Tôi cười lạnh:

"Khi tôi cần người chống lưng nhất, bà ấy lại đứng về phía Hạ Vân, vậy nên giờ tôi không cần bà ấy nữa."

Nói xong, tôi không quan tâm sắc mặt thất vọng của Ôn Ngôn, quay người rời đi.

Hạ Vân rời ký túc xá sau tôi, vừa vặn cũng nhìn thấy Ôn Ngôn.

Cô ta đứng trước mặt Ôn Ngôn, mắt sưng đỏ:

"Mẹ..."

Nhìn kẻ đầu sỏ gây nên mọi chuyện, Ôn Ngôn tức giận đến không kiềm được, giọng nói như tẩm độc:

"Tự mình không có mẹ thì cũng đừng nhận bừa! Nhìn bề ngoài ra vẻ là cô gái ngoan ngoãn, ai ngờ trong bụng toàn mưu mô hiểm độc. Loại mặt dày như mày sao còn có mặt mũi đứng trước mặt tao! Cút! Không cút thì để tao gọi người nhốt mày thêm mười ngày nữa!”

Trên lớp học, vừa thấy Hạ Vân vừa bước vào, lập tức có một đám người vây quanh:

"Vân Vân, cậu không sao chứ?"

"Trời ơi, Tần Chi quá đáng thật, sao lại để cậu phải vào đồn cảnh sát chứ!”

"Đúng vậy, mình nhất định phải mắng cô ta một trận cho cậu, à mà, chiếc vòng cổ cậu hứa tặng mình khi nào thì đưa cho mình?"

Hạ Vân sau khi được nhà họ Kiều nhận lại người thân, mắt cứ như mọc lên trời.

Bất kể người quen hay không quen, cô ta đều tặng quà cho người ta.

Cũng vì thế, cô ta thu hút được một nhóm fanboy, fangirl trong lớp.

Ngay cả khi ra ngoài, phía sau cô ta cũng có một đám người đi theo tạo thế.

Giờ trong trường, ai mà không biết Hạ Vân là con nhà giàu nhất.

Việc cô ta không phải tiểu thư thật, vẫn chưa kịp nói cho mọi người biết.

Thấy Hạ Vân mặt đầy vẻ mệt mỏi, mấy cô tiểu thư trước đây đã đến nhà tôi làm loạn lập tức nhìn tôi với vẻ mặt không thiện cảm.

"Ôi chao chao, mày ghê gớm thật đấy, mày có giáo viên chủ nhiệm chống lưng là coi thường pháp luật rồi!"

"Vân Vân bị mày hãm hại, ngồi đồn cảnh sát mười ngày, mày có lương tâm không hả!"

"Chị em ơi, nói nhảm với loại người này làm gì, biết đâu nó lại bịa đặt trước mặt mẹ ruột Vân Vân! Đánh nó!"

"Loại người như nó sao có mặt mũi sống được chứ, chị đây nhất định phải thay trời hành đạo!"

Hôm đó, chúng nó không hề nghe được cuộc tranh cãi giữa giáo viên chủ nhiệm và Ôn Ngôn.

Chỉ nghĩ là tôi đã ly gián mối quan hệ giữa Ôn Ngôn và Hạ Vân, nên mới khiến Ôn Ngôn đuổi chúng nó ra ngoài.

Tôi nhìn thẳng vào chúng nó, chậm rãi lên tiếng:

"Sao vậy, mấy trận đòn mấy ngày trước vẫn chưa đủ à?"

Đám người vừa định xông lên thì khựng lại, ngó nhau rồi đồng loạt lùi vài bước.

Đứa cầm đầu gan dạ hơn, nhìn Hạ Vân một cái rồi xông lên:

"Làm gì! Mày mạnh hơn thì ghê gớm lắm à! Có tin tao báo cảnh sát ngay bây giờ không, vết thương mày đánh tụi tao vẫn chưa lành đâu đấy!"

"Mau đền tiền thuốc men cho tụi tao, nếu không tao sẽ kiện mày ra tòa!"

Khóe môi tôi khẽ cong lên, thò tay vào túi lấy điện thoại.

Mấy cô tiểu thư lúc này lập tức đổi giọng cười cợt:

"Ê, biết điều thế có phải tốt hơn không, mày muốn chuyển khoản qua WeChat hay Alipay?"

Tôi chỉ mở đoạn ghi hình giám sát trên điện thoại, từng khung hình đều tốt bụng nhắc nhở:

"Cái áo này của tôi năm vạn tệ, à đúng rồi, cái này bốn vạn tám, thấy cái mác chưa?"

"Cái này mười vạn... sáu vạn...

"

Mấy cô tiểu thư không những không sợ, mà còn cười phá lên:

"Buồn cười chết mất, đây là nhà của Vân Vân, không phải cô ở hai ngày là của cô đâu, Vân Vân còn chưa bắt tụi tao đền, mày là cái thá gì mà đòi hỏi?"

Tôi nửa cười nửa không nhìn Hạ Vân.

Chạm phải ánh mắt tôi, Hạ Vân hoảng hốt né tránh.

Thấy tôi không lên tiếng, chúng nó tưởng tôi sợ:

"Sao không nói gì nữa vậy!"

"Mày có phải còn muốn nói bà Kiều là mẹ ruột mày không?"

"Haha, cười chết tao mất, hôm đó bà Kiều mắng mày thậm tệ thế nào, tụi tao đều nghe thấy hết đấy nhé!"

"Mày có ly gián tình cảm mẹ con người ta cũng vô ích thôi, mẹ ruột dù sao vẫn là mẹ ruột!"

"Tự mày không có mẹ, thì cũng đừng giành mẹ ruột của người khác chứ, ha ha ha ha ha!”

Lúc này, người nhà họ Kiều vừa đúng lúc đi theo đến.

Ôn Ngôn trước mặt mọi người chạy vội vào, nắm tay tôi khóc lóc thảm thiết:

"Con gái ngoan, mẹ thật sự biết lỗi rồi, con tha thứ cho mẹ một lần có được không?"

"Mẹ nhất định sẽ cố gắng bù đắp cho con, về nhà với mẹ đi được không con?”

Mấy cô tiểu thư kia trợn tròn mắt, lắp bắp:

"Dì... Dì ơi, dì có phải nhận nhầm người rồi không, Vân Vân mới là con gái dì mà!"

Khóe mắt Ôn Ngôn nước mắt còn chưa lau khô, vừa nghe thấy cái tên đó liền bắt đầu mắng xối xả:

"Đừng nhắc đến con khốn đó! Nó không xứng! Tôi thương nó là trẻ mồ côi nên không đuổi nó ra khỏi nhà họ Kiều, nhưng không ngờ nó lại được voi đòi tiên, còn dám dắt theo các người đến bắt nạt Chi Chi!"

"Mẹ kiếp, bà đây đúng là xui xẻo tám đời, mới gặp phải loại rác rưởi như nó!"

Mặt Hạ Vân trắng bệch rồi đỏ bừng, cuối cùng không chịu nổi những ánh mắt dò xét của mọi người xung quanh, ôm mặt chạy khỏi lớp học.

Mấy cô tiểu thư lúc này giờ mới bàng hoàng nhận ra:

"Ôi trời, tụi mình bị người ta lợi dụng rồi!"

"Thì ra nó cố tình thêm dầu vào lửa, dẫn chúng mình đi gây chuyện!"

"Con khốn Hạ Vân này, bà đây không tha cho mày đâu!"

Chúng nó cuối cùng cũng sợ hãi muộn màng, không còn vẻ hống hách như trước nữa:

"Chi Chi, Chi Chi xin cậu đấy, đừng báo cảnh sát, tụi mình không cố ý mà!"

Nhưng đã quá muộn rồi.

Làm hỏng đồ người khác thì phải chịu trách nhiệm.

Tôi mặc kệ những lời van xin khẩn thiết của chúng nó, đưa đoạn ghi hình giám sát và những vật dụng bị phá hoại giao cho toà án làm bằng chứng.

Hành vi cố ý phá hoại tài sản người khác, cuối cùng họ cũng phải nhận lấy hậu quả xứng đáng.

Sau này, dưới sự chứng kiến của gia đình họ Kiều, giáo viên chủ nhiệm đã trở thành mẹ nuôi của tôi.

Người nhà họ Kiều tự biết có lỗi với tôi, nên đối xử với tôi mấy chục năm vẫn như thuở ban đầu.

Tôi một bước trở thành cục cưng của cả tập đoàn Kiều thị.

Thời gian trôi qua, mọi hiểu lầm cũng được hóa giải.

Sau này, tôi học lên thạc sĩ rồi tiếp quản công ty.

Dưới sự giúp đỡ của Kiều Châu, công ty ngày càng phát triển thịnh vượng.

Ngoài ra, tôi còn tích cực phát triển các dự án thiện nguyện.

Tôi đã quyên góp không ít tiền cho các cô nhi viện.

Đồng thời tôi thành lập nhóm và tạo ra dự án tìm người thân.

Giúp nhiều đứa trẻ thất lạc tìm về gia đình.

Tôi tin rằng, tình yêu là một hành trình tiếp nối, mọi người rồi ai cũng xứng đáng với một tương lai tươi sáng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...