Khi nhìn thấy tôi, mắt mẹ đã đỏ hoe.
8
“Triều Lễ, con có sao không?”
Dù gì tôi cũng từng luyện qua, hôm nay cũng có chuẩn bị từ trước.
Tôi đã sớm nghi ngờ Lục Quy Tiện có liên quan đến hung thủ. Khuôn mặt bọn họ quá giống nhau, nên tôi mới cố ý uống ly rượu đó.
Chỉ là tay bị trói hơi đau, trên đó còn có vết hằn đỏ.
“Không sao.”
Lục Lan San đứng bên cạnh muốn nói lại thôi.
Mắt bố đỏ ngầu:
“Bố không ngờ nó lại độc ác đến vậy. Khi đó con mới vừa sinh được ba ngày, vậy mà hắn đã vứt con bên đường. Lưu Cường đúng là súc sinh! Trong ngoài cấu kết, bố phải g/i/ế/t hắn!”
“Không cần bố g/i/ế/t.”
“Hắn tự sẽ gặp báo ứng.”
Nghe tôi nói vậy, trong mắt bố thoáng hiện vẻ áy náy.
“Triều Lễ, bố xin lỗi. Bố từng nói sẽ bù đắp cho con thật tốt, vậy mà lại hết lần này đến lần khác mang tổn thương đến cho con. Bố…”
“Không để trong lòng. Mấy lời kiểu đó nói cho có là được rồi, ai cũng hiểu mà.”
Có lẽ sự lạnh nhạt của tôi khiến ông hơi kinh ngạc, nhất thời ông sững lại.
“Bố không cần lo, con thật sự không sao. Nhưng nếu mọi người thật sự thấy có lỗi, có thể cho thêm tiền.”
Mẹ lập tức rơi nước mắt.
Lục Lan San ở bên cạnh trầm giọng nói:
“Không ngờ em lại bình tĩnh như vậy.”
Tôi nhún vai.
“Làm nghề này lâu rồi, chuyện gì cũng có thể chứng kiến. Nếu mọi người đến thăm Lục Quy Tiện thì xin lỗi, tôi không làm được. Bây giờ cậu ta là nghi phạm.”
“Không, chúng ta chỉ đến thăm con.”
Mẹ sốt ruột, lập tức nắm lấy tay tôi.
“Triều Lễ, Quy Tiện tự làm tự chịu, chúng ta sẽ không quản nó nữa.”
Tôi không quan tâm.
Lục Quy Tiện và bố mẹ ruột của cậu ta đã sớm nhận lại nhau.
Nhưng ngay khoảnh khắc tôi bước vào nhà họ Lục, biết tôi sẽ không chịu bỏ qua, cậu ta đã nảy sinh ý định h/ạ/i tôi.
Lần trước cũng vậy.
Lần này tôi bày sẵn kế hoạch, vạch trần trước.
Cậu ta sẽ phải trả giá vì chuyện đó.
Còn vụ phân th/i cũng đã phá thành công.
Chaporia
Bình Luận (0)