Nụ cười đầy chua chát.
“Anh…”
“Đã bỏ lỡ rất nhiều.”
“Đúng.”
“Sau này…”
“Anh có thể đến thăm hai đứa nhiều hơn không?”
“Tất cả sẽ theo đúng thỏa thuận.”
Anh ta nhìn tôi rất lâu.
“Giang Đường.”
“Bây giờ…”
“Em sống có tốt không?”
Tôi quay sang nhìn hai đứa con.
Con gái vừa lật người thành công.
Có lẽ tự giật mình.
Oa lên khóc.
Con trai cũng bị chị gái dọa.
Khóc theo.
Hai tiếng khóc nối tiếp nhau vang lên.
Cô bảo mẫu vội vàng bế một đứa.
Tôi bế đứa còn lại.
Hai đứa nhỏ khóc đến mức…
Cả trung tâm đều ngoái đầu nhìn.
Thế nhưng…
Tôi lại bật cười.
“Rất tốt.”
Cố Đình Xuyên nhìn tôi.
Tôi biết…
Anh ta còn muốn nói rất nhiều.
Muốn nhắc đến quá khứ.
Muốn nói đến hai chữ “giá như”.
Muốn xin thêm một cơ hội.
Nhưng…
Ba mươi phút đã hết.
Trợ lý của Trần Trản lên tiếng nhắc nhở.
“Anh Cố.”
“Đã hết thời gian thăm con.”
Cố Đình Xuyên chậm rãi đứng dậy.
Rất lâu vẫn chưa chịu rời đi.
“Đường Đường…”
Tôi ôm con gái trong lòng.
Ngẩng đầu nhìn anh ta.
“Gọi tôi là Giang Đường.”
Yết hầu anh ta khẽ chuyển động.
Một lúc sau mới nói.
“Giang Đường…”
“Xin lỗi.”
Tôi bình thản đáp:
“Đã nhận.”
Chỉ vậy thôi.
Không hơn.
Không kém.
Sau khi anh ta rời đi.
Giang Chanh tò mò hỏi tôi:
“Chị.”
“Chị thật sự không còn thấy đau lòng chút nào sao?”
Tôi suy nghĩ một lúc.
“Đã từng.”
“Bây giờ thì sao?”
“Bây giờ…”
“Bận lắm.”
Giang Chanh bật cười thành tiếng.
Đúng vậy.
Tôi rất bận.
Bận đi làm.
Bận nuôi con.
Bận ngủ bù.
Bận sống từng ngày…
Theo đúng cuộc đời của mình.
Một năm sau.
Hai đứa nhỏ tròn một tuổi.
Tôi không tổ chức tiệc linh đình.
Chỉ mời người nhà.
Cùng vài người bạn thân.
Giang Chanh đặt cho hai đứa một chiếc bánh sinh nhật.
Trong lễ chọn đồ đoán nghề.
Con gái cầm lấy một cây bút.
Con trai cầm một chiếc bàn tính nhỏ.
Giang Chanh cười đến nghiêng ngả.
“Chị.”
“Sau này cháu gái làm nhà văn.”
“Cháu trai làm kế toán.”
“Một đứa chuyên viết truyện cực cuốn.”
“Một đứa chuyên tính sổ.”
Tôi bật cười.
“Rất hợp.
”
“Mẹ chỉ cần phụ trách…”
“Thu tiền.”
Cả nhà cười vang.
Đêm ấy.
Sau khi hai đứa trẻ ngủ.
Tôi một mình ngồi ngoài ban công.
Điện thoại bất ngờ hiện thông báo.
Là mục “Bài viết nổi bật cùng ngày năm trước.”
Tiêu đề vẫn còn nguyên.
Hôm nay đi dự đám cưới đồng nghiệp, chú rể đẹp trai quá.
Bên dưới.
Có người vừa cập nhật bình luận mới.
Có kết rồi nhé. Chú rể đã ly hôn, cô dâu cũng nghỉ việc. Nghe nói hai bên đều trở mặt.
Lúc đó vợ chính thức của anh ta đang sinh cặp long phượng. Đúng là chấn động.
Chị vợ đỉnh thật. Tiệc đầy tháng mang chứng cứ lên phát ngay tại chỗ.
Tôi nhìn màn hình vài giây.
Rồi lướt đi.
Không để lại bất kỳ bình luận nào.
Đám cưới ấy…
Đã từng giống như một lưỡi dao.
Rạch thêm một nhát lên vết thương vừa mới khâu của tôi.
Còn bây giờ…
Nó chỉ là…
Một bài đăng cũ.
Tôi cúi xuống.
Khẽ chạm vào vết sẹo trên bụng.
Nó đã mờ đi rất nhiều.
Sờ vào…
Vẫn còn hơi cứng.
Nó luôn nhắc tôi nhớ.
Chính từ nơi ấy…
Tôi đã đón hai đứa con đến với cuộc đời.
Và…
Cũng từ nơi ấy…
Tôi tìm lại được chính mình.
Giang Chanh ló đầu từ trong phòng ra.
“Chị.”
“Em trai thức rồi.”
“Đang tìm chị.”
Tôi đứng dậy.
Bước vào phòng.
Con trai nằm sấp trên giường.
Đôi mắt sáng lấp lánh.
Con gái thì ngủ dang tay dang chân.
Tôi bế con trai lên.
Thằng bé nắm lấy tóc tôi.
Cười khanh khách.
Tôi cúi xuống.
Hôn nhẹ lên trán con.
“Mẹ ở đây.”
Ba chữ ấy…
Sau này tôi sẽ còn nói thêm rất nhiều lần.
Khi các con ốm.
Mẹ ở đây.
Khi các con đi học.
Mẹ ở đây.
Khi các con tủi thân.
Mẹ ở đây.
Khi các con cần một mái nhà.
Mẹ…
Vẫn luôn ở đây.
Còn Cố Đình Xuyên.
Tô Mạn.
Triệu Tú Lan.
Trong cuộc đời tôi…
Ba người họ đã hoàn toàn rời khỏi sân khấu.
Ngày nằm trên bàn mổ.
Tôi từng nghĩ…
Mình đã đánh mất một gia đình.
Mãi về sau tôi mới hiểu.
Ngày sinh cặp long phượng ấy…
Không chỉ là ngày tôi sinh ra hai đứa con.
Mà còn là ngày…
Một Giang Đường hoàn toàn mới được tái sinh.
Kể từ đó.
Các con tôi…
Có họ.
Có mái nhà.
Có mẹ.
Như vậy…
Là đủ rồi.
Hết
Chaporia
Bình Luận (0)