Thủ Tâm/Chương 4C. 4
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Chuyện của muội muội cũng không thể trì hoãn.

Ta đang nóng lòng như lửa đốt thì Mặc Đồng mang về một tin tức, nói Trịnh Tam thái thái của tam phòng Lương gia dạo gần đây vì nguyên nhân gì đó mà đang thiếu tiền.

Vị Trịnh Tam thái thái này chính là cháu gái của Trịnh lão thái thái, năm xưa gả cho con trai tam phòng cũng là do đích thân Trịnh lão thái thái làm mai.

Lòng ta khẽ động, nếu có thể bắt được liên lạc với vị Trịnh Tam thái thái này , biết đâu chuyện sẽ có chuyển biến.

Ngày hôm sau , ta gửi bái thiếp cho Trịnh Tam thái thái, nêu rõ lai lịch xuất xứ, đồng thời sai người nhắn lời rằng ta đặc biệt mang theo "đặc sản địa phương" đến hiếu kính trưởng bối.

Nhưng ta và Quỷ thúc đợi ngoài cửa Lương gia nửa ngày trời vẫn không thấy bóng người .

Ngay lúc ta tưởng như vô vọng thì lại có người đến.

Người này dẫn chúng ta đi qua bao lớp cửa ngõ hành lang, vào một viện t.ử ở hậu viện gọi là Vinh Hỷ đường, sai người dâng trà .

Ta biết , nơi này chắc hẳn là chỗ ở của Trịnh thị.

Lại đợi thêm nửa canh giờ nữa mới có một người tự xưng là Triệu ma ma đi ra , nói : "Lâm công t.ử đợi lâu rồi , ban nãy Tam thái thái đang tiếp khách, có chỗ nào tiếp đãi không chu đáo, xin hãy lượng thứ."

Ta mỉm cười nói : "Không ngại gì, trái lại là tại hạ đến không đúng lúc, làm phiền giấc ngủ trưa của Tam thái thái."

Triệu ma ma mỉm cười hài lòng, quay người dẫn đường.

Lúc đi ra , vừa vặn thấy một nữ t.ử vận y phục đỏ thắm từ trong phòng bước ra , tiền hô hậu ủng, rầm rộ rời đi .

Nghe Triệu ma ma nói , vị này là con gái của Tấn Vương, được Thánh thượng đích thân phong là Minh Nguyệt quận chúa.

Thảo nào phô trương lớn đến vậy .

Xem ra , nàng ta chính là khách quý của Trịnh Tam thái thái rồi .

Trên chiếc sập cạnh cửa sổ trong phòng, một phụ nữ mặt tròn vận cẩm phục màu xanh thẫm đang tựa vào chiếc gối lớn màu vàng nhạt, tay bưng trà , nghe thấy Triệu ma ma thông báo thiếu gia Lâm gia đã đến mới ngẩng mặt nhìn sang.

Đôi mắt ta nhanh ch.óng lướt qua một lượt, rồi cụp mắt xuống, cung cung kính kính hành lễ của bậc hậu bối.

Một lát sau , Trịnh thị nói : "Đã là người thân trong nhà thì không cần đa lễ." Giọng điệu rất hòa nhã dễ gần.

Bà ta đã mở miệng thừa nhận quan hệ thân thích giữa hai nhà, ta cũng không có lý gì mà khách sáo khước từ.

Vì vậy cười nói : "Hậu bối lần này vào kinh làm việc, vâng mệnh lão tổ mẫu trong nhà đến thăm hỏi lão thái thái và Tam thái thái trong phủ. Trước khi khởi hành, phụ thân còn đặc biệt dặn hậu bối chuẩn bị một ít đặc sản quê nhà, đều là những thứ không đáng lên mặt bàn, Tam thái thái cứ coi như xem cho biết cái mới lạ."

Trịnh thị cười nói : "Theo lý mà nói , hai nhà tuy là thân thích nhưng dù sao cũng đã nhiều năm không đi lại , đột ngột nhận lễ trái lại khiến Lương gia chúng ta ra vẻ tham đồ vật của ngươi.

Tuy nhiên, ngươi đã nói chỉ là chút đặc sản quê nhà thì điều này cũng không sao ."

Ta cười nói : "Tam thái thái bằng lòng nhận lấy chính là coi trọng hậu bối rồi ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thu-tam/chuong-4.html.]

Trịnh thị vui vẻ cười một tiếng, mời ngồi dùng trà .

Lúc ta cúi đầu uống trà , thấy Triệu ma ma kia ra ngoài một lát rồi quay lại , lặng lẽ gật đầu với Trịnh thị.

Triệu ma ma chắc hẳn là đi xem những món "đặc sản" kia rồi .

Mấy chiếc rương ta mang đến, bên trong quả thực đều là những thứ đặc sản không đáng tiền.

Tuy nhiên, dưới đáy một chiếc rương trong số đó, ta có đè một cái cẩm nang màu xám tro, bên trong đựng ba ngàn lượng ngân phiếu.

Nếu tin tức Trịnh thị này thiếu tiền là thật, chắc hẳn bà ta sẽ không khỏi động lòng.

Chỉ nghe Trịnh thị nói : "Ta nghe trong thư ngươi nhắc tới, lão thái thái nhà ngươi và lão thái thái nhà ta là quan hệ chị em họ, nói như vậy , ngươi gọi ta một tiếng biểu cô cũng là lẽ thường. Ngươi đã đến Kinh đô làm việc, chắc rằng ở Kinh đô thành này ngươi còn phải ở lại một thời gian. Đều là người thân trong nhà, nên đi lại nhiều hơn mới tốt ."

Ta lập tức đổi giọng: "Biểu cô nói phải , chỉ cần biểu cô không chê cháu làm phiền, chắc chắn cháu sẽ qua lại với biểu cô nhiều hơn."

Trịnh thị mỉm cười không nói .

Mối quan hệ thân thích này coi như đã nhận xong.

Trịnh thị cúi đầu nhấp một ngụm trà , nói : "Ngươi lần này vào Kinh đô là vì chuyện gì?"

Cuối cùng cũng vào chủ đề chính, ta đem chuyện của Lâm gia và Chu gia ở phủ Viễn Châu ra nói .

Lại nói : "Vốn dĩ chuyện nhỏ nhặt này không nên làm phiền Tam thái thái, thực sự là vì phía sau Chu gia kia còn có Trần gia ở Công bộ Thượng thư làm chỗ dựa, hậu bối lúc này mới mặt dày cầu đến cửa."

"Ồ, Trần gia." Trịnh thị dường như đang cân nhắc sức nặng của hai chữ này .

Ta thấy vậy liền nói : "Nếu chuyện thành, hậu bối còn có tạ lễ dâng tặng."

Trịnh thị mỉm cười liếc nhìn ta một cái, vuốt lại tóc mai, nói : "Ta thấy đứa nhỏ này thành thật, trong lòng thực sự yêu thích, cũng muốn giúp ngươi một tay. Thôi được , đứa cháu thứ ba trong nhà ta và nhị công t.ử nhà Trần gia chính là tri kỷ hảo hữu, ta nói với tam điệt nhi một tiếng, chẳng qua cũng chỉ là chuyện một câu nói mà thôi."

Ta đã sớm nghe ngóng tình hình Lương gia.

Tam điệt nhi trong miệng bà ta chắc hẳn là đích ấu t.ử của đại phòng Lương gia, tên gọi Lương Tu Bình.

Nghe nói , người này vừa mới trị thủy về kinh cách đây không lâu, được Thánh thượng phong làm Tả phó Đô ngự sử của Đô Sát viện.

Tuổi còn trẻ mà đã là nhân vật quyền lực thứ ba của Đô Sát viện rồi .

Ta nghe vậv vui mừng, vội vàng đứng dậy tạ ơn.

Trịnh thị đã nhận lời, việc ta cần làm bây giờ là chờ tin tức.

Thế là, ta bắt đầu bắt tay vào việc kinh doanh.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...