Đi gặp khách hàng.
Chỉ cần công ty điều tra.
Mọi chuyện lập tức lộ sạch.
Ngày Tô Mạn nghỉ việc.
Cả văn phòng đều rất yên tĩnh.
Nghe nói…
Cô ta khóc đến nhòe cả lớp trang điểm.
Lúc tôi nghe tin ấy.
Tôi đang ở nhà thay tã cho con gái.
Con bé tè đầy cả lưng.
Tôi luống cuống xoay đủ kiểu.
Giang Chanh đứng bên cạnh cười đến ôm bụng.
“Chị.”
“Bây giờ nghe drama mà chị bình tĩnh dữ vậy luôn hả?”
Tôi vừa lau người cho con.
Vừa đáp:
“Cô ta cứ khóc phần cô ta.”
“Còn tôi…”
“Thay tã phần tôi.”
Con người…
Không thể mãi nhìn chằm chằm vào những kẻ tồi tệ.
Con rồi sẽ lớn.
Tã rồi sẽ phải thay.
Vắc xin rồi sẽ phải tiêm.
Còn những món nợ…
Cũng phải thu về.
Cuối tháng đầu tiên.
Cố Đình Xuyên chuyển khoản.
1.460.998 tệ.
Nội dung chuyển khoản.
Thanh toán theo thỏa thuận.
Nhìn dãy số ấy.
Tôi không hề vui đến phát điên.
Chỉ thấy…
Yên lòng.
Tiền đã trở về.
Sữa của các con.
Người giúp việc.
Chi phí chữa bệnh.
Tiền học sau này…
Đều đã có chỗ dựa.
Việc sang tên căn hộ Cẩm Châu Garden…
Cũng hoàn tất.
Nhưng…
Tôi không chuyển về đó sống.
Phòng trẻ con ấy…
Từng có Tô Mạn ngồi.
Chiếc bàn ăn ấy…
Từng đặt nến trong đám cưới của bọn họ.
Tôi không muốn…
Nuôi lớn con mình trong một căn nhà đầy những ký ức bẩn thỉu như thế.
Tôi rao bán căn hộ.
Nhân viên môi giới ngạc nhiên hỏi:
“Chị à.”
“Căn này đẹp như vậy.”
“Thật sự nỡ bán sao?”
Tôi mỉm cười.
“Tôi muốn đổi…”
“Một bầu không khí.”
Cuối cùng.
Căn hộ bán được 3,2 triệu tệ.
Sau khi trả hết khoản vay.
Cộng thêm số tiền đã đòi lại.
Tôi mua một căn hộ ba phòng ngủ ngay gần nhà mẹ.
Có thang máy.
Có khu vui chơi trẻ em.
Dưới lầu là bệnh viện cộng đồng.
Đi bộ bảy phút là tới ga tàu điện ngầm.
Hôm đi xem nhà.
Tôi bế con trai.
Giang Chanh bế con gái.
Con gái ngủ suốt cả quãng đường.
Con trai thì cứ nhíu mày mãi.
Tôi cúi xuống cười.
“Hai đứa nhìn kỹ nhé.”
“Thích căn nào thì chớp mắt.”
Giang Chanh trợn trắng mắt.
“Giờ tụi nó chỉ biết thổi bong bóng sữa thôi.”
Tôi bật cười.
“Vậy thì…”
“Thổi bong bóng để quyết định.”
Cuối cùng.
Chúng tôi chọn căn hộ có phòng khách hướng Nam.
Buổi chiều.
Ánh nắng tràn ngập khắp nền nhà.
Khoảnh khắc nhìn những vệt nắng ấy.
Tôi bỗng muốn khóc.
Lần này.
Tôi không cố nhịn nữa.
Tôi ôm con trai.
Khóc rất lâu.
Giang Chanh hoảng hốt.
“Chị!”
“Chị sao vậy?”
Tôi mỉm cười.
“Không sao.”
Thật sự…
Không sao cả.
Những giọt nước mắt ấy…
Không còn liên quan đến Cố Đình Xuyên.
Mà…
Là dành cho chính tôi.
Cuối cùng.
Tôi cũng đã bế được bản thân mình…
Và hai đứa con…
Bước ra khỏi đống nợ nần, dối trá và đau thương ấy.
Sau đó.
Triệu Tú Lan còn tìm đến tôi hai lần.
Lần đầu.
Bà ta đứng trước cửa nhà mẹ tôi.
“Đường Đường…”
“Cho mẹ gặp hai đứa nhỏ một chút thôi.”
Mẹ tôi không mở cửa.
Bà lạnh lùng đáp:
“Ngày con trai bà làm đám cưới…”
“Bà nhìn đủ rồi.”
Lần thứ hai.
Bà ta chặn tôi ngay trước cổng khu chung cư mới.
Trông bà gầy đi rất nhiều.
Mái tóc cũng bạc gần một nửa.
“Đường Đường.”
“Mẹ sai rồi.”
“Đình Xuyên mất việc rồi.”
“Tô Mạn cũng không còn để ý đến nó nữa.”
“Mẹ chỉ muốn nhìn cháu trai, cháu gái một chút thôi.”
Tôi dừng chân.
Giọng nói vẫn bình thản.
“Muốn thăm con.”
“Làm đúng theo thỏa thuận.”
“Nhưng mẹ là bà nội mà.”
“Chính bà từng nộp đơn xin đưa hai đứa trẻ đi.”
Nước mắt Triệu Tú Lan lập tức rơi xuống.
“Lúc ấy…”
“Mẹ hồ đồ.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà ta.
“Không.”
“Bà rất tỉnh táo.”
Tiếng khóc của bà ta lập tức nghẹn lại.
Tôi chậm rãi nói.
“Bà biết hôm đó tôi đang nằm trong phòng mổ.”
“Bà biết Cố Đình Xuyên đang làm đám cưới.”
“Bà biết Tô Mạn mang thai.”
“Cũng biết bọn họ muốn dùng hai đứa nhỏ để ép tôi ký tên.”
“Triệu Tú Lan.”
“Từ đầu đến cuối…”
“Bà chưa từng hồ đồ.”
“Bà luôn rất tỉnh táo.”
Bà ta há miệng.
Nhưng…
Không nói nổi một lời.
Bảo vệ khu chung cư bước tới.
Lịch sự hỏi tôi:
“Chị có cần chúng tôi hỗ trợ không?”
Tôi gật đầu.
“Phiền anh mời bà ấy rời đi.”
Lúc rời đi.
Triệu Tú Lan ngoái đầu nhìn chiếc xe đẩy trẻ em.
Con gái tôi đã tỉnh.
Đang nắm góc chăn chơi.
Con trai vẫn ngủ rất ngon.
Hai đứa…
Không hề nhìn bà ta.
Thế cũng tốt.
Trẻ con…
Không cần phải quen biết tất cả những người có cùng huyết thống.
Quan hệ máu mủ…
Chưa bao giờ đủ để xóa sạch sự ác ý.
Hai tháng sau.
Cố Đình Xuyên bị công ty sa thải.
Thông báo ghi rất ngắn gọn.
Vi phạm quy định chấm công.
Khai khống chi phí công tác.
Hành vi cá nhân gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín doanh nghiệp.
Chaporia
Bình Luận (0)