Thư sứ: 60 ngày giữa sương mù/Chapter 1: Ngày 01: Nhiệm vụ bất khảChapter 1: Ngày 01: Nhiệm vụ bất khả
20px

“Hộc… Hộc… Hộc…”

Nàng mở mắt, phổi nghẹn khói, tiếng ù chắn ngang thính giác. Đất dưới thân nóng đến mức bỏng rát, kính lẫn than vỡ cứa vào da thịt. Cô cố há miệng hớp một ngụm không khí, nhưng chỉ khiến khói đen tràn vào, làm cơn ho bắn máu ròng ròng ra môi. Đầu óc choáng váng, mọi thứ chỉ còn là mớ hình ảnh nhập nhằng nhảy múa sau tròng mắt, tiếng bánh sắt nghiến gào, đoàn tàu lao đi trong hỗn loạn, và khoảnh khắc ánh sáng tím rực nuốt gọn tất cả, để lại hiện tại rách nát, lửa và tro bủa vây khắp nơi.

“Cố lên Lythienne! Chút nữa thôi. Mày làm được mà!” 

Nàng lẩm bẩm, giọng thều thào. Bàn tay quờ quạng xuống lớp than âm ỉ cháy, gắng gượng chống lên, toàn thân run bần bật như sắp gãy. 

“Aahhh…”

Một tiếng rên bật ra, khàn đặc khi cơn đau nhói bùng lên. Nhìn xuống, nàng bàng hoàng nhận ra một thanh sắt cong vênh đã xuyên qua eo từ lúc nào. Mỗi lần nhúc nhích là da thịt lại bị kéo rách, đau nhói chạy dọc từng thớ cơ. Nàng cố nghiêng người, nhưng lưỡi thép lại cắm sâu thêm, va vào xương hông. Vết thương cũ ngoác miệng, máu tươi và thịt rữa lẫn nhau, chảy ròng ròng thành dòng đặc, tạt xuống đùi, đỏ lòm, nhầy nhụa trên lụa đen, rát thốc lên tận óc. Hít vào chỉ thấy mùi sắt gỉ lẫn tro khói tràn ngập, ngột ngạt như đang nuốt cả chính vết thương của mình.

“Khốn… khốn kiếp…” 

Lythienne chẳng thề gào, bàn tay run lẩy bẩy bấu vào thanh sắt đang chém đi từng nhịp thở. Nàng hít một hơi, mắt mở to đến nỗi mạch máu hằn đỏ. Hai tay kẹp chặt lấy thanh sắt, kéo mạnh. Thân thể giật nảy, tiếng thét vỡ òa, đau đớn đến mức hai chân run loạn không còn chống đỡ. Máu phụt ra, nóng hổi, ướt đẫm bàn tay.

“Đứng lên đi, Lythienne… Đứng lên, mày không được chết ở đây…” nàng rít qua kẽ răng.

Đầu gối lại khuỵu xuống một lần nữa, miệng bật thêm tiếng rên nghẹn, nhưng bằng một cú giật cuối cùng, thanh sắt rít khỏi vết thương, máu phụt trào thành dòng. Cơ thể nàng ngã nhào về trước, hơi thở đứt quãng, cổ họng nghẹn lại trong hỗn hợp máu và khói. Nhưng nàng không buông, bàn tay bê bết máu chống xuống đất, kéo thân hình rách nát bật dậy khỏi địa ngục đang đu bám lấy. Đôi mắt mắt mờ đục cố rướn lên chao đảo mà nhìn quanh.

Khói đen bốc nghi ngút từ đống sắt gãy vụn. Những toa tàu lật ngang, xương thép cong queo như thân thú bị chặt lìa, gỗ cháy đỏ rực, từng nhịp nổ nhỏ vẫn vang vọng từ đống tro tàn. Mặt đất nứt toác, lửa nuốt cây cối ven đường. Bầu trời tím tái, phủ đầy tro bụi.

“Mình phải tìm chị ấy…” Lythienne thều thào, lê lết thân tàn giữa đống ngổn ngang, mắt hoa đi vì khói và máu. Tro bụi mịt mù, từng khối thép cháy đỏ hằn lên như những bóng ma, tiếng kim loại lăn lóc vọng lại chẳng khác nào tiếng xương rạn gãy. Nàng gọi khản cổ nhưng chỉ có tiếng gió nghẹn lửa đáp lại, khoảng trống càng lúc càng lạnh buốt.

Rồi, trong khoảnh khắc ấy, nàng thấy.

Nửa thân dưới của người phụ nữ đó bị ép nát dưới khối thép. Chiếc mặt nạ mỏ chim đã rạn nứt, từ khe hở phun ra từng làn khí đen theo mỗi nhịp thở hấp hối. Đôi mắt phía sau lớp kính mờ loang máu, chẳng còn đủ để thấy quá rõ điều gì ngoài cô em đang đứng run rẩy trước mặt.

“Chị Morwen!” Lythienne quỳ sụp xuống, hai tay máu me cố gắng nâng toa tàu. Nhưng… nó chẳng nhúc nhích, chỉ càng khiến xương thịt Morwen kêu răng rắc thêm.

“Đừng… em…” Morwen bật ho, khạc ra dòng máu đen đặc. “Em phải đi. Em phải hoàn thành nhiệm vụ...”

Lythienne lắc đầu, nước mắt hòa cùng bụi than. giọng run cố nói lên lời: 

“Không. Em không bỏ chị. Chúng ta đã bước vào đây cùng nhau… thì cũng sẽ chết cùng nhau, dù là trong bóng tối hay ánh sáng.”

Morwen nghiến răng, hơi thở đứt quãng, nhưng bàn tay chị run rẩy nắm lấy tay em gái: 

“Con ngốc… chị biết mình không thoát. Nhưng nghe này, nếu em sống… thì chị vẫn sống trong em. Đừng để cái chết này chỉ là…”

Tiếng giáp xích rền vang, tiếng gầm rú vọng lại. Lythienne giật mình ngoái lại, thấy cả biển bóng đen đang lao tới, mắt đỏ rực, nanh vuốt loang loáng. Hàng trăm tên đầy tớ của quỷ thần, chẳng biết đã bủa vây từ lúc nào.

“Chạy đi, Lythienne!” Morwen gào khản cổ, tiếng chị vỡ ra trong máu và tuyệt vọng.  “Đừng quay lại nữa!”

Lythienne đứng lặng một nhịp. Nàng nhìn kẻ thù, rồi nhìn chị mình đang kẹt cứng dưới khối sắt lạnh. Trong khoảnh khắc ấy, tất cả âm thanh như chìm xuống, chỉ còn tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực.

Và rồi,  cô gái ấy chỉ cúi xuống, rút băng tiễn và cây nỏ từ thắt lưng chéo của Morwen, đặt vào tay chị. Một nụ cười mệt mỏi nhưng sáng rực thoáng qua trên gương mặt lấm lem máu và bụi.

“Hãy để em ở bên, cùng chị.”

Morwen chết lặng, bàn tay run rẩy siết lấy, bắt đầu nạp từng mũi tiễn vào ổ xoay của cây liên nỏ. Trước mắt cô, đứa em kết nghĩa của mình, dẫu cho thân thể tàn tạ, máu chảy ròng ròng, vẫn hiên ngang mà rút kiếm khỏi vỏ.

Lythienne xoay người lại, vào thế thủ, sắc bạc của thép lóa lên trong bóng tối. Đôi vai nhỏ bé nhưng kiên định như muốn chắn cả biển quân thù.

Tiếng gầm rú lại dâng lên, rung chuyển cả không gian. Và Lythienne, với nụ cười cuối cùng, nghênh đón cơn bão đang ập tới.

Hai cô gái, một kiếm, một nỏ, kẻ nằm lê lết, người đứng trơ trọi,  bóng họ rách nát hằn trong tro lửa. Trước mặt là cả đàn quỷ ập tới, phía sau là địa ngục đã nuốt hết đường lùi.

“Cho đến khi cái chết chia lìa chúng ta.”

Sáu mươi ngày trước.

Bầu trời u ám, mưa nối tiếp mưa, ngày này qua ngày khác vẫn chưa chịu dứt. Từng hạt nước nặng trĩu rơi xuống, giăng phủ khu rừng một tấm màn dày đặc không chừa lấy một kẽ hở. Trong màn mưa ấy, âm thanh rào rạt lan tỏa, khi đều đều, khi chao đảo theo nhịp gió, lấp kín khoảng không vốn tĩnh lặng của chốn rừng sâu.

Dưới mái bạt tạm bợ, những người lính ngồi co ro, tấm áo choàng sũng nước kéo trĩu đôi vai đã mỏi mệt vì chinh chiến dài ngày. Hơi thở phả ra thành làn khói mỏng, vừa thoát khỏi môi đã tan biến trong không khí lạnh buốt, hòa lẫn với mùi bùn ẩm bốc lên từ lòng đất. Bao quanh trại, những thân cây thẳng đứng, vỏ sẫm đen vì ngấm mưa, lặng lẽ dựng thành một vòng tròn khép kín bảo vệ cả quân đoàn.

Vài người lính vẫn lặng lẽ đi tuần, bước chân nặng nhọc in sâu vào lớp bùn nhão, phát ra tiếng lép nhép, đôi giày như bị níu chặt trong đất ướt. Mặt nước rung rinh khi bị dẫm qua, gợn sóng nhỏ loang ra rồi tan biến. Bên cạnh mấy căn lều, đám ngựa cúi thấp đầu, bộ lông sũng nước chảy ào ạt, thỉnh thoảng hất bờm làm những giọt bắn tung, va vào dây cương ngân lên tiếng choang khẽ. Trong không khí lẫn lộn mùi da ẩm, mùi mồ hôi và mùi bùn đất hòa lẫn, chúng quyện lại thành một hơi thở chung, thấm dần vào người, vào thú, vào cả lòng rừng.

Trong căn lều vải trắng đã ngả màu, ẩm nồng mùi mục, dựng vội dưới tán cây thông, Lythienne buông người xuống chiếc ghế gỗ thấp, sống lưng rã rời, hai bờ vai chùng xuống. Ánh đèn dầu chao nghiêng, rọi những vệt sáng tối lên gương mặt tái mệt cùng vạt áo trên vai khẽ run theo luồng gió lùa từ ngoài kia.

“Chết tiệt… cả người mình khác gì cái bọc nước đâu,” nàng buông lời, bàn tay áp mạnh vào thái dương..

Bộ giáp da bọc sắt mảnh vẫn ôm sát thân thể, thứ vốn được chế tạo để một thư sứ di chuyển đường dài không vướng víu, giờ lại đẫm mưa. Mưa thấm qua từng đường may, lùa lạnh trên da, tụ thành giọt rồi rơi xuống nền bùn loang lổ dưới chân. Âm thanh ấy, nó quấn lấy nhịp tim và lồng ngực đang phập phồng, khiến cơn kiệt sức hiện rõ theo từng khoảnh khắc trôi đi.

Nàng rên nhẹ, ngón tay run rẩy lần tìm những móc cài ướt sũng. Lớp giáp ngoài cuối cùng cũng được tháo bỏ, nhọc nhằng như muốn níu giữ lấy thân thể đã rã rời. Sau nó là sợi thắt lưng da vắt chéo trước ngực, trượt khỏi tay nàng rồi rơi xuống nền đất. Giờ đây chỉ còn lại tấm áo vải xám dính bết vào da thịt, vải mỏng ép sát, hiện rõ những đường nét căng đầy sức sống, mềm mại trong từng đường cong, nhưng cùng đó là dấu vết của chặng đường chín mươi dặm nàng vừa vượt qua chỉ trong một ngày, hành trình báo tin chiến thắng mà đến cả vó ngựa cũng khó lòng gánh nổi.

“Nếu còn thêm một cơn dông nữa thôi, mình thề sẽ vứt hết giáp mà chạy trần cho nhẹ,” Lythienne thở ra, giọng vừa chát đắng vừa pha chút cười mệt mỏi. 

Nói xong, đôi tay thon thả vuốt lên mảnh giáp vai cuối cùng, kéo nó trượt xuống, cùng lúc những sợi tóc đỏ nâu ướt nặng cũng rũ theo, bết lại nơi chiếc cổ trắng ngần và tràn xuống hõm ngực đang dâng hạ theo nhịp thở mệt nhoài. Ánh đèn dầu chập chờn rọi lên làn da còn vương ẩm, khắc thành những vệt sáng mờ ôm lấy đường cong vai và xương quai xanh mong manh. Và trong dáng ngồi khép nép, mỏi mệt đến tận cùng ấy, nàng vẫn tỏa ra vẻ kiêu sa khó nắm bắt, một sức hút âm thầm của người đàn bà chớm ba mươi, lẻ bóng giữa cơn mưa dầm kéo dài bất tận.

Bàn tay run nhẹ khi nàng cúi xuống kéo dây giày cao cổ đã sũng nước, bùn bám lâu ngày nứt vỡ và rơi lả tả xuống nền đất lót trong lều. Nàng thì thầm nói qua kẽ răng:

“Khổ thân mày, thêm vài lần ướt nữa chắc nứt toác cả da.”

Giọng nói mang chút cằn nhằn, lại lẫn một sự trìu mến khó giấu, bởi đôi ủng ấy đã theo nàng vượt qua hàng vạn dặm đường hiểm trở. Khi giày được tháo khỏi chân, một luồng ẩm hăng hắc tỏa ra, để lộ bàn chân nhỏ gọn đang bị bó chặt trong lớp tất len sũng nước.

Lythienne cắn môi, rồi chậm rãi nhấc chân đặt lên mép ghế. Những ngón tay thon dài kẹp lấy viền tất, kéo xuống từng chút,lớp vải ẩm bết sát vào da trượt đi từng khoảng nhỏ khỏi da như không muốn rời. Từng khoảng da thịt trắng hồng hiện ra, trắng hồng căng mịn, xen lẫn những vết hằn đỏ mờ mờ in theo đường ren như dấu vết của một cuộc trói buộc vừa kết thúc. Mỗi nhịp kéo, hơi thở nàng lại ngắt quãng, bờ vai hơi rung, thân hình lắc nhẹ như theo một tiết tấu vô hình. Và khi tấm tất trượt qua bắp chân, một âm thanh thoát khỏi môi nàng, “haa…”, mảnh như rên, dồn nén nhưng dâng đầy khoái cảm, vừa là mệt mỏi vừa là một sự tận hưởng không kìm nén nổi. Đôi môi hé mở, ươn ướt, ánh mắt mơ màng, và khoảnh khắc tất buông rơi xuống sàn, nàng để mặc mình chìm trong thứ dư vị say xẩm, nửa như được giải thoát, nửa như còn khao khát tiếp diễn.

Sau đó, nhẹ nhàng nàng hạ mắt xuống bàn chân vừa được giải phóng, và chỉ lúc này sự chú ý mới rời khỏi khoái cảm để dừng lại ở da thịt chính mình. Mắt cá xoay qua, nàng cau mày khi thấy vệt u đỏ loang dọc mu bàn chân. 

“Lại sưng rồi…” nàng lẩm bẩm, giọng vừa trách móc vừa thương lấy bản thân.

Những đầu ngón tay mơn man dọc theo làn da ẩm lạnh, xoa dịu những vết hằn đỏ còn in sâu. Bàn tay trượt chậm rãi từ gót lên đến cổ chân, động tác nhẹ nhàng, đầy nữ tính, như thể nàng đang vừa tự dỗ dành vừa tận hưởng sự tiếp xúc ấy, rồi mới dừng lại ở đôi tất ướt nhẹp còn nằm lăn lóc dưới sàn.

Một hơi thở nhẹ nhàng bật ra khi nàng siết vải trong tay, vắt mạnh cho nước chảy thành dòng róc rách xuống nền lều. Lythienne hơi nhíu mày, chợt cau mũi, bật thành một tiếng cười dịu:

“Trời ạ… cái mùi gì thế này.”

Nàng đưa tất ra xa, phẩy phẩy vài cái rồi lẩm bầm, giọng nửa chán chường nửa bông đùa:

“Không phải tại mình. Nhất định không phải là của mình. Tất cả do mưa dầm với bùn đất ám hết vào đấy chứ.”

Khóe môi nàng cong lên một nụ cười nhạt, đôi mắt lấp lóa lên chút tự trào. Rồi nàng đặt tất gọn gàng lên thành ghế gần đèn dầu, như đang muốn dành cho nó một chút chăm chút tử tế, bởi có lẽ đối với nàng, từng món đồ cũng là một đồng đội thân thiết, dẫu có bị mưa gió hành hạ đến hôi hám. 

Sau khi giải thoát đôi chân, nàng để mặc từng mảnh vải ướt cuối cùng rơi xuống bên cạnh, cơ thể trần lấp loáng dưới ánh đèn dầu leo lét. Một chiếc khăn thô được kéo lên, nàng chậm rãi lau dọc từ bờ vai xuống cánh tay, vòng qua ngực rồi trượt xuống bụng và hông. Làn da ẩm lạnh run lên theo từng động tác, để lại những vệt sáng ấm áp trên bề mặt mịn màng.

“Bấy nhiêu vết cắt, bấy nhiêu vết thương… vậy mà ngươi vẫn gắng gượng,” nàng thì thầm. Ánh mắt rơi xuống vết bầm tím nơi đùi, ngón tay ngập ngừng dừng lại, rồi tiếp tục miết xuống bắp chân căng mỏi. Nàng khép mi, để câu nói tan trong bóng đêm: 

“Ngươi đã vất vả rồi… giờ hãy ngủ yên.”

Khi đã lau khô, nàng với lấy tấm chăn lông dày, quấn chặt quanh thân mình. Sợi lông mềm mượt áp vào da, mang lại hơi ấm dịu dàng đến mức nàng bất giác thở dài khoan khoái. Ngón chân duỗi thẳng, vai thả lỏng, nàng dựa hẳn vào ghế, hít sâu một hơi. Hơi thở nóng quyện lẫn mùi da ẩm còn sót, mùi kim loại gỉ và hương cơ thể, tạo thành hỗn hợp nồng nàn, như thể cả cuộc hành trình vẫn còn in hằn trên người nàng.

Đôi mắt nàng dần khép lại, nhưng rồi bất giác hé mở, hướng về khe hở nơi cửa lều. Một ý nghĩ lướt qua khiến nàng nóng bừng cả má: “nếu giờ có ai bước vào… họ sẽ thấy mình chẳng còn mảnh vải nào trên người.” Đôi môi khẽ cong trong một nụ cười mệt mỏi, nàng thì thầm như trách chính mình: 

“Thật chẳng ra thể thống gì… thư sứ mà lại lo sợ chuyện vớ vẩn thế này.”

Nàng kéo tấm chăn lên cao, ghì sát tận cổ như một lớp giáp cuối cùng, rồi nghiêng người cẩn thận buộc kín mép vải nơi cửa. Bên ngoài, tiếng mưa rả rích hòa cùng tiếng gió như tấm màn tự nhiên che chắn thế giới khắc nghiệt. Trong vòng ôm ấm áp của tấm chăn, Lythienne bật một tiếng rên nhẹ nhõm, cơ thể cuộn tròn lại tìm về cảm giác bình yên. Chỉ đến khi chắc chắn chẳng ánh mắt nào có thể len vào, nàng mới buông xuôi để cơn mệt mỏi kéo xuống, hơi thở dần trầm lại trong một giấc ngủ mong manh mà dịu dàng.

Một. Tiếng mưa hắt nhạt dần, vọng xa rồi lịm hẳn.

Hai. Ý thức giãn ra, trôi lững lờ giữa khoảng không vô thanh.

Ba. Toàn thân buông lỏng, thả mình vào giấc ngủ sâu, mong manh mà êm dịu.

Tĩnh lặng.

Trong khoảng im bặt ấy, một âm vang bổng nổi lên, vọng về rời rạc từ một nơi xa xăm nào đó, rồi rõ dần. Tiếng vó ngựa gõ xuống mặt đất ướt át, lúc đầu chậm chạp rồi nhanh dần, dồn dập đến khi dội thành nhịp trống nện ầm ầm trong lồng ngực.

Lythienne choàng người, tim thót lên, hơi thở nghẹn lại. 

“Mình…mình đang ở đâu thế này!?” 

Nàng tự hỏi, nhưng câu trả lời đã sẵn ở ngay dưới thân. Con ngựa đen lồng lên, kéo thân nàng dằn xóc theo từng cú phi như muốn nuốt trọn mặt đất. Bàn tay theo bản năng siết chặt chuôi sabre trơn nước, lưỡi thép giương cao chém toạc màn mưa, ánh chớp lướt ngang soi lên từng vệt sáng loé.

Gió quất rát vào mặt, mưa trút xuống như roi da, và trước mắt, cánh đồng chiến trường mở rộng vô tận. Hai bên sườn Lythienne, hàng ngàn vó ngựa dập xuống nện vang trời, tiếng rền dội lại như sấm động, như thiên địa đang gãy vỡ. 

Và trên tất cả, một giọng đàn ông gầm lên:

“Tiến lên, vì Thánh Quốc muôn đời rực sáng!”

Ngay lập tức, hàng ngàn cổ họng đồng loạt nổ tung, những tiếng gào không thành lời dồn dập như bão táp, lật tung cả màn mưa. Lythienne còn chưa kịp hoàn hồn thì người đàn ông ấy đã thúc ngựa vượt lên, chiếc áo choàng quất bay trong gió, đôi mắt cháy sáng. Khi ông ta ngoái đầu lại, ánh nhìn bắt gặp nàng, và Lythienne choáng váng, thốt lên trong nghẹn ngào:

“Cha…?!”

Người đàn ông chỉ nở một nụ cười ngắn:

“Đừng chết, con gái ta!”

Rồi ông gào vang lần nữa, dẫn đầu đoàn quân, mũi sabre chĩa thẳng vào quân thù. Hàng ngũ kỵ binh siết chặt thế trận, giương cao sabre đồng loạt, lưỡi thép dựng lên thành cả rừng sáng chói. Và trong tiếng gầm vang của hàng ngàn vó ngựa, toàn bộ đội quân phóng thẳng tới, cuốn vào trận tuyến quân thù như một cơn lũ kim loại và máu lửa, không gì ngăn nổi.

Bỗng nhiên, bầu trời bỗng bừng lên những quầng sáng xanh lục, từng khối đá lửa rực cháy cày xé qua mưa, kéo theo những loạt hỏa tiễn ma quái lao xuống thành mưa chết chóc. Chúng nổ tung giữa đoàn quân, thân ngựa vỡ toạc, chiến sĩ văng ra trong những tiếng gào lịm đi. Máu, bùn và lửa hòa thành một vệt đỏ lục khủng khiếp, nhưng dòng kỵ binh vẫn không hề dừng lại.

Lythienne nghiến chặt răng, mưa xối mặn chát trên môi, tim nàng đập dồn như muốn xé toang lồng ngực. Nàng thúc mạnh gót giày vào bụng ngựa, con vật hí vang, lao đi xuyên qua màn lửa xanh lục đang dội xuống, cùng với hàng ngàn chiến hữu vẫn còn gầm thét trong tiếng vó ngựa rền vang.

“Vì những gì Thánh Quốc bảo vệ! Tiến lên! Theo ta!”

Trước mắt họ, chiến tuyến quỷ thần dựng thành vách núi đen sì, giáo dài tẩm độc ma pháp chĩa thẳng ra, khiên phủ đầy phù văn rùng rợn sáng lấp loáng dưới cơn mưa, phía sau là hàng kỵ thú khổng lồ lông xám, mõm phun khói xanh, mắt đỏ rực như hòn than cháy. Chúng gào thét, giậm móng xuống bùn, cả đội hình rung lên như một khối kim loại đen khổng lồ, đợi nuốt chửng mọi thứ dám lao vào.

“Xé xác chúng!”

Và rồi, dòng lũ thép của con người ập tới. Hàng ngàn sabre chém sượt qua mưa, ánh sáng bạc va vào bóng tối, vó ngựa nghiền nát giáo mác và xương thịt, máu phun thành sương mù đen thẫm. Tiếng nổ của hỏa tiễn còn văng vẳng trên cao, nhưng dưới đất là tiếng gào rách cổ họng, tiếng thép va vào thép, tiếng ngựa rống kéo dài như điềm báo tận thế. Lythienne lao thẳng vào giữa, sabre trong tay nàng xé rách giáp quỷ, máu đen hắt lên mặt, nhưng nàng chỉ hét vang hơn nữa, kéo cả dòng thác người vào tận tim quân thù.

Thế nhưng, khi ngựa nàng còn đang hừng hực lao đi từ giữa đám loạn quân, một con quỷ sắc xám đã xé gió vọt lên, thân thể vằn vện như khối thép sống, đôi mắt nó rực sáng thứ lửa độc thẫm màu. Lythienne chỉ kịp nhổm người, sabre giương cao thì cánh tay khổng lồ của nó đã quét ngang. Cú va chạm như bão sấm, nàng bị hất văng khỏi yên, thân thể chới với giữa mưa và lửa, bầu trời xoay cuồn cuộn trên đầu.

“Không phải ở đây. Không phải hôm nay. Mình còn phải sống để kết thúc chuyện này!” ý nghĩ lóe lên, nàng nghiến răng, uốn người giữa không trung, cố ghì chặt lấy thanh sabre còn vương máu.

Mặt đất ập lại, bùn và máu hất tung, nàng lăn đi rồi bật dậy, vừa kịp chắn cú chém như lưỡi rìu từ bàn tay quỷ. Lửa xanh lục loang trên thép, mùi khét bỏng rát, Lythienne hét lên, quét sabre vào sườn nó, lửa tóe ra, nhưng lưỡi thép chỉ rạch ngang lớp vảy dày, không xuyên nổi.

Quỷ xám rú rít, tung cú đấm như búa tạ rèn thép. Lythienne xoay lưỡi sabre chặn lại, cả thân nàng bật ngược ra sau, xương cốt rạn nứt, lưỡi gươm vỡ toang, mảnh thép tóe lửa bay tứ phía. 

Trong khoảnh khắc ấy, nàng trừng mắt, hơi thở nghẹn lại, dòng suy nghĩ như bị chặn đứng.

“Không! Không phải chứ…”

Chưa kịp nuốt trọn cơn hoảng hốt, bàn tay quỷ đã siết chặt lấy cổ, lạnh buốt, rắn chắc như gọng kìm thép, nhấc bổng Lythienne khỏi mặt đất. Không khí bị hút sạch khỏi lồng ngực, tầm mắt loang bóng đen, và trong tiếng ù đặc, nàng chỉ còn nghe trái tim mình đập hổn hển, rồi hụt dần, như từng nhịp đang bị bóp vỡ trong lòng bàn tay ấy.

Trong quãng mờ tối ấy, nàng vẫn thấy, đâu đó dưới kia, những chiến hữu ngã xuống từng người, ngựa bị xé toạc, thân bị nghiền nát, tiếng kêu lịm đi giữa biển máu và bùn.

“Họ đang ngã xuống… từng người một… còn ta thì treo lơ lửng, bất lực nhìn…” Ý nghĩ ấy rít qua đầu, xé tim nàng thành từng mảnh.

Bỗng nhiên, con quỷ ấy mở miệng, thì thầm từng lời vào tai Lythienne trong khi để nàng chứng kiến thảm cảnh:

“Ngươi sẽ không bao giờ thoát khỏi ta… và nhiệm vụ của ngươi sẽ không bao giờ hoàn thành. Máu thịt ngươi, linh hồn ngươi, tất cả sẽ chỉ là tro tàn dưới chân ta.”

Cứ thế, hàng ngũ loài người, từng đốm sáng sinh mạng tắt đi dưới gót sắt ma quỷ, và nàng chỉ còn thấy những khoảng tối loang rộng, nhấn chìm cả cánh đồng. Nước mắt lẫn mưa rơi khỏi khóe mắt, mằn mặn trên môi, trong cùng tận tuyệt vọng nàng vẫn gắng siết chặt lấy một lời thề.

“Dẫu có phải chết thêm trăm lần nữa, mình vẫn trở lại. Mình vẫn sẽ quét sạch lũ quỷ khỏi mảnh đất này.”

Và rồi, giữa tiếng gào rền rĩ của chiến trường, bóng tối khép chặt lấy nàng. Nhịp tim dồn dập tan rã, chậm dần, lịm xuống… cho đến khi tất cả chỉ còn là khoảng lặng.

Giấc mơ tan biến. Chỉ còn giấc ngủ nặng nề, lặng lẽ trôi qua từng khắc. Cho đến lúc một tiếng gọi vang lên, sắc gọn như lưỡi kiếm, xé toạc màn tĩnh mịch, kéo nàng trở về với thực tại.

“Lady Lythienne Draevenne! Lady Lythienne Draevenne! Có lệnh từ Hoàng Đế Vĩ Đại!”

Giọng đàn ông dội qua lớp vải lều, át cả tiếng mưa rả rích ngoài kia. Lythienne giật mình choàng dậy, tấm chăn lông dày tuột khỏi vai, để lộ làn da ấm hồng. Hơi thở nàng dồn gấp, nhất thời chẳng biết là do giấc mơ vừa rồi hay do tim đập loạn trước tiếng gọi quá đường đột.

Chẳng kịp chỉnh trang, nàng vội bước ra, chân trần khẽ lảo đảo trên nền đất ẩm lạnh. Một tay giữ vội lấy mép chăn, nàng kéo phăng tấm bạt lều ra, để ánh lửa đuốc và hơi mưa hắt thẳng vào. Ngoài kia, một người đàn ông cao lớn trong giáp sắt sẫm màu hiện ra, mái tóc ướt sũng dán sát gương mặt gân guốc, cứng rắn.

“Phụ thân - À không. Phó tướng Draevenne, Ngài làm gì ở đây?” giọng nàng nghẹn lại, vừa bất ngờ vừa ngượng ngập.

Nghe tiếng gọi ấy, ông thoáng khựng, ánh mắt vô thức hướng xuống cả thân thể nhỏ bé của Lythienne, và hình ảnh đập vào mắt không phải một đội trưởng thư sứ nghiêm trang mà là con gái mình đang đứng nơi cửa lều, gần như trần trụi dưới ánh đuốc, chỉ kịp giữ lấy tấm chăn mỏng manh. Trong thoáng chốc, sự cứng rắn nơi gương mặt ông rạn vỡ, nhưng ngay sau đó được vá lại bằng vẻ nghiêm khắc quen thuộc. Giọng ông vang lên, nặng cả uy quyền của một vị phó tướng lẫn mối lo khó giấu của người cha.

“Lythienne, cô là đội trưởng đội thư sứ, tác phong phải giữ vững mọi lúc. Đừng bao giờ để binh sĩ thấy cô trong tình cảnh như thế này, kẻo họ quên mất sự chuyên nghiệp và niềm tin vào một Lady.”

Má nàng nóng bừng, vừa ngượng vừa xấu hổ vì sơ suất, bàn tay vội siết chặt lấy mép chăn, che chắn lại cơ thể run rẩy trong màn đêm. Nàng cắn môi, cúi đầu khẽ đáp, giọng nghèn nghẹn nhưng vẫn cố giữ sự kính cẩn:

“Vâng, thưa Phó tướng… con sẽ ghi nhớ.”

Ông nhìn con gái một thoáng, rồi cau mày, giọng trầm xuống, mang theo sức nặng của tin tức khẩn:

 “Lady, Hoàng Đế muốn gặp cô ngay lập tức. Người căn dặn, hãy lên trang bị và chuẩn bị cho nhiệm vụ mới.”

Nói rồi, ông không chờ thêm phản ứng nào từ cô gái, chỉ xoay người bước nhanh qua vũng bùn ướt, phóng lên lưng ngựa. Ánh đuốc hắt bóng ông dài trên mặt đất, hòa lẫn cùng tiếng vó ngựa dồn dập khuất dần trong mưa đêm.

Trong khoảnh khắc, Lythienne còn ngồi bất động, đầu óc mụ mị giữa dư âm của giấc ngủ ngắn và sức nặng của chặng đường hơn chín mươi dặm vừa qua. Nàng liếc sang đống giáp ướt sũng đang chờ hong khô bên thành ghế, đôi môi hơi mấp máy, thở ra một tiếng cười chua chát.

“Chẳng cho mình một đêm trọn vẹn sao…” 

Nàng kéo mép chăn siết sát thân, cảm giác lạnh lẽo quấn quanh càng rõ, rồi gượng đứng dậy. Đôi mắt thâm quầng mở ra nặng nề, ánh nhìn dần siết lại, gò ép vào sự tỉnh táo. Nét uể oải nhường chỗ cho dáng vẻ cứng cỏi của một thư sứ, kẻ vẫn buộc phải gắn mình với sứ mệnh cho dù đêm dài chưa chịu nhường chỗ cho sáng.

Cứ thế, Lythienne lò mò tới, cúi xuống bên chiếc hòm gỗ quen thuộc, bàn tay lần lượt kéo ra từng món đồ lót mỏng rồi áo và quần vải sạch, khoác vội lên thân thể còn phảng phất hơi ẩm. Một đôi tất khô được thay vào, sau đó nàng lau khô mặt giáp bằng chiếc khăn thô, lớp thép lạnh lẽo sáng dần dưới ngọn đèn dầu. Từng mảnh giáp ngực, giáp vai, thắt lưng chéo, giáp ống quyển lần lượt được cố định chắc chắn. Nàng thắt đai ngang hông, móc cutlass sang trái, sabre sang phải, dao găm dắt nơi giày và thắt lưng, mọi vị trí đều gọn gàng. Túi da nhỏ chứa vật dụng riêng treo chéo vai, rồi cuối cùng nàng kéo tấm áo choàng đen nặng nề phủ kín, thứ áo hiếm khi nàng chịu mặc nhưng giờ là lớp bảo vệ cuối cùng trước cơn mưa dai dẳng.

“Đi thôi… kiếp thư sứ khổ sở là thế này,” nàng lầm rầm, kéo mũ áo choàng trùm kín đầu, bước ra khỏi lều, hơi lạnh mưa đêm quất thẳng vào mặt. Bên cạnh, con ngựa đen đứng lặng, thân hình ướt sũng, hơi thở phả ra từng luồng khói mờ.

“Owen… tội cho mày rồi, cố cùng ta thêm một chặng nữa nhé,” nàng khẽ nói, bàn tay vuốt dọc bờ cổ ngựa, động tác vừa vỗ về vừa như xin lỗi. Nàng cẩn thận chỉnh lại dây cương, ghì nhẹ, rồi một nhịp bật người lên yên, thúc gót cho nó lao đi trong màn mưa, hướng thẳng về lều của Hoàng Đế.

Xuyên qua màn mưa nặng hạt, Lythienne ghì chặt áo choàng, để cho nước tạt rát vào mặt khi thúc ngựa lướt qua những hàng lính Thánh Quốc đang lầm lũi tuần đêm. Nhịp vó dội đều trên nền đất bùn nhão, mỗi bước đi như cắt thêm một vết sâu vào cơn uể oải đang đè nặng trên thân thể nàng. Trong ngực, một nỗi chán chường len lỏi, bởi lẽ cơn mưa không buông tha mà nhiệm vụ cũng chẳng cho phép ngừng lại.

“Giấc mơ đó… lẽ nào là điềm báo? Cảnh mình bị bàn tay quỷ nghiền nát cổ, đến mức hơi thở bị nuốt chửng… liệu nó có liên quan đến chuyến đi sắp tới không?”

Ý nghĩ ấy siết lấy tâm trí nàng, để lại vệt lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Một thoáng hận dâng trào, nàng tự gào lên trong đầu: “Mình vẫn còn quá yếu. Nếu gặp lại chúng…  mình sẽ lại bất lực thôi sao?”

Cả người rùng lên, tay ghì chặt dây cương như muốn nghiền nát. Nhưng ngay sau đó, nàng buộc mình nuốt xuống tất cả, hít thật sâu, để gió và mưa dập tắt nổi sợ. “Không. Không được để giấc mơ đó ám. Mình vẫn còn con đường phải đi. Vẫn còn nhiệm vụ phải hoàn thành.”

Nàng gượng siết vai, để mũ trùm kéo thấp xuống, và để cho vó ngựa đưa thân thể trở lại thực tại, giữa cánh rừng mưa gió và đoàn quân lặng lẽ dưới bầu trời tối mịt.

Chẳng mấy chốc, lều Hoàng Đế hiện ra giữa trại, tấm bạt lớn phủ kín, ánh đuốc chập chờn soi sáng vòng quân canh dày đặc. Nàng ghìm cương, nhảy xuống ngựa. Trước mắt, hàng cọc ngựa dựng lên ngay ngắn, nơi đã có bảy con được buộc sẵn. Lythienne dừng lại, có phần ngạc nhiên xen chút nghi hoặc.

Một con của Hoàng Đế.

Một con của Đại Tướng.

Hai con của hai Phó Tướng.

“Vậy ba con còn lại là của ai?” nàng tự nhủ, rồi kéo chặt áo choàng, cất bước tiến vào trong.

Trong lều, ánh đèn dầu tỏa xuống vàng đục, làm không gian ngột ngạt hơn cùng mùi da ẩm và khói than. Ở giữa phòng, Hoàng Đế trẻ tuổi đứng đó, dáng người lực lưỡng, toát ra một khí thế uy quyền. Bên cạnh, Đại Tướng sánh ngang, tuổi tác xem chừng không chênh lệch mấy, cả hai cùng cúi sát tấm bản đồ da trải rộng trên bàn, ngón tay chỉ trỏ dứt khoát, lời bàn luận hạ thấp nhưng dồn dập.

Sau lưng họ là hai Phó Tướng, dáng đứng uy nghiêm, một trong số đó chính là cha của Lythienne. Bóng ông khép lại sau ánh sáng, đôi mắt vẫn không rời khỏi bàn, nét mặt nghiêm cẩn.

Ngay trước bàn, ba bóng người đã quỳ sẵn. Kẻ đầu tiên nổi bật bởi chiếc mặt nạ mỏ chim sẫm màu che khuất gương mặt, hơi thở lọt qua khe bằng đồng. Trên người hắn là lớp giáp nặng cũ kỹ, từng mảng kim loại phủ đen vì thời gian, áo choàng dài quét đất loang lổ dấu vết của mưa và tro. 

Bên cạnh hắn, một nữ nhân tóc trắng ngả vàng, đôi mắt kẻ đậm càng khiến ánh nhìn trở nên sắc gắt. Ả mặc trang phục gọn nhẹ, cắt ngắn và ôm sát để dễ xoay trở, áo da và dây đai chằng chịt tạo cảm giác hoang dã, bất quy tắc. Không nhiều giáp như Lythienne, ả chỉ giữ lại những mảnh bảo hộ tối thiểu, để lộ sự tự tin và ranh mãnh như những kẻ ưa săn mồi trong bóng tối.

Người nữ cuối cùng lại mang khí chất hoàn toàn khác. Mái tóc xanh óng ánh, dung nhan rạng ngời như cầu vồng sau mưa. Trên người cô ta là chiến phục hành trình của giáo hội, lớp vải dày ôm gọn lấy cơ thể, xen kẽ những mảnh giáp bạc cứng khảm hoa văn thánh giá. 

“Thần nữ Lythienne Draevenne, xin bái kiến Bệ Hạ.” Nàng cúi đầu, quỳ gối xuống nền lều, giọng dõng dạc vang lên.

Hoàng Đế trẻ ngẩng nhìn, đôi mắt sáng trong ánh đèn dầu lập lòe, giọng trầm nhưng không giấu được vẻ hứng khởi:

“Lythienne, ngươi đã làm rất tốt. Từng bản tin ngươi mang về đều đến kịp thời, chính xác, giúp chúng ta nắm thế trận trong tay. Kiếp thư sứ gian khổ, nhưng ngươi đã gánh vác không một lời than.”

Lời khen rơi vào tai, Lythienne bất giác khựng lại. Tim nàng chấn động, những chặng đường gió quất mưa dồn, những đêm gục ngủ trên lưng ngựa, tất cả ùa về. Nàng cúi thấp hơn, môi run nhẹ, không dám để lộ nỗi xúc động đang trào lên.

Đôi mắt nàng bất giác lướt ngang, bắt gặp cha mình. Ông vẫn đứng lặng, nhưng nơi khóe mắt sâu hằn kia lại toát lên một vẻ tự hào không thể giấu. Nét mặt vốn nghiêm nghị giờ như sáng hẳn, khiến cổ họng nàng nghẹn lại, cảm giác mệt mỏi dồn nén tan biến, chỉ còn lại một luồng ấm áp âm thầm len vào lồng ngực. Và chính khi nàng còn ngây người trong khoảnh khắc ấy, giọng nói của Hoàng Đế vang lên, trầm và dứt khoát, kéo tất cả trở về thực tại.

“Hiệp sĩ Dịch Bệnh Corvis Holsring.

Thợ săn Phù Thủy Morwen Witchwicker.

Thánh nữ Rylai Noirenne.

Nữ Thư Sứ Lythienne Draevenne.”

Ông dừng một nhịp, bàn tay nâng lên, ra hiệu:

“Mọi người, hãy đứng lên.”

Không gian lều lắng xuống, chỉ còn tiếng mưa đập ràn rạt ngoài bạt. Khi tất cả đã đứng vững, Hoàng Đế thong thả bước lên một nhịp, đặt bàn tay lên bản đồ trải giữa bàn gỗ, giọng ôn tồn, dứt khoát:

“Ta đã được Thánh dự báo về một tai ương sẽ sớm tràn xuống Thánh Quốc chúng ta. Những thế lực tự nhiên sẽ liên minh với các gia tộc Quỷ Thần để hủy diệt những phe phái khác trên thế giới này.”

Vừa nói, Hoàng Đế di tay tới vùng biển phía nam của đất nước: 

“Và nay, dấu hiệu đã rõ. Gần thành phố cảng Felariel, Chân Hỏa Long ngủ yên ngàn năm sẽ gầm thét, nung đỏ bầu trời và san phẳng vùng đất ấy.”

Ông siết chặt nắm đấm, các đốt ngón kêu khẽ, rồi ngẩng đầu, giọng chùng xuống:

“Nhưng bất lực thay, tám phần mười quân lực của Thánh Quốc đều đang ở đây, để liên minh với năm quốc gia khác mà chống lại Quỷ Thần ở cực Bắc. Quê hương chúng ta gần như trống trải.”

Nói dứt, ông đưa tay mở chiếc hòm gỗ đặt bên cạnh, rút ra một lá thư đóng triện và chiếc nhẫn Hoàng gia, đặt mạnh lên mặt bàn cho tất cả thấy:

“Bởi vậy, ta cần những thư sứ của mình mang đi cả hai. Chỉ khi Thánh Hội ở Amon de Castile nhận được, họ mới có quyền và danh nghĩa để triệu tập quân đội thần thánh mà bảo vệ đất nước này.”

Giọng ông hạ thấp, tay khép lại trên bản đồ, ấn mạnh xuống:

“Mọi người phải lên đường ngay. Một, hai tháng nữa thôi, con rồng đó sẽ tấn công. Nếu Felariel thất thủ, toàn bộ Nam Thánh Quốc sẽ đổ vỡ. Và khi ấy, cả lũ Quỷ Thần cùng bè phái thù địch sẽ tràn vào đất nước chúng ta.”

Trong khoảnh khắc lời tiên báo và mệnh lệnh của Hoàng Đế vừa dứt, không gian trong lều chợt nặng nhọc, ngột ngạt đến vô cùng. Cả bốn kẻ quỳ gối phía trước đều ngẩng đầu trong sự hoang mang, ánh mắt dao động như lửa nến bị gió lay. 

Lythienne cảm thấy ngực mình thắt lại, bàn tay nàng bất giác siết chặt vào mép giáp. 

“Một nghìn ba trăm dặm… làm sao kịp được chứ? Phải tính… từng ngày, từng dặm…” 

Nỗi sợ không nằm ở bóng ma Quỷ Thần hay cuồng hỏa của Long Thần, mà ở tính gấp rút khốc liệt của thời gian. 

“Nếu dùng phép tăng lực… tốc độ có được bao nhiêu? Mình phải chia quãng đường, tính điểm nghỉ, dự trữ thức ăn và ma lực…” 

Chỉ trong một đến hai tháng nữa, Felariel sẽ bị thiêu rụi, nhưng con đường từ đây đến Amon de Castile lại dài hơn một nghìn ba trăm dặm. 

“Không thể chỉ ngồi than thở. Mình phải tìm cách… phép, ngựa, đường vòng… phải tối ưu mọi thứ.” 

Dù có bất chấp dùng phép mà tăng lực thì ba tháng cũng chưa chắc đến nơi, và như thế mọi sự đã muộn. Nhưng trong từng nhịp thở, từng nhịp tim, nàng ép bản thân suy nghĩ, tìm mọi phương án khả dĩ, ép bộ não mệt nhoài không được dừng lại:

“Suy nghĩ đi! Suy nghĩ đi Lythienne! Nếu không lên chiến lược tổng thể, tất cả chỉ là chạy vô vọng.”

Lythienne cắn môi, nhắm mắt lại, cố gắng gom từng con số, từng khả năng:

“Nếu mình đi đường này… hay đường kia… kết hợp phép theo cách đó… không, không được… không đủ thời gian, không đủ sức…” 

Mọi tính toán, mọi chiến lược tưởng như rõ ràng trước mắt đều tan biến, từng kịch bản sụp đổ. Cảm giác bất lực tràn ngập trong tim nàng, bàn tay siết chặt hơn, nhịp thở càng dồn dập: 

“Không còn cách nào… không còn gì… mình chẳng nghĩ ra được gì cả…”

“Hay… hay mình nên nói thẳng… phản đối nhiệm vụ này…”

Trong đầu nàng thoáng lóe lên ý định sẽ lên tiếng phản đối, sẽ tìm một con đường khác, một cách khác. Nhưng đôi môi nàng chưa kịp mấp máy thì giọng nói trầm và chắc của Hoàng Đế đã như một tảng đá chặn ngay cửa họng.

Ông bước chậm rãi đến cạnh Corvis, nhấc một chiếc ba lô nặng trĩu đặt vào tay hiệp sĩ, rồi hôn nhẹ lên chiếc mỏ quạ.

“Corvis Holsring, sức mạnh của ngươi sẽ là tấm khiên cho cả nhóm. Ta tin ngươi đủ kiên định để che chở cho đồng đội đến cùng. Và ta mong rằng người sẽ không phải cởi chiếc mũ đó ra.”

Tiếp đó, ông quay sang Morwen, đưa cho nàng gói hành trang nhỏ gọn hơn, nhưng được buộc chặt bằng da thuộc rồi xoa lấy đầu cô.

“Morwen Witchwicker, sự nhanh nhẹn và đôi mắt thợ săn của ngươi sẽ dẫn đường. Hãy để bản năng tìm ra lối đi khi hiểm cảnh bủa vây. Và đừng quên rằng anh trai sẽ sống mãi trong tim cô.”

Đến trước Rylai, ông cẩn thận đặt chiếc ba lô lên đôi tay trắng trẻo của nàng, rồi chạm nhẹ vào gò má cô, giọng hạ xuống như muốn trấn an.

 

“Rylai Noirenne, ánh sáng và đức tin của ngươi sẽ giữ vững tinh thần cho cả đoàn. Hãy là điểm tựa, dù bóng tối có dày đặc đến đâu.”

Cuối cùng, ông dừng lại trước mặt Lythienne. Bàn tay ông đặt chiếc ba lô chứa chiếc nhẫn và lá thư lên vai nàng, chậm rãi đeo cho nàng, ánh mắt giữ nguyên sự chắc nịch. 

“Lythienne Draevenne, ta đã dõi theo từng bước chân thư sứ của ngươi. Bền bỉ, liều lĩnh, và không một lần gục ngã. Hãy để ý chí ấy đưa lá thư và tín vật đến tận Thánh Hội.”

Và rồi, Hoàng Đế tiến đến trước cả bốn người, rồi đột ngột quỳ xuống trước sự ngỡ ngàng của những người còn lại.

“Corvis, Morwen, Rylai, Lythienne… ta đã đặt niềm tin vào các ngươi từ rất lâu. Giờ đây, không còn ai khác ngoài bốn người có thể mang lá thư và tín vật đến Thánh Hội trước khi lửa dữ nuốt chửng Felariel. Hãy nhớ, vận mệnh Thánh Quốc đang nằm trong tay các ngươi.”

Lythienne cúi rạp xuống, lòng nàng run lên dữ dội. Nỗi hoang mang vẫn quẩn quanh, nhưng sức nặng trong từng chữ của Hoàng Đế đã ép chặt lấy trái tim, khiến nàng không còn đường để lùi. 

“Khốn nạn! Cái kiếp thư sứ chó chết này!”

Nàng nghiến răng, cắn chặt môi, bởi từ khoảnh khắc này mọi do dự phải lùi bước trước trách nhiệm, và sự yếu mềm của bản thân sẽ chẳng còn chỗ để mà tồn tại.

Cả bốn thư sứ bất đắc dĩ đồng loạt thẳng lưng, bước tới nửa nhịp rồi đặt tay lên ngực. Tiếng giáp sắt, tiếng vải, tiếng hơi thở dồn dập quyện vào nhau, hòa thành một nhịp trống duy nhất.

“Chúng thần xin nhận lệnh!”

Âm giọng nam trầm của Corvis, tiếng sắc bén của Morwen, chất êm dịu của Rylai, và lời dõng dạc của Lythienne hòa chung, vang dội khắp gian lều. Ánh mắt họ khác nhau nhưng đều cùng hướng về Hoàng Đế, dứt khoát, đồng lòng.

“Hãy để ta tiễn mọi người” Hoàng Đế với vẻ mặt hài lòng, vừa nói, vừa bước ra cửa lều.

Lythienne cùng mọi người theo sau.

Nhưng rồi…

Ngay khi bàn tay Hoàng Đế vén tấm bạt nặng nề của cửa lều, những hạt mưa còn chưa kịp tràn vào thì một tia sáng ma pháp tím từ trời giáng thẳng xuống, va vào mặt đất trước ngưỡng cửa. Một tiếng nổ dữ dội chấn động cả khu vực, đất đá bắn tung tóe, hơi nóng xé toạc không khí, khiến cả lều trại rúng động và binh lính xung quanh bị hất ngã. Nhưng giữa cơn tàn phá ấy, thân ảnh Hoàng Đế vẫn đứng sừng sững, tấm khiên ánh sáng chói lòa đã dựng lên từ trước, chặn đứng toàn bộ sức mạnh hủy diệt.

Trong khoảnh khắc bụi mù còn chưa kịp tan, Lythienne cùng những người khác lao ra khỏi lều, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Một cảnh tượng khủng khiếp đập thẳng vào mắt họ, hàng ngàn vòng tròn ma thuật màu tím xoay tròn lơ lửng, xếp chồng nối tiếp nhau như tầng mây dày đặc, phủ trùm toàn bộ doanh trại và lan dài sang tận quân đội của các quốc gia đồng minh.

“Chết tiệt! Chúng đến rồi sao!” Nàng nghiến răng, nhìn qua ba người còn lại trong đoàn.

“Chúng ta phải đi ngay!”

Lythienne vội vã chộp lấy dây cương, toan leo lên lưng ngựa. Nhưng đột nhiên một luồng ma pháp dữ dội từ đâu ập tới, xé ngang bãi cỏ, thiêu rụi đàn ngựa chỉ trong một hơi thở. Mùi thịt cháy khét lẹt xộc vào mũi, làm nàng nghẹn thở.

Trong khóe mắt nàng, từ những cánh rừng đen đặc bao quanh, tiếng rống trỗi dậy, ghê rợn đến mức khiến lồng ngực rung chuyển. Từng hồi gầm vọng lại, như xé tan đêm tối. Ngay sau đó, một dòng lũ quỷ thần tuôn tràn. Chúng cao lớn, thân thể vặn vẹo, mắt tím rực trong bóng tối. Da như cháy sạm, khói đen rỉ ra từ kẽ răng nhọn. Trong tay là đao phủ đầy phù ấn, thương xoắn vặn lóe sáng hắc tinh. Chúng siết vòng vây quanh doanh trại, như bầy thủy triều đổ xuống, khiến mặt đất cũng như đang nôn ra quái vật để nuốt chửng con người.

“Khốn khiếp! Ba người, chuẩn bị nghênh chiến và tìm hướng thoát khỏi vòng vây!” Lythienne gào lên.

“Cô im mồm! Ta đang tìm cách!” Morwen nạt vào mặt Lythienne, khiến cả đoàn sửng sốt.

“Này! Cả hai cô! Giờ chẳng phải lúc!” Rylai quát.

“Chúng đến đấy!” Corvis hét lên.

Và rồi, như tiếng sấm đồng loạt nổ tung, bầu trời phun xuống hàng vạn luồng sáng tím, xé toạc không gian, dội thẳng xuống mặt đất. Mặt đất nổ tung từng mảng, lều trại bị hất tung như rơm rạ, binh sĩ ngã gục trong tiếng gào thét, tiếng kim loại va chạm loạn xạ, xen lẫn tiếng ngựa hí điên cuồng.

Lythienne thót tim, vội lao sang một bên, mắt đảo quanh tìm chỗ nấp. Nhưng luồng sáng tím đã trút xuống nhanh đến mức đôi chân nàng chưa kịp rẽ bước, cả thân người đã bị chặn đứng trong khoảng trống trần trụi. Một luồng sáng quét ngang, nàng chỉ kịp hít một hơi, rồi…

“[Ice Aegis]!”

Giọng Rylai vang lên, trong khoảnh khắc tuyệt vọng ấy, mái vòm băng trong suốt trồi lên từ mặt đất, che lấy Hoàng Đế, các tướng lĩnh và cả bốn người. Những luồng sáng va vào tấm chắn, nổ tung từng chớp sáng dữ dội, hơi lạnh tỏa ra, mảnh vụn băng văng khắp nơi.

Morwen nghiến răng, hét lên:

“Chó! Chúng ta không thể đứng đây hứng pháo mãi được. Phải di chuyển càng sớm càng tốt!”

Hoàng Đế giữ vững dáng đứng, bóng áo choàng tung bay, bàn tay nắm chặt chuôi gươm:

“Lythienne, Rylai, Morwen, Corvis… Đừng bận tâm cho một thằng nhóc đội vương miện. Ta và các Tướng quân sẽ chặn đứng bước tiến của lũ ác ma này. Nhiệm vụ… phải được hoàn thành, ngay bây giờ!”

Tiếng Người vang vọng như lời thề khắc vào trời đất. Không chần chừ, Hoàng Đế cùng các tướng lĩnh xé lao ra khỏi lớp băng chắn, dẫn đầu đoàn quân vừa được tập hợp, lao thẳng vào biển đen quân thù như những con đom đóm giữa đêm đen.

“Vì Thánh Quốc! Vì Liên Minh!” Tiếng hét đồng lòng của toàn quân, đập vào tiếng rú của kẻ thù. Giữa cơn hỗn loạn ấy, một tiếng gọi xé lòng vang lên: 

“Lythienne Draevenne! Hãy giữ gìn bản thân… Cha sẽ đợi con trở về!”

Phó tướng ngoái đầu, ánh mắt chứa cả một đời thương yêu và niềm tự hào, rồi quay phắt lại, phóng vào tâm bão chiến trận. Bóng ông hòa vào làn sóng thép và máu, để lại phía sau lời hẹn không biết còn có ngày thực hiện.

Lythienne nghe rõ từng chữ như mũi tên xuyên thẳng vào tim. Nàng muốn hét lên đáp lại, muốn nói với cha rằng nàng sẽ trở về… nhưng chiến trường không cho phép. Âm thanh gào thét của kim loại và tiếng rít của ma pháp xé toang mọi khoảng lặng. Nàng chỉ kịp siết chặt chuôi kiếm, thầm hứa trong lòng rằng:

“Cha… con sẽ không phụ lời người.”

Hít sâu một hơi, Lythienne dập tắt cơn run rẩy, kéo mình trở lại với thực tại. Giọng nàng vang lên, dứt khoát nhưng vẫn còn chút run nhẹ: 

“Morwen. Rylai. Chúng ta chuẩn bị phản kích. Corvis, nhờ anh mở đường!”

Ngay khoảnh khắc lời Lythienne vừa dứt, cả nhóm lập tức chuyển động, hòa vào nhịp điệu hỗn loạn của trận chiến, như những bánh răng thép bắt đầu quay để chạy đua nhiệm vụ của vận mệnh.

Và cứ thế, Chưa kịp để tiếng hô tan vào tiếng gió, Rylai đã niệm chú, giọng nàng như tiếng băng vỡ: 

“[Crystal Javelin]!”

Mái vòm băng trên cao nổ tung thành hàng nghìn mũi gai sáng loáng, lao vút lên trời như cơn mưa sao băng ngược chiều, xuyên thủng đội pháp sư quỷ thần đang tụ phép. Những thân hình đen sì vỡ vụn thành bụi khói, tan biến dưới ánh sáng xanh lạnh buốt.

Theo ngay sau là Morwen, đôi nỏ liên hoàn trên tay nàng phun ra dồn dập từng mũi tên bốc cháy pháp lực nổ tung giữa không trung, xé tan những tàn dư phép thuật còn vương lại, ánh sáng đỏ cam hòa cùng băng giá của Rylai thành một cơn lốc hỗn độn.

Dưới mặt đất, tiếng gầm của lũ quỷ thần rung chuyển cả chiến tuyến. Corvis lao lên, chùy xích của anh xoay vòng, những mảnh kim loại đen sì tóe lửa khi va vào nhau. Cú vung đầu tiên giáng xuống, đầu quỷ nứt toác, luồng dịch bệnh ma ám trong đầu chùy lan ra như làn khói độc, ăn mòn từng mảnh giáp thép và da thịt chúng, xen kẽ tiếng rống điếng người.

Lythienne bám sát ngay sau, sabre và cutlass trong tay nàng bắt lửa khi chạm vào vũ khí ma quái của kẻ thù. Một cú xoay người, một cú nhảy vút và những nhát chém nhanh gọn như xé đôi khoảng không, hạ gục một tên quỷ trước khi đồng bọn của nó kịp khép vòng vây.

“Hãy mau tiến về con đường phía Nam, chạy theo nó chúng ta sẽ vào khu vực đã được giải phóng và bảo hộ. Chúng ta sẽ xoay sở được đến Amon kịp thời–!”

Lythienne hét lên, định hướng cho mọi người. Nhưng ngay lúc đó, một tia sáng tím đỏ khác trút thẳng xuống con đường phía Nam, nổ tung. Con đường từng được định làm lối thoát giờ chỉ còn một hố sâu hun hút, khói và mảnh vụn phủ kín, khiến không còn lối đi nào khả dĩ.

Từ hố sâu ấy, một làn khí quỷ dị trào dâng, ánh sáng xanh xám bốc lên như hơi sương lạnh lẽo, cuộn xoáy cùng luồng ma lực khủng khiếp. Mặt đất rung chuyển khi một con quỷ xám khổng lồ nhấc mình lên, cao hơn ba mét, cặp sừng cong vút như lưỡi liềm tử thần. Trong tay nó, cây quyền trượng lấp lánh những sắc màu ma quái, mỗi nhịp rung của nó khiến không gian xung quanh run rẩy như sắp vỡ tan.

“Chúng ta… không thể đi theo con đường này nữa!” Lythienne tự nhủ, tim đập dồn dập, nỗi lo hằn sâu trên gương mặt. “Phải tìm đường khác, ngay lập tức!”

Nhưng đúng lúc ấy, giữa vòng vây của bốn, năm con cự quỷ, Corvis vẫn đứng vững, tiếng hét của anh vang vọng qua lớp mặt nạ thép, dội thẳng vào tim đồng đội: 

“Ba người! Chạy về hướng Đông Bắc! Vượt biển, vòng qua lãnh thổ địch rồi ngược về Amon!”

Anh quật ngã một con quỷ, xoay người vung chùy xích nghiền nát kẻ khác, máu đen tóe ra như mưa. 

“Hắn… là một trong các Trưởng gia tộc của Quỷ Thần! Ta sẽ giữ chân hắn ở đây! Mau đi, ngay!”

Nói rồi, người hiệp sĩ mỏ quạ rút thanh gươm lưỡi rắn từ sau lưng, cùng cây chùy xích siết chặt trong tay. Không ngoái lại, anh lao thẳng về phía con quỷ thần khổng lồ, bóng áo choàng đen hòa vào cơn bão thép và ma lực, như một vì sao lao vào bóng tối để thắp sáng con đường cho những người còn lại.

Nghe vậy, Lythienne và hai cô gái còn lại lập tức lao về phía Đông Bắc. Cả đoàn vừa chạy vừa phối hợp, mắt luôn dõi theo đám quỷ thần phía sau và xung quanh, tìm từng khoảng trống để di chuyển mà không bị vướng phải những mảnh vụn và đống đất đá từ đợt không kích vừa rồi.

Rylai chạy trước, tay vận ma lực, mỗi bước chân đều để lại những mảnh băng mỏng, che chắn tạm thời cho Morwen và Lythienne phía sau. Những mũi tên của Morwen vút lên không trung, tấn công kẻ đuổi theo, phá tan các pháp thuật phóng đến, giữ nhịp an toàn cho nhóm.

Lythienne, giữa khoảng trống vừa mở ra, điều khiển sabre và cutlass của mình liên tục, chặn từng con quỷ tấn công, mắt vẫn căng ra quan sát hướng di chuyển.

“Đừng dừng lại!” nàng hét, giọng át cả tiếng thép chạm thép.

Nhưng ngay lúc ấy. 

ẦM! 

Một tiếng nổ chát chúa vang lên. Một tia sáng xé ngang tầm mắt, và bàn chân trái của Rylai nổ tung, văng ra cùng máu đỏ thẫm. Tiếng thét nghẹn của Rylai hòa vào tiếng gầm của quỷ thần.

Cùng lúc, Corvis bị một cú đánh khủng khiếp hất văng, thân thể nặng nề đập mạnh vào rừng cây phía trước, để lại vệt gãy đổ trên thân gỗ.

“Không…!” Lythienne sững người nửa nhịp, tim như bị bóp nghẹt. Nhưng nàng lập tức siết chặt hàm, dồn hết sức lao về phía Rylai.

“Morwen! Lo cho Corvis!” nàng quát, vừa chém gục một con quỷ đang định kết liễu Rylai.

Morwen không đáp, chỉ phóng thật nhanh qua chiến trường, đôi nỏ liên hoàn bắn liên tiếp để mở đường, rồi lao tới chỗ Corvis đang gục, cố gắng đỡ anh dậy. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Morwen liếc nhanh về phía con quỷ xám khổng lồ vừa hành đồng đội cô ra bã, đôi mắt cô tối lại. 

“Tình hình xấu… rất xấu. Nếu nó áp sát, hành trình này sẽ kết thúc!”

Trong khi đó, Lythienne quỳ xuống bên Rylai, bàn tay nàng lập tức ép chặt vào phần chân bị cụt để cầm máu. Máu nóng tràn qua găng tay, nhưng nàng không chần chừ, cúi người nhặt lấy phần chân bị đứt lìa, đưa vào tay Rylai.

“Giữ lấy! Dùng băng của cô!” Lythienne ra lệnh, giọng dồn dập nhưng vẫn giữ bình tĩnh.

Rylai nghiến răng, mồ hôi và nước mắt hòa lẫn, cố lấy lại nhận thức, nhanh chóng dùng băng ma thuật quấn chặt phần chân đứt, cố định lại trước khi mất quá nhiều máu.

Phía xa, Morwen đã kịp kéo Corvis đứng lên, nhưng anh vẫn loạng choạng, máu rỉ ra từ khe giáp. Lythienne liếc nhanh về phía họ, tim đập dồn dập. 

“Chúng ta phải rời khỏi đây thật nhanh… ngay bây giờ, nếu không sẽ chẳng ai còn sống để quay về!”

Nhưng chưa kịp rời đi thì một tiếng rít ghê rợn xé toạc thiên không, và từ trên cao, bóng đen khổng lồ của con quỷ xám đã lao xuống như thiên thạch. Đôi cánh da rách nát quạt mạnh, cuốn theo luồng gió tanh nồng và bụi đất mù mịt.

Rylai cố ngẩng đầu lên, đôi mắt trừng trừng khi cảm nhận luồng ma lực khổng lồ đang tụ lại nơi quyền trượng của nó.

“Không… nó đang chuẩn bị một đòn diện rộng!”

Nghiến răng chịu đựng cơn đau, bàn tay run rẩy vì mất máu, nàng giơ cao cây trượng, niệm chú: 

“[Iced Aegis: Fortification]!”

Từ mũ trượng, những vòng tròn ma pháp xanh lam bung ra, xoáy tròn rồi dựng thành một bức tường băng khổng lồ, dày như thành lũy, bao trùm lấy cả nhóm. Hơi lạnh tỏa ra cắt vào da thịt, từng mảng băng khảm đầy hoa văn ma thuật sáng rực, rung lên theo nhịp tim của Rylai. 

Và rồi. Nó đã đến.

ẦM!

Quyền trượng trong tay con quỷ giáng thẳng xuống mặt đất, tạo ra một vòng chấn động khủng khiếp. Lực va chạm mạnh đến mức nghiền nát bức tường băng mà Rylai vừa cố gắng dựng lên, những mảnh băng vỡ vụn thành bụi trắng, tan biến trong làn sóng ma lực xám xịt. Cả mặt đất rung chuyển, những tảng đá bật tung, cây cối bị xé gãy như cọng rơm.

Từ giữa làn khói và bụi, một giọng nói vang lên, nhưng lại là tiếng người, không, của thứ đang cố nói tiếng người, rõ ràng và lạnh lẽo: 

“Ta là Achraak… hầu cận của Gia tộc Quỷ Thần.”

Bốn người chết lặng. Corvis, dù đã từng đối mặt vô số kẻ thù, vẫn cảm thấy sống lưng mình lạnh buốt. Lythienne siết chặt chuôi kiếm, tim đập loạn nhịp. Rylai, dù đang quỳ gục vì mất máu, vẫn cố gượng, môi mấp máy không thành tiếng. Morwen khựng lại, bàn tay đang kéo Corvis cũng run lên.

Sức mạnh vừa rồi… đủ để hủy diệt cả một chiến tuyến. Nhưng Achraak chỉ là hầu cận, một kẻ tôm tép trong gia tộc của chúng. Ý nghĩ ấy như một lưỡi dao cứa sâu vào tâm trí cả bốn người, khiến không khí quanh họ trở nên khó thở hơn bao giờ.

“Nếu đây chỉ là hầu cận… thì những kẻ đứng đầu sẽ khủng khiếp đến mức nào…”

Lythienne thoáng rùng mình, nhưng không cho phép bản thân chìm trong nỗi sợ. Nàng lập tức lao tới, quỳ xuống và khéo léo cõng Rylai lên vai. Hơi thở của pháp sư băng đã nặng nhọc, nhận thức mờ dần như ngọn lửa sắp tắt, nhưng Lythienne vẫn siết chặt tay, quyết không để đồng đội gục ngã giữa cơn bão đang ập tới.

“Rylai! Ta cần cô gia cường cho tất cả chúng ta… ngay bây giờ!” Lythienne nói gấp, vừa xoay người che chắn cho đồng đội khỏi những kẻ thù đang xé gió phóng đến.

Rylai cắn môi để cố tỉnh táo, gật nhẹ đầu. Dù máu vẫn rỉ ra từ vết thương, nàng giơ cao trượng, giọng niệm chú run nhưng dồn dập, từng câu đốt cháy phần sức lực cuối cùng:

“[Haste]… [Titan’s Might]… [Weapon Enchant]… [Reflex Ward]… [Aegis Barrier]!”

Năm vòng tròn ma pháp bung ra liên tiếp, mỗi vòng mang một sắc màu khác nhau, xoáy quanh rồi nhập thẳng vào cơ thể Lythienne, Morwen và Corvis.

Lythienne cảm nhận cơ bắp căng tràn sức mạnh, hơi thở nhẹ hơn, đôi tay cầm kiếm như trở thành phần nối dài của ý chí. Morwen siết chặt dây nỏ, đôi mắt sắc bén hơn bao giờ hết. Corvis gồng cả người lên, chùy xích và kiếm lưỡi rắn rung lên như muốn bùng nổ.

Ánh sáng ma thuật tan dần, Rylai khụy xuống trên vai Lythienne, hơi thở đứt quãng rồi chìm vào hôn mê.

Lythienne nhẹ nhàng đặt nàng xuống một vị trí an toàn, ánh mắt lạnh lùng hướng về phía Achraak. Morwen bước lên bên cạnh, Corvis xoay chùy trong tay, cả ba đứng thành hàng, hơi thở hòa làm một.

Phía trước, con quỷ xám khổng lồ vẫn sừng sững, ma lực cuộn trào quanh thân như những cơn lốc xoáy đen ngòm.

Achraak khẽ nghiêng đầu, đôi mắt xanh pha lê nhìn qua từng người như đang khinh bỉ cho thứ tồn tại thấp kém trước mặt. Giọng hắn vang lên, nghèn nghẹt như vọng ra từ cổ họng đầy máu khô, nhưng từng chữ vẫn rõ ràng, xoáy sâu vào tâm trí họ:

“Con người… không biết lượng sức. Các ngươi sẽ gục ở đây, cùng kế hoạch hão huyền.”

Ngay khi lời cuối cùng còn lơ lửng trong không khí đặc quánh mùi máu, một vầng sáng xám đen bất ngờ bùng lên từ bàn tay hắn. Nó xoáy tròn, mở rộng thành một vòng chấn động lạnh lẽo, quét qua chiến trường như cơn bão ma lực.

“[Null Domain]” tiếng gầm rít vang vọng.

Toàn bộ những vòng ma pháp vừa nhập vào cơ thể ba người phút chốc nứt toác như gương vỡ, rồi vỡ vụn, tan biến thành từng mảnh ánh sáng tắt ngấm trong không khí. Cảm giác tràn đầy sức mạnh biến mất, cơ bắp lại nặng nề, hơi thở trở nên hụt hẫng. Lythienne thoáng khựng người, Morwen siết chặt nỏ trong tay đến bật máu ở kẽ ngón, còn Corvis nghiến răng kìm nén cơn choáng váng khi lớp phòng hộ tan biến.

Không một nhịp chờ, đôi cánh da xám rách nát giang rộng, từng thớ gân cử động phát ra tiếng lạo xạo ghê rợn. Rồi hắn vung mạnh, không khí nổ tung như bão tố, một làn sóng ma lực hình lưỡi hái khổng lồ quét ngang chiến trường, xé toạc không khí, xuyên qua giáp như lưỡi dao xuyên da.

Trong chớp mắt, Lythienne bật máu ở vai, đường chém rạch dài đến tận lưng, thịt đỏ lẫn thép vỡ tóe ra. Morwen nghiến răng kìm tiếng gào khi một mảng đùi bị xé toạc, máu phụt ra từng nhịp theo tim đập. Corvis gầm lên, lưng anh rách thành hai vệt sâu hoắm, giáp thép gãy nát như giấy vụn. Cả ba gục ngã, như những con gián chờ bị dẫm nát.

Achraak chậm rãi bước tới, thân hình khổng lồ phủ bóng cả chiến trường. Ma lực cuộn xoáy quanh quyền trượng, không khí đặc lại như bùn, mỗi nhịp tim như bị ép nghẹt trong lồng ngực. Từng mảnh giáp gãy vụn dưới chân hắn kêu răng rắc, báo trước cơn thảm sát kế tiếp.

“Các ngươi… kết thúc ở đây.” Giọng hắn lạnh như lưỡi dao kề cổ, từng chữ như định hình cái chết.

“Không! Mình không thể chết ở đây!” Lythienne bấn loạn, đồng tử căng hết cỡ.

Nhưng ngay khoảnh khắc đó, nàng bỗng nghe tiếng lạch cạch khe khẽ bên cạnh. Nữ thư sứ quay đầu, mắt mở to. Corvis đang run run, bàn tay dính máu chậm chạp gỡ từng khóa sắt, tấm mũ mỏ quạ nặng nề bật ra khỏi đầu. Hơi thở hắn hồng hộc, khói mờ bốc ra từ khe miệng, từ những vết rách khủng khiếp trên lưng.

“Không… Corvis, đừng!” Lythienne thều thào, giọng nàng đứt quãng, bàn tay run rẩy định chặn lại.

Nhưng Corvis chỉ nghiêng mặt, đôi mắt vàng rực lấp ló trong bóng tối, gằn từng chữ qua hơi thở nặng nề:

“Hah… Có lý do mà ta là Hiệp Sĩ Dịch Bệnh chứ...”

Cứ thế, anh ta đứng thẳng dậy, từng mảng giáp rơi lộp bộp xuống đất, để lộ cơ thể như một xác chết biết đi. Từ lưng và ngực, những vết nứt toác loang lổ, ghẻ lở chồng chất, mủ trắng lẫn dịch đen đặc quánh trào ra như những mạch máu vỡ. Trên da, từng mảng bầm tím, loét rữa, nổi u cục như bị hàng chục thứ bệnh truyền nhiễm gặm nhấm cùng lúc - dịch hạch, giang mai, lậu, phong… tất cả hòa thành một thứ hình hài khiến người ta chỉ muốn nôn mửa.

Achraak khựng lại, đôi mắt xanh lấp loáng như thủy tinh vỡ, nhìn trân trối khi tên con người, thay vì gục xuống, lại từng bước lê tới gần. Những cơn gió quẩn quanh lưng Corvis thốc mạnh về phía trước, mang theo mùi hôi thối của xác rữa, tanh nồng đến mức không khí cũng như bị nhiễm độc.

Khi khoảng cách chỉ còn vài bước, Corvis giật mạnh, chiếc mặt nạ mỏ chim rơi đánh choang xuống đất. Một khuôn mặt không còn là khuôn mặt người hiện ra, xương gò má lởm chởm, mạch máu tím ngoằn ngoèo nổi hằn dưới lớp da rách nát, từng vết nứt rỉ mủ vàng và dịch đen. Từ miệng và hốc mắt, khói đen cùng thứ dịch nhớp sôi lên, phụt ra từng đợt như suối vỡ bờ.

Corvis gồng lên, giọng khàn đặc, nặng như tiếng đất đá sụp đổ: 

“Ngươi nghĩ… chỉ mình ngươi mới là hiện thân của cái chết sao… Achraak?”

Không đợi kẻ thù đáp lại, một tiếng gầm như đến từ hố mộ vang dội phát ra từ người Hiệp Sĩ Dịch Bệnh, và luồng dịch bệnh tràn thẳng về phía tên quỷ thần. Làn khói độc bám lấy da thịt hắn, ăn mòn từng thớ cơ, khiến lớp giáp ma thuật rạn ra, những mảng da xám rách nát rơi xuống kêu xèo xèo. Hắn gầm thét, thân hình khổng lồ quằn quại giữa bão độc, cánh tay giơ lên che mặt nhưng vẫn bị ăn mòn đến bật máu.

Thế nhưng Corvis không còn kiểm soát nổi. Cơ thể anh run bần bật, khói mủ phun ra dữ dội, lan rộng thành sóng. Nó tràn ngược về phía sau, như cơn thủy triều đen sẵn sàng nuốt chửng cả Lythienne và Morwen.

Lythienne hoảng loạn lùi lại, đôi mắt mở to tuyệt vọng. Morwen nghiến răng, giương nỏ nhưng bất lực. Khi màn tử khí sắp chạm tới, bầu trời chợt rách ra bởi một tiếng gầm rung chuyển cả chiến trường:

“[Divine Purge]!”

Từ trên không, ánh sáng vàng kim xé toạc bóng tối, quét thẳng xuống mặt đất. Luồng quang tẩy lan rộng, như mặt trời áp sát, chặn đứng dòng dịch bệnh ngay khi nó chuẩn bị bao trùm ba cô gái. Khói đen chạm vào vầng sáng lập tức co rút, tan biến thành tro bụi.

Tiếp đó, vầng hào quang ấm áp trải ra, lùa qua cơ thể rách nát của bốn courier. Thịt nát lành lại, máu ngừng chảy, hơi thở gấp gáp dần ổn định. Vết thương trên vai Lythienne khép lại, đùi Morwen thôi rỉ máu, chân Rylai mọc ra, còn lưng Corvis cũng được vá tạm thời để không nát vụn thêm.

Trong hào quang, Hoàng Đế hiện thân, áo choàng bay phần phật, trường kiếm rực sáng trong tay. Ông không chần chừ lấy một nhịp.

“[Radiant Cleave]!”

Người ông lao vút qua làn khói bệnh còn quẩn quanh tên quỷ thần, kiếm chém một đường dọc, ánh sáng bùng nổ. Lưỡi kiếm cắt phăng cánh trái khổng lồ của hắn. Máu đen phụt ra như thác, tiếng thét của Achraak chấn động cả chiến trường, cánh xám rách lìa rơi xuống đất, làm rung chuyển cả mặt đất khi chạm đất.

“Tất cả mau rời khỏi đây! Ta sẽ lo liệu con quỷ này!”

Giọng Hoàng Đế vang vọng như sấm, dội vào tâm trí ba nữ courier, không cho phép bất kỳ ai chần chừ. Lythienne lách qua từng mảnh đất nứt vỡ mặc cho máu nàng vẫn chảy nhẹ trên vai mới lành, lao tới đỡ lấy Rylai với đôi chân vừa mọc lại nhưng còn run rẩy như tấm thủy tinh mỏng. Morwen kề vai, gần như cõng hẳn cô, kéo đi trong hơi thở dồn dập.

Corvis thì quỵ xuống, đôi mắt vàng vẫn chập chờn trong khí đen, nhưng cơ thể anh rách nát, khói dịch trào ra không ngớt. Bàn tay run rẩy chạm vào chiếc mũ mỏ quạ lăn lóc trên đất, như cố gắng nắm lấy chút nhân dạng cuối cùng.

“Đừng… lại gần quá…” anh gầm khẽ, giọng đứt đoạn trong lớp dịch rít.

Cứ thế, người hiệp sĩ gục xuống. Trong khoảnh khắc, anh tin rằng đây là tận cùng. Họ sẽ buông anh lại, như một gánh nặng, như một món đồ hỏng đã hết công dụng. Ý nghĩ ấy đâm sâu, nhức nhối hơn cả những vết thương nứt toác khắp thân thể. Bao năm qua, anh vẫn giấu khuôn mặt dị dạng, cái thân xác mục ruỗng sau lớp giáp sắt, chỉ để giữ một chút dáng hình con người, để không khiến kẻ khác ghê tởm. Nhưng giờ đây, tất cả đã phơi ra, trần trụi và ghê khiếp, chẳng còn gì che chắn.

“Bỏ ta đi…” anh thầm rít, lòng ngập tràn mặc cảm, cay đắng nuốt nghẹn trong cổ họng.

Lythienne toan lao tới nhưng khựng lại, hơi thở nghẹn cứng nơi cổ, bởi chỉ một bước thôi, cả cơ thể nàng cũng sẽ bị nhuộm độc.

Ngay khi tuyệt vọng dâng lên, giọng niệm chú khàn đặc vang lên phía sau. Rylai, gục trên vai Morwen, gắng gượng giơ cao trượng, đôi môi tím tái vẫn cố run rẩy thốt lời:

“[Sanctified Seal]… khóa… lại!”

Một vòng tròn thánh sáng bùng ra, bao phủ quanh Corvis, ép toàn bộ dịch độc sát trở vào người anh, như một lớp màng chắn căng chặt. Làn khói độc vẫn quẩn bên trong, gào thét va vào vách sáng, nhưng không còn tràn ra được nữa.

“Đi… nhanh… không giữ lâu đâu…” Rylai rít lên, máu trào nơi khóe môi.

Không chần chừ, Lythienne liền quỳ xuống bên anh, cắn môi đến bật máu, tay nàng run bần bật khi nhặt chiếc mũ sắt dính đầy dịch mủ. Nàng lôi tấm khăn bọc trong hòm cứu thương, thấm đầy dầu xông của Rylai, rồi quấn chặt quanh cổ và phần khe hở. Morwen không nói một lời, chỉ cúi xuống, kéo chốt, kẹp lại từng mảnh giáp rời, ép chặt trở về khung sắt mặc cho dịch bệnh đang ăn mòn tay cả hai cô gái.

Khi tấm mũ cuối cùng khép lại, tiếng khò khè trong ngực Corvis dịu xuống đôi chút, dòng khói đặc bị nén lại, rỉ ra chỉ còn khe khẽ như hơi sương. Không ai biết nó còn trụ được bao lâu, nhưng ít nhất, anh lại có thể đứng lên. Một cơn run khác dội lên ngực Corvis, không phải vì bệnh, mà vì nỗi nghẹn ứ. Lần đầu tiên, anh thấy mình không bị bỏ rơi. Không chỉ còn là hiệp sĩ dịch bệnh cô độc, mà là một phần của họ. Và điều ấy khiến mắt anh, dưới làn thép đen, rực sáng hơn cả dịch độc đang nuốt lấy thân thể.

“Đi…” Corvis rít, đôi mắt vàng lóe sáng sau lớp thép đen, “Đông Bắc…”

Cả bốn lao đi, xuyên qua tàn khói, băng qua bãi đất cháy đen. Sau lưng, tiếng gầm của Achraak còn dội mãi, nhưng vết chém đã khiến hắn khuỵu xuống, một cánh nữa đứt lìa trong vô vọng. Ánh sáng của Hoàng Đế phủ trùm cả chiến trường, giữ chân con quỷ lại, mở cho họ con đường sống.

Cả đoàn chạy thẳng về phía cánh rừng u ám Đông Bắc, hơi thở dồn dập, tim đập hối hả, máu và bùn trộn lẫn dưới gót giày. Họ lao đi, vạt áo rách bết đầy máu quất vào hai bên hông, tiếng thở gấp gáp át cả tiếng lá rừng va chạm. 

Rylai nặng nề trên vai Morwen, cơ thể mảnh khảnh rũ xuống như sắp tan vào trong vòng tay, còn Corvis thì lảo đảo bước, giáp mỏ quạ kêu cót két theo từng cú trượt. Đằng sau, tiếng thét của Achraak còn gầm vang như muốn xé toạc rừng cây, nhưng mỗi nhịp tim dồn lên, âm thanh ấy lại xa hơn một chút.

Morwen nghiến răng, gân cổ nổi hằn, vừa cõng Rylai vừa khạc máu vừa hét lên:

“Con mẹ nó… nhiệm vụ chó chết!”

“Mor… wen…” Lythienne gập người, từng hơi thở xé nát cổ họng, máu chảy dọc xuống cổ áo, giọng nàng run bần bật.

“Đừng hét nữa… Rylai nghe thấy… sẽ làm cô ấy đau thêm thôi…”

Morwen bật cười khùng khục, tiếng cười đầy chua loét và lẫn máu tanh:

“Đau thêm thì sao? Đừng có tưởng tao không thấy cái mặt mày tái mét kia. Đừng có cố giấu. Một cái hắt hơi nữa thôi là mày gục như Corvis rồi.”

Lythienne lảo đảo, mồ hôi lẫn máu ròng ròng, ánh mắt nhòe đi nhưng vẫn dán vào Corvis để giữ bước cho anh không ngã:

“Nếu ta ngã xuống… thì ai dìu anh ấy đi được nữa?”

Morwen quay phắt sang, thấy cái thân hình run rẩy nhưng vẫn cắn răng dìu, bất giác buông một tiếng chửi thề nặng nề, rồi gầm khàn trong cổ họng:

“Đồ ngu… đúng là ngu hết phần thiên hạ. Đừng có chết đấy!”

Lythienne gượng cười, môi khô, cố nhét nụ cười như một mảnh giáp mỏng trước nỗi mệt, mắt lờ đờ. Cô biết nụ cười đó chỉ để trấn an Rylai, để lừa bản thân rằng mọi thứ sẽ qua. Nhưng cái rừng tối như xương thì đã nói khác.

Chưa kịp thở ra, tiếng giáp xích như bầy sắt khô lăn trên đá vang lên, rồi một dòng bóng đen vùn vụt lao ra khỏi tán cây, hàng chục, hàng trăm thứ hình người xám, móng vuốt lấp lánh, mắt lửa. Chúng nhảy từ thân cây, từ bụi rậm, từ những khoảng tối nơi sương đêm bám dày, như rêu đang sống, như cơn mưa kim loại lao xuống bốn thân người mỏng manh.

“Cái quái gì!?” Morwen lầm bầm, nhưng đôi tay cô vẫn chặt lấy quai của Rylai, cơ thể cô căng như dây cung.

Lythienne cúi người, kiếm run trong tay, vai trái rớm máu, vết thương ê ẩm như dao đâm mỗi khi cố hít vào. Nàng nhảy lên, lưỡi kiếm vung ra, nhưng từng nhát bị đổi hướng, bị vật nặng đụng vào, bị bật ra khi va chạm. Mỗi tên quỷ tới gần như muốn cắn lấy tâm can. Nước miếng tanh văng trên lưỡi thép, trên mặt giáp. Nàng không có sức cho những pha hoa mỹ, chỉ đánh từng đường ngắn, sắc như cạo, cắt vào đầu gối, khoét vào hông, để ai muốn tới gần thì phải trả giá.

Corvis, giáp mỏ quạ cọt kẹt, đứng giữa trận chiến, hơi thở hồng hộc như máy bơm cũ. Anh không còn lực cho pha đốt độc rộng nữa, nhưng bàn tay anh vẫn nắm chặt chuôi chùy xích. Mỗi cú vung mang mùi rỉ sắt, mang theo tiếng xương vỡ, đôi mắt vàng anh lóe lên những tia điện. Khi một tên quỷ lao thẳng, Corvis quật chùy, đập vỡ hộp sọ, máu đen bắn lên như mưa mịn. 

“Thân xác này có thể mục rữa… nhưng chừng nào ta còn đứng, không một kẻ nào chạm được đến họ!”

Anh gầm, tiếng gầm của kẻ chưa chịu buông, lẫn tiếng đau. Anh không còn là người đẹp đẽ, anh là hầm than, là cục than đỏ, ai đụng vào sẽ bỏng.

Rylai, nằm dựa vào Morwen, đưa trượng run rẩy, mắt cô lờ mờ nhưng vẫn cố can thiệp. Mỗi lần cô mở miệng, một tia lạnh thoáng lóe, đủ để chặn một tên quỷ trong nửa giây. Mỗi lần như vậy, làn da lại nhợt hơn, như nến tàn cháy. Cổ họng cô cạn, nhưng cô vẫn thì thầm những câu phép ngắn, những mảnh băng ma thuật vụn rơi xuống như vẩy bạc, che cho một góc nhỏ, cho một lối đi hẹp.

“Morwen… nhờ cô…” Rylai thì thầm, cố thở.

Morwen như một mũi lao sống, mắt cô sáng như lửa, miệng cô chửi, tay cô nắn dây nỏ, bắn ra những mũi tên xuyên phá. Cô di chuyển nhanh, không nề hà vết thương của mình, lưng cô ướt, tóc bết, nhưng mỗi mũi tên đều tìm thấy cổ ai đó. Khi một con quỷ nhảy lên định nuốt gọn Rylai, Morwen vung rìu, cổ quỷ nứt, máu văng khắp người thánh nữ.

“Cố mà thở đi Rylai!” cô cười khựng, đầy chua chát.

Bốn người đó, họ không dám chắc mình sẽ thắng, nhưng vẫn cố chống đỡ. Hàng chục bóng đen lao tới, đập vào hàng phòng thủ mỏng như giấy bạc. Tiếng la, tiếng kim loại va, tiếng xương rạn, tất cả hòa thành một điệu nhạc quái. Lythienne cảm thấy mắt trái như có thứ gì đó nóng rỉa quanh, nhưng cô vẫn giữ cái nhìn cố định vào đường đi, vào Rylai, vào Morwen. Cô biết nếu gục xuống thì không ai kéo được.

Khoảnh khắc ấy, giữa khói và máu, một con quỷ thủ lĩnh to như cột cây bật lên, gầm to, lao thẳng vào họ. Morwen lao tới, Corvis vung chùy, Rylai cố buộc một vòng băng lạnh, Lythienne đặt mọi thứ còn lại vào một cú đánh. Họ ép vòng tròn lại, trao nhau hơi ấm và máu như những đồng chí cùng kíp.

Cuộc chặn không phải vinh quang, mà là tàn dư của bản năng sống. Họ đẩy lùi, nhiều hơn một lần suýt gục, rồi lại đứng dậy, tay run, tim như người đánh trống đã mòn. Khi tiếng hét ở phía sau dần mờ đi, họ vẫn còn đứng, thân mình rách nát, mắt mờ, nhưng tay vẫn nắm vũ khí. Họ sống, ít nhất cho thêm một đêm nữa. Nhưng Lythienne biết, giá để sống hôm nay sẽ trả bằng máu và mất mát của chính họ trong những ngày tới.

Thời gian trôi chậm như nhỏ giọt. Một khắc… rồi lại một khắc nữa… Mỗi nhịp thở như kéo dài vô tận, hòa vào tiếng mưa rơi lẫn mùi máu tanh nồng.

Dưới chân họ, máu đen quện đặc, từng vũng loang ra, xộc lên tận óc. Xác quỷ ngổn ngang vắt qua rễ cây, máu nhỏ thành dòng dưới cơn mưa đêm, hòa cùng hơi thở dồn dập của cả bốn người. Không còn bóng nào đứng dậy được nữa. Chỉ còn khu rừng, lặng lẽ, nhuộm một màu chết chóc.

Morwen gạt tóc ướt bết vào mặt, nỏ vẫn chĩa ra trước ngực, nhưng dây cước đã sờn rách, tay cô run đến mức không còn lên dây nổi. Corvis khụy một gối, chùy cắm xuống đất, ngực phập phồng như muốn vỡ tung, khói độc rỉ từng tia khỏi khe giáp. Rylai thì tựa cả thân vào gốc cây, cây trượng nứt gãy trên tay, máu đỏ loang xuống vạt váy như vết hoa héo rụng.

Lythienne đứng trụ lại sau cùng, lưỡi sabre nặng trĩu như đeo đá, vai trái máu ròng từng dòng đỏ thẫm. Nàng ngẩng mặt nhìn lên, đôi mắt rợp mỏi nhưng vẫn lấp loáng tia sáng nhỏ nhoi: “

Xong rồi… chúng không còn nữa.”

Trong im lặng ngắn ngủi, chỉ còn tiếng máu nhỏ tí tách xuống lá, và tiếng tim đập thình thịch trong ngực. Chẳng ai đủ sức mà reo hò, không ai nở nụ cười, chỉ có sự thật rằng họ còn thở, còn sống sót qua một biển quỷ.

Và rồi, họ lầm lũi chạy, tiếng la hét kinh hoàng từ chiến trường xa xa sau lưng dần nhỏ lại, loang ra như hơi khói giữa rừng sâu. Càng lúc cây cối càng dày đặc, ánh sáng của ma lực và khói máu vỡ ra sau lưng chỉ còn là vệt nhạt. Khi hơi thở đã gần như cạn khô, rừng đột ngột mở ra một khoảng trống, nơi vầng bình minh bắt đầu rạch đường qua tán lá, ánh sáng vàng nhạt len vào ôm lấy thân hình nát bươm của họ.

Morwen khụy xuống trước, lưng gập lại để đặt Rylai xuống bãi cỏ ướt sương. Nàng ngửa mặt hít một hơi dài, mồ hôi và nước mắt hòa trộn, rồi khàn giọng:

“Sống sót rồi. Mẹ nó, tụi ta thật sự sống sót rồi.”

Lythienne cũng ngồi phịch xuống, bàn tay nắm chặt chuôi kiếm đến bật máu. Nàng nhìn qua Morwen, giọng trầm nhưng vững:

“Không phải may mắn. Mà là vì ta còn nhau.”

Còn Corvis, anh nằm gục xuống hẳn, thở hồng hộc.

“Cảm ơn mọi người…”

Trong khoảnh khắc đó, tiếng hét rền phía sau đã biến mất hẳn, chỉ còn tiếng gió thổi và ánh ban mai mỏng manh như tấm màn mới dệt. Trên bãi cỏ, Rylai khẽ mở mắt, nhìn ba người bên cạnh, giọng thì thầm như gió thoảng:

“Chỉ cần… còn đi được cùng nhau… và hoàn thành nhiệm vụ…”

Và trong cái tĩnh lặng mong manh ấy, khi hơi thở hòa tan vào sương sớm, Lythienne ngẩng đầu lên, và qua làn cây thưa, nàng thấy phía xa chân trời ánh bạc trải dài vô tận. Đường cong lấp lánh ấy chính là Biển Bắc. Nó chờ họ, lạnh lẽo, hiểm nguy, nhưng cũng là con đường duy nhất để đến đích.

Morwen hạ thấp giọng, khàn như than:

“Khốn nạn! Mưa ướt người chưa đủ sao, giờ còn phải bơi qua biển nữa.”

Lythienne chẳng biết phải đáp sao, chỉ ngã đầu ra sao, cười nhẹ, rồi nằm xuống nền cỏ. Và thế, bốn người, trong tơi tả và đau đớn, ngồi trước bình minh, biết rằng hành trình còn dài hơn bất cứ vết thương nào họ đang mang.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...