8.
Ngày diễn ra tiệc đầy tháng.
Tôi mặc một chiếc váy màu đen.
Vết mổ vẫn còn đau âm ỉ.
Đai nịt bụng siết chặt đến mức tôi gần như không thở nổi.
Mẹ tôi đau lòng nhìn con gái.
“Đường Đường…”
“Hay là mình đừng đi nữa?”
Tôi bế con gái lên.
Con bé vừa tỉnh ngủ.
Đôi mắt đen láy trong veo.
Con trai nằm bên cạnh.
Khẽ phun ra một bong bóng sữa.
Tôi nhìn hai đứa con.
Rồi nói với mẹ:
“Mẹ.”
“Hôm nay… con nhất định phải đi.”
Vành mắt mẹ tôi đỏ hoe.
“Nếu ba con còn sống…”
Tôi nhẹ nhàng cắt ngang.
“Nếu ba còn…”
“Ba cũng sẽ bảo con đi.”
Khi còn sống.
Ba thường nói với tôi một câu.
“Chịu thiệt một chút không sao.”
“Nhưng tuyệt đối đừng chịu oan mà câm lặng.”
Hôm nay.
Tôi đến đó…
Để mở miệng nói ra toàn bộ sự thật.
Khách sạn Duyệt Lan.
Tầng ba.
Sảnh tiệc Bách Hợp.
Một tháng trước.
Cố Đình Xuyên cưới Tô Mạn tại chính nơi này.
Một tháng sau.
Anh ta lại mở tiệc đầy tháng cho con của tôi.
Trước cửa.
Tấm bảng chào khách ghi rõ:
Tiệc đầy tháng cặp long phượng nhà họ Cố.
Không hề có tên tôi.
Giang Chanh chỉ liếc nhìn một cái.
Liền dựng ngay bên cạnh một tấm bảng đã chuẩn bị từ trước.
Tiệc đầy tháng của Giang Nhất Đường và Giang Nhất Chu.
Mẹ tôi nhìn tấm bảng ấy.
Lưng bà vô thức thẳng hơn.
Cố Đình Xuyên đứng ngoài cửa đón khách.
Anh ta gầy đi đôi chút.
Bộ vest vẫn thẳng thớm như cũ.
Vừa thấy tôi.
Anh ta lập tức bước tới.
Hạ thấp giọng.
“Giang Đường.”
“Hôm nay đừng làm loạn.”
Tôi bật cười.
“Mỗi lần làm chuyện thất đức…”
“Lời mở đầu của anh đều giống hệt nhau.”
Sắc mặt anh ta lập tức trầm xuống.
“Các con còn nhỏ.”
“Nếu em thật sự nghĩ cho chúng…”
“Thì hãy giữ chút thể diện cho chúng.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Thể diện của các con…”
“Không cần anh giữ.”
Triệu Tú Lan từ bên trong bước ra.
Hôm nay bà ta ăn mặc vô cùng rực rỡ.
Áo khoác đỏ.
Dây chuyền vàng.
Vừa nhìn thấy cháu trai.
Bà ta lập tức chìa tay.
“Đưa đây nào.”
“Bà nội bế cháu trai.”
Tôi lùi lại một bước.
Giang Chanh bế con gái.
Cũng lùi theo.
Hai vệ sĩ lập tức đứng chắn trước mặt chúng tôi.
Sắc mặt Triệu Tú Lan cứng đờ.
“Giang Đường.”
“Cô có ý gì?”
“Tôi chỉ đang đảm bảo an toàn.
”
“Tôi là bà nội của hai đứa!”
“Nhưng hiện giờ…”
“Các con ở cùng tôi.”
Bà ta cố nhịn.
Không phát tác ngay.
Có lẽ Cố Đình Xuyên đã dặn trước.
Hôm nay.
Điều quan trọng nhất là để tôi lên sân khấu.
Đính chính tất cả.
Không thể xé mặt quá sớm.
Bữa tiệc mở tám bàn.
Họ hàng nhà họ Cố đến khá đông.
Công ty tôi cũng có vài đồng nghiệp.
Phía công ty Cố Đình Xuyên còn có hai lãnh đạo.
Tô Mạn không đến.
Nhưng…
Bố mẹ cô ta có mặt.
Là Trần Trản mời tới.
Hai người ngồi ở góc phòng.
Sắc mặt rất khó coi.
Bọn họ đều nghĩ…
Hôm nay tôi sẽ cúi đầu xin lỗi.
Bọn họ cũng muốn tận mắt chứng kiến.
Sau một vòng nâng ly.
Triệu Tú Lan đứng lên phát biểu.
“Cảm ơn mọi người đã tới dự tiệc đầy tháng của cháu trai, cháu gái nhà họ Cố.”
“Nhà họ Cố có được cặp long phượng là đại hỷ.”
“Thời gian trước trên mạng xuất hiện vài hiểu lầm.”
“Đường Đường vừa mới sinh nên sức khỏe yếu, tâm lý cũng chưa ổn định.”
“Mong mọi người đừng để trong lòng.”
Nói xong.
Bà ta quay sang nhìn tôi.
“Đường Đường.”
“Con cũng lên nói vài câu đi.”
Tất cả ánh mắt trong sảnh…
Đều đổ dồn về phía tôi.
Cố Đình Xuyên bước tới.
Ghép sát người tôi.
Giọng nói cực nhỏ.
“Đọc đúng theo kịch bản.”
Anh ta đưa cho tôi một tờ giấy.
Tôi nhận lấy.
Trên đó viết:
“Những bức ảnh lan truyền trên mạng ngày 18 tháng 6 chỉ là hiểu lầm. Cố Đình Xuyên hôm đó chỉ tham dự hôn lễ của khách hàng, không phải chú rể. Do tôi bị rối loạn cảm xúc sau sinh nên đã gây phiền phức cho gia đình. Tôi thành thật xin lỗi.”
Đọc xong.
Tôi gấp tờ giấy lại.
Bỏ vào túi áo.
Cố Đình Xuyên tưởng…
Tôi sẽ làm đúng như anh ta sắp đặt.
Anh ta…
Đã quá xem thường con người của tôi lúc này.
Tôi từ từ đứng dậy.
Giang Chanh lập tức bật máy chiếu.
Màn hình lớn sáng lên.
Hình ảnh đầu tiên xuất hiện…
Là hồ sơ phẫu thuật sinh mổ của tôi.
Ngày 18 tháng 6.
9 giờ 17 phút.
Bé gái chào đời.
9 giờ 19 phút.
Bé trai chào đời.
Người ký giấy đồng ý phẫu thuật:
Giang Chanh.
Tôi cầm micro, bình tĩnh nói:
“Đây… là thời điểm tôi sinh con.”
Màn hình chuyển sang bức ảnh thứ hai.
Là tin nhắn WeChat Cố Đình Xuyên gửi cho tôi.
“Anh đang gặp một khách hàng rất quan trọng.”
Thời gian gửi: 7 giờ 26 phút sáng.
Bức ảnh thứ ba hiện lên.
Là ảnh khu vực đón khách trong lễ cưới.
Tấm ảnh cưới của Cố Đình Xuyên và Tô Mạn được đặt ngay giữa sảnh.
Chaporia
Bình Luận (0)