt. Ta chỉ là thấy hứng thú với thân thể và tình cảnh của ngươi mà thôi. Một Thiên Băng Linh Căn thuần khiết bị phong ấn, lại bị nhét vào một cái lồng tạp khí... thật là thủ đoạn độc ác hiếm thấy. Ta muốn xem, một con chuột bị nhốt trong lồng, nếu cho nó sức mạnh để gặm nhắm chiếc lồng đó, rốt cuộc nó sẽ đi đến đâu. Là sẽ đoạt lại tất cả, hay là... sẽ bị chính sức mạnh đó nghiền nát?"

Lời nói của hắn lạnh lùng và tàn nhẫn, không chút che giấu ý đồ xem thường và lợi dụng. Lăng Vô Tâm im lặng. Nàng biết mình đang bước đi trên lưỡi dao, nhưng nàng không còn lựa chọn nào khác.

Nàng nhìn xuống chiếc gương đồng đã nứt vỡ. Lúc này, ánh sáng xanh đã biến mất, nó trông giống như một mảnh đồng vụn bình thường, không có gì đặc biệt.

"Đừng nhìn nữa. Vết nứt đó là do ta cố ý, để hút một chút linh khí và máu thịt của ngươi, duy trì sự tồn tại của ta."  Cửu U nói,  "Giờ thì, hãy thử vận chuyển công pháp ta vừa truyền cho ngươi. Nơi này tuy nghèo nàn linh khí, nhưng đủ để ngươi lĩnh ngộ."

Lăng Vô Tâm nhắm mắt, trong đầu hiện lên từng câu từng chữ của  Cửu U Đoạt Linh Thuật . Đó là một môn công pháp cực kỳ tà dị và bá đạo, không tuân theo bất kỳ quy tắc nào, lấy việc cướp đoạt làm cốt lõi.

Nàng ngồi xếp bằng, theo bản năng vận chuyển công pháp.

Oành!

Cảm giác như một cơn lốc xoáy nhỏ bỗng hình thành xung quanh nàng. Những luồng linh khí hỗn tạp, mỏng manh trong hang động bị cuốn vào, điên cuồng chui vào các lỗ chân lông trên người nàng. Chúng va chạm, xung đột trong kinh mạch, mang đến cảm giác căng trướng đau đớn, nhưng đồng thời cũng khiến tu vi vốn đã ở đỉnh Luyện Khí tầng ba của nàng bắt đầu rung chuyển.

Ầm!

Một rào cản vô hình bị phá vỡ.

Luyện Khí tầng bốn!

Nàng mở mắt, trong mắt tràn ngập vẻ không thể tin nổi. Chỉ trong nháy mắt... nàng đã đột phá? Thứ mà nàng đã cố gắng nhiều năm mà không thể vượt qua, giờ lại dễ dàng như trở bàn tay?

"Ha ha ha!"  Cửu U cười to,  "Thấy chưa? Đây chính là sức mạnh của đoạt lấy! Tu luyện chân chính? Từ từ hấp thu? Chỉ có kẻ ngu mới làm thế! Của người khác, biến thành của mình, mới là chân lý!"

Lăng Vô Tâm nhìn đôi bàn tay của mình. Sức mạnh trong người rõ ràng đã tăng lên. Nhưng nàng cũng cảm nhận được sự bất ổn của loại linh lực hỗn tạp này. Nó giống như một con thú hoang chưa được thuần hóa, đầy rẫy nguy hiểm.

"Đừng phí thời gian nữa."  Cửu U thúc giục,  "Trên người ngươi còn có Thanh Tâm Thảo chứ? Ném nó vào, dùng 'Cửu U Đoạt Linh Thuật' hấp thu đi!"

Lăng Vô Tân do dự một chút. Thanh Tâm Thảo là linh thảo cấp thấp, thường dùng để luyện đan hoặc trực tiếp ăn vào để tăng nhẹ tu vi, nhưng cần thời gian luyện hóa. Trực tiếp hấp thu như thế này...

Nhưng nghĩ đến những năm tháng bị chà đạp, nghĩ đến gia tộc bị diệt vong, sự do dự trong mắt nàng dần tan biến, thay vào đó là sự quyết liệt lạnh lùng.

Nàng lấy ra một cây Thanh Tâm Thảo từ trong giỏ, nắm chặt trong lòng bàn tay.

"Cửu U Đoạt Linh Thuật - Luyện!"

Một luồng lực lượng hắc ám pha lẫn ngũ sắc bỗng tuôn ra từ lòng bàn tay nàng, bao lấy cây linh thảo. Chỉ trong chớp mắt, cây linh thảo tươi tốt liền khô héo, biến thành tro bụi, toàn bộ linh khí tinh hoa bị cưỡng ép rút ra, hòa vào dòng linh lực hỗn tạp trong cơ thể nàng.

Tu vi vừa mới ổn định lại tăng lên một chút, tiến gần đến Luyện Khí tầng bốn viên mãn.

Cảm giác mạnh mẽ đó khiến nàng say mê, nhưng cũng khiến nàng sợ hãi. Phương pháp này... quá tà dị!

"Tốt lắm! Chính là như vậy!"  Cửu U vui mừng,  "Tiếp tục đi! Hấp thu hết số linh thảo đó! Ngươi cần sức mạnh! Sức mạnh để sống sót, để trả thù!"

Lăng Vô Tâm hít sâu một hơi, không còn chần chừ, lấy ra từng cây Thanh Tâm Thảo trong giỏ, lần lượt hấp thu.

Hang động yên tĩnh, chỉ còn nghe thấy tiếng linh thảo khô héo vỡ vụn. Tu vi của nàng cũng tăng vọt theo từng cây linh thảo.

Luyện Khí tầng năm!

Khi cây linh thảo cuối cùng biến thành tro bụi, tu vi của nàng đã ổn định ở Luyện Khí tầng năm!

Chỉ trong nửa ngày, từ một kẻ phế vật Luyện Khí tầng ba, nàng đã liên tục đột phá hai tầng! Nếu nói ra, tuyệt đối sẽ khiến cả thiên hạ chấn động!

Nhưng Lăng Vô Tâm không cảm thấy vui. Trong cơ thể nàng, linh lực hỗn tạp cuồn cuộn, bức bách khó chịu, dường như muốn xé nát kinh mạch.

Khuôn mặt nàng tái nhợt, trên trán nổi lên những gân xanh.

"Hừ, thân thể quá yếu ớt, thậm chí không chịu nổi một chút linh lực tạp chất như thế này."  Cửu U chê bai.  "Thôi được, ta sẽ giúp ngươi một tay, tạm thời trấn áp nó. Nhưng nhớ kỹ, nếu không tìm cách tăng cường thân thể hoặc tìm linh khí thuần khiết để cân bằng, ngươi sớm muộn cũng sẽ nổ tung mà chết."

Một luồng hàn khí mỏng manh như sợi tơ từ gương đồng truyền ra, dung nhập vào cơ thể nàng, tạm thời làm dịu dòng linh lực hỗn tạp đang bạo động.

Lăng Vô Tâm thở hổn hển, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh. Nàng hiểu rõ hơn bao giờ hết cái giá của sức mạnh này.

Lúc này, tiếng gọi từ xa vang lên: "Lăng Mộng Tuyên! Đồ ngốc! Mày chết ở đâu rồi? Trưởng quản đang tìm mày đấy!"

Là tiếng của một nữ nô dịch khác, thường hay bắt nạt nàng.

Lăng Vô Tâm giật mình, vội vàng thu chiếc gương đồng vào trong ngực. Ánh mắt nàng lóe lên, nhanh chóng lấy một ít bùn đất xoa lên mặt và quần áo, làm bộ dạng lấm lem, rồi mới bò ra từ bụi cây.

"Ta... ta ở đây..." nàng lập tức lấy lại vẻ mặt ngốc nghếch, sợ sệt, run giọng trả lời.

Nữ nô dịch kia chạy tới, nhìn thấy bộ dạng thảm hại của nàng, nhăn mặt lại: "Mày lại trượt chân à? Đúng là đồ vô dụng! Nhanh lên, trưởng quản nổi giận rồi! Hái không đủ Thanh Tâm Thảo, có ngươi chịu đòn!"

Nói rồi, cô ta không thèm nhìn nàng thêm lần nào, quay người bỏ đi.

Lăng Vô Tâm (Lăng Mộng Tuyên) đi theo phía sau, đầu cúi thấp, nhưng trong lòng đã dậy sóng.

Cái giỏ trên tay trống rỗng. Nhưng giờ đây, nàng không còn sợ hãi nữa.

Nàng biết mình đã khác rồi.

Khi đối diện với trưởng quản gian ác kia, nên "đoạt" lấy thứ gì của hắn để trả giá cho sự phẫn nộ của hắn đây?

Một nụ cười lạnh lẽo, khó nhận thấy thoáng hiện trên khóe môi nàng.

Con thú non đã tỉnh giấc, bắt đầu học cách... cắn trả.

Lời Bạt - Cửu U Đoạt Linh Thuật

Cửu U Đoạt Linh Thuật không đơn thuần là một công pháp tu luyện, mà là một thực thể sống, một triết lý mang đầy tính hủy diệt và tà dị. Nó có thể được xem xét qua các khía cạnh sau:

1. Bản Chất & Nguyên Lý Cốt Lõi

Nguyên Lý: "Đoạt" (Cướp Đoạt):  Khác với các công pháp chính đạo là "tu" (tu luyện, tích lũy dần dần) hoặc "hấp thu" (lọc lấy tinh hoa), Cửu U Đoạt Linh Thuật hoạt động dựa trên nguyên tắc  "cướp đoạt"  một cách tàn bạo và trực tiếp.

Đối tượng đoạt lấy:  Vạn vật trong thiên địa (linh khí hỗn tạp, linh thảo, và có thể là cả tu vi, sinh mệnh của người khác trong tương lai).

Phương thức:  Cưỡng ép hút rút toàn bộ linh khí và tinh hoa, không cần thanh lọc, không cần luyện hóa. Nó giống như một cỗ máy nghiền nát mọi thứ thành năng lượng thô và nuốt chửng.

Mục Đích:  Tốc độ. Nó đánh vào điểm yếu nhất của con người: sự thiếu kiên nhẫn và khao khát sức mạnh tức thì. Nó hứa hẹn một con đường  "tắt" để đạt được sức mạnh vượt bậc trong thời gian ngắn nhất.

2. Ưu Điểm & Sức Hấp Dẫn Chết Người

Tốc Độ Tiến Bộ Thần Tốc:  Như đã thấy, Lăng Vô Tâm từ Luyện Khí tầng 3 vượt lên tầng 5 chỉ trong  nửa ngày , một tốc độ mà thiên tài cũng phải mất hàng tháng trời.

Không Kén Chọn Điều Kiện:  Nó có thể hấp thu  bất kỳ loại năng lượng nào , kể cả những thứ hỗn tạp, tạp chất, mà các công pháp khác phải tránh xa. Điều này khiến nó trở thành vũ khí hoàn hảo cho những kẻ ở trong hoàn cảnh tuyệt vọng, nghèo tài nguyên.

Phá Vỡ Rào Cản:  Nó dễ dàng phá vỡ các bình cảnh (rào cản tu vi) một cách thô bạo, không cần sự lĩnh ngộ hay nền tảng vững chắc.

3. Nhược Điểm & Cái Giá Phải Trả (Ẩn Sâu Sau Sức Mạnh)

Đây là điểm then chốt tạo nên sự nguy hiểm của công pháp này:

Linh Lực Hỗn Tạp & Bất Ổn:  Năng lượng thu được không tinh khiết, là hỗn hợp của nhiều loại linh khí xung đột nhau. Nó giống như một  quả bom nổ chậm  trong cơ thể, luôn ở trạng thái bạo động, muốn nghiền nát kinh mạch và thân thể người tu luyện.

Hủy Hoại Căn Cơ:  Thân thể và kinh mạch không được tôi luyện từ từ sẽ không thể chịu đựng được áp lực của dòng năng lượng thô bạo này. Như Cửu U đã nói, nếu không tìm cách củng cố, kết cục sẽ là  "nổ tung mà chết" .

Sự Lệ Thuộc vào Cửu U:  Công pháp này dường như được thiết kế để người tu luyện  phụ thuộc  hoàn toàn vào hồn ma Cửu U. Chỉ hắn ta mới có thể tạm thời trấn áp sự bạo động của dòng linh lực (như đã làm với Lăng Vô Tâm). Điều này biến người tu luyện thành con rối, không có đường lui.

Tha Hóa Tâm Tính:  Triết lý "cướp đoạt" sẽ dần dần  ăn mòn nhân tính . Khi đã quen với việc dễ dàng lấy đi sinh mệnh và sức mạnh của kẻ khác, người tu luyện sẽ trở nên lạnh lùng, tàn nhẫn và mất đi sự đồng cảm. Họ dần biến thành chính thứ mà họ căm thù.

Là Công Cụ Của Kẻ Khác:  Rõ ràng, Cửu U có âm mưu riêng. Hắn xem Lăng Vô Tâm là  "chuột bạch" cho một thí nghiệm, là công cụ để hắn đạt được mục đích nào đó (có thể là tái sinh hoặc báo thù). Sức mạnh nàng có được thực chất chỉ là mồi nhử.

Kết Luận

Cửu U Đoạt Linh Thuật là một con dao hai lưỡi hoàn hảo.  Nó trao cho kẻ yếu quyền năng để thay đổi số phận ngay lập tức, nhưng đổi lại là tương lai bị hủy hoại về thể xác, tha hóa về tinh thần và trở thành nô lệ cho một thế lực đen tối. Nó không phải là công pháp, mà là một  lời nguyền được ngụy trang như một phép màu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...