Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta tổng cộng cũng mới chỉ gặp hắn có vài lần , vậy mà người này cứ như đã nhìn thấu tâm can ta từ lúc nào. Hơn nữa, nghe ý của hắn thì dường như đã liệu định được rằng Trịnh Tam thái thái sẽ không dễ dàng để ta gặp Trịnh lão thái thái như vậy .
Tâm cơ cỡ này , quả thực đáng sợ.
Dự tính ban đầu của ta vốn là chỉ cần bắt được mối quan hệ với Trịnh Tam thái thái, rồi thông qua bà ta để lộ mặt trước Trịnh lão thái thái. Về sau nỗ lực kinh doanh, có danh tiếng của Lương gia đặt ở đây, thiết nghĩ Chu gia cũng không dám tùy tiện hành động thiếu suy nghĩ. Chuyện tương lai cứ từ từ mưu tính là được .
Chỉ là dựa vào phản ứng ngày hôm nay của Trịnh Tam thái thái mà xem, muốn thông qua bà ta để kiến diện Trịnh lão thái thái thì đúng là chưa biết chừng. Mà nếu chỉ dựa vào danh nghĩa của một mình bà ta , làm sao chế ước nổi Chu gia và Trần gia chống lưng phía sau ? Chưa kể, nếu đến thời khắc mấu chốt, dựa theo tâm tính của Trịnh Tam thái thái, chưa chắc bà ta đã chịu ra mặt.
Hóa ra Lương Tu Bình đã sớm nhìn thấu tất cả những điều này . Nếu đã như vậy , hắn tuyệt đối không thể là tùy hứng nhất thời.
Trách thảo nào lần trước ở thanh lâu, hắn lại bằng lòng nhận ta làm thân thích. Thực chất hắn đã sớm đ.á.n.h bàn tính này , ngày ấy ở thanh lâu hắn sở dĩ do dự, một là vì cân đo đong đếm giá trị của Lâm gia ta đối với hắn ; hai là cũng muốn mượn tay Trần Tư Hạc để dằn mặt ta một vố.
Hơn nữa, sao lại khéo đến thế, hắn lại chọn đúng thời gian này để gặp ta ? Chẳng lẽ hắn đã sớm liệu trước ta sẽ phải ăn canh đóng cửa ở chỗ Trịnh Tam thái thái?
Một luồng khí lạnh bỗng chốc từ đáy lòng bốc lên.
"Ngươi là kẻ thông minh, cũng là người có bản lĩnh, ta rất khen ngợi thủ đoạn của ngươi. Chỉ là những thủ đoạn này , đặt ở trong kinh thành này thì vẫn chưa đủ nhìn đâu ." Lương Tu Bình nói : "Thực chất, mục đích ngươi lên kinh đô chẳng phải là muốn tìm một chỗ dựa sao ? Nay cơ hội tốt nhất đặt ngay trước mắt, ngươi còn do dự điều gì?"
Ta đáp:
"Năm phần là quá nhiều, Lâm gia ta gánh vác không nổi."
Lương Tu Bình liếc ta một cái, "Ồ" lên một tiếng rồi hỏi:
"Vậy theo ý ngươi thì mấy phần?"
Ta trầm tư một lát rồi nói :
"Ba phần đã là cực hạn."
Hắn khẽ cười , không lên tiếng. Trong phòng rơi vào im lặng. Hắn thong thả nhấp trà . Mặt ta tuy không lộ chút sắc thái nào nhưng thực chất là như ngồi bàn chông.
Thật lâu sau , hắn mới mở lời:
"Bốn phần."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thu-tam/chuong-8.html.
]
Ta vừa định mở miệng, hắn đã ngắt lời:
"Lương mưu không phải kẻ buôn bán, không có kiên nhẫn để tiếp tục dây dưa. Bốn phần đã là nhượng bộ rồi , ngươi nếu không đáp ứng thì thà rằng sớm thu dọn đồ đạc, cút khỏi kinh thành này đi !"
Nói đoạn, hắn trừng mắt nhìn ta đầy vẻ mất kiên nhẫn, phảng phất như nếu ta còn dám nói nhảm thêm một chữ, hắn sẽ lập tức sai người tống cổ ta ra ngoài.
Lồng n.g.ự.c ta nghẹn lại . Rời khỏi kinh thành chẳng phải là gián tiếp nói cho Chu gia và Trần gia biết Lương gia không thừa nhận mối thân thích này với Lâm gia sao ?
Đúng là... người dưới mái hiên không thể không cúi đầu! Ta đành phải đáp ứng trước .
Thế nhưng, cùng lúc đó, một kế hoạch kinh doanh đã âm thầm thành hình trong tâm trí ta .
Trước khi rời đi , Lương Tu Bình đưa cho ta một tấm thiệp mời, chính là thiệp mời thọ yến của Trịnh lão thái thái. Ta cầm tấm thiệp không nói lời nào, thầm nghĩ, lúc trước gặp Trịnh Tam thái thái, bà ta có nửa chữ cũng không hề nhắc tới chuyện này nha.
Ta còn đang xót xa cho tám nghìn lạng bạc của mình , thì liền thấy Lương Tu Bình cười như không cười nhìn ta , dường như đã nhìn thấu suy nghĩ trong lòng ta .
*
Lương Tu Bình chiếm lợi tuy lớn, nhưng ta không thể không thừa nhận rằng, đạt được hợp tác với hắn mang lại chỗ tốt rất lớn cho Lâm gia.
Sau khi Kỳ Trân Đường khai trương, ta lại tiếp tục thâu tóm một gian cửa hàng có diện tích khá lớn ở Thập Tự Nhai để mở t.ửu lầu. Như Lương Tu Bình đã nói trước đó, nội thành kinh đô chia làm bốn chợ Đông, Tây, Nam, Bắc. Chỉ là bốn chợ này còn có chỗ khác biệt.
Trong đó hai chợ Đông - Tây vật giá cao, hàng hóa kỳ lạ, hướng đến đối tượng là giới quyền quý giàu sang. Còn hai chợ Nam - Bắc thì hướng đến bách tính bình thường. Bốn chợ nằm theo hình chữ "Thập", vùng đất trung tâm chính giữa được gọi là "Thập Tự Nhai".
Nếu nói bốn chợ Đông Tây Nam Bắc là nơi phồn hoa thịnh vượng bậc nhất kinh thành, thì Thập Tự Nhai này chính là lõi cốt của sự phồn hoa, đỉnh cao của sự thịnh vượng ấy .
Trước đó vị trí của Kỳ Trân Đường nằm ở chợ Đông, nay vị trí t.ửu lầu lại nằm ở Thập Tự Nhai ngay trung tâm bốn chợ, ta định lấy t.ửu lầu làm trung tâm để bành trướng ra cả bốn chợ.
Trong đó chợ Tây đã bị Khúc gia chiếm lĩnh, tự nhiên phải né tránh trước . Kế đến, cửa hàng ở chợ Đông chủ yếu nhắm vào quyền quý và phú thương, trong đó có rất nhiều cửa hàng phía sau còn có thế lực kinh thành chống đỡ, Lâm gia mới chân ướt chân ráo đến, nếu muốn cắm rễ thì còn phải bắt tay vào từ hai chợ Nam và Bắc.
Thế là ta để Quỷ thúc và Dã thúc dẫn đầu, đi tới hai chợ Nam Bắc để tuyển chọn những mặt bằng phù hợp, thuê lại từng cái một, dựa theo tình hình địa lý và môi trường xung quanh khác nhau để quyết định kinh doanh mặt hàng gì.
Tuy nhiên, quá trình này cần có thời gian.
Chaporia
Bình Luận (0)