20px

Cạch!

Cánh cửa mở ra, có hai bóng người bước vào. Một người thì thở dài bất lực, người còn lại thì tay vừa xách đồ vừa cười vừa ngân nga bài ca. Đó không phải ai khác ngoài hai nhân vật chính Thanh Linh và Thanh Tâm.

Thanh Linh thở dài bất lực bởi vì từ lúc thanh toán xong, cả quãng đường từ siêu thị về nhà Thanh Tâm nhất quyết không để cho cô cầm đồ. 

Thanh Tâm nói với bộ mặt nghiêm túc: “Cô thanh toán rồi thì tôi sẽ phải có trách nhiệm xách đồ về chứ.”

Sẽ không sao nếu như cậu ta không vừa xách một đống túi vừa nhảy nhót, ngân nga bài hát. Khiến cho người ngoài nhìn vào rồi xì xào bàn tán như thể cô bắt ép cậu ta phải xách đồ và phải làm trò cho cô vui vậy.

Thanh Tâm đi vào nhà, cậu đặt đồ ở bàn bếp rồi tiện tay để balo bên cạnh. Cậu vừa cất đồ vừa hào hứng nói với Thanh Linh:

“Ở đây để tôi được rồi, cô cứ đi thay đồ rồi ngồi chơi đi. Do có nhiều đồ nên để tối nay tôi nấu nhiều nhiều chút vậy.”

Thanh Linh muốn giúp đỡ cậu nhưng bị cậu từ chối với lí do: “Cô thanh toán rồi thì tôi phải có trách nhiệm cất và nấu ăn cho cô chứ.”

Thanh Linh thấy khuyên bảo không được liền đi vào phòng thay đồ, cô tiện tay cầm theo balo của cậu mang đi cất luôn.

Đi vào phòng ngủ, cô cẩn thận chốt lại cửa. Do đã tắm ở trung tâm rồi, nên cô chỉ cần thay quần áo là xong. Cô đặt balo sang một bên rồi mở tủ lấy một bộ quần đùi áo cộc đơn giản.

Cô bắt đầu cởi hết quần áo ra. Nếu Thanh Tâm ở đây thì sẽ ngạc nhiên phát hiện sau lưng của Thanh Linh có một vết sẹo khá dài. Thanh Linh mặc đồ đàng hoàng thì lại mở cánh cửa tủ bên cạnh, lấy ở ngăn bên trên một chiếc hộp dài hình chữ nhật và một cái túi bên cạnh.

Cô cầm theo đồ và bộ quần áo, ra bên ngoài tiện tay vứt vào trong máy giặt. Làm xong cô liền ra phòng khách thấy Thanh Tâm đang cặm cụi nấu nướng, cô đặt chiếc hộp và cái túi lên bàn rồi ngồi lên ghế sofa.

Thanh Linh mở chiếc hộp ra. Bên trong có một cây kiếm dài một mét, cây kiếm mộc mạc giản dị không màu mè, phần cán dài 30cm có phần bảo vệ tay, phần lưỡi dài khoảng 70cm. Thanh Linh cầm cây kiếm lên, cô từ từ rút kiếm.

Lưỡi kiếm từ từ lộ ra một màu xanh lam nhạt. Khi lộ ra hoàn toàn, lưỡi kiếm trơn nhẵn được phủ bằng màu lam nhạt, gần phần chuôi kiếm có khắc chữ “Thủy”. Nếu người ngoài nhìn vào, họ sẽ nghĩ cây kiếm nhìn như kiếm katana của Nhật Bản. Nhưng không, đó là một thanh gươm, thanh gươm đặc trưng của Đại Việt.

(Cá: Tác tìm kiếm hình ảnh gươm Việt Nam trên google, tham khảo nhiều page, web và một số kênh trên youtube (có dùng cả chatgpt). Sau đó ước lượng và miêu tả theo dạng fantasy dựa trên hình ảnh gươm Việt Nam (có nhiều dạng khác nhau) bác nào có ý gì thì nói cho tác để tác thảm khảo nhé. Tác cảm ơn nhiều.)

Thanh Linh đặt thanh gươm lên hộp rồi mở cái túi ra. Bên trong túi là vô số đồ vật dùng để bảo dưỡng vũ khí. Cô bắt đầu lau chùi và bảo dưỡng thanh gươm. Mặc dù nhìn thanh gươm đã rất sạch rồi.

Sau hơn 10 phút ngắm nghía và bảo dưỡng thanh gươm. Thanh Linh hài lòng nhìn thanh gươm trong tay. Bỗng nhiên điện thoại cô rung một cái, cô đành để thanh gươm vào hộp rồi mở lên, bên trong hiện lên thông báo nhắn tin.

[Băng Lam: (hình ảnh mã QR).]

[Hỏa Tú: (hình ảnh chuyển khoản) đã chuyển.]

[Kim P. Anh: (hình ảnh chuyển khoản) đã chuyển.]

Thanh Linh nhìn vào cuộc trò chuyện xong cũng nhớ ra và bắt đầu quét mã chuyển tiền.

[Thủy Linh: (hình ảnh chuyển khoản) đã chuyển.]

Thấy mọi người đã chuyển tiền xong, thì Đặng Linh Lam bắt đầu nhắn tin tiếp.

[Băng Lam: Mọi người cảm thấy Tâm, thành viên mới như nào?]

[Kim P. Anh: Đạt chuẩn. Trừ việc cậu ta là nam ra thì chỗ nào cũng tốt.]

[Hỏa Tú: Như Phương Anh. Với cả, không ngờ là cậu ta quen cả chị Long Linh Tuyết!]

[Kim P. Anh đã trả lời Hỏa Tú: Chỉ là… hình tượng về chị Tuyết đối với tớ tan nát rồi (T v T).]

[Băng Lam, Hỏa P. Anh, Thủy Linh đã trả lời Kim P. Anh: +1.]

[Kim P. Anh: Còn cậu thì sao @Thủy Linh. Cậu có cảm nghĩ gì về Tâm?]

Thanh Linh nhìn về phía bếp, nơi có một thân ảnh đang vừa lắc lư vừa nấu ăn. Khóe miệng cô giật giật rồi cúi xuống gõ phím.

[Thủy Linh: Cậu ta là một trị liệu sư tốt. Còn lại miễn bình luận.]

[Hỏa Tú: Thật không đấy?]

[Kim P. Anh đã trả lời Hỏa Tú: +1]

[Băng Lam: (sticker nghi ngờ).]

Thanh Linh bất lực nhìn vào đoạn chat. Bọn họ thực sự nghĩ cô và Thanh Tâm có tình tứ với nhau.

[Thủy Linh: tin hay không tùy mấy cậu!]

[Băng Lam, Hỏa Tú, Kim P. Anh: hahaha.]

[Băng Lam: Vậy mọi người nghĩ sao về việc thêm cậu ta vào nhóm này?]

[Hỏa Tú: Không phản đối.]

[Kim P. Anh: Không phản đối.]

[Thủy Linh: Không phản đối.]

[Băng Lam: Vậy thì @Thủy Linh. Cậu có kết bạn với cậu ta không?]

[Thủy Linh: Chưa, để tớ hỏi sau.]

[Băng Lam: được thôi. Mọi người ngày mai tập từ 2 giờ chiều nhé. @Thủy Linh cần tớ đến đón không?]

[Hỏa Tú, Kim P. Anh: (sticker đồng ý).]

[Thủy Linh: để mai tớ tự đi được rồi, gặp mọi người ở trung tâm sau nhé.]

[Băng Lam: oke, có gì chuyển lời cho Tâm nữa nhé.]

[Thủy Linh: (sticker đồng ý).]

Thanh Linh nhắn xong liền đặt điện thoại xuống. Vì Thanh Tâm đã nấu xong và bê đồ ăn ra đặt tại bàn ăn rồi.

“Đồ ăn đến rồi đây.”

Thanh Tâm hôm nay cực kì vui, cậu ta lâu rồi mới có nhiều đồ ăn tới như vậy. Kể từ khi lên đại học, bố mẹ đã không chu cấp phí gì hết. Nên cậu phải ăn uống có chừng mực để còn có phí dành cho việc khác. May sao có Thanh Linh, nên hôm nay cậu nấu khá nhiều đồ ăn.

Nhìn vào chiếc bàn đầy ắp đồ ăn khiến Thanh Linh có chút bối rối. Tuy Thanh Tâm bảo sẽ nấu nhiều chút, nhưng cô không ngờ cậu ta lại nấu nhiều đến vậy.

“Cậu… cậu có phải nấu nhiều quá không?”

“Nhiều sao? Ừm… đúng là nhiều thật.”

Thanh Tâm nhìn lại bàn đồ ăn, thấy đúng là quá nhiều nếu cho hai người ăn.

“Vậy thì… hay là mời ông Trung bà Xuân sang ăn cùng?”

“Được. Nếu thêm ông bà thì có lẽ ăn hết được.”

Thanh Tâm nhanh nhảu chạy ra cửa. Một lúc sau đi, ngoài Thanh Tâm ra liền có thêm hai người đó là ông Nguyễn Văn Trung và bà Lê Thị Xuân.

“Ông bà không làm phiền hai đứa chứ?” Lê Thị Xuân hiền từ hỏi.

“Không sao đâu bà. Ông bà hay mời cháu ăn thì giờ cháu cũng phải mời lại chứ.” Thanh Tâm vừa cười vừa nói.

“Hít hà… thơm thật đấy.” Nguyễn Văn Trung hít hà mùi đồ ăn do Thanh Tâm làm ra.

Thanh Linh cũng tiến đến đỡ ông bà ngồi xuống ghế, còn Thanh Tâm đi lấy thêm bát đũa.

“Ngon thật đấy. Nếu có thêm tí rượu thì tuyệt.” Nguyễn Văn Trung chóp chép miệng tỏ vẻ thòm thèm.

“Cái ông này. Già rồi, đừng có suốt ngày nghĩ đến rượu.” Lê Thị Xuân tỏ vẻ trách mắng.

“Cái Linh phải may mắn lắm mới có thằng Tâm nấu cho đấy hahaha.” Nguyễn Văn Trung cười lớn một tiếng.

Thanh Tâm thì gãi đầu cười trừ, còn Thanh Linh thì tai hơi đỏ cúi sâu đầu bới cơm. Cả bốn người, 2 già 2 trẻ vừa nói chuyện vui vẻ vừa ăn cơm. Khiến cho không khí bên trong phòng trở nên ấm áp hơn bao giờ hết.

Ăn xong thì ông bà không về ngay. Lê Thị Xuân và Thanh Linh muốn phụ Thanh Tâm rửa bắt nhưng bị cậu kiên quyết từ chối. Nói mãi không được, hai người họ đành từ bỏ ra ghế sofa ngồi.

Nguyễn Văn Trung ngắm nghía thanh gươm của Thanh Linh rồi hỏi: “Thanh gươm này… hừm… là ai tạo ra cho cháu vậy?”

Thanh Linh nghe vậy liền trả lời luôn: “Thanh gươm này do bố mẹ tặng cháu lúc lên 18 tuổi ạ. Có chuyện gì hả ông?”

“Không. Chỉ là… ông có cảm giác thanh gươm này chưa được hoàn thiện. Nhưng ông không biết chưa được hoàn thiện chỗ nào.”

Nghe vậy Thanh Linh liền hỏi chấm đầy đầu, cô ngờ nghệch nhìn vào Nguyễn Văn Trung.

“Con đừng nghĩ xấu về ông ấy nhé. Ông ấy chỉ đang nhớ nghề mà thôi.” Lê Thị Xuân ngồi bên cạnh nói đỡ cho chồng mình.

“Hình như thanh gươm này có chút “giản dị” nhỉ?” Nguyễn Văn Trung thấy lưỡi gươm trơn nhẵn, phần cán kiếm cũng không chạm khắc gì thêm, thậm chỉ phần bảo vệ tay cũng chỉ có một miếng kim loại hình tròn không hơn không kém.

“À thì… lúc đấy bố mẹ cháu tặng cho, nên cháu cũng không cảm nhận gì nhiều. Với cả là một kiếm sĩ nên cháu không để ý đến tiểu tiết đấy đâu ạ.”

Nghe vậy Nguyễn Văn Trung cũng không nói gì thêm. Ông cầm thanh gươm lên xoay ngang xoay dọc, nhìn mãi cũng chỉ thấy đây là một thanh gươm giản dị đã được hoàn thiện 100%. Nhưng với kinh nghiệm trong nghề đã lâu, với trực giác của thợ lành nghề, ông chắc chắn thanh kiếm này còn chỗ chưa hoàn thiện, chỉ là ông chưa tìm ra mà thôi.

Thanh Linh thấy Nguyễn Văn Trung không nói gì thêm mà tập trung nghiên cứu thanh gươm của cô. Vì là hàng xóm thân quen nên cô cũng không lo lắng rằng ông sẽ phá thanh gươm của cô. Cô đành mặc kệ để ông nghiên cứu mà quay qua nói chuyện với Lê Thị Xuân.

Thanh Tâm sau một hồi rửa bát xong, cậu liền xin phép rồi đi vào phòng ngủ để thay quần áo. Tuy trung tâm huấn luyện chủ yếu dành cho nữ, nhưng phòng tắm vẫn có chia ra một phần cho nam, nên cậu cũng ở đấy tắm luôn.

Thanh Tâm cởi áo ra, khá bất ngờ là cậu có một cơ thể cân đối dù cho cậu ta là trị liệu sư. Nhưng trên hết, ở giữa ngực cậu ta có một vết sẹo to bằng nắm đấm khá bắt mắt.

Thanh Tâm sờ vào vết sẹo giữa ngực. Dù đã hơn 1 năm kể từ sau vụ việc đấy, nhưng sâu thẳm trong đáy mắt của cậu vẫn hiện lên vẻ buồn man mát không sao hết được.

Cậu thở dài rồi thay quần áo mới. Cậu cầm theo quần áo cũ định vứt vào máy giặt, nhưng khi thấy bên trong máy giặt là quần áo và nội y của Thanh Linh thì cậu liền dừng lại. Cậu hơi ho hai cái rồi vứt quần áo vào trong góc phòng tắm.

Ra phòng khách. Cậu vẫn thấy Thanh Linh đang nói chuyện với Lê Thị Xuân, còn Nguyễn Văn Trung thì đang vò đầu bứt tai ngắm nghía, nghiên cứu thanh gươm của Thanh Linh. Cậu liền tiến đến và ngồi bên cạnh Thanh Linh, cả ba người họ nói chuyện đến lúc khá muộn mới dừng.

“Hôm nay ông bà vui lắm. Giờ cũng muộn rồi, ông bà không làm phiền nữa.” Lê Thị Xuân nắm tay Nguyễn Văn Trung, người đang tiếc nuối nhìn thành gươm ở xa.

“Thật ra không phiền đâu ạ. Cháu chào ông bà.” Thanh Linh xua tay tỏ vẻ không sao.

“Phải là chúng cháu làm phiền ông bà mới đúng chứ.” Thanh Tâm mỉm cười chào tạm biệt.

Ông bà mỉm cười, họ cầm tay nhau dắt nhau về nhà.

“Tình cảm ông bà khăng khít thật.” Thanh Tâm cảm khái nhìn hai bóng lưng đang nắm lấy tay nhau.

“Ừ. Họ thật là may mắn khi có nửa kia yêu thương hết mực.” Thanh Linh mỉm cười đồng tình.

Hai người nhìn nhau rồi đồng loạt mỉm cười. Thanh Tâm từ từ đóng cửa lại. Cả hai người từ từ ra ghế sofa ngồi. Thấy thanh gươm thì Thanh Tâm liền hào hứng hỏi.

“Cây kiếm này tên gì vậy? Vừa nãy thấy ông Trung cầm nên giờ mới dám hỏi.”

“Đây là gươm. Với cả nó chưa có tên.”

“Chưa có tên? Vậy chữ Thủy này là gì? Nói loại nguyên tố phù hợp à?”

“Có lẽ vậy. Tôi toàn gọi nó là gươm Thủy chứ chưa thật sự đặt tên cho nó.”

Thanh Tâm cầm thanh gươm lên ngắm nghía, thấy phần lưỡi trơn nhẵn, phần cán không có chi tiết gì, thậm chí cả phần bao gươm cũng giản dị không hơn không kém.

“Cậu nói đây là quà năm 18 tuổi của bố mẹ. Có phải nó hơi… giản dị quá rồi sao?”

“Với một kiếm sĩ thì chỉ cần có thanh kiếm là được rồi. Vậy quà năm 18 tuổi của cậu là gì?”

Nghe vậy Thanh Tâm liền để thanh gươm xuống rồi chạy vào phòng ngủ. Một lúc sau thì cậu ta mang ra một cái hộp hình vuông, cậu ta mở ra thì bên trong chỉ có hai đôi găng tay, một trắng, một đen.

“Bố mẹ tặng tôi hai đôi găng tay này. Hai đôi găng không có tác dụng gì nhiều. Tôi thấy chỉ có tác dụng là cho đẹp, chống rách, chống bẩn, tăng ma sát khi cầm đồ và tự điều chỉnh kích thước cho người dùng thôi.”

“Ồ.”

Thanh Linh trầm ngâm nhìn vào hai đôi găng tay trên tay cậu. Thanh Tâm thấy vậy liền đưa đôi găng tay màu đen cho cô.

“Cho. Dù gì hai găng này cũng có tác dụng như nhau, tôi dùng một găng đủ rồi, cho cô một găng cũng không sao.”

“A… cảm ơn. Cơ mà sao lại là màu đen?”

Thanh Linh nghi hoặc, chả phải cô là nữ và cậu ta là nam thì đưa cho cô màu trắng có lẽ phù hợp hơn chứ.

“Hừ hừ, trị liệu sư màu trắng, kiếm sĩ màu đen. Như vậy chẳng phải ngầu hơn sao.”

Thanh Tâm nhếch mép cười, cậu cảm thấy việc kiếm sĩ găng đen thường rất ngầu, ngầu hơn cả găng trắng.

“Ngầu… sao? Vậy được rồi.”

Thanh Linh nhìn vào găng tay trên tay mình rồi gật đầu, bỗng nhiên cô cảm thấy như vậy cũng rất… ngầu?

“Cơ mà thời gian còn sớm. Hôm nay cũng tu luyện rồi, cơm cũng ăn rồi, bài tập thì không có, ma pháp thì cũng thuộc kha khá. Ờm… cô có muốn chơi game không?”

Thanh Tâm gãi đầu không biết nói sao cho phải. Nên đành thử rủ Thanh Linh chơi game.

“Được thôi, nói trước là tôi chơi cũng khá giỏi đấy nhé.”

Thanh Tâm cũng không ngờ Thanh Linh đồng ý. Nhưng cậu nghĩ lại, nếu cô ấy là “cậu” thì cũng không có gì lạ. Quyết định xong, cả hai người cất đồ đi rồi cùng nhau vào phòng tu luyện. 

Bên trong phòng, ở khu vực thảm tu luyện có một cái gối và một cái chăn vứt lung tung. Thanh Tâm thấy xấu hổ liền nhanh tay gập lại chăn và cất ở góc, Thanh Linh thì cười trộm và suy nghĩ gì đó.

Cả hai người đều ngồi ở trên chiếc ghế của mình rồi bật máy lên. Họ cùng nhau chơi vài trò bắn súng và đối kháng tổ đội online, hoặc thậm chí hai người đấu với nhau.

Thanh Tâm lần đầu cảm thấy nghi ngờ kỹ năng chơi game của cậu. Vì đa phần là Thanh Linh MVP hoặc trên cơ cậu. Nhưng nghe cô ấy nói do cô ấy là kiếm sĩ nên phản ứng nhanh hơn trị liệu sư, như vậy mới khiến cậu an ủi được phần nào.

Cả hai người vui vẻ chơi game cùng nhau. Bên trong căn phòng tràn đầy những tiếng cười khúc khích, âm thanh nói chuyện hòa cùng tiếng lách cách của bàn phím. Tạo lên khúc nhạc đầy vui vẻ của hai người.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...