THIÊN THẦN ĐÃ TỪNG ĐẾN/Chapter 6: Bức thư, thứ 2.Chapter 6: Bức thư, thứ 2.
20px

Tô Thanh Sơn quyết định giấu đi sự thật tàn khốc về Sinh Sinh Cửu Tử. Cậu kể đại mình xuất hiện ở một trường học và là một học sinh. Cậu kể qua loa rằng lúc đó cậu chỉ học tập và sinh hoạt bình thường.

Khương Vận Bảo nghe vậy liền trầm mặc, nhìn thẳng vào mắt cậu. Tô Thanh Sơn giữ vẻ mặt bình thản, nhưng trong lòng thì mồ hôi lạnh vã ra liên tục, sợ rằng ông sẽ nhìn thấu sự dối trá của mình.

Khương Vận Bảo hỏi. "Chỉ có vậy thôi sao?"

Tô Thanh Sơn gật đầu, không nói gì thêm. Cả hai sau đó tiếp tục ăn một cách bình thường.

Ăn xong, Khương Vận Bảo không đưa cậu về phòng ngay. Thay vào đó, ông dẫn cậu đi tới một nơi khác.

Họ dừng lại trước một căn phòng không có bảng hiệu. Khương Vận Bảo mở cửa và ra hiệu cho Tô Thanh Sơn đi vào trong.

Cánh cửa mở ra, cậu thấy có một người phụ nữ tóc bạc trắng cùng với một người đàn ông ăn mặc lịch lãm đang ngồi chờ. Không khí trong phòng trang trọng đến mức Tô Thanh Sơn cảm thấy áp lực.

Khương Vận Bảo quay sang hỏi cậu. "Cậu còn nhớ những người này không?"

Tô Thanh Sơn nhìn chằm chằm vào hai khuôn mặt xa lạ. Cậu lắc đầu, trả lời.

"Không nhớ."

Khương Vận Bảo chỉ định hai người rồi định giới thiệu, nhưng người phụ nữ tóc bạc trắng đã vội vàng đứng dậy. Bà tiến lại gần Tô Thanh Sơn, đôi mắt đã đỏ hoe, và đưa tay run rẩy chạm vào khuôn mặt cậu.

"Con trai à..." Bà bật khóc nức nở. "Mẹ xin lỗi... Mẹ xin lỗi vì không để con có một cuộc sống như người bình thường."

Người đàn ông lịch lãm đứng phía sau, chỉ im lặng nhìn chứ không nói một lời nào.

Tô Thanh Sơn cảm thấy vô cùng bối rối trước tình huống bất ngờ gặp người thân này. Cậu biết rõ, đó là mẹ ruột của cậu, mặc dù là mẹ ruột của cơ thể này nhưng rốt cuộc cũng không phải thực sự là mẹ cậu. Thế nhưng, không hiểu vì lý do gì, tim cậu nhói lên một cái, một cơn đau âm ỉ nhưng rõ ràng. Cảm xúc cũng theo đó mà tuôn trào không kiểm soát.

"Mẹ... mẹ đừng nói vậy," Tô Thanh Sơn buột miệng nói, rồi vội vàng lau giọt nước mắt đang lăn dài trên khóe mắt bà.

Người mẹ xoa đầu cậu âu yếm, nét mặt vừa đau khổ vừa mừng rỡ. "Sơn à... con... con thực sự tỉnh táo rồi sao?"

Tô Thanh Sơn khẽ gật đầu, nói khe khẽ. "Vâng."

Nghe thấy vậy, người anh trai phía sau cũng không giữ được vẻ ngạc nhiên. Anh ta bước nhanh tới gần hơn, ánh mắt dò xét pha lẫn niềm hy vọng.

"Em... em thực sự tỉnh táo rồi ư?"

Khương Vận Bảo lên tiếng, giọng ông mang theo sự trầm tĩnh.

"Tuy rằng cậu ấy đã tỉnh táo về mặt nhận thức, nhưng bệnh ảo giác vẫn còn tiềm ẩn, và vẫn cần phải điều trị. Ít nhất là khi ảo giác triệt để biến mất, lúc đó mới có thể xem là khỏi bệnh hoàn toàn và xuất viện."

Ông chuyển ánh mắt sang Tô Thanh Sơn. "Chỉ cần cậu nghiêm túc điều trị, cộng với phương pháp luôn suy nghĩ thế giới bên kia là giả... mọi thứ sẽ khỏi rất nhanh thôi."

Người anh trai gật đầu, sự lo lắng vẫn hiện rõ trên khuôn mặt lịch lãm. "Tôi hiểu rồi. Nhờ bác sĩ Khương chăm sóc nhiều hơn cho em tôi."

Người mẹ không nói gì, bà chỉ siết chặt tay Tô Thanh Sơn, hơi ấm truyền qua da thịt. Bà nhìn cậu, đôi mắt đong đầy yêu thương và tiếc nuối, dặn dò những lời lẽ đơn giản nhưng đầy tình cảm.

"Sơn của mẹ, con phải ngoan, phải cố gắng. Con nhất định sẽ về nhà sớm thôi."

Tô Thanh Sơn cảm nhận được sự ấm áp đó, trái tim cậu vẫn mềm yếu trước tình mẫu tử xa lạ.

Khương Vận Bảo nhìn xuống cổ tay mình, xem giờ.

"Đã đến lúc rồi," ông nói, giọng dứt khoát. "Tô Thanh Sơn, chào tạm biệt gia đình đi, chúng ta phải về phòng."

Tô Thanh Sơn nhìn mẹ, rồi nhìn anh trai. Cậu khẽ cúi đầu. "Mẹ, anh, con đi đây."

Dưới ánh mắt yêu thương và phức tạp của hai người, Tô Thanh Sơn quay lưng, cùng Khương Vận Bảo rời khỏi phòng.

Vừa đi dọc hành lang, Tô Thanh Sơn vừa hỏi Khương Vận Bảo, giọng cậu lộ rõ sự tò mò và khao khát về thông tin.

"Bác sĩ Khương, bệnh viện này... tên là gì? Và tôi hiện tại... bao nhiêu tuổi? Cả về hoàn cảnh gia đình của tôi nữa."

Khương Vận Bảo điềm tĩnh trả lời, giọng ông vẫn đều đều.

"Cậu hả theo hồ sơ thì hai mươi ba tuổi. Bệnh viện này là Bệnh viện Mặt Trời Mọc, được xếp thứ hai trong số các bệnh viện tâm thần tốt nhất cả nước. Còn về hoàn cảnh gia đình cậu..." Khương Vận Bảo khẽ dừng lại, như thể đang cân nhắc từ ngữ.

Ông nhìn Tô Thanh Sơn, nở một nụ cười nhẹ. "Tôi không có từ nào để nói ngoài câu giàu nhất nước."

Tô Thanh Sơn kinh ngạc, nhưng sự kinh ngạc nhanh chóng chuyển thành sự chấp nhận. Cậu quay đầu nhìn lại hành lang rộng lớn, sạch bong, và cách trang trí tinh tế, xa hoa của bệnh viện này. Đúng như lời Khương Vận Bảo nói, mọi thứ đều không có gì đáng nghi hoặc.

Khương Vận Bảo nói tiếp. "Cậu còn gì để nói không?"

Tô Thanh Sơn hít một hơi sâu, kìm nén sự rối loạn trong lòng. Cậu nhìn thẳng vào Khương Vận Bảo, đặt câu hỏi quan trọng nhất.

"Cảm ơn bác sĩ. Nhưng cho tôi hỏi một câu cuối. Trước đó tôi có làm gì, có hại cho xã hội không, hay là người nhà tự đưa tôi vào đây để điều trị?"

Khương Vận Bảo dừng bước, đôi mắt ông lộ ra một tia nhìn phức tạp khó nắm bắt.

Thay vì trả lời trực tiếp, Khương Vận Bảo nói nhanh, gần như tránh đi câu hỏi. "Đợi cậu xuất viện tôi sẽ nói. Bây giờ thì về phòng uống thuốc rồi nghỉ ngơi đi. Hôm nay tình trạng cậu khá tốt, đợi nốt ngày mai tôi dẫn cậu ra ngoài sân để dạo."

Tô Thanh Sơn hiểu rằng Khương Vận Bảo sẽ không nói thêm gì nữa. Cậu chỉ có thể nghe lời mà bước vào căn phòng trắng xóa của mình, uống thứ thuốc mà y tá đã chuẩn bị sẵn.

Nằm trên giường, cậu cảm thấy bồn chồn, không biết làm gì.

Giờ chưa buồn ngủ, cậu cảm thấy chán nản tột độ. Cậu hét lên một tiếng nhỏ. "A! Chán quá!"

Cậu lăn qua lăn lại trên giường. Chợt, một cơn đau nhói từ tay truyền tới.

Tô Thanh Sơn nghi hoặc giơ tay lên xem. Trên lòng bàn tay cậu, có một vết bầm tím rõ rệt, màu xanh đen.

"Cái này..." Cậu lẩm bẩm. "Mình rõ ràng là suốt nãy giờ không hề va đập vào đâu, sao lại bị bầm tím thế này?"

Cơn đau từ vết bầm này đồng thời kích hoạt một phản ứng chuỗi. Âm thanh, thị giác, và mọi cảm nhận đều đột ngột trở nên lẫn lộn.

"Ong... ong..."

Tô Thanh Sơn có thể thấy được lờ mờ hai bên thế giới đang chồng lên nhau. một bên là căn phòng trắng xóa, vô trùng cậu đang nằm, còn một bên là nhà kho chứa đồ cũ kỹ, nơi Lý Trí Viễn và Lâm Tử Yên đang nghỉ ngơi trong bóng tối.

Cậu cảm thấy mình đang bị xé làm đôi giữa Hiện thực và Ảo giác.

Hai thế giới chồng chéo lên nhau một cách hỗn loạn, không tuân theo bất kỳ quy luật nào. Tuy nhiên, cậu cảm nhận rõ ràng rằng thế giới bên kia, dường như đang ăn đứt thế giới hiện thực, hình ảnh nhà kho ngày càng chiếm ưu thế.

Một màn trắng xóa chói lòa vụt qua tầm mắt.

Tô Thanh Sơn vô thức nhắm mắt lại, và khi cậu mở ra, khung cảnh đã hoàn toàn thay đổi. Mùi thuốc sát trùng biến mất, thay vào đó là mùi ẩm mốc, rỉ sét nồng nặc. Cậu cảm thấy sàn bê tông lạnh lẽo dưới lưng mình.

Cậu đã quay lại nhà kho chứa đồ cũ dưới tầng hầm, và sự trở lại đột ngột này khiến cậu va phải một chồng hộp sắt rỗng.

"RẦM!"

Tiếng động lớn xé toạc sự tĩnh lặng của tầng hầm.

Tiếng động ấy đã khiến Lý Trí Viễn và Trần Bạch Dương giật mình tỉnh giấc. Họ mở mắt ra, gương mặt lộ vẻ bàng hoàng và mệt mỏi vì bị đánh thức đột ngột. Lâm Tử Yên, vẫn co ro trong góc, cũng ngẩng đầu lên trong sợ hãi.

Trần Bạch Dương ngồi bật dậy, bật đèn pin lên, ánh mắt cực kỳ khó chịu chiếu thẳng vào Tô Thanh Sơn. "Cái quái gì vậy, Tô Thanh Sơn!? Cậu làm cái trò gì thế? Cậu muốn gọi cả đám quái vật kia xuống đây à?"

Tô Thanh Sơn cố gắng trấn tĩnh. Cậu lập tức sờ vào tay mình, vết bầm tím vẫn còn nguyên vẹn.

"Tôi xin lỗi," cậu nói khẽ.

Lý Trí Viễn vội vàng nhìn xung thốt lên, giọng anh căng thẳng. "Này, mấy cậu có biết hiện tại đã trôi qua bao lâu rồi không?"

Tô Thanh Sơn lắc đầu, vẫn còn chút choáng váng. "Tôi không biết."

Trần Bạch Dương càu nhàu, ánh mắt sắc lạnh quét qua không gian tối tăm. "Ở đây không có đồng hồ. Chúng ta hiện tại không biết đã qua buổi tối hay chưa. Nếu mà giờ lên trên thì có mà tự nộp mạng cho thứ đó."

Lý Trí Viễn ôm đầu, vẻ mặt lộ rõ sợ hãi. "Chết rồi, tụi mình quá chủ quan rồi. Lẽ ra phải mang theo cái đồng hồ đang treo trên tường kia chứ."

Lâm Tử Yên, người đã im lặng nãy giờ, bỗng khẽ cất tiếng.

"Thật ra... tôi có đồng hồ đeo tay."

Cả nhóm lập tức nhìn chằm chằm vào cô gái đang co ro trong góc. Ánh mắt họ bừng lên niềm hy vọng.

"Tốt quá!" Lý Trí Viễn mừng rỡ. "Vậy cậu xem giờ là mấy giờ rồi?"

Lâm Tử Yên chậm rãi vén tay áo lên, để lộ chiếc đồng hồ điện tử cũ kỹ. Cô nhìn vào mặt đồng hồ đang phát sáng mờ ảo.

"À... hiện tại là 5 giờ sáng rồi."

Một tiếng thở phào nhẹ nhõm đồng loạt vang lên.

Trần Bạch Dương lập tức đứng thẳng dậy, cất đèn pin đi. "5 giờ sáng! Sắp bình minh rồi. Chúng ta phải rời khỏi tầng hầm này ngay lập tức. Đây là lúc an toàn nhất để di chuyển."

Tô Thanh Sơn quay sang Lâm Tử Yên, lo lắng hỏi. "Vết thương của cô... có thể di chuyển được không?"

Lâm Tử Yên cắn môi, khẽ gật đầu, cố gắng đứng dậy. "Không sao. Tôi có thể đi chậm."

Cả nhóm rời khỏi tầng hầm, từng bước cẩn trọng đi lên lầu. Họ di chuyển thẳng đến tầng trền, nơi ánh sáng buổi sớm mờ nhạt đã bắt đầu chiếu vào qua những ô cửa sổ bẩn thỉu.

Khi họ đi đến Phòng Y Tá Trực trước đó, nơi Phạm Thái Cường đã hy sinh và một cảnh tượng rùng rợn đập vào mắt khiến cả bốn người cứng đờ tại chỗ.

Sàn nhà phòng trực, từ ngưỡng cửa kéo dài ra hành lang, ngập trong màu đỏ thẫm. Máu chảy lê lết khắp nơi, tạo thành những vệt dài, khô lại tanh tưởi. Nổi da gà nhất chính là những mảnh thịt vụn, lờ mờ không rõ hình hài, nằm rải rác.

Lâm Tử Yên nhìn thấy cảnh tượng ghê rợn đó, không kìm được mà quỳ thụp xuống, ói ra ngay tại chỗ.

Trần Bạch Dương, chỉ nhìn một cái thì rồi bước vào phòng, khuôn mặt không hề biến động cảm xúc chút nào.

Tô Thanh Sơn là người duy nhất không ói, nhưng bây giờ cơ thể cậu không ngừng run lên. Cậu thốt lên khẽ.

"Ôi, vãi!"

Lý Trí Viễn, khuôn mặt xanh như tàu lá, nói trong hơi thở. "Tôi... tôi có cảm giác bụng cồn cào muốn ói, nhưng tiếc là chưa ăn gì."

Trần Bạch Dương bước hẳn ra khỏi phòng, tay hắn cầm theo một tờ giấy đã rách một nửa. "Mấy cậu xem này," hắn nói, giọng khàn đặc. "Tôi vừa mới kiếm được một bức thư thứ hai nè."

Hai người nghe thấy thế liền sụp lại, lập tức ngó đầu nhìn vào bức thư đã ố vàng, cũ nát trên tay Trần Bạch Dương.

Tờ giấy viết vội vã, nét chữ cũng là của Trương Phàm, nhưng lần này run rẩy và gấp gáp hơn nhiều.

"Tôi là Trương Phàm. Nếu mấy cậu thấy bức thư này, có lẽ tôi đã chết rồi. Không còn kịp nữa, tôi sẽ tóm tắt nhanh. Người chúng tôi thí nghiệm chính là 001. Nhưng kết quả đã thất bại. Anh ta phát điên rồi và đã giết hết bác sĩ và bệnh nhân trong bệnh viện."

"Cái thứ sức mạnh đó căn bản không thể nào là của một con người. Anh ta là...!"

Đến đây, tờ giấy đã bị rách một cách gọn gàng, giống như bị xé từ một lực mạnh nào đó, không thể thấy được câu tiếp theo.

Lý Trí Viễn nhíu chặt mày. "Bệnh nhân 001! Vậy ra chính hắn là nguồn cơn của mọi chuyện!"

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...