01

Khi tôi đang cau mày nhìn chằm chằm vào thông báo đóng học phí, cô bạn nằm giường trên bỗng bám vào thanh chắn, hào hứng tám chuyện.

“Các cậu nghe tin gì chưa? Hứa Thanh Việt bên khoa Luật hôm qua lại từ chối một cô gái tỏ tình đấy.”

“Ha ha ha, chuyện này tớ biết! Cô gái kia tặng cậu ấy một cây bút máy, kết quả cậu ấy chuyển khoản ngay tám trăm tệ. Còn nói quà thì không nhận, nhưng tiền nhất định phải trả đủ. Đúng là quý ông!”

Chiếc bánh bao không nhân trong tay tôi lập tức trở nên vô vị.

Tôi bật dậy khỏi ghế.

“Thật hay giả vậy? Quà người ta mang đến tỏ tình mà anh ấy cũng trả tiền theo đúng giá sao?”

“Đương nhiên là thật. Đó là nguyên tắc của nam thần trường chúng ta. Không chiếm lợi của con gái. Tình cảm không đáp lại thì thôi, nhưng tuyệt đối không nợ ân tình.”

Tôi nhớ đến hai mươi bảy tệ rưỡi còn sót lại trong tài khoản điện thoại, sau đó lại nhìn khoản học phí còn thiếu lên đến bốn chữ số trên màn hình.

Bản năng sinh tồn trong tôi lập tức trỗi dậy.

Một kế hoạch kiếm tiền tuyệt vời nhanh chóng hình thành.

Trong hai ngày tiếp theo, tôi tìm được thời khóa biểu cùng những tuyến đường Hứa Thanh Việt thường xuyên đi qua.

Sau đó, tôi chạy đến quầy hàng của một dì trước cổng trường, bỏ năm tệ mua một sợi dây đỏ đan thủ công.

Dì bán hàng vỗ ngực đảm bảo:

“Cô bé cứ yên tâm, sợi dây này giữ duyên tốt lắm. Đảm bảo người cháu thích rồi cũng sẽ thích cháu!”

Tôi thầm nghĩ, giữ được duyên hay không chẳng quan trọng.

Chỉ cần giữ được tiền học phí của tôi là đủ.

Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi.

Bốn giờ rưỡi chiều thứ Tư, dưới tòa nhà khoa Luật, tôi thành công chặn được Hứa Thanh Việt vừa tan học.

Người thật còn đẹp trai hơn cả lời đồn.

Áo trắng quần đen, vai rộng eo thon, đôi chân dài thẳng tắp. Đi giữa đám đông, anh nổi bật đến mức giống như trên người tự mang theo ánh đèn sân khấu.

Tôi nuốt nước bọt, lấy hết can đảm bước nhanh tới chắn trước mặt anh.

Sau đó, tôi đưa sợi dây đỏ ra.

“Đàn anh, em thích anh. Chúng ta yêu nhau nhé? Đây là chiếc vòng tay em đặc biệt đặt làm riêng cho anh!”

Hứa Thanh Việt dừng bước.

Đôi mày anh nhíu lại, chặt đến mức dường như có thể kẹp chết một con muỗi.

“Không yêu.”

Tim tôi lập tức treo lên tận cổ.

Tôi căng thẳng chờ đợi câu tiếp theo.

“Quà bao nhiêu tiền? Tôi chuyển khoản.”

Thành công rồi!

Tôi cố giữ vẻ mặt bình tĩnh, mặt không đỏ, tim không loạn nhịp, thản nhiên báo ra con số đã chuẩn bị sẵn:

“4.803,7 tệ.”

Hứa Thanh Việt im lặng nhìn chằm chằm vào sợi dây đỏ rẻ tiền trong tay tôi.

Nó mong manh đến mức dường như giây tiếp theo sẽ bung chỉ.

Anh khó tin hỏi:

“Thứ này mà hơn bốn nghìn tám?”

Anh nhìn tôi thêm vài giây.

“Xem ra tôi đúng là ít hiểu biết. Đây là phương thức cướp bóc mới à?”

Mặt tôi hơi nóng lên.

Nhưng vì học phí, tôi vẫn nghiêm túc bịa chuyện:

“Chiếc vòng tay này là do em đặc biệt tìm đại sư khai quang. Đại sư nói nó vô cùng hợp mệnh với anh, có thể giúp anh ngăn chặn vận đào hoa xấu trong vòng ba năm.”

Tôi nghiêm túc bổ sung:

“Tiền nào của nấy.”

“Ha ha.”

Anh bật cười.

Tiếng cười trong trẻo, đuôi mắt hơi cong lên, môi đỏ răng trắng.

Nụ cười ấy khiến lương tâm tôi suýt nữa thức tỉnh.

Trong một khoảnh khắc, tôi thật sự muốn thú nhận tất cả với anh.

Nhưng rất nhanh, sự nghèo khó đã một lần nữa che mờ đôi mắt tôi.

“Em cũng thú vị đấy.”

Anh hơi nâng cằm.

“Mã nhận tiền.”

Hai mắt tôi lập tức sáng lên.

Tôi nhanh chóng lấy điện thoại ra, mở mã nhận tiền rồi đưa đến trước mặt anh.

Động tác nhanh đến mức chỉ sợ chậm một giây, anh sẽ đổi ý.

“Ting! Alipay đã nhận năm nghìn tệ.”

Tiếng thông báo vừa vang lên, pháo hoa trong lòng tôi lập tức nổ tung, bay thẳng ra ngoài vũ trụ.

“Thừa… thừa hai trăm tệ rồi!”

Tôi cố gắng kiểm soát biểu cảm trên mặt.

“Thừa thì cứ thừa.”

Anh thản nhiên cất điện thoại.

“Tôi không thích số lẻ.”

Nói xong, anh đút hai tay vào túi quần rồi xoay người rời đi.

Tôi lập tức cúi người thật sâu về phía bóng lưng anh, dùng giọng nói chân thành nhất cuộc đời để chúc phúc:

“Cảm ơn ông chủ! Chúc ông chủ điểm số cao ngất, học bổng nhận đến mỏi tay, đào hoa xấu tan biến, thi môn nào qua môn đó, đánh cược lần nào thắng lần ấy!”

Bước chân anh khựng lại.

Anh không quay đầu, chỉ tùy ý giơ một tay lên.

“Được rồi.”

Sau đó, anh để lại cho tôi một bóng lưng vừa phóng khoáng vừa hào phóng.

Tôi siết chặt điện thoại, đứng nguyên tại chỗ, cảm động đến mức nước mắt lưng tròng.

Vốn năm tệ.

Lợi nhuận ròng bốn nghìn chín trăm chín mươi lăm tệ.

Với tỷ suất lợi nhuận này, đến thần chứng khoán gặp tôi cũng phải cung kính gọi một tiếng tổ sư bà.

02

Suốt ba ngày sau đó, tôi luôn sống trong thấp thỏm.

Tôi chỉ sợ Hứa Thanh Việt phát hiện mình bị lừa rồi quay đầu tố cáo tôi vì tội lừa đảo.

Nhưng kết quả lại sóng yên biển lặng.

Đừng nói đến tố cáo, ngay cả một tin nhắn chất vấn cũng không có.

Nhìn số dư trong tài khoản vừa đủ đóng học phí, thậm chí còn thừa lại một chút tiền lẻ, cuối cùng tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng tôi còn chưa thoải mái được nửa ngày, tin nhắn của mẹ đã lập tức kéo tôi trở về hiện thực.

Một khoản chuyển tiền hai trăm tệ.

Kèm theo một câu:

“Tiền sinh hoạt tháng này, tiết kiệm một chút. Em trai con cũng đi học rồi, trong nhà đang thiếu tiền.”

Tôi nhìn chằm chằm hai trăm tệ kia, chìm vào im lặng.

Tháng trước còn có ba trăm năm mươi tệ.

Tháng này trực tiếp cắt gần một nửa.

Hai trăm tệ thì làm sao sống qua một tháng?

Cho dù muốn uống gió Tây Bắc để no bụng, tôi cũng phải xem dự báo thời tiết, chọn đúng ngày có gió mới dám ra ngoài.

Ý nghĩ lệch lạc lại bắt đầu xuất hiện.

Dù sao cũng đã làm một lần rồi.

Làm thêm lần nữa thì có sao?

Mất mặt là chuyện nhỏ.

Chết đói mới là chuyện lớn!

Lần này, tôi quyết định chuẩn bị kỹ càng hơn.

Tôi thức đêm suốt ba tiếng đồng hồ để xem video “Mười nghìn câu tỏ tình thâm tình khiến con trai cảm động”, sau đó chép đầy nửa trang giấy những lời yêu đương ngọt ngào và học thuộc lòng.

Ngày hôm sau vừa tan học, tôi ôm sách chạy thẳng đến khoa Luật.

Tôi chỉ sợ đến chậm một bước, Hứa Thanh Việt sẽ rời đi mất.

Thế nhưng ngay khi nhìn thấy người, toàn bộ những lời tỏ tình đã học thuộc trong đầu tôi lập tức biến thành một nồi cháo.

Từ xa, tôi nhìn thấy anh đang đứng dưới tòa nhà nói chuyện với bạn cùng phòng.

Tôi vội vàng chỉnh lại quần áo rồi bước nhanh tới.

Tôi đưa chiếc móc khóa hoạt hình đã chuẩn bị từ trước, mua với giá mười tệ, đến trước mặt anh rồi mở miệng:

“Đàn anh, anh chính là ánh sáng trong tiền sinh hoạt của em… À không đúng! Anh là ánh sáng trong sinh mệnh của em!”

Nói xong, toàn thân tôi lập tức cứng đờ.

Xong rồi.

Nói nhầm mất rồi.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...