Tiên Nhân Ký Sự/Chapter 1: Đỉnh Vô ViChapter 1: Đỉnh Vô Vi
20px

Gió rít gào trên đỉnh Vô Vi, nơi cao vút tận chín tầng mây, quanh năm tuyết phủ trắng xóa. Nơi này được người đời xưng tụng là cấm địa, bởi áp lực không khí và hàn khí ở đây đủ sức nghiền nát lục phủ ngũ tạng của một cao thủ hạng nhất chỉ trong vài hơi thở.

Tại mép vực thẳm, một lão nhân đang đứng chắp tay sau lưng, tà áo trắng bay phấp phới, râu tóc bạc phơ hòa cùng màu tuyết. Đôi mắt đen láy của lão nhìn xa xăm về phía chân trời, toát lên vẻ thâm trầm, thoát tục của một bậc đại năng đã thấu hiểu hồng trần.

Nếu có ai đó ở đây, hẳn sẽ quỳ sụp xuống mà bái kiến, bởi khí thế tỏa ra từ lão nhân này chính là "Tiên Khí" – cảnh giới mà hàng tỷ sinh linh võ lâm mơ ước. Đó chính là Thiên Vân Tà, một trong Bát Đại Tiên Nhân của thế giới này.

Trong đầu Thiên Vân Tà lúc này, hẳn là đang suy ngẫm về đạo lý vận hành của vũ trụ, hay sự sinh diệt của vạn vật?

Không.

Trong đầu Tà Lão lúc này đang hiện lên dòng chữ đỏ lòm, to đùng: DEADLINE CÒN 3 GIỜ.

"Chết tiệt..." – Thiên Vân Tà lầm bầm, âm thanh nhỏ nhưng chứa nội lực khiến tuyết trên đỉnh núi lở ra một mảng lớn. "Cái cảnh vẽ em Nữ Hiệp phái Hoa Sơn bị trúng Xuân Dược Độc, đoạn cao trào... mình lại quên mất cách vẽ biểu cảm 'vừa hưởng thụ vừa xấu hổ' sao cho thật 'nghệ' rồi. Hơn nữa..."

Lão đưa tay vào trong tay áo, móc ra một lọ mực đen nhánh. Lão lắc nhẹ. Rỗng tuếch.

"Hết mực Thiên Tàm Biến rồi."

Mặt lão đanh lại. Mực Thiên Tàm Biến là loại mực thượng hạng được chiết xuất từ mực của loài Thiên Tàm Mặc Ngư ở tận đáy biển Đông, có khả năng giữ màu vạn năm không phai, nét vẽ mượt mà, quan trọng nhất là khi vẽ lên giấy Tuyên Thành, nó tạo ra độ bóng mờ ảo diệu cho những đường cong cơ thể của nhân vật nữ.

Không có mực này, tác phẩm mới nhất của lão – "Nữ Hiệp Lạc Vào Động Yêu Quái Tập 34" – sẽ không thể hoàn thành. Mà không hoàn thành thì "Thư Các Ngầm" – tổ chức buôn bán ấn phẩm văn hóa ngầm lớn nhất giang hồ – sẽ réo tên lão (dưới bút danh "Bạch Y Cư Sĩ").

Uy danh Tiên Nhân có thể mất, nhưng uy tín của "Bạch Y Cư Sĩ" thì không thể sờn!

"Thôi thì, xuống núi một chuyến vậy."

Thiên Vân Tà thở dài. Lão không bay. Bay thì nhanh đấy, nhưng gió lớn làm rối tóc, với lại bay vèo cái đến nơi thì mất hết thú vị của việc ngắm cảnh (và ngắm các nữ hiệp đi lại trên đường).

Lão bước một bước.

Vút!

Không gian như bị gấp lại. Kỹ năng Huyết Ảnh Tà Dương Bộ khi đạt đến cảnh giới Tiên Nhân đã biến thành Súc Địa Thành Thốn . Chỉ một bước chân, Thiên Vân Tà đã xuất hiện ở chân núi, ngay cổng thành Lạc Dương sầm uất cách đó cả vạn dặm.

...

Thành Lạc Dương, nơi hội tụ của rồng rắn lẫn lộn.

Thiên Vân Tà thu liễm toàn bộ khí tức Tiên Nhân. Giờ đây, lão trông chỉ như một ông già Nho sĩ bình thường, có chút cốt cách thanh cao nhưng không quá nổi bật. Lão lững thững đi vào thành, đôi mắt "tinh tường" (theo đúng nghĩa đen) bắt đầu hoạt động hết công suất.

"Chậc, cô nương kia eo hơi thô, luyện Thiết Sa Chưởng quá đà rồi."

"Oa, vị tỷ tỷ kia ngực nở nang quá, chắc là đệ tử phái Hợp Hoan, nhìn cái cách đi đứng lả lướt thế kia, tư liệu tốt, tư liệu tốt..."

Lão vừa đi vừa gật gù, tay vuốt râu, trong đầu tự động phác thảo ra những tư thế giải phẫu học cực kỳ chi tiết.

Đang mải mê suy nghĩ về cấu trúc cơ mông của vị nữ hiệp phía trước, bỗng nhiên một tiếng quát lớn vang lên, cắt đứt dòng suy tưởng của lão.

"TRÁNH RA! NGỰA CỦA THIẾU CHỦ HẮC HỔ BANG ĐẾN ĐÂY!"

Tiếng vó ngựa dồn dập, bụi mù mịt. Một toán người cưỡi hắc mã, mặc trang phục đen thêu hình đầu hổ hung tợn đang lao nhanh trên phố chính. Người đi đầu là một thanh niên trẻ tuổi, mặt mũi kiêu ngạo, tay cầm roi da quất liên hồi vào những người dân thường không kịp tránh né.

Một đứa bé gái chừng 5 tuổi đang mải nhặt quả bóng giữa đường, ngơ ngác nhìn vó ngựa to như cái cối đá đang giẫm xuống đầu mình.

Dân chúng la hét, che mắt không dám nhìn cảnh tượng máu me sắp xảy ra.

Thiên Vân Tà đứng cách đó mười bước chân. Lão chép miệng.

"Lại là cái mô típ cũ rích này. Thiếu gia hống hách, đứa trẻ gặp nạn. Thường thì lúc này main chính sẽ lao ra đỡ ngựa, rồi đánh bay thiếu gia, rồi kết thù, rồi diệt tộc... Phiền phức."

Lão lười can thiệp. Nhưng đứa bé kia đứng chắn ngay trước cửa tiệm "Văn Phòng Tứ Bảo" – nơi bán mực Thiên Tàm Biến duy nhất ở cái thành này. Máu bắn ra sẽ làm bẩn cửa tiệm, ông chủ sẽ đóng cửa dọn dẹp, lão sẽ không mua được mực ngay.

Thực tế và Hài hước: Giải pháp của Thiên Vân Tà.

Khi vó ngựa chỉ còn cách trán đứa bé một gang tay, con ngựa bỗng nhiên... trượt chân.

Nói chính xác hơn, Thiên Vân Tà đã búng nhẹ ngón tay út, bắn ra một luồng kình khí bé tí tẹo, nhỏ như con muỗi, đập trúng vào móng trước của con ngựa.

RẦM!

Theo quán tính vật lý, con ngựa đang lao nhanh bị mất trọng tâm, cả thân hình ngàn cân lộn nhào một vòng trên không trung cực kỳ đẹp mắt (theo góc nhìn của dân vẽ truyện tranh hành động). Tên thiếu chủ ngồi trên lưng ngựa cũng bay theo quỹ đạo parabol, mặt cắm thẳng xuống đống phân ngựa tươi mới của một con ngựa khác vừa đi qua.

Đứa bé vẫn đứng ngơ ngác. Con ngựa rơi xuống đất cái "uỵch", trượt dài qua hai bên người đứa bé, lông đuôi ngựa chỉ khẽ quét qua má nó. Hoàn hảo. Không một giọt máu.

"Á á á! Thiếu chủ!"

Đám thủ hạ hoảng loạn nhảy xuống đỡ tên thiếu niên dậy. Hắn ngẩng mặt lên, một nửa khuôn mặt dính đầy thứ chất thải vàng nâu bốc mùi nồng nặc.

"Thằng nào?! Thằng chó nào ám toán bổn thiếu gia?!" Tên thiếu chủ gầm lên, rút thanh đao bên hông ra, sát khí đằng đằng.

Thiên Vân Tà lúc này đã lách qua đám đông, thản nhiên bước vào cửa tiệm "Văn Phòng Tứ Bảo", coi như không có chuyện gì xảy ra. Lão lẩm bẩm: "Tư thế ngã vừa rồi... vẽ vào truyện, đặt tên là 'Cẩu Ăn Phân', chắc chắn sẽ gây cười."

Bên trong tiệm, không gian yên tĩnh trái ngược với sự hỗn loạn bên ngoài.

Chủ tiệm là một lão già đeo kính lão dày cộp, đang run rẩy núp sau quầy.

"Lão bản, cho một bình mực Thiên Tàm Biến loại thượng hạng, hai xấp giấy Tuyên Thành loại dày." Thiên Vân Tà gõ gõ lên mặt bàn gỗ, giọng điệu bình thản.

Ông chủ tiệm lắp bắp: "Kh... khách quan... bên ngoài đang... ngài không sợ sao?"

"Sợ gì? Bọn họ ngã ngựa là do kỹ thuật kém. Ta chỉ là người mua mực." Thiên Vân Tà nheo mắt cười hiền hậu. "Nhanh lên chút, ta đang vội."

Đúng lúc này, cửa tiệm bị đạp tung.

"Lão già kia! Có thấy ai khả nghi vừa đi vào đây không hả?!"

Tên thiếu chủ mặt dính phân, tay lăm lăm thanh đại đao, hung hăng bước vào. Theo sau hắn là mười tên hộ vệ cơ bắp cuồn cuộn, ai nấy đều tỏa ra khí tức của cao thủ... hạng ba.

Thiên Vân Tà thở dài, cầm lấy lọ mực mà ông chủ vừa run rẩy đưa ra. Lão xoay người lại, đối mặt với đám người hung tợn.

"Các hạ đang hỏi ta sao?" Tà Lão hỏi, tay vẫn mân mê lọ mực, kiểm tra xem có bị nứt không.

"Mẹ kiếp, một lão già sắp xuống lỗ!" Tên thiếu chủ khinh bỉ, nhưng rồi ánh mắt hắn dừng lại ở lọ mực trên tay Thiên Vân Tà. "Hả? Mực Thiên Tàm Biến? Lão già, giao lọ mực đó ra đây! Hôm nay Hắc Hổ Bang bao trọn tiệm này để mua mực viết thiệp mừng thọ cho Bang chủ!"

Thiên Vân Tà nhướng mày. "Viết thiệp mừng thọ mà dùng mực vẽ truyện sex? Đúng là lãng phí của trời."

"Cái này là ta mua trước." Thiên Vân Tà nói ngắn gọn.

"Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!"

Tên thiếu chủ vung đao chém xuống. Đường đao mang theo tiếng xé gió, nhắm thẳng vào vai trái của Thiên Vân Tà. Đây là Hắc Hổ Đao Pháp, chiêu thức Mãnh Hổ Hạ Sơn. Tuy ra tay tàn độc, muốn phế người ta, nhưng trong mắt Thiên Vân Tà, nó chậm như một con ốc sên đang bò.

Vút!

Lưỡi đao dừng lại ngay trên vai áo Thiên Vân Tà, nhưng không thể chém xuống. Không phải vì lão dùng khí công chặn lại, mà vì... lão đã kẹp lưỡi đao bằng hai ngón tay: ngón trỏ và ngón giữa.

Tên thiếu chủ trố mắt, vận hết nội công để ấn xuống, mặt đỏ tía tai, gân cổ nổi lên cuồn cuộn, nhưng thanh đao vẫn bất động như bị hàn vào núi đá.

"Đao pháp cũng được đấy," Thiên Vân Tà nhận xét, giọng như đang chấm bài thi cho học sinh tiểu học. "Nhưng lực cổ tay quá yếu, trọng tâm dồn sai chỗ. Với lại..."

Rắc!

Thiên Vân Tà khẽ vặn hai ngón tay. Thanh đại đao làm bằng thép ròng vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, rơi lả tả xuống sàn nhà.

"...thép này pha tạp chất nhiều quá."

Cả cửa tiệm im phăng phắc. Tên thiếu chủ nhìn cái cán đao trơ trọi trên tay, rồi nhìn lão già trước mặt. Hắn nuốt nước bọt cái ực. Hắn ngu, nhưng không đần độn đến mức không nhận ra mình vừa đá phải tấm sắt.

Nhưng cái tôi của con ông cháu cha không cho phép hắn lùi bước.

"Lên! Giết lão già này cho ta! Băm vằm ra!" Hắn hét lên trong tuyệt vọng.

Mười tên hộ vệ lao lên cùng lúc. Đao, kiếm, chùy, xích sắt bủa vây lấy Thiên Vân Tà từ mọi hướng.

Thiên Vân Tà thở dài ngao ngán. Lão không muốn giết người làm bẩn bộ đồ trắng mới giặt. Lão cần một cách giải quyết... nghệ thuật hơn.

Lão nhắm mắt lại, vận dụng U Minh Hồi Quang Chỉ. Nhưng thay vì điểm huyệt tử, lão điểm vào huyệt... cười và huyệt ngứa.

Bóng trắng lướt đi như một cơn gió nhẹ giữa rừng vũ khí.

Bốp! Bốp! Bép!

Những tiếng vỗ nhẹ nhàng vang lên. Đám hộ vệ bỗng nhiên dừng khựng lại, vũ khí rơi loảng xoảng xuống đất.

"Á ha ha ha ha! Sao ngứa thế này! Ha ha ha!"

"Ối mẹ ơi! Nách ta! Ha ha ha! Buồn quá!"

"Cứu với! Chỗ đó... chỗ đó ngứa quá! Ha ha ha!"

Mười gã đàn ông to lớn lăn lộn trên sàn nhà, vừa cười sằng sặc vừa gãi lấy gãi để vào những chỗ nhạy cảm, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng. Khung cảnh trông vừa quái dị vừa hài hước đến mức ông chủ tiệm cũng phải phì cười.

Thiên Vân Tà đứng giữa đám người đang quằn quại, tà áo không dính một hạt bụi. Lão quay sang tên thiếu chủ – kẻ đang đứng chết trân, mặt cắt không còn giọt máu (lớp phân ngựa đã khô lại trông càng thảm hại).

"Ngươi..." Tà Lão bước tới một bước.

"Tiền bối! Tha mạng! Con có mắt như mù!" Tên thiếu chủ quỳ sụp xuống dập đầu lia lịa.

"Ta không giết ngươi." Thiên Vân Tà nói, tay cầm lọ mực. "Nhưng bộ dạng ngươi lúc này..."

Lão nheo mắt, nhìn bộ dạng dính đầy phân và khuôn mặt sợ hãi tột độ của hắn.

"Rất có tiềm năng làm nhân vật phản diện tấu hài cho tập sau. Giữ nguyên tư thế đó trong 1 khắc nhé, để ta ghi nhớ."

Nói xong, Thiên Vân Tà ném một thỏi vàng lên quầy cho ông chủ tiệm, rồi quay lưng bước đi thong thả ra khỏi cửa.

"À quên." Lão ngoái đầu lại, nhìn tên thiếu chủ. "Lần sau đi đường nhớ nhìn đèn... à nhầm, nhìn người. Và bảo cha ngươi, Hắc Hổ Bang chủ, dạy con cho tốt. Nếu không lần sau ta sẽ không chỉ điểm huyệt cười đâu, ta sẽ điểm huyệt 'Bất Lực Vĩnh Viễn' đấy."

Tên thiếu chủ nghe đến bốn chữ "Bất Lực Vĩnh Viễn" thì kẹp chặt hai chân lại theo bản năng, mặt mày xanh lét, ngất xỉu ngay tại chỗ.

Thiên Vân Tà bước ra khỏi thành Lạc Dương, tâm trạng khá tốt.

"Mực đã có. Ý tưởng về nhân vật phản diện tấu hài cũng có. Giờ chỉ còn thiếu... À phải rồi, hình mẫu cho nhân vật nữ chính mới."

Lão nhớ ra, hôm nay ở Nguyệt Hoa Lâu – thanh lâu nổi tiếng nhất Lạc Dương – có buổi biểu diễn của đệ nhất kỹ nữ cầm sư – Liễu Như Yên. Nghe đồn cô nương này có khí chất băng thanh ngọc khiết, nhưng lại sở hữu thân hình bốc lửa, rất hợp với hình tượng nữ kiếm sĩ sa ngã mà lão đang hướng tới.

"Đi xem một chút vậy. Đây là nghiên cứu nghệ thuật, hoàn toàn là nghiên cứu nghệ thuật."

Tà Lão tự trấn an lương tâm (vốn không tồn tại bao nhiêu), rồi rẽ bước về hướng khu đèn đỏ sầm uất nhất thành.

Nhưng lão không biết rằng, tại Nguyệt Hoa Lâu lúc này, không chỉ có các khách làng chơi, mà còn có sự hiện diện của một nhân vật vô cùng rắc rối – Huyết Ma Nương, một trong Bát Đại Tiên Nhân, kẻ thù không đội trời chung của lão.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...