Thợ Săn Tro Tàn/Chapter 1: Chapter 1:
20px

Mây che khuất bầu trời, chỉ chừa lại những tia nắng yếu ớt mờ ảo. Tiếng lá khô xào xạc, hòa quyện với mùi hương thoang thoảng của những ngày sớm thu.

 

Tiếng động cơ âm ỉ tắt dần, chiếc xe hơi từ từ tấp vào lề, dừng lại trước một cánh cổng sắt. Cánh cửa bật mở, một bóng hình từ từ bước ra. Dáng người trung bình, chiếc áo khoác màu đen dài ngang gối, những chiếc cúc cài hờ hững. Mái tóc xám tro ngắn ẩn dưới chiếc mũ phớt đen.

 

Tiến vào con đường đã rộng mở từ bao giờ. Xung quanh lối đi lát đá, một khu vườn nhỏ được bày trí vô cùng đẹp mắt, nhưng có gì đó khiến chúng trông như thể đã không được tỉa tót một thời gian.

 

Dừng lại trước một căn nhà lớn, đưa tay lên gõ vài tiếng.

 

 

Có tiếng bước chân, chậm chạp dội ra từ phía sau cánh cửa. Tiếng lộp cộp của tay nắm cũ, tiếng cót két của bản lề, cánh cửa gỗ từ tốn hé mở. Một người phụ nữ già khom lưng, mái tóc đã ngả màu thời gian. Bà nhìn về phía người đang đứng trước hiên, đôi mắt nheo lại, giọng trầm khàn:

 

“Cho hỏi, cậu đây là…?”

 

Bóng hình kia cúi đầu kính cẩn, đưa tay lên, bỏ chiếc mũ phớt xuống. Trước mắt bà là gương mặt của một chàng thanh niên với cặp mắt xám hiếm thấy.

 

“Tên Kael, thưa bà. Tôi đến vì lời mời từ nhà thờ.”

 

Giọng anh ta điềm tĩnh, nhưng mang lại cảm giác gì đó lạnh lẽo khó tả. Nghe thấy điều đó, bà lão có vẻ nghĩ tới gì đó, quay đầu lại, ánh mắt nhìn vào phía trong trông vô cùng lo lắng. Bà quay lại, đứng qua một bên, giữ cánh cửa rộng mở.

 

“Mời vào…”

Đi theo sau bà lão, chàng thanh niên nhìn ngó xung quanh. Căn nhà ngoại ô này, nằm tách biệt với thị trấn, trông lâu đời và rõ ràng thuộc về một gia đình trung lưu khá giả.

 

Đặt chân vào phòng khách, chờ đợi anh ta ở đó, ngồi trên ghế là một ông lão. Nhìn thấy dáng hình của khách, ông lão nhanh chóng đưa tay ra.

 

“Mời cậu ngồi…”

 

Theo sự mời chào của ông lão, anh ta tiến tới, ngồi xuống chiếc ghế đối diện.

 

“Trà hay cafe…?”, giọng ông lão khàn khàn, trên tay vẫn giữ ly trà nóng.

 

“Cảm ơn, ông bà không cần phải vất vả vậy đâu.”

 

Anh ta nhìn xung quanh, quét một lượt căn phòng, trước khi quay trở lại với ông lão.

 

“Về ủy thác từ nhà thờ, phiền ông cho tôi biết tình trạng của cô bé.”

 

Ông lão nghe thấy thế, mặt hơi cúi gằm, tay khẽ run, phản ứng giống hệt bà lão lúc nãy.

 

“Cháu tôi, Elie, biểu hiện của nó rất lạ. Nhốt mình trong phòng, nó không cho bất kỳ ai lại gần cả, tới cả ăn uống cũng không. Nó tấn công bất kì ai cố gắng giúp nó, và chẳng ai ngăn được nó cả…”

 

Anh chàng cúi người về phía trước, tựa cằm lên hai tay đan vào nhau.

 

“Ông đã nghĩ cô bé bị bệnh, nhưng bác sĩ không đồng ý?”

Ông lão khẽ gật đầu. Anh chàng để ý mặt dây chuyền chữ thập.

 

“Chẳng trách sao ông bà lại tìm tới giải pháp tâm linh.”

 

Rồi anh đảo mắt nhìn lên phía trên lò sưởi, nơi đặt những tấm ảnh gia đình. Có mặt ông bà lão này, cô gái nhỏ có vẻ là Elie và hai người có vẻ là cha và mẹ cô bé.

 

“Cô ấy bị như thế bao lâu rồi?”, anh hỏi.

 

Ông lão nghe tới đó, cơ thể bắt đầu run rẩy thấy rõ. Mặt ông cúi xuống hẳn, tay cầm chắc lấy ly trà mặc cho nó đang nóng.

 

“Ba tháng, từ lúc cha mẹ nó qua đời vì tai nạn, nó đã tận mắt chứng kiến. Thật không thể nghĩ rằng con bé đã phải chịu đựng những gì…”

 

Anh ta nghiêng đầu, có vẻ như đã hiểu ra gì đó.

 

Đưa tay vào trong áo khoác, anh lấy ra một cuộn giấy và một cây bút. Trải nó lên bàn, anh đẩy cả giấy và bút sang cho ông lão.

 

“Tôi không thể đảm bảo kết quả như mong muốn.”

 

Mắt ông nhìn lên anh, trước khi nhìn xuống tờ giấy đặt trước mặt. Một tờ giấy có hoa văn viền hình những chuỗi xích kỳ lạ, một con dấu hình bàn tay màu đỏ, cùng với những dòng chữ được in hằng lên bằng thứ mực đen tuyền.

_________________________________________________________________________________________________________________

- Sau khi kí, sẽ phải chấp nhận mọi kết quả xảy ra.

- Không phản bội thỏa thuận.

- Tuyệt đối không được tiết lộ mọi vấn đề liên quan tới ủy thác cho bên thứ ba.

- Không được phép tiêu hủy.

_________________________________________________________________________________________________________________

“Cái này…”

“Chỉ là một vài điều khoản. Tôi đã nhận xử lý, nhưng tôi không thể đảm bảo bất cứ điều gì.”

 

Anh nghiêng về phía trước, nhìn vào cặp mắt đã mờ đi vì nước mắt của ông lão.

 

“Phương pháp của tôi có khả năng sẽ giúp được cô bé, nhưng cũng có thể dẫn tới kết quả xấu.”

 

“Kết quả xấu…?”

Kael nhìn thẳng vào mắt ông lão, một ánh nhìn xuyên qua cảm xúc ngay lúc này, chạm tới tầng sâu thẳm nhất của tiềm thức.

 

“Có thể là chết, hoặc tệ hơn.”

 

Ông lão ngay lập tức sững sờ.

 

“C-chết!?”

 

Anh chàng dựa vào ghế, bình thản đáp:

 

“Có thể, hoặc không. Khi chưa thử thì chưa biết được.”

 

Đan những ngón tay vào nhau, gác chân.

 

“Quyền quyết định tùy vào hai người. Mạo hiểm cứu lấy cháu gái, hoặc tiếp tục chờ đợi phép màu.”

 

Một khoảng chững rơi xuống căn phòng. Đó là một sự lựa chọn kì lạ và khó khăn. Ông lão không khỏi ngờ vực chàng trai trước mặt. Đúng là họ cần phải cứu lấy cô cháu, nhưng những gì mà anh ta nói nãy giờ vừa kì lạ, vừa đáng nghi.

 

Căn phòng giờ chìm trong im lặng, chỉ có tiếng chiếc đồng hồ con lắc trên tường.

 

Tick-tack, tick-tack…

 

Từng nhịp, từng nhịp như thể đếm ngược thời gian chọn lựa. Một áp lực vô hình đè nặng lên vai ông lão. Ông chẳng biết gì về gã trai trước mặt, cũng như cái “phương pháp” mà anh ta nói. Sự lựa chọn lúc này có thể đem Elie trở lại, hoặc sẽ tự tay tiễn đưa người thân duy nhất còn lại.

Ông lão nhắm chặt mắt, dòng suy nghĩ trôi về lúc trước, lúc mà gia đình êm ấp này vụn vỡ. Mùa hè định mệnh năm ấy, hai ông bà đã chuẩn bị sẵn mọi thứ, chờ đợi gia đình con trai trở về nơi ngoại ô này. Chỉ để rồi, cái tin sét đánh tới vào một đêm giông.

 

Con trai, con dâu và đứa cháu gái bé bỏng đã gặp tai nạn. Chiếc xe của gia đình bị tông trực diện. Phần đầu xe bẹp dí, nghiền hai đứa con tới không nhận nổi dạng. Khoảnh khắc cuối cùng được thu âm lại trong hộp đen của xe. Đó là tiếng hét, là tiếng rên rỉ phát ra từ cậu con trai khi cố gắng đẩy vợ mình ra khỏi ghế khách, trước khi tất cả bị tiếng nghiền xương dập thịt cắt đứt.

 

Khi ông bà tuyệt vọng nhất, một phép màu bất ngờ xảy tới. Elie, đứa trẻ ngồi ở ghế sau đã may mắn thoát nạn. Nhưng nó đã phải chứng kiến tất cả, nhìn thấy chính cha mẹ chết ngay trước mắt. Sự màu nhiệm của những lời cầu nguyện đã giữ lại đứa trẻ ấy cho họ, nhưng giờ cả hai chỉ biết bất lực nhìn con bé vật lộn với tình trạng khốn khổ này.

 

Ông lão cúi gằm xuống, nước mắt rơi lả tả. Tiếng mếu máo đầy run rẩy, muốn khóc mà không thể thành lời. Cơ thể ông vô thức đưa hai tay lên, nắm chặt cây bút ở giữa, miệng lẩm bẩm những lời cầu kinh, một sự cầu mong phù hộ. Đúng là trong những hoàn cảnh ngặt nghèo, con người luôn tìm mong những phép màu viển vông nhất.

_________________________________________________________________________________________________________________

Mất một lúc lâu để ông bình tĩnh lại. Ngước đôi mắt đã nhòe đi vì lệ, ông nhìn xuống cuộn giấy trên bàn. Bàn tay run rẩy cố cầm cây bút máy thật chặt, đè ngòi vào ô trống. Bất chợt, một cơn đau nhẹ đâm vào đầu ngón tay ông, một mũi kim bật ra từ thân bút. Vệt mực đỏ thẫm in lên trang giấy. Ông lão sờ sững, nhưng rồi lại cắn răng, đè cây bút nặng nề ấy, cố kí từng nét chắc tay.

 

 

Xong, và thế là hết. Ông đã chọn cách này để cứu lấy Elie bé bỏng. Đặt cây bút xuống cuộn giấy, đẩy nó trở về chàng trai.

 

Kael đã đứng ở cạnh lò sưởi từ bao giờ, đang cầm và nhìn tấm ảnh gia đình. Thấy ông lão đã đưa ra quyết định, anh tiến lại, cầm lấy và gói cả hai lại rồi cất vào trong áo khoác.

 

“Tôi sẽ cố hết sức, xin gia đình cứ yên tâm.”

 

Giọng anh ta lạnh lùng, điềm tĩnh như sự khẳng định cho tự tin.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...