Thủ Tâm/Chương 10C. 10
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Mà đôi mắt này , lúc này chính là đang nhìn về hướng của Minh Nguyệt quận chúa, cảm xúc không rõ ràng.

Minh Nguyệt quận chúa vốn đang trò chuyện với các quý phụ bên cạnh, chợt thấy hắn xuất hiện thì sững sờ mất một lát, ngay sau đó trên mặt lộ ra một nụ cười của buổi cửu biệt trùng phùng, định nhấc chân tiến lại gần hắn .

Ngay vào lúc ta tưởng rằng sắp được xem một màn kịch cũ bén duyên xưa diễn ra . Lương Tu Bình lại nở nụ cười lạnh lùng, quay người bỏ đi .

Minh Nguyệt quận chúa chững bước tại chỗ, sắc mặt dần biến đổi, vẻ tươi tắn trên mặt trong nháy mắt tan biến không còn một dấu vết, đến cả thân hình cũng lung lay sắp đổ.

Nếu như trước đó ta còn có chút hoài nghi, thì nay đã tin sái cổ rồi . Lương Tu Bình thế mà lại từng bị người ta đá thật sao ? Hay nói cách khác, là bị cắm sừng?

Ta không nhịn được mà liếc nhìn theo bóng lưng đỏ thắm đang khuất dần kia một cái, suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.

Nhưng còn chưa đợi ta kịp cười ra hơi , đã thấy Đồng Nhi sải bước đi tới trước mặt ta , nói :

"Lâm gia, Tam gia bảo ngài qua đó một chuyến."

Chu Cẩm Càn hỏi:

"Tam biểu ca tìm hắn làm gì?"

Đồng Nhi do dự một lát mới đáp:

"Nói là muốn dẫn Lâm gia đi gặp lão thái thái."

Chu Cẩm Càn liếc mắt nhìn ta một cái, bảo:

"Vừa khéo, ta cũng đang định đi thỉnh an lão thái quân, cùng đi đi ."

Lúc quay người , ta cảm thấy phía sau có một ánh mắt găm c.h.ặ.t lên người mình , ngoảnh đầu nhìn lại thì chính là vị Minh Nguyệt quận chúa kia .

*

Vừa tiến vào gian phòng của Thanh Tâm Cư, đã thấy Lương Tu Bình đang ngồi bên cạnh một vị lão thái thái vận cẩm phục màu nâu bồi tiếp nói chuyện.

Hắn đã thay một bộ cẩm bào họa tiết sóng nước màu xanh da trời, toàn thân toát ra khí chất ôn nhuận. Thấy Chu Cẩm Càn tiến vào , hai người hàn huyên một phen, sau đó hắn nói :

"Lão tổ tông, lần trước người chẳng phải tò mò món cá muối vị kỳ lạ kia là ai đưa tới sao , người hôm nay con đã mang đến cho người rồi đây."

Nói xong hắn liền ngồi xuống chiếc ghế bành phía dưới .

Ta thấy vậy bèn tiến lên hành lễ.

Trịnh lão thái thái có vẻ mặt từ ái, nói :

"Mau đứng lên, lại gần đây để ta nhìn xem rốt cuộc là một đứa trẻ có bộ dáng thế nào."

Ta tiến lên vài bước, đứng trước mặt bà. Bà tỉ mỉ nhìn ngắm ta một lượt, cười gật đầu nói :

"Là một đứa trẻ thanh tú, nhìn qua có vài phần bộ dáng năm đó của tổ mẫu ngươi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thu-tam/chuong-10.html.

]

Ta kinh ngạc hỏi:

"Lão tổ tông vẫn còn nhớ tổ mẫu của con sao ?"

Bà cười đáp:

"Có gì mà không nhớ chứ, năm đó ta và tổ mẫu ngươi còn từng ở chung một phòng, rất có chuyện để nói với nhau . Chỉ là năm đó thời cục biến động, ta và tổ mẫu ngươi còn chưa kịp trở thành tỷ muội kết nghĩa thì đã vội vàng theo mẫu thân rời đi rồi . Ta chưa có già lú lẫn, bộ dáng của nàng ấy ta vẫn còn nhớ."

Ta ủy thực vui mừng, nụ cười trên mặt cũng chân thành hơn vài phần, nói :

"Tổ mẫu con cũng nhớ lão tổ tông, bà nói bản thân mình là ngoài cứng trong mềm, bề ngoài nhìn hung dữ vậy thôi; còn lão tổ tông người mới là ngoài mềm trong cứng, nếu so về tính khí thì người so với bà ấy còn bướng bỉnh hơn mấy phần cơ."

Có lẽ lời này đã gợi cho Trịnh lão thái thái nhớ lại chuyện xưa, bà cười ha ha, bảo:

"Tổ mẫu ngươi đúng thật là cái tính khí này !"

"Hắn thật sự là thân thích nhà huynh à ?" Giọng của Chu Cẩm Càn truyền lại , là nói với Lương Tu Bình.

Lương Tu Bình đáp:

"Lão thái thái đều đã nhận rồi , chuyện này còn có thể là giả sao ?"

Chu Cẩm Càn nghé mắt nhìn ta một cái.

Tiếng cười còn chưa dứt, bên ngoài đã truyền đến giọng của Trịnh Tam thái thái:

"Lão thái thái cười cái gì mà vui vẻ thế kia , người xem xem, con mang ai đến cho người này ."

Rèm vừa vén lên, Trịnh Tam thái thái diện một bộ cẩm bào màu xanh mực, vẻ mặt tươi cười rạng rỡ bước vào . Phía sau bà ta chính là vị Minh Nguyệt quận chúa kia . Nàng ta vận cung trang màu đỏ thắm, vừa tiến vào liền khiến gian phòng như bừng sáng lên mấy phần.

Không hiểu sao , ta bỗng nhiên lại nghĩ đến hoa khôi Hồng Tiêu, nàng ta cũng mặc một cây đồ đỏ. Ta không nhịn được mà len lén liếc nhìn Lương Tu Bình một cái, chẳng lẽ gã này lại là một kẻ si tình đến vậy ?

Lão thái thái nhìn thấy Minh Nguyệt quận chúa, nụ cười không đổi, nói :

"Minh Nguyệt tới rồi đó à , đã bao nhiêu năm không gặp, vẫn tươi tắn như vậy ."

Minh Nguyệt quận chúa bảo:

"Thỉnh an lão thái thái, hôm nay là thọ thần của lão thái thái, Minh Nguyệt đặc biệt tới để chúc thọ lão thái thái, chúc lão thái thái phúc thọ miên diên, thân thể khang kiện."

"Tốt tốt tốt ," Trịnh lão thái thái nói , "Mau ngồi đi ."

Minh Nguyệt quận chúa cùng Trịnh Tam thái thái ngồi xuống một bên, Lương Tu Bình và Chu Cẩm Càn ngồi ở bên còn lại . Ta còn đang do dự, Lương Tu Bình đã dùng quạt chỉ chỉ vào vị trí bên cạnh mình , lạnh lùng nói :

"Đây chẳng phải có chỗ ngồi sao , đứng trơ ra đó làm gì?"

Trong lòng ta biết rõ nam nhân bị cắm sừng là không thể trêu vào , bèn ngoan ngoãn đi tới bên cạnh hắn ngồi xuống.

 

Trong phòng nhất thời không có ai nói chuyện. Ta gặm một miếng bánh đậu xanh, trong lòng không nhịn được "chậc chậc chậc", ngồi đợi xem kịch hay .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...