Tôi là người viết bản giải trình đó.

Viết xong, dạ dày tôi đau đến mức phải ngồi gập người trên ghế.

Tổng giám đốc Trần đứng ở cửa phòng tôi rất lâu.

Cuối cùng ông ấy đặt một túi thuốc dạ dày lên bàn.

“Trương Nghiên.”

Tôi ngẩng đầu.

Ông ấy thở dài.

“Chuyện hôm đó, tôi xin lỗi cô.”

Tôi nhìn túi thuốc trên bàn.

“Ông không cần xin lỗi.”

“Trong tình huống đó, ông nghi ngờ tôi là bình thường.”

“Không.”

Ông ấy lắc đầu.

“Là tôi không đủ tin cô.”

“Dự án Tinh Hà do cô kéo về, hệ thống bảo mật cũng do cô đề xuất nâng cấp.”

“Nếu không có bản mồi của cô, lần này công ty thật sự có thể mất trắng.”

“Vậy mà lúc Lâm Hiểu Hiểu đứng ra tố cáo, phản ứng đầu tiên của tôi vẫn là chất vấn cô.”

Tôi trầm mặc.

Nói không thất vọng là giả.

Tôi làm ở công ty bảy năm.

Từ một chuyên viên nhỏ leo lên giám đốc phòng Kế hoạch.

Tôi từng vì dự án mà thức ba đêm liên tiếp.

Từng bị khách hàng ném phương án trước mặt.

Từng một mình đi công tác xa, sốt đến ba mươi chín độ vẫn đứng thuyết trình.

Tôi không yêu cầu công ty xem tôi như người nhà.

Nhưng khoảnh khắc cả hội trường nghi ngờ tôi, lòng tôi vẫn lạnh.

Tổng giám đốc Trần nói tiếp:

“Sau khi dự án Tinh Hà kết thúc, công ty sẽ điều chỉnh lại cơ chế bảo vệ người phụ trách dự án.”

“Không để người làm việc thật sự phải một mình đối diện với kiểu vu khống này nữa.”

Tôi gật đầu.

“Cảm ơn Tổng giám đốc Trần.”

Ông ấy nhìn tôi.

“Cô còn yêu cầu gì không?”

Tôi nghĩ một lúc.

“Có.”

“Một, công ty phải công khai thông báo kết quả điều tra nội bộ, trả lại danh dự cho tôi.”

“Hôm đó bọn họ tố cáo tôi trước mặt toàn công ty, vậy lời xin lỗi cũng phải xuất hiện trước mặt toàn công ty.”

“Hai, phòng Kế hoạch cần rà soát lại quyền truy cập của thực tập sinh và nhân viên hỗ trợ.”

“Ba, tôi muốn có quyền trực tiếp đánh giá nhân sự trong phòng mình.”

“Tôi không muốn sau này lại có người được nhét vào dự án trọng điểm chỉ vì lý lịch đẹp hoặc biết nói lời dễ nghe.”

Tổng giám đốc Trần trầm mặc vài giây.

“Được.”

Tôi nói tiếp:

“Bốn, thưởng dự án Tinh Hà của phòng tôi không thể giảm vì sự cố lần này.”

“Những người làm việc thật sự không có lỗi.”

Lần này, Tổng giám đốc Trần cười.

“Cô vẫn nghĩ cho bọn họ.

Tôi nhàn nhạt đáp:

“Tôi chỉ không muốn người tốt phải trả giá thay kẻ xấu.”

Ông ấy gật đầu.

“Được.”

Chương 12

Một tuần sau, dự án Tinh Hà mở thầu.

Sáng hôm đó, cả phòng Kế hoạch im lặng đến đáng sợ.

Không ai dám lớn tiếng.

Ngay cả tiếng gõ bàn phím cũng nhẹ hơn ngày thường.

Tôi ngồi trước máy tính, nhìn đồng hồ đếm ngược.

Chín giờ ba mươi.

Hệ thống mở.

Mười giờ.

Danh sách kết quả vòng đầu được công bố.

Công ty chúng tôi đứng thứ nhất về điểm kỹ thuật.

Mười một giờ.

Điểm thương mại được công bố.

Chúng tôi vẫn đứng thứ nhất.

Mười một giờ ba mươi bảy phút.

Email thông báo trúng thầu chính thức gửi đến.

Cả phòng im lặng ba giây.

Sau đó tiếng hét gần như lật tung trần nhà.

“Trúng rồi!”

“Chúng ta trúng rồi!”

“Dự án Tinh Hà là của chúng ta!”

Có người ôm nhau nhảy lên.

Có người bật khóc.

Có người đập bàn đến đỏ cả tay.

Tôi ngồi trước máy tính, nhìn dòng chữ “Chúc mừng quý công ty trúng thầu”, trong lòng bỗng nhẹ đi rất nhiều.

Nửa năm.

Mười tám lần sửa phương án.

Ba mươi bảy cuộc họp.

Hơn một trăm bảng số liệu.

Những đêm tăng ca đến rạng sáng.

Những lần đau dạ dày đến toát mồ hôi lạnh.

Cuối cùng không bị ai cướp mất.

Không bị nước bẩn nhấn chìm.

Không bị một vở kịch vụng về phá hủy.

Tổng giám đốc Trần đích thân đến phòng Kế hoạch.

Ông ấy vỗ tay trước mặt mọi người.

“Dự án Tinh Hà, phòng Kế hoạch lập công lớn.”

“Đặc biệt là Giám đốc Trương Nghiên.”

“Không chỉ hoàn thành phương án, mà còn phát hiện nguy cơ rò rỉ dữ liệu trước thời hạn, thiết lập bản mồi, bảo vệ lợi ích công ty.”

“Tiền thưởng dự án tăng thêm ba mươi phần trăm.”

Cả phòng lại nổ tung.

“Giám đốc Trương đỉnh quá!”

“Ba mươi phần trăm! Tui yêu chị Trương!”

“Sau này ai nói chị Trương hung dữ nữa tôi cắn người đó!”

Tôi liếc người vừa nói.

“Báo cáo tháng này nộp chưa?”

Cậu ta lập tức ngồi xuống.

“Em làm ngay.”

Cả phòng cười ầm lên.

Không khí cuối cùng cũng sống lại.

Nhưng có người không cười nổi.

Vài đồng nghiệp trước đó từng mắng tôi sau lưng cúi đầu, không dám nhìn thẳng tôi.

Tôi không chủ động làm khó họ.

Nhưng cũng không giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...