“Có dũng khí gọi c/ả/nh s/á/t khi bị oan.”

“Có một bài học rất đắt.”

Tôi nhìn tất cả mọi người.

“Lòng tốt phải có ranh giới.”

“Tín nhiệm phải có kiểm chứng.”

“Người mới đáng được giúp đỡ, nhưng không ai có nghĩa vụ chịu dao thay cho tham vọng của người khác.”

“Và quan trọng nhất…”

Tôi dừng lại.

“Độc thân ba mươi năm không đáng sợ.”

“Đáng sợ là lấy nhầm người, chọn nhầm đường, rồi tưởng hại người khác là đường tắt để đổi đời.”

Cả hội trường vỗ tay vang dội.

Có người cười.

Có người cúi đầu suy nghĩ.

Tôi đặt micro xuống, cúi người.

Lần này, tôi không còn là người bị ép phải tự chứng minh trong sạch.

Tôi là người đứng ở vị trí thuộc về mình.

Sau buổi tổng kết, cả phòng kéo tôi đi ăn mừng.

Một nhân viên trẻ mới vào rụt rè hỏi:

“Phó tổng Trương, sau này chị còn dẫn thực tập sinh không ạ?”

Cả bàn lập tức yên tĩnh.

Cậu ta nhận ra mình hỏi sai, mặt đỏ bừng.

Tôi gắp một miếng thịt vào bát, bình tĩnh đáp:

“Dẫn.”

Mọi người sửng sốt.

Tôi nói:

“Người sai là Lâm Hiểu Hiểu, không phải tất cả thực tập sinh.”

“Tôi sẽ không vì một người xấu mà phủ định tất cả người mới.”

“Nhưng từ nay về sau, tôi sẽ dạy thêm một bài đầu tiên.”

Cậu nhân viên trẻ tò mò hỏi:

“Bài gì ạ?”

Tôi nhìn cậu ta.

“Làm nghề này, thông minh rất quan trọng.”

“Nhưng làm người sạch sẽ còn quan trọng hơn.”

Cả bàn im lặng vài giây.

Sau đó đồng loạt nâng ly.

Đêm đó, tôi uống một chút rượu.

Không nhiều.

Vừa đủ để thấy thành phố ngoài cửa kính sáng rực như một dòng sông sao.

Về đến nhà, tôi tháo giày cao gót, ngồi xuống sofa.

Điện thoại hiện lên tin nhắn của mẹ.

“Phó tổng Trương, chúc mừng con gái mẹ.”

Ngay sau đó là tin thứ hai.

“Nhưng vẫn phải ăn cơm đúng giờ.”

Tôi bật cười.

Trả lời:

“Tuân lệnh.”

Sau đó tôi mở tủ lạnh, lấy bát cháo đã chuẩn bị sẵn ra hâm nóng.

Ba mươi tuổi.

Không chồng.

Không tình yêu oanh oanh liệt liệt.

Nhưng có nhà của mình.

Có sự nghiệp của mình.

Có danh dự tự tay giành lại.

Có bát cháo nóng chờ mình sau một ngày dài.

Tôi ngồi bên cửa sổ, ăn từng thìa chậm rãi.

Ngoài kia, đèn xe nối thành dòng.

Thành phố vẫn ồn ào, vẫn lạnh lùng, vẫn đầy người muốn đi đường tắt.

Nhưng tôi biết, chỉ cần mình đứng vững, không ai có thể dùng một câu vu khống để định nghĩa cả đời tôi.

Ngày hôm sau, tôi đến công ty như thường lệ.

Trên bàn có một chồng hồ sơ mới.

Dự án mới.

Người mới.

Thử thách mới.

Tôi mở máy tính, nhìn lịch làm việc kín đặc, bỗng cảm thấy rất bình yên.

Trợ lý gõ cửa bước vào.

“Phó tổng Trương, thực tập sinh mới đến báo danh rồi ạ.”

Tôi ngẩng đầu.

Ngoài cửa là một cô gái trẻ ôm laptop, căng thẳng đến mức hai tay siết chặt quai túi.

Cô ấy cúi người thật sâu.

“Chào chị Trương, em là thực tập sinh mới, em tên là Tống Du.”

Tôi nhìn cô ấy vài giây.

Không vì Lâm Hiểu Hiểu mà lạnh mặt.

Cũng không vì quá khứ mà mềm lòng vô hạn.

Tôi chỉ chỉ chiếc ghế đối diện.

“Ngồi đi.”

“Trước khi bắt đầu công việc, tôi nói trước ba quy tắc.”

Cô gái lập tức mở sổ.

Tôi nói:

“Thứ nhất, không hiểu thì hỏi, đừng đoán.”

“Thứ hai, làm sai thì sửa, đừng giấu.”

“Thứ ba, đừng bao giờ động vào dữ liệu không thuộc quyền hạn của mình.”

Tống Du gật đầu rất mạnh.

“Em nhớ rồi ạ.”

Tôi nhìn dáng vẻ nghiêm túc của cô ấy, bỗng cười nhẹ.

“Rất tốt.”

“Bây giờ, bắt đầu từ biên bản họp.”

Ánh nắng đầu ngày xuyên qua cửa kính, rơi xuống bàn làm việc.

Tôi cầm bút đỏ lên.

Không phải để đâm ai.

Mà để sửa lỗi.

Để dạy người thật sự muốn học.

Để tiếp tục đi con đường của mình.

Một năm trước, có người dùng sân khấu tổng kết cuối năm để đẩy tôi xuống vực.

Một năm sau, tôi đứng trên chính sân khấu ấy, bước lên vị trí cao hơn.

Kẻ muốn cướp bát cơm của tôi đã tự tay đập vỡ bát của mình.

Kẻ muốn dùng “chồng tôi” để bôi nhọ tôi, cuối cùng lại bị chính người chồng thật kéo xuống bùn.

Còn tôi, người bị cười là ế suốt ba mươi năm, vẫn sống rất tốt.

Không cần dựa vào ai.

Không cần mượn ánh sáng của ai.

Tôi tự mình phát sáng.

Kết thúc.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...