Thiên Phú Ta, Đạo Lộ Ngươi - Ta Đoạt Lại!/Chapter 1: - Giấc Mộng Tuyên ThảoChapter 1: - Giấc Mộng Tuyên Thảo
20px

Chương 1: Giấc Mộng Tuyên Thảo

Gió đông lạnh buốt, cuốn những chiếc lá vàng cuối cùng trên cành cây khẳng khiu trong sân nhỏ. Lăng Mộng Tuyên co ro trong chiếc áo bông mỏng manh đã sờn màu, dùng hết sức kéo từng gánh nước từ giếng lên. Hơi nước từ miệng giếng bốc lên nghi ngút, hòa vào hơi thở ngắn ngủi của nàng, thoáng chút ấm áp rồi lại tan biến trong gió.

Tay nàng đã đỏ ửng, thâm tím vì giá rét. Một viên đá vụn bất ngờ văng tới, trúng vào mu bàn tay đang nắm chặt dây thừng.

"Đồ ngốc Mộng Tuyên! Lại đây tao bảo!"

Một thiếu niên áo xám, đệ tử ngoại môn của "Lôi Vân Tự" - nơi nàng làm tạp dịch, đang đứng đó với vẻ mặt đầy chế nhạo.

Mộng Tuyên giật mình, vội buông dây thừng, bước đi với dáng vẻ sợ sệt, đầu cúi thấp, không dám nhìn thẳng.

"Đêm qua tao sai mày hâm nóng rượu, mày dám hâm nóng quá lửa để rượu bay hơi gần hết? Làm sao bây giờ?" Thiếu niên giơ chiếc bình rượu nhỏ lên, dọa nạt.

"Ta... ta không cố ý..." Giọng nàng nhỏ như muỗi kêu, run rẩy. "Ta... ta có thể đi gánh nước bù lại..."

"Bù lại? Bằng thứ nước lã đó của mày à?" Thiếu niên cười khẩy, đột nhiên đẩy mạnh một cái. Mộng Tuyên không đề phòng, ngã phịch xuống đất, tay vỗ phải vũng nước lạnh giá, đau điếng.

Xung quanh vang lên vài tiếng cười nhạo. Những đệ tử khác cũng đang xem trò vui.

"Phế vật thì mãi mãi là phế vật. Nghe nói ngày xưa nhà nàng ta cũng là một thế gia nhỏ, thật là nỗi nhục!"

"Đừng nói nữa, nghe nói nàng ta bị sốt cao từ nhỏ, đầu óc không được tỉnh táo, thương hại thật."

Mộng Tuyên ngồi bệt dưới đất, nước mắt lặng lẽ chảy dài trên gò má, nhưng nàng thậm chí không dám khóc thành tiếng. Những lời nói đó giống như những mũi kim đâm vào tim, nhưng nàng không hiểu vì sao lại đau đến vậy. Ký ức về quá khứ của nàng mơ hồ như một màn sương, chỉ lờ mờ nhớ rằng gia tộc gặp biến cố, chỉ còn một mình nàng sống sót, may mắn được Lôi Vân Tự thu nhận làm nô dịch.

Nàng biết mình có "căn cơ" rất kém, tu luyện mấy năm nay vẫn chỉ dậm chân tại chỗ ở Luyện Khí tầng hai, là đồ phế vật mà ai cũng có thể chế nhạo. Nhưng nàng vẫn muốn sống. Dù chỉ là sống mơ hồ như vậy.

Sau khi bị mắng mỏ một trận, thiếu niên kia cuối cùng cũng chán, bỏ đi. Mộng Tuyên lặng lẽ đứng dậy, ướt đẫm, tiếp tục công việc gánh nước còn dang dở. Trưởng quản nói, nếu không hoàn thành, nàng sẽ không có cơm tối.

Hoàng hôn buông xuống, cuối cùng nàng cũng hoàn thành nhiệm vụ. Phần thưởng là một cái bánh bao nguội ngắt và một bát cháo loãng. Nàng ôm lấy bát cháo, tìm một góc khuất trong nhà bếp, từ từ ăn.

Đêm khuya, trong túp lều tồi tàn dành cho nô dịch, gió lạnh thổi qua khe hở trên vách lá, réo rắt. Mộng Tuyên co quắp trên chiếc giường gỗ cứng, đắp lên người chiếc chăn bông mỏng. Nàng lơ mơ thiếp đi, lại bị những giấc mơ mơ hồ quấy nhiễu.

Trong mơ, đôi khi là biển lửa, đôi khi là tiếng kêu thảm thiết, đôi khi lại là một đôi mắt lạnh lùng đầy vẻ khinh bỉ... nàng không nhìn rõ, chỉ cảm thấy sợ hãi, lạnh giá.

Sáng hôm sau, trời mưa phùn.

Trưởng quản ném cho nàng một chiếc áo tơi và một cái giỏ, ra lệnh: "Lên núi sau, hái cho ta một giỏ 'Thanh Tâm Thảo'. Nhớ đấy, phải đầy giỏ, nếu không đừng có trở về."

Thanh Tâm Thảo chỉ mọc ở những vách núi cheo leo, vào ngày mưa như thế này càng trơn trượt nguy hiểm. Nhưng Mộng Tuyên không dám phản kháng. Nàng gật đầu, khoác áo tơi lên người, cắm đầu lao vào trong màn mưa.

Núi sau mù mịt sương khói, đường đi trơn như đổ mỡ. Đôi giày cỏ của nàng đã ướt sũng, dính đầy bùn đất. Nàng bám vào những tảng đá và bụi cây, cố gắng tìm kiếm từng cây Thanh Tâm Thảo nhỏ bé.

Bất chợt, trời đất tối sầm lại, mưa càng lúc càng nặng hạt. Mộng Tuyên vội vàng tìm chỗ trú mưa. Chân trượt trên vách đá ướt, cả người nàng lao xuống một bụi cây rậm rạp.

"Ầm!"

Một cơn đau nhói khắp người. Khi nàng mở mắt ra, mới phát hiện mình không rơi xuống vực, mà là rơi vào một hang động nửa đóng nửa mở, bị bụi cây che khuất. Trong hang tối om, ẩm ướt, chỉ nghe thấy tiếng mưa rơi lộp độp bên ngoài.

Nàng sợ hãi, co ro trong góc, tay run rẩy sờ soạng. Bỗng, đầu ngón tay như bị vật nhọn cứa phải, một vệt máu tươi thấm ra.

Máu từ vết thương nhỏ chảy ra, nhỏ xuống một vật dường như bị vùi lấp dưới đất.

Đó là một chiếc gương đồng xưa cũ, đường kính chỉ bằng lòng bàn tay, bề mặt phủ đầy bụi bẩn và vết xước, hoa văn xung quanh mờ đi, khó mà nhận ra.

Máu của nàng chầm chậm thấm vào bề mặt gương đồng.

Rồi...

Một luồng ánh sáng xanh mờ ảo, lạnh lẽo, bỗng bùng lên từ gương đồng!

Ánh sáng ấy như dạng sống, xoáy vào vết thương trên ngón tay nàng, mang theo một luồng khí lạnh thấu xương, điên cuồng chui vào cơ thể nàng!

"A...!"

Mộng Tuyên kêu lên một tiếng đau đớn, cảm giác như vô số mũi kim băng giá đang đâm vào kinh mạch, đau đớn không thua gì lúc bị lột da xẻ thịt. Những mảnh ký ức hỗn loạn, đứt quãng, như thủy triều ào ạt tràn về trong đầu: một thiếu nữ áo trắng như tuyết đứng trên đài cao, nhận lấy ánh mắt ngưỡng mộ của vạn người... một đêm lửa cháy rực trời, tiếng gào thét thảm thiết... một đôi mắt âm lãnh đầy vẻ chế nhạo...

"Không... đừng...!" Nàng ôm đầu, vật lộn trên nền đất lạnh giá.

Lúc này, một giọng nói khô khốc, già nua, trầm thấp, vang lên trực tiếp trong thức hải của nàng:

"Hừ... Thiên Băng Linh Căn thuần khiết...

lại bị dùng 'Huyết Ấn Hỗn Độn Cách' phong ấn, thay bằng một cái lồng tạp khí thối tha này... thật đúng là thủ đoạn tàn độc."

"Tiểu nha đầu, ngươi tên là Lăng Vô Tâm, đúng không?"

Lăng... Vô Tâm?

Ba chữ này như một tia sét đánh thẳng vào tâm hồn mơ hồ của Mộng Tuyên. Một cơn đau nhói dữ dội xé toang màn sương trong ký ức, lộ ra một mảnh ký ức chân thực nhưng đẫm máu.

Nàng nhớ ra! Mình là Lăng Vô Tâm! Là thiên tài tuyệt thế của Lăng gia! Không phải là đồ ngốc Mộng Tuyên!

Nhưng... nhưng...

Nước mắt giàn giụa, nàng vừa đau đớn vừa sợ hãi, bản năng muốn chối bỏ, muốn chạy trốn, muốn tiếp tục giấu mình trong vai Lăng Mộng Tuyên ngốc nghếch.

"Trốn tránh ư?" Giọng nói kia lạnh lùng cất tiếng, dường như nhìn thấu suy nghĩ của nàng. "Ngươi định tiếp tục sống như một con ốc sên, bị người ta chà đạp, cuối cùng chết già trong bùn đất, để cho kẻ thù của ngươi sống thoải mái, còn gia tộc ngươi thì chết oan ức không thể nhắm mắt?"

"Không... ta không..." Nàng lẩm bẩm, giọng nói run rẩy.

"Muốn đoạt lại tất cả không?" Giọng nói già nua như lời thì thầm của ác ma, "Muốn báo thù không? Muốn khiến những kẻ đã từng khinh rẻ, hãm hại ngươi phải trả giá không?"

"Ta... ta có thể sao?" Nàng ngẩng đầu lên, nước mắt lăn dài, trong mắt là sự hoang mang và tuyệt vọng sâu thẳm. "Linh căn của ta... đã không còn..."

"Cái thứ tạp khí này sao có thể gọi là linh căn của ngươi?" Giọng nói đầy khinh miệt. "Thứ thật sự của ngươi vẫn còn đó, chỉ là bị phong ấn mà thôi. Ta có thể dạy ngươi phương pháp, không chỉ đoạt lại linh căn, còn có thể khiến ngươi trở nên mạnh mẽ hơn xưa gấp vạn lần! Chỉ cần ngươi... dám."

Dám không?

Lăng Mộng Tuyên nhìn đôi bàn tay chai sạn, những vết thương cũ mới trên người. Khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt từ đầy vẻ sợ hãi và thẫn thờ, dần dần nhen nhóm lên một tia lửa gì đó — đó là sự phẫn nộ và khát vọng sinh tồn đã bị vùi lấp từ rất lâu.

Nàng hít một hơi thật sâu, hơi thở trong giá lạnh ngưng tụ thành sương trắng. Rốt cuộc, nàng dùng một giọng điệu mà bản thân cũng cảm thấy xa lạ, khàn khàn nói:

"Ta... muốn."

"Tốt lắm!"  Giọng nói già nua vang lên đầy vẻ hài lòng.  "Từ hôm nay, ta truyền thụ cho ngươi 'Cửu U Đoạt Linh Thuật'... Lấy danh nghĩa phế vật, hành sự nghịch thiên!"

Một dòng thông tin khổng lồ, huyền ảo và tà dị tràn ngập thức hải non nớt của nàng.

Cùng lúc đó, luồng khí lạnh vẫn không ngừng chui vào cơ thể nàng, theo vận hành của "Cửu U Đoạt Linh Thuật", điên cuồng cướp đoạt linh khí ngũ hành hỗn tạp xung quanh. Cái "Phế Linh Căn" vốn bị coi là vô dụng, giờ đây lại trở thành công cụ hoàn hảo nhất để tu luyện môn công pháp nghịch thiên này!

"Ầm!"

Một tiếng vang trầm thấp phát ra từ cơ thể nàng. Những tạp chất tích tụ lâu ngày bị đẩy ra ngoài theo lỗ chân lông. Tu vi đã đình trệ từ lâu, giờ bỗng nhiên tăng vọt, thẳng tiến đến đỉnh Luyện Khí tầng ba, thậm chí có dấu hiệu sắp đột phá!

Trên gương đồng cổ, ánh sáng xanh mờ ảo dần lắng xuống, lộ ra một đạo vết nứt nhỏ như sợi tóc.

Lăng Vô Tâm (giờ đây, ý thức của nàng đã là sự pha trộn giữa Lăng Mộng Tuyên và Lăng Vô Tâm) nằm bất động trên nền đất, thở hổn hển. Trong mắt nàng, nỗi sợ hãi vẫn còn, nhưng đã có thêm sự kiên định và một tia lạnh lùng khó nắm bắt.

Nàng nhìn đôi bàn tay đã ngừng chảy máu, nắm chặt.

Bên ngoài hang động, mưa vẫn rơi, nhưng thế giới trong mắt nàng đã hoàn toàn thay đổi.

Con đường nghịch thiên của Phế Vật tiểu nữ, chính thức bắt đầu.

Lời Bạt - Lăng Mộng Tuyên

Cái tên  Lăng Mộng Tuyên mang một sắc thái hoàn toàn khác, đầy chất thơ nhưng ẩn chứa sự u uất và mộng ảo, rất phù hợp với tình trạng "mất trí" và việc phải sống trong một thân phận giả tạo. Nó cũng tạo ra một sự tương phản đầy kịch tính so với cái tên Lăng Vô Tâm lạnh lùng, kiêu ngạo ngày xưa.

Sau khi bị tước đoạt  Thiên Băng Linh Căn và bị nhồi vào đầu ký ức giả, không chỉ thân thể mà cả tinh thần của Lăng Vô Tâm cũng bị tổn thương nặng nề. Cú sốc quá lớn khiến tâm trí non nớt của nàng không thể chịu đựng nổi.

Nàng  hoàn toàn mất đi ký ức thực sự  về quá khứ thiên tài của mình, đồng thời, một nhân cách mới được hình thành để bảo vệ chính nàng khỏi nỗi đau đó. Nhân cách này yếu đuối, nhút nhát và luôn mơ hồ, giống như đang sống trong một giấc mơ dài vô tận.

Lăng Mộng Tuyên .

Mộng:  Giấc mơ. Ám chỉ trạng thái tinh thần mơ hồ, không phân biệt được thực hư, sống trong thế giới ảo giác do kẻ khác tạo ra.

Tuyên/Tuyên thảo:  Một loại cỏ được cho là có thể quên đi sầu muộn. Hàm ý mong muốn nàng quên đi quá khứ đau thương (một sự mỉa mai đầy chua xót từ kẻ đã tạo ra nỗi đau đó).

Từ đó,  Lăng Vô Tâm  đã "chết" trong đêm định mệnh đó. Chỉ còn  Lăng Mộng Tuyên  - một cô gái nhút nhát, thường xuyên thẫn thờ, bị mọi người xung quanh gọi là " Đồ ngốc Mộng Tuyên " hoặc " Phế vật họ Lăng ", sống lay lắt qua ngày với tư cách là một nô bộc thấp kém, hoàn toàn không biết về thân phận thật sự của mình.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...