Thiên Vương/Chapter 6: MỤC ĐÍCH CỦA LONG CUNGChapter 6: MỤC ĐÍCH CỦA LONG CUNG
20px

“Khoan đã!” Thiên chồm tới, giọng gay gắt. “Ông vừa nói thù hận từ thời Sơn Tinh – Thủy Tinh, nhưng suốt hơn nghìn năm sau đó, lịch sử không hề nhắc gì đến chiến tranh giữa người đất liền và Long Cung. Ông không thấy vô lý sao? Chẳng lẽ nền văn minh dưới biển đã tiên tiến đến mức có thể hủy diệt mọi dấu vết khỏi lịch sử?”

Ông Giáp không trả lời ngay. Ông đứng dậy, thao tác một vài thứ trên hệ thống. Chỉ đến khi một loạt tư liệu lịch sử xuất hiện trên màn hình, ông mới lên tiếng: “Lúc đầu, người Lạc Việt dưới nước không hề muốn chiến tranh. Sau trận đại hồng thủy năm xưa, hai bên vẫn còn giữ liên lạc trong âm thầm. Và đáng ra, sự thù hận đã có thể được hóa giải... nếu không có biến cố xảy ra vào thời Lê Lợi.”

Ông Giáp ngồi xuống, ánh mắt sâu thẳm nhìn Thiên: “Cậu biết không, thanh gươm mà Lê Lợi dùng để đánh giặc không phải là một vật đơn giản như người ta vẫn kể trong sách lịch sử.”

Thiên cau mày: “Ý ông là sao? Tôi chỉ biết đó là thanh Thuận Thiên, thanh gươm thần được Kim Quy trao lại… “Chờ đã... Ông đang nói rằng thanh gươm trong truyền thuyết thực chất cũng là một vũ khí công nghệ cao? Vậy tại sao lại phải trao cho Lê Lợi rồi lấy lại? Ông có chắc đây là sự thật chứ không phải suy đoán cá nhân?”

Ông Giáp gật nhẹ: “Đúng vậy, theo truyền thuyết cổ, thì thanh gươm ấy được chia làm hai phần: lưỡi và chuôi, mỗi phần mang một ý nghĩa riêng. Và người đầu tiên đưa lưỡi kiếm ấy cho Lê Lợi lại là một người bí ẩn tên Lê Thận – một nhân vật chỉ được nhắc vài dòng trong lịch sử  – bởi vì đó anh ta không có thật, mà là do một người hoàn toàn khác đóng vai.”

Ông lật một bức tranh cổ: một ông già đội một chiếc mai rùa trên lưng, tay cầm bản thiết kế kim loại, đang đứng trước một ngôi đền. “Đây là Kim Quy – một nhà sáng chế, một nhà khoa học thời cổ đại. Không phải sinh vật thần thánh như truyện cổ tích kể, mà là người cuối cùng nắm giữ công nghệ chế tạo các cổ vật huyền thoại.”

Thiên nhíu mày: “Khoan đã… Nếu Kim Quy là nhà khoa học, không phải thần linh, vậy tại sao lại đóng vai trò như một vị thần hộ mệnh? Ông không nghĩ rằng việc xây dựng một hình tượng thần thánh hóa là có chủ đích sao? Mục tiêu thực sự của ông ta là gì?”

Ông Giáp mỉm cười: “Kim Quy là người theo chủ nghĩa hòa bình. Ông ấy đã trao các cổ vật của mình cho người mặt đất – bên yếu thế hơn - như một cơ hội để tự bảo vệ mình. Tuy nhiên, lo ngại sức mạnh khủng khiếp của những cổ vật sẽ bị những kẻ có dã tâm lạm dụng, ông không trao chúng trực tiếp mà luôn đặt ra thử thách để tìm người xứng đáng. Vì vậy, ông đã chia thanh gươm Thuận Thiên ra thành hai nửa, và giấu chuôi kiếm ở một nơi bất kỳ - để nó tự tìm chủ nhân cho mình.”

Thiên ngạc nhiên: “Giống như thanh gươm trong đá của vua Arthur?”

Ông Giáp gật đầu: “Đúng vậy, đó là một thử thách để tìm kiếm chân mệnh thiên tử. Chỉ khi người được chọn thật sự xuất hiện, có đủ năng lực và may mắn, mới có thể nhặt được chuôi kiếm  và gặp được Kim Quy để kích hoạt sức mạnh thực sự của Thuận Thiên. Đó cũng là lúc thanh gươm trở thành biểu tượng quyền lực bất khả chiến bại.”

Thiên chậm rãi hỏi: “Sau đó thì sao?”

“Khi Lê Lợi chiến thắng giặc Minh, Kim Quy đã xuất hiện để xin lại thanh Gươm Thần – cổ vật do chính ông tạo ra – vì sợ nó bị lạm dụng. Nhưng ông không bao giờ quay về nữa.”

“Ông ta cũng mất tích à, hay là bị giết?” – Thiên hỏi khẽ.

“Có khả năng cao. Cái chết của Kim Quy đã chấm dứt cơ hội hòa giải cuối cùng. Và tệ hơn – Long Cung cũng mất đi toàn bộ công nghệ chế tạo các cổ vật. Tất cả chỉ nằm trong bộ não thiên tài của ông ta.” 

Thiên nuốt khan. Câu chuyện không còn là huyền thoại nữa – mà như một chuỗi bi kịch lịch sử bị che đậy kỹ lưỡng. “Họ không thể sao chép lại công nghệ từ các cổ vật cũ à?” – cậu hỏi.

“Chỉ một phần thôi, và đó cũng chính là mục tiêu của họ từ đó đến nay.” – ông Giáp trải thêm một bản đồ thứ hai, trên đó đánh dấu các vị trí được cho là nơi chôn giấu các cổ vật cổ. “Thu hồi lại tất cả – để nghiên cứu ngược, tái tạo công nghệ cổ. Và xây dựng lại ưu thế tuyệt đối để một lần nữa khai chiến với mặt đất như thời cổ đại.”

“ Long Cung đã can thiệp sâu vào lịch sử của chúng ta hơn cả những gì tưởng tượng…” Ông Giáp chỉ vào những mốc đỏ trên bản đồ – từng vùng đất quen thuộc trong sách giáo khoa lịch sử: Chiến tranh Trịnh – Nguyễn, khởi nghĩa Tây Sơn, phân tranh Nam – Bắc… “Chúng ta từng nhầm tưởng rằng đó là nội chiến. Nhưng thật ra… họ chỉ là những con rối chuyển động theo dây kéo dưới đáy biển.”

Thiên nhíu mày. “Ông vừa nói Long Cung có ảnh hưởng trực tiếp đến cả phân tranh Đàng Trong – Đàng Ngoài? Ông có bằng chứng nào không? Hay đây chỉ là giả thuyết?”

“Không trực tiếp tham gia, nhưng họ là kẻ thúc đẩy trong bóng tối.” – ông Giáp từ tốn giải thích. "... Không phải ngẫu nhiên mà Đàng Trong, nơi họ Nguyễn trấn giữ, lại mở cửa buôn bán dễ dàng với người Nhật, người Bồ Đào Nha, Hà Lan. Từ thuở Nguyễn Hoàng vào trấn thủ Thuận Hóa, đã có một giao ước ngầm với thế lực dưới đáy biển – Long Cung.

Đổi lấy sự bảo hộ vô hình trên mặt biển và thuận lợi trong giao thương, chúa Nguyễn phải cho phép người Lạc Việt ẩn mình trong các thương cảng, đôi khi cả trong đoàn thuyền viễn dương. Đoàn thuyền được bảo hộ sẽ không bao giờ bị lạc đường giữa đại dương.

Nhưng cái giá cho sự thuận buồm xuôi gió ấy là gì? Không ai dám hỏi. Cũng không ai dám phản đối. Bởi đã có những kẻ – dù là quan lớn hay dòng dõi hoàng tộc – đột nhiên mất tích giữa những ngày trời yên biển lặng..." 

Ông Giáp dừng lại, rồi chậm rãi thêm: “Đó cũng là lý do vì sao bố mẹ cậu gặp tai nạn. Họ đã chạm vào một trong những cổ vật mạnh nhất: một mảnh của chiến giáp Phù Đổng.” Lúc này, bộ giáp hiện ra rõ ràng hơn – không phải thứ kim loại cồng kềnh như giáp cổ thường thấy, mà là một dạng hợp kim cổ đại óng ánh, được thiết kế vừa khít với cơ thể người mặc như một lớp da thứ hai, nhưng vẫn mang dáng dấp oai vệ của chiến binh truyền thuyết.

“Chiến giáp Phù Đổng gồm bốn phần, mỗi phần giữ một chức năng riêng biệt – và chỉ khi kết hợp lại, nó mới phát huy toàn bộ sức mạnh thực sự.” Ông chỉ lần lượt lên mô hình 3D từng phần:

“Giáp chân – Cưỡi Mây - thứ cho phép người mặc thao túng trọng lực trong một phạm vi nhỏ quanh cơ thể. Nhờ đó, người mặc có thể bay lơ lửng, đáp đất nhẹ nhàng, thậm chí là di chuyển với tốc độ bất thường giữa không trung như không hề bị ràng buộc bởi trọng lực.”

“Giáp tay – Bạt Tre - chứa công nghệ biến đổi cấu trúc vật chất. Nó không tạo ra vật chất mới, nhưng có thể điều chỉnh mật độ và liên kết phân tử. Người mặc có thể biến một khúc tre thành cứng như thép, hoặc khiến một vật làm từ thép di chuyển linh hoạt như vật sống… nếu hiểu rõ bản chất của vật thể đó.”

“Giáp ngực – Vệ Dân - là bộ phận khuếch đại thể chất. Nó tăng cường sức mạnh cơ bắp, tốc độ phản xạ và sức bền gấp nhiều lần. Với nó, một người bình thường có thể chiến đấu với cả ngàn người.”

“Giáp đầu – Nón Thánh - là bộ phận điều khiển năng lượng toàn thân và giữ khả năng đặc biệt: điều chỉnh kích thước người mặc. Trong trạng thái tối đa, nó có thể phóng to thân hình đến hàng chục mét như chính Phù Đổng Thiên Vương trong truyền thuyết.

Nhưng cũng có thể thu nhỏ để ẩn nấp hoặc lẩn tránh tầm nhìn.”

Thiên sững người. Những gì ông vừa nghe không còn là công nghệ – mà giống như ma thuật cổ xưa pha trộn với khoa học hiện đại bị thất lạc. Nhưng ông Giáp chưa kết thúc. Giọng ông trầm xuống:

“Nhưng không phải ai cũng có thể sử dụng nó. Để kích hoạt từng bộ phận, người mặc phải tiêu hao một lượng calo khổng lồ – vượt xa mức tiêu thụ bình thường. Nếu không được cung cấp đủ dưỡng chất hoặc năng lượng sinh học kịp thời… người mặc sẽ bị kiệt sức và có nguy cơ tử vong do đột quỵ năng lượng.”

Thiên rùng mình. Chiến giáp không chỉ là vũ khí – mà là một lời thách đố sinh tồn. Nó ban sức mạnh thần thánh, nhưng cũng đòi hỏi cái giá tương xứng. “Vậy là ông biết. Biết trước việc họ gặp nguy hiểm, biết về cổ vật... và vẫn để họ đi? Ông nói vì họ tin vào khoa học — nhưng rõ ràng là ông đã biết có thứ gì đó ngoài tầm kiểm soát. Họ có lựa chọn thực sự không, hay ông chỉ nói cho nhẹ lương tâm?”

Ông Giáp im lặng nhìn màn hình, ánh mắt như không chỉ nhìn vào hình ảnh mô phỏng của chiến giáp mà còn xuyên qua đó, về một quá khứ xa xôi. Ông không trả lời ngay câu hỏi của Thiên, mà chỉ chậm rãi nói, giọng trầm xuống như mang theo cả bụi thời gian:

“Cậu biết không… trước khi trở thành người quản lý Cục an ninh này, tôi từng là một trong những thành viên của Đội Khảo Cổ Đặc Biệt – đơn vị chuyên trách thu thập cổ vật và điều tra các hiện tượng siêu thường.”

Ông quay lại, ánh nhìn dừng lại nơi góc bàn, nơi đặt một bức ảnh cũ bạc màu. Trong ảnh, một người đàn da ngăm đen đứng cạnh hai người khác — một người phụ nữ xinh đẹp và một người đàn ông đeo kính có vẻ ngoài ôn hòa. Thiên nhận ra ngay cha mẹ mình hồi trẻ.

“Đây là lần cuối chúng tôi làm việc cùng nhau.” – Ông khẽ chạm vào ảnh. “Lúc đó, chúng tôi mới tìm được manh mối đầu tiên về các cổ vật…” Ông ngẩng đầu, ánh mắt giờ đượm nỗi đau không che giấu:

“Chúng tôi tin rằng cổ vật chỉ là di sản – thứ để nghiên cứu và bảo tồn. Nhưng rồi… chúng tôi nhận ra mình đã lật một cánh cửa không nên mở. Mọi thứ bắt đầu đổi khác – thiết bị bị phá hoại, dữ liệu biến mất, nhiều người đồng đội đột nhiên rồi bặt vô âm tín.”

Ông Giáp nắm chặt tay. Mắt không rời hình ảnh chiến giáp đang lặng lẽ xoay tròn giữa không gian ba chiều. “Chính tôi là người giao nhiệm vụ cho bố mẹ cậu trước khi họ biến mất. Họ muốn tôi giữ bí mật để đảm bảo an toàn cho cậu.’”

Ông quay sang Thiên, ánh mắt giờ không còn cứng rắn mà dịu lại, trĩu nặng: “Tôi đã giữ lời… Cho đến khi cậu tự mình lần ra manh mối và bị Long Cung truy sát. Cậu không quả thật là người thừa kế xứng đáng của họ, Thiên à. Cậu mang trong mình dòng máu mạo hiểm và liều lĩnh.”

Thiên im lặng. Không gian như đặc quánh lại, chỉ còn tiếng tim cậu đập thình thịch trong lồng ngực. Từ lúc bước chân vào Viện Lưu Trữ, cậu đã linh cảm rằng thế giới mình biết không còn nguyên vẹn. Nhưng đến giờ, cậu mới thấy bức tường thực tại thực sự rạn nứt.

Cha mẹ cậu… không phải chỉ là những nhà khảo cổ học yêu nghề. Họ đã bước vào một cuộc chiến — và không bao giờ trở về. Cổ vật, Long Cung, chiến giáp, âm mưu thao túng lịch sử…

Cậu lùi lại một bước, như thể có thứ gì đó đè lên ngực khiến cậu không thở nổi. Tay cậu siết chặt lấy thanh ghế kim loại đến trắng bệch. Một phần trong cậu muốn gào lên, muốn phủ nhận tất cả, muốn hét vào mặt ông Giáp rằng đây chỉ là một trò chơi tưởng tượng điên rồ.

Nhưng lý trí không cho phép. Vì từng mảnh ký ức cũ ùa về — những lần cha mẹ nói chuyện mà im bặt khi cậu bước vào phòng, những trang nhật ký rách nát viết bằng ngôn ngữ cổ cậu từng vô tình nhìn thấy nhưng không hiểu nổi. Tất cả ghép lại như một chiếc chìa khóa vặn tung cánh cửa cũ kỹ trong tâm trí.

“Vậy… Những di sản gì họ để lại…” – giọng cậu run lên, khàn đặc – “Là để… tôi tiếp tục chúng sao?”

Ông Giáp nhìn cậu, ánh mắt thấu hiểu nhưng không chối từ. “Không ai có thể ép cậu làm gì, Thiên. Nhưng cậu có chắc mình muốn những di sản đó… được trao cho một ai khác không?” 

Thiên quay mặt đi, hít một hơi thật sâu. Trong khoảnh khắc ấy, Thiên cảm thấy mình như đứng giữa hai dòng nước ngược. Một bên là quá khứ bị chôn vùi, rỉ máu như vết thương chưa lành. Bên kia là cơn sóng dữ đang trào dâng – mang theo bí mật, hiểm họa và cả số phận mà cậu chưa bao giờ chọn lấy.

“Không vòng vo nữa. Nếu ông thực sự tin tôi là người thừa kế, thì hãy bắt đầu bằng điều cơ bản nhất: cho tôi thấy khuôn mặt của kẻ đã giết cha mẹ tôi. Danh tính. Động cơ. Và tại sao họ lại sợ tôi đến mức muốn giết cả một đứa trẻ mười bảy tuổi.” Thiên nhìn thẳng vào mắt vị thủ trưởng già. 

Ông Giáp chậm rãi đưa tay lên, trên không trung hiện ra một màn hình 3D lơ lửng, phát sáng mờ ảo. Từ trung tâm, một hình ảnh bắt đầu quay chậm: một người phụ nữ cao lớn, vận chiến y màu xanh đồng cổ, được chạm khắc bằng những hoa văn hình sóng nước và vảy rồng, ánh lên dưới ánh sáng như đồng thau nung nhẹ.

Mái tóc bà dài quá lưng, không hẳn là đen mà ánh lên sắc lam lục như rêu đá dưới lòng suối sâu. Mỗi bước chuyển động đều khiến mái tóc ấy lay động như khói sương, có lúc ánh lên như vảy cá trắm trong ánh nắng chiều. Đôi mắt bà là hai giếng nước cổ — lam xám, sâu thẳm, thỉnh thoảng lóe lên tia sáng màu hổ phách như đóm lửa âm ỉ trong hang động.

Làn da bà không trắng bệch mà ngà ngọc, như men sành cổ, ánh lên một vẻ linh thiêng khó gọi tên. Sau lưng bà, một dải vảy rồng dài uốn lượn như con giao long đang chuyển mình — không rõ là áo choàng hay là một phần linh thể rồng đã hóa thân.

“Đây là Long Hậu,” ông Giáp nói, giọng trầm xuống như tiếng chiêng vang giữa đêm khuya. “Người giữ dòng máu rồng thuần khiết cuối cùng. Không chỉ là thủ lĩnh — bà ta là biểu tượng của Long Cung. Trong truyền thuyết, chính là một trong những hậu duệ sau cùng còn sót lại của Lạc Long Quân.”

Thiên lặng người. Không khí xung quanh dường như đông đặc lại. Cậu không thể rời mắt khỏi hình ảnh ấy — không chỉ vì vẻ uy nghi mà còn vì khí chất kỳ lạ phát ra từ bà ta. Như thể một vị thần sông cổ xưa vừa được đánh thức sau hàng ngàn năm ngủ yên. Vẻ đẹp ấy khiến người ta sợ hãi — như khi đối diện với thiên nhiên hoang sơ: vừa hùng vĩ, vừa không thể kháng cự.

Cậu chăm chú nhìn, và nhận ra: thứ ánh sáng trong mắt bà — không chỉ là sức mạnh. Đó là sự uy nghi của một thế lực cổ xưa, như sấm động trong lòng đất, như nước lũ tràn về, không thể ngăn cản.

“Là một thủ lĩnh hiếu chiến. Chính bà ta là người khiến các cuộc xung đột với mặt đất ngày càng leo thang bởi những quyết định có phần tàn nhẫn của mình…” Ông Giáp lướt tiếp một bức hình khác: “Còn cô gái tóc lam suýt nữa giết chết cậu chính là con gái bà — Lạc Châu – cũng là công chúa của Long Cung. Cô ta được giao nhiệm vụ đoạt lại chiến giáp bằng mọi giá… Kể cả việc phải đánh đổi sinh mạng của mình hay của người khác!”

Thiên khẽ siết chặt nắm tay, vừa giận vừa lo. Cậu hiểu rằng mọi chuyện giờ đã vượt khỏi tầm tay mình, và đối mặt với họ, cậu sẽ không chỉ chiến đấu cho bản thân mà còn cho cả quá khứ và tương lai chưa biết sẽ đi về đâu.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...