Tên thổ phỉ vừa nghe thấy câu nói của Cơ Thanh, liền hoảng loạn thét lên, giọng vỡ òa như tiếng gió rít qua khe núi hoang vu.
— Khoan... khoan đã... Ta đã khai hết rồi! Không phải ta nên được thả đi sao? — Hắn gào rống thật to, thật vội, như lưỡi dao kề sát cổ họng, lời van nài khẩn thiết xen lẫn tiếng nức nở. Khuôn mặt hắn méo mó, nhăn nhúm, những nếp gấp da thịt co rút lại, biến hắn thành một bức tượng khốn khổ, đáng thương đến mức khiến lòng người chua xót.
Cơ Thanh đứng đó, bất động, tựa như bóng ma quỷ quái hiện lên từ màn sương địa ngục. Đôi mắt hắn mở to, tròng mắt đỏ thẫm, lấp lóe ánh sáng tàn bạo, như hai cánh cổng dẫn lối xuống tầng sau nhất của địa phủ. Hắn tiến lại gần, từng bước chậm rãi, mỗi nhịp chân như nhịp trống định mệnh gõ vang trong không gian tĩnh lặng. Tên thổ phỉ bị trói chặt trên cọc gỗ, thân hình run rẩy, không dám động đậy, chỉ có đôi mắt hoảng loạn lướt theo từng cử động của Cơ Thanh, như thể nhìn thấy tử thần đang vươn bàn tay ngài đến để chào đón linh hồn hắn một cách dã man.
-Thả à? - Giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo như tiếng thì thầm của gió qua nghĩa địa.
-Thổ phỉ như ngươi… cũng đòi hỏi quyền được sống?
Hắn nghiêng đầu, đôi môi thả lỏng nhưng có chút cong xuống, không chút ấm áp. Bàn tay hắn vươn ra, mạnh mẽ như móng vuốt của ác thú, bóp chặt lấy khuôn mặt nhăn nheo, gầy gò của tên thổ phỉ. Những ngón tay siết mạnh, như muốn nghiền nát từng thớ thịt, từng mảnh xương. Hắn kéo mặt tên thổ phỉ lại gần, gần đến mức hơi thở của hắn phả vào làn da tái nhợt của kẻ bị thẩm vấn, nóng rực như ngọn lửa đến từ địa ngục. ánh mắt tên thổ phỉ giờ đay đối diện thẳng vào tròng mắt cơ thanh, hắn nhìn thẳng vào tròng mắt tên thổ phỉ như thể muốn xuyên thấu cả tâm gan người đối diện.
-Ngay từ đầu ngươi đã chẳng đáng được sống!
Lời nói ấy, tựa lời phán quyết cuối cùng dành cho tên thổ phỉ, vang lên không chỉ như một bản án mà còn như một lời nguyền, khiến tên thổ phỉ rùng mình, trái tim đập loạn trong lồng ngực như muốn vỡ tan.
Đôi mắt hắn, hoảng loạn và tuyệt vọng, dán chặt vào Cơ Thanh – kẻ giờ đây không còn là con người, mà tựa một ác quỷ trỗi dậy từ vực sâu địa ngục, mang theo ngọn lửa thịnh nộ của cõi âm ti. Ánh lửa phía sau lưng hắn không còn sắc cam ấm áp thường tình, mà là thứ đỏ ma mị, soi rọi gương mặt lạnh lùng, khiến linh hồn tên thổ phỉ như bị lột trần trước cánh cửa luyện ngục.
Hắn co rúm người, như con thú bị mắc bẫy, đôi môi run rẩy, bọt mép sùi ra, trắng đục như dấu hiệu của sự sụp đổ hoàn toàn.
Rồi, trong khoảnh khắc định mệnh ấy, tên thổ phỉ ngã quỵ, thân thể mềm nhũn tựa cỏ lùng bị nhổ bật gốc, ngất lịm trên cọc gỗ lạnh lẽo. Tiếng gió đêm rít qua, hòa cùng hơi thở yếu ớt của hắn, như một khúc nhạc đưau vong đang vang lên.
Cơ Thanh thấy vậy mới khẽ buông lỏng khuôn mặt hắn, để mặc cho nó rũ xuống như mớ giẻ ướt. Hắn chống cằm, giọng nhạt nhẽo vang lên:
– Hình như ta đã hơi quá tay rồi…
Thanh Lập đứng phía sau, một tay chống vào eo, nhìn cảnh tượng ấy mà bất lực. Trán nhỏ toát mồ hôi lạnh, ánh mắt dõi theo Cơ Thanh với sự khó hiểu lẫn dè chừng.
Hai tên canh cửa cùng gã hình đội cầm roi cũng run rẩy, mồ hôi rịn ra, bị bao phủ bởi cái bóng lạnh lùng nhưng đầy uy hiếp của Cơ Thanh.
Thấy bầu không khí xung quanh trở nên nặng nề, Cơ Thanh vỗ tay một tiếng, phá tan sự im lặng:
– Nào! Chúng ta còn phải ra bìa rừng phía tây để điều tra nữa.
Dưới ánh sáng mờ nhạt của buổi hoàng hôn, Cơ Thanh bước ra từ căn hình thất tối tăm, bóng dáng tráng kiện vươn vai đầy mạnh mẽ. Cậu ngẩng cao đầu, đôi mắt sắc lạnh lướt qua không gian, nhưng rồi một cái ngáp dài bật ra, kéo theo vẻ mệt mỏi trĩu nặng trên gương mặt phong trần. Gió chiều lùa qua, khẽ lay những lọn tóc bù xù, mang theo hương vị đất trời lẫn chút bụi bặm.
Bất chợt, từ phía sau, Thanh Lập lặng lẽ tiến đến, bàn tay rắn chắc vỗ nhẹ lên vai Cơ Thanh. Cú chạm bất ngờ khiến cậu giật bắn, đôi chân suýt trượt trên nền đất ẩm. Thanh Lập nhếch môi, giọng trầm mà đầy ý chọc ghẹo:
– Này, chú em lúc nảy là như nào thế?
Cơ Thanh quay phắt — ánh mắt anh như thép, lạnh và đầy trách móc. Cậu gãi đầu, tiếng nói vỡ ra một nửa là ngượng, một nửa cố tỏ ra bình thản:
– Hửm… như vậy, cũng hơi quá rồi đấy. – Khuôn mặt Thanh Lập tối sầm, đôi mắt dán chặt vào Cơ Thanh, ánh nhìn hằn thêm một tầng bất mãn.
Cơ Thanh cười khan, ánh mắt lảng đi nơi khác:
– Ừm… công nhận là hơi quá. Lần sau tôi sẽ nhẹ nhàng hơn.
Thanh Lập không đáp, chỉ khoát tay ra sau đầu, bước dài ra khoảng sân trước, bóng dáng cao lớn in lên nền đất dưới ánh tà dương đỏ rực. Hắn nghiêng đầu, đôi mắt thư thái lấp lánh như mặt hồ phẳng lặng, giọng nói trầm bổng vang lên giữa không gian tĩnh lặng:
– Thôi, đi nào. Ra bìa rừng phía Tây xem thử có gì thú vị không. Biết đâu lại gặp chuyện hay ho gì đó.
***
Trời chiều buông xuống như một tấm màn lụa xám xịt, nặng nề và ẩm ướt, quấn chặt lấy rìa rừng phía tây. Những tán cây cổ thụ, với thân gỗ sần sùi như da rồng, vươn mình ra khỏi bóng tối, lá xào xạc trong cơn gió heo may cuối thu. Gió mang theo mùi đất ẩm, lẫn với hương mục rữa của lá úa và thứ gì đó tanh tanh, giống như hơi thở của một con thú dữ đang ngủ say dưới lòng đất. Ánh sáng le lói từ mặt trời lặn sau dãy núi xa xôi, nhuộm đỏ mép rừng thành một vệt máu loang lổ, rồi nhanh chóng bị nuốt chửng bởi bóng tối
Thanh Lập bước đi nặng nề trên lớp lá mục dày, đôi giày da cũ kỹ của hắn lún sâu vào đất, phát ra tiếng ọc ọc nhão nhoẹt mỗi bước chân. Tay hắn nắm chặt chuôi thanh đao treo bên hông, ngón cái vuốt ve lớp da bọc cán một cách vô thức. Đã suốt một buổi chiều, cả đội đã lùng sục khắp rìa rừng, từ những bụi rậm thấp lè tè đến những khe đá cheo leo. Nhưng chẳng có gì. Không một vết chân ngựa in trên bùn, không một mẩu vải rách vương trên cành gai.
Thanh Lập dừng lại bên một gốc cây sồi khổng lồ, tựa lưng vào thân gỗ sần sùi. Lớp vỏ cây cọ xát vào áo choàng da của hắn
-Chết tiệt - giọng khàn khàn vì khát nước và bực tức.
-Chúng ta đã mất cả buổi chiều ở cái nơi quái quỷ này mà chẳng tìm được bất cứ thứ gì.
Hắn quay phắt lại, nhìn về phía tên Hình Đội đang cách đó vài chục bước, đang cúi lom khom bên những bụi cỏ dại, dùng lưỡi lê khều khều lớp lá mục. Thanh Lập có thể cảm nhận được sự thiếu kiên nhẫn lan tỏa như một làn sương độc. Tên Hình Đội mặt còn lấm lem bùn đất, ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh mồ hôi dưới ánh sáng lờ mờ.
-Thưa ngài, có lẽ...
chúng ta nên quay về? - Giọng cậu ta run run, không phải vì sợ hãi, mà vì cái lạnh đang len lỏi vào xương tủy.
-Chết thật, thế mà lại chẳng có gì. – Thanh Lập đáp giọng đày chay nghiến.
Cách đó không xa, tên đội trưởng đội hình khác – một gã đàn ông trung niên tên là Lãnh Vân, với bộ râu quai nón bạc phếch và đôi mắt híp lại như sói – đang cố gắng tỏ vẻ chuyên nghiệp. Hắn là người được cử từ đơn vị biên phòng, một kẻ kỳ cựu với hàng tá chiến công treo trên tường nhà ở quê hương. Nhưng ở đây, trong bóng tối rìa rừng, vẻ ngoài oai vệ của hắn chỉ khiến Thanh Lập thêm phần bực bội. Lãnh Vân di chuyển chậm rãi, từng bước chân được tính toán kỹ lưỡng, như thể đang diễn kịch cho một khán giả vô hình. Hắn cúi xuống, dùng ngón tay thô kệch khều một nắm đất ẩm, ngửi ngửi rồi lắc đầu, miệng lẩm bẩm gì đó. Thanh Lập quay đi, không muốn nhìn them.
Cơ Thanh ngồi xổm ở một góc khuất, lưng tựa vào một tảng đá phủ rêu xanh mướt. Đôi chân hắn co lại, tay phải chống lên một bên má. Khuôn mặt hắn, dưới ánh sáng lờ mờ, mang vẻ suy tư sâu lắng, nhìn chăm chăm vào khoảng không vô định phía trước. Không phải nhìn vào rừng, không phải nhìn vào đội ngũ, mà nhìn vào một nơi xa xôi hơn.
Suốt buổi chiều, trong khi mọi người lùng sục ồn ào, Cơ Thanh im lặng. Hắn không tham gia vào những cuộc trò chuyện vụn vặt, không than vãn về cái lạnh hay cơn đói. Thay vào đó, hắn ngồi đây, tay cầm cằm, suy nghỉ đủ thứ chuyện.
Thanh Lập từng hỏi hắn một lần, trong đêm trại bên đống lửa
-Cậu nghĩ gì mà mặt lúc nào cũng như mất hồn thế?
Cơ Thanh chỉ cười buồn, đáp:
-Nghĩ máy chuyện lặc vặt thôi
Cơ Thanh nhắm mắt, hít sâu hơi không khí ẩm ướt. nhìn về phía đội ngũ. Thanh Lập đang đi tới đi lui, khuôn mặt đỏ bừng vì giận dữ. Lãnh Vân vẫn đang làm thứ gì đó khó hiểu, chỉ tay về một bụi cây và ra lệnh "Kiểm tra kỹ!" cho một người lính mệt mỏi.
Những người khác, với đôi vai rũ xuống, đang bắt đầu thì thầm với nhau về việc quay về. Cơ Thanh cảm nhận được sự mệt mỏi ấy như một dòng sông ngầm, chảy xiết dưới bề mặt. Bàn tay Cơ Thanh siết chặt hơn trên cằm, móng tay cắm vào da thịt
Thanh Lập, với đôi mắt bừng lên ngọn lửa thiếu kiên nhẫn, bước tới gần.
- Cơ Thanh, cậu ngồi đó làm gì? Đứng dậy đi, làm gì đó chứ! - Giọng gay gắt.
Cơ Thanh ngẩng đầu, ánh mắt đỏ rực giao nhau với đôi mắt của Thanh Lập. Hắn khẽ lên tiếng, giọng trầm tĩnh lạ lùng:
-Thanh Lập huynh, hôm nay chúng ta chẳng tìm thấy gì cả. Nên về thôi.”
Thanh Lập cau mày, môi mím chặt, định cãi lại. Nhưng chưa kịp mở lời, Lãnh Vân đã chen vào, giọng the thé tỏ vẻ uy quyền:
-Này, nhóc con! Thay vì ngồi đó than vãn, sao không đứng dậy lục soát xung quanh đi?
Hắn chỉ tay về phía một gốc cây cằn cỗi cách đó vài mét, ánh mắt đầy khinh khi.
Thanh Lập liếc Lãnh Vân, một tia khinh miệt lóe lên trong mắt. Không khí bỗng chốc căng như dây đàn sắp đứt. Những người lính khác dừng tay, ánh mắt đổ dồn về phía ba người. Lãnh Vân ưỡn ngực, bước tới gần Cơ Thanh, cố khoe khoang sự uy thế cảu hắn.
Cơ Thanh chậm rãi đứng dậy, đôi chân tê cứng vì ngồi lâu trên nền đất lạnh. Hắn phủi lớp bụi bám trên quần, ngẩng mặt nhìn thẳng vào Lãnh Vân. Đôi mắt đỏ không chút tức giận, chỉ có sự khinh miệt lạnh lùng, như nhìn một kẻ chẳng đáng để tâm.
Lãnh Vân mặt đỏ gay vì bị xúc phạm. Thanh Lập vội bước tới, chen giữa hai người, giọng trầm nhưng cứng rắn:
-Thôi đủ rồi! Dừng lại hết đi! –
Thanh Lập quay sang đám lính, hét lớn:
-Không cần tìm thêm nữa! Chúng ta về!”
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, khi Cơ Thanh vừa quay lưng bước đi, một luồng sát khí sắc lạnh bùng lên. Lãnh Vân, mặt mày vặn vẹo vì tức giận, bất chợt lao tới - Chấn Ngục Đả Kình Sơn! - vận linh lực vào nắm đấm. Một luồng sáng cam rực bùng nổ, như ngọn lửa thiêu đốt không khí, lao thẳng về phía Cơ Thanh.
Cảm nhận luồng linh lực từ phái sau đang ập tới, Cơ Thanh cúi người, động tác nhanh như chớp. Cú đấm của Lãnh Vân xé toạc không trung, chỉ cách đầu hắn vài tấc. Không chút do dự, Cơ Thanh vận linh lực, một luồng sáng trắng tựa gió sương cuộn quanh nắm đấm, nhắm thẳng vào giữa bụng Lãnh Vân. Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, một bàn tay rắn chắc chặn đứng cú đấm của hắn. Đồng thời, một luồng lực vô hình điểm trúng huyệt đạo Lãnh Vân, khiến hắn khựng lại, tư thế đấm hụt cứng đờ trong không trung.
Thanh Lập đứng giữa, mặt mày tối sầm, ánh mắt sắc lạnh quét qua cả hai.
-Ta bảo là đủ rồi! - Hắn gằn giọng, tay vẫn giữ chặt cánh tay Cơ Thanh. - Các ngươi muốn biến chuyện này thành trò cười cho cả đám sao?”
Cơ Thanh hừ lạnh, rút tay về, ánh mắt vẫn không rời Lãnh Vân, giờ đang loạng choạng vì bị điểm huyệt. Lãnh Vân cắn răng, phun một bãi nước bọt xuống đất, nhưng chẳng dám động thủ thêm. Không khí dần lắng xuống, chỉ còn tiếng gió rít qua những tán cây khô.
Cơ Thanh quay lưng, bước đi, bóng dáng cao lớn in trên nền đất đỏ. Thanh Lập nhìn theo, đôi mắt thoáng chút lo âu, nhưng hắn chỉ lắc đầu, ra hiệu cho cả nhóm thu dọn để trở về. Dưới ánh hoàng hôn, bóng dáng họ mờ dần rồi khuất đi trông yên lặng.
Từ bóng tối của gốc cây cổ thụ gần tảng đá nơi Cơ Thanh vừa ngồi nghỉ, một thiếu nữ lặng lẽ bước ra. Mái tóc nâu óng ánh buông xõa , đôi mắt sắc như mắt cáo lướt qua xung quanh, toát lên vẻ cảnh giác và bí ẩn. Nàng khoác bộ y phục đen bó sát, ôm lấy đường nét cơ thể, để lộ phần ngực trắng ngần như ngọc. Trên vai, chiếc áo choàng đen dài tung bay nhẹ theo gió, như hòa vào bóng tối đang dần bao phủ.
Nàng nghiêng đầu, ánh mắt quét một vòng, dường như đang tìm kiếm điều gì. Bước chân nhẹ nhàng, gần như không phát ra tiếng động, nàng tiến tới chỗ tảng đá Cơ Thanh vừa rời đi. Cúi xuống, nàng nhặt lên một viên đá nhỏ nằm lẻ loi trên mặt đất, nơi vẫn còn lưu lại hơi ấm từ cơ thể hắn. Đôi tay thon dài nâng viên đá lên, nàng chăm chú quan sát, ánh mắt nàng lóe lên một tia sáng kỳ lạ.
Gió lạnh thổi qua, mang theo hương khô khốc của lá cây và đất bụi. Viên đá trong tay nàng khẽ phản chiếu ánh sáng, lộ ra những đường vân mờ nhạt, như mang dấu vết của một luồng linh lực đã tan biến. Nàng mím môi, ngón tay siết chặt viên đá, rồi quay đầu nhìn về phía bóng dáng Cơ Thanh vừa khuất đi dần.
Một nụ cười bí ẩn thoáng qua trên môi nàng, lạnh lùng mà đầy ẩn ý. Đột nhiên, ngón tay nàng siết chặt. Một tiếng rắc khô khốc vang lên, viên đá vỡ vụn trong lòng bàn tay, những mảnh vỡ rơi lả tả xuống nền đất. Một luồng khói mỏng màu lam nhạt bốc lên từ đống vụn đá, xoáy tròn rồi tan biến trong không khí.
Chaporia
Bình Luận (0)