Tin Nhắn Định Mệnh/Chương 15C. 15
20px

“Dùng tiền của tôi để mua nhà.”

“Mua nhẫn kim cương.”

“Làm giả hồ sơ tôi bị rối loạn tâm thần để cướp con.”

“Nếu muốn nói chuyện…”

“Thì chỉ nói ba việc.”

“Tiền.”

“Con.”

“Xin lỗi.”

“Đừng nói với tôi hai chữ ‘hiểu lầm’.”

Bên kia im lặng vài giây.

“Chị Giang… cảm xúc của chị…”

Trần Trản lập tức cắt ngang.

“Xin chú ý cách dùng từ.”

Luật sư bên kia lập tức đổi giọng.

“Xin lỗi.”

“Tôi sẽ chuyển đạt đầy đủ.”

Tối hôm đó.

Cố Đình Xuyên gửi cho tôi rất nhiều tin nhắn.

Đầu tiên là cầu xin.

Đường Đường, chuyện đã đến nước này, làm lớn thêm cũng chẳng có lợi cho ai.

Hai đứa nhỏ cần có bố.

Bên Tô Mạn anh sẽ tự giải quyết.

Tiếp theo là giải thích.

Anh và cô ấy chỉ tổ chức nghi thức, hoàn toàn không có quan hệ pháp luật.

Tiền anh sẽ từ từ trả lại em.

Mẹ anh lớn tuổi rồi, nói chuyện không suy nghĩ, em đừng chấp bà.

Cuối cùng.

Là đe dọa.

Nếu em ép anh đến đường cùng, sau này các con sẽ nhìn em thế nào?

Nếu anh mất việc thì em cũng chẳng lấy được tiền cấp dưỡng.

Đừng quên khoản vay căn hộ Cẩm Châu Garden vẫn còn tên anh.

Đọc xong.

Tôi chỉ trả lời một câu.

Mười giờ sáng mai. Văn phòng luật sư Trần. Đưa luật sư của anh đến.

Anh ta lập tức nhắn lại.

Em chịu gặp anh rồi sao?

Tôi đáp.

Tôi chịu… tính sổ.

Sáng hôm sau.

Anh ta đến.

Trông tiều tụy hơn hẳn.

Râu ria cũng chưa cạo sạch.

Câu đầu tiên vừa gặp tôi là:

“Đường Đường…”

“Em gầy quá.”

Tôi nhìn anh ta.

“Ngồi đi.”

Anh ta ngồi xuống.

“Các con đâu?”

“Ở nhà với mẹ tôi.”

“Anh muốn gặp chúng.”

“Đợi tòa án sắp xếp.”

Anh ta cau mày.

“Giang Đường.”

“Đừng tuyệt tình như vậy.”

“Anh là bố của các con.”

Tôi đẩy sang trước mặt anh ta một tập tài liệu.

Đó là bảng thời gian.

“Ngày 18 tháng 6…”

“Anh cũng là bố của hai đứa.”

Anh ta lập tức câm lặng.

Trang đầu tiên của bảng thời gian.

Bên trái.

Là thời điểm tôi sinh con.

Bên phải.

Là thời điểm anh ta cưới Tô Mạn.

Từng mốc thời gian.

Song song.

Rõ ràng đến tàn nhẫn.

Tôi bình thản nói:

“Bắt đầu nói chuyện tiền bạc đi.”

Luật sư của anh ta mở tập hồ sơ.

Sắc mặt càng xem càng khó coi.

Bởi…

Chuỗi chứng cứ quá hoàn chỉnh.

Mọi giao dịch chuyển khoản.

Đều có đích đến rõ ràng.

Mọi đoạn tin nhắn.

Đều có bản sao lưu.

Hợp đồng khách sạn.

Video gốc của hôn lễ.

Lời khai của nhiếp ảnh gia.

Biên bản mở khóa căn hộ.

Đơn xin thế chấp nhà.

Hồ sơ điều dưỡng của bệnh viện.

Cố Đình Xuyên muốn chối.

Cũng không biết phải bắt đầu từ đâu.

Một lúc sau.

Anh ta mới lên tiếng.

“Anh có thể trả lại… một phần.”

Tôi hỏi:

“Phần nào?”

“Tiền tiệc cưới.”

“Tiền trang sức.”

Tôi nhìn anh ta.

“Còn tiền mua nhà?”

Anh ta mím môi.

“Căn hộ ở Starview Garden đứng tên Tô Mạn.”

“Cô ấy đang mang thai.”

“Không nên ép quá.”

Tôi nhìn anh ta thật lâu.

Rồi khẽ cười.

“Đứa bé trong bụng cô ta…”

“Là con anh.”

“Vậy còn hai đứa con của tôi…”

“Thì có thể bị anh ép đến cùng sao?”

Anh ta không nói gì.

Một lúc sau mới khàn giọng.

“Đường Đường…”

“Dù sao chúng ta cũng từng là vợ chồng.”

Tôi gật đầu.

“Đúng.”

“Cho nên hôm nay…”

“Tôi mới ngồi đây liệt kê từng khoản.”

“Nếu không từng là vợ chồng…”

“Thì ngay từ đầu.”

“Tôi đã đưa toàn bộ mọi thứ lên mạng rồi.”

Sắc mặt anh ta lập tức cứng đờ.

“Em từng hứa…”

“Không đăng lên mạng xã hội.”

Tôi bình tĩnh nhìn anh ta.

“Tôi chưa từng hứa.”

“Nếu em làm vậy…”

“Anh sẽ bị hủy hoại.”

Tôi khẽ cười.

“Cố Đình Xuyên.”

“Chính anh…”

“Mới là người đưa đám cưới của mình lên diễn đàn cùng thành phố.”

Anh ta há miệng.

Rồi lại câm lặng.

Luật sư của anh ta ghé sát.

Thấp giọng nói vài câu.

Tôi chỉ nghe loáng thoáng mấy từ.

“Khả năng thắng rất thấp.”

“Chuỗi chứng cứ hoàn chỉnh.”

“Quyền nuôi con… bên anh đang ở thế rất bất lợi.”

“Vụ việc công khai thế này… cũng sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến công việc của anh.”

Nghe đến đó.

Cố Đình Xuyên cuối cùng cũng cúi đầu.

Anh ta khàn giọng hỏi:

“Em… muốn điều kiện gì?”

Tôi đẩy bản tài liệu thứ hai sang trước mặt anh ta.

“Điều kiện thứ nhất.”

“Hoàn trả đầy đủ 1.460.998 tệ.”

“Điều kiện thứ hai.”

“Phần sở hữu của anh tại căn hộ Cẩm Châu Garden hoặc quy đổi thành tiền bồi thường cho tôi, hoặc anh rút tên khỏi giấy chứng nhận quyền sở hữu. Toàn bộ khoản vay còn lại tôi sẽ tự gánh.”

“Điều kiện thứ ba.”

“Quyền nuôi cặp long phượng thuộc về tôi.”

“Mỗi tháng anh cấp dưỡng 12.000 tệ.”

“Chi phí y tế và giáo dục của các con, mỗi người chịu một nửa.”

“Điều kiện thứ tư.”

“Anh phải gửi văn bản xin lỗi trong nhóm họ hàng, các nhóm liên quan ở công ty anh và gửi trực tiếp đến lãnh đạo công ty tôi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...