Bây giờ tôi đã có thể hào phóng gọi một món mặn, một món rau, thậm chí còn dám thêm cả một chiếc đùi gà rán.
Tôi đang ngồi trong góc căng tin, ôm đùi gà gặm đến là vui vẻ, thì một đàn chị dẫn theo hai nữ sinh hùng hổ đi tới.
“Rầm” một tiếng.
Cô ấy đập tay xuống bàn.
Tôi giật mình, suýt chút nữa làm rơi đùi gà, ngẩng đầu ngơ ngác nhìn cô ấy.
Đàn chị từ trên cao nhìn xuống tôi, lạnh lùng hừ mấy tiếng.
Tôi ngẩn ra vài giây, nuốt miếng thịt trong miệng xuống, sau đó dè dặt hỏi:
“Chị cũng muốn ăn đùi gà à? Nhưng em ăn rồi.”
Vừa nói, tay tôi vừa âm thầm siết chặt chiếc đùi gà.
Muốn ăn thì tự đi mua chứ.
Cướp của tôi là sao?
Đàn chị hít sâu một hơi, tức đến mức sắc mặt trắng bệch.
“Ăn ăn ăn, cô là thùng cơm à?”
“Cũng không biết loại người như cô đã dùng thủ đoạn bẩn thỉu gì, mà lại khiến Hứa Thanh Việt đối xử khác biệt như vậy!”
Tôi im lặng.
Thủ đoạn bẩn thỉu này đúng là không tiện để người ngoài biết.
Dựa vào tỏ tình kiểu lừa đảo để kiếm tiền, nói ra cũng chẳng vẻ vang gì.
Quan trọng nhất là, tôi sợ vừa nói ra, toàn bộ sinh viên nghèo trong trường sẽ kéo đến tranh giành công việc với tôi.
Vậy chẳng phải đường tài lộc của tôi sẽ bị chặt đứt sao?
Thấy tôi im lặng, đàn chị càng thêm hăng hái.
Cô ấy khoanh tay, bắt đầu thao thao bất tuyệt:
“Tôi nói cho cô biết, cô chỉ là một con vịt xấu xí thôi, đừng có mơ mộng hão huyền nữa. Trong lòng Hứa Thanh Việt đã có ánh trăng sáng rồi.”
“Người ta lớn lên cùng cậu ấy từ nhỏ, ưu tú hơn cô không biết bao nhiêu lần. Nếu cô còn biết tự lượng sức, thì đừng tiếp tục đeo bám không buông nữa, hiểu chưa?”
Hứa Thanh Việt có ánh trăng sáng trong lòng?
Chuyện này…
Đúng là tin tốt từ trên trời rơi xuống!
Có ánh trăng sáng thì tốt quá rồi.
Có ánh trăng sáng đồng nghĩa với việc anh sẽ không dễ dàng chấp nhận lời tỏ tình của bất kỳ ai.
Vậy chẳng phải tôi có thể tỏ tình mãi, kiếm tiền mãi sao?
Tôi suýt nữa quỳ xuống lạy vị chị gái ánh trăng sáng chưa từng gặp mặt kia ngay tại chỗ.
Càng nghĩ càng vui, tôi không nhịn được mà “phì” một tiếng bật cười.
Cả bàn ăn lập tức rơi vào im lặng.
Đàn chị và hai người đi cùng đều cứng đờ, dùng ánh mắt nhìn kẻ điên để nhìn tôi.
Tôi vội vàng thu lại nụ cười, hắng giọng rồi chân thành nói:
“Không có gì. Em chỉ vừa nghĩ đến việc anh ấy đã có người mình thích, nên không nhịn được mà vui thay cho anh ấy thôi.”
Môi đàn chị run lên.
Cô ấy chỉ vào tôi hồi lâu mà không nói nên lời.
“Cô bị bệnh à? Cô thích cậu ấy đến mức này, cô…”
Cô ấy bày ra vẻ giận vì tôi không biết phấn đấu, đưa tay chọc vào đầu tôi.
“Sao cô lại hèn nhát như vậy? Cậu ấy đã có ánh trăng sáng rồi mà cô còn vui thay? Cô có thể có chút khí phách không?”
Tôi chớp mắt.
Khí phách là thứ gì?
Cũng không thể vì khí phách mà đến tiền cũng không cần chứ?
“Đàn chị, thích một người chẳng phải là mong người ấy hạnh phúc sao? Em không có ham muốn chiếm hữu đâu.”
Tôi nói vô cùng chân thành:
“Chỉ cần mỗi ngày được nhìn thấy anh ấy, tặng anh ấy chút quà, em đã rất vui rồi!”
Đàn chị trực tiếp ngây người.
“Cô… cô đúng là bệnh không nhẹ!”
Cô ấy ném lại một câu “Tự lo cho mình đi”, rồi dẫn hai nữ sinh kia rời khỏi.
Tôi nhìn bóng lưng họ, nhún vai.
05
Ngày hôm sau, tôi đặt báo thức lúc sáu giờ.
Trời mới vừa hửng sáng, tôi đã lồm cồm bò dậy khỏi giường.
Dì quản lý ký túc xá vừa mở cửa tòa nhà, tôi liền lao ra ngoài như tên bắn, chạy thẳng đến căng tin số ba.
Buổi sáng, căng tin vừa hấp xong mẻ bánh bao nhân thịt đầu tiên.
Hơi nước trắng xóa bốc lên nghi ngút, hương thơm quyện theo khí nóng phả thẳng vào mặt.
Tôi nuốt nước bọt, nhờ dì bán hàng gói năm chiếc bánh bao nhân thịt vỏ mỏng nhiều nước, còn đặc biệt mua thêm một cốc sữa đậu nành nóng.
Tính toán thời gian vừa khớp, tôi ôm bữa sáng đi về phía ký túc xá nam.
Trên đường lúc này không có mấy người qua lại.
Tôi bước thật nhanh, trong lòng âm thầm gõ bàn tính.
Bánh bao mười lăm tệ.
Sữa đậu nành hai tệ.
Tổng vốn mười bảy tệ.
Vậy báo giá bao nhiêu mới hợp lý đây?
Một trăm tệ?
Nhưng tôi phải dậy sớm đến vậy cơ mà.
Hai trăm tệ?
Hình như hơi chặt chém quá, liệu có dọa ông thần tài chạy mất không?
Đang cúi đầu suy nghĩ, tôi bất ngờ đâm sầm vào một người.
“Xin lỗi, xin lỗi!”
Tôi vội vàng giữ chặt bữa sáng trong tay, ngẩng đầu lên nhìn thì phát hiện người trước mặt chính là đàn chị hôm qua đến căng tin tìm tôi gây chuyện.
Cô ấy mặc đồ thể thao, rõ ràng là đang chạy bộ buổi sáng.
Nhìn thấy bữa sáng trong tay tôi, đôi mày cô ấy lập tức nhíu chặt.
“Cô còn đuổi đến tận dưới ký túc xá nam à? Đúng là hết thuốc chữa!”
Tôi cười gượng hai tiếng, lặng lẽ dịch sang bên cạnh.
“Tiện đường thôi, tiện đường mang bữa sáng tới ấy mà.”
Vừa dứt lời, tôi đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc bước ra từ dưới ký túc xá nam.
“Đàn chị, em còn có việc, đi trước nhé.”
Hôm nay Hứa Thanh Việt mặc một chiếc sơ mi trắng, mái tóc cũng được chải gọn gàng sạch sẽ.
Rõ ràng là cuối tuần không có tiết học, vậy mà anh vẫn ăn mặc chỉnh tề, hoàn toàn không có chút dáng vẻ luộm thuộm của người vừa ngủ dậy.
Mắt tôi lập tức sáng lên, bước nhanh tới đón anh.
“Bữa sáng của đàn anh đây, vừa mới ra lò, vẫn còn nóng hổi!”
Tôi nhét túi bữa sáng vào tay anh, dè dặt báo giá:
“Tổng cộng hai trăm tệ.”
Anh khẽ cười.
Giây tiếp theo, điện thoại trong túi tôi vang lên tiếng thông báo quen thuộc.
“Alipay đã nhận hai nghìn tệ.”
Anh cúi mắt nhìn túi giấy vẫn còn bốc hơi nóng trong tay tôi.
“Sáng sớm gọi tôi xuống, chỉ để mang bữa sáng cho tôi?”
“Đúng vậy.”
Tôi nhìn anh một lượt, chân thành khen:
“Hôm nay anh đẹp trai thật đấy, định ra ngoài à?”
“Nếu có người hẹn thì sẽ đi.”
“Ồ.”
“Chỉ ‘ồ’ thôi à?”
“Vậy anh cứ từ từ đợi, chắc chắn sẽ có rất nhiều người hẹn anh.”
“Ha ha.”
Tôi chỉ vào túi giấy trong tay anh, nghiêm túc dặn dò:
“Bánh bao này phải ăn lúc còn nóng, để nguội sẽ không ngon đâu.”
Nghĩ một lát, tôi lại thuận miệng hỏi:
“Đúng rồi, hôm nay có thể yêu nhau chưa?”
“Không, yêu.”
“Được thôi.”
Tôi nhìn theo bóng lưng anh rời đi, hơi nghi hoặc.
Tối qua anh ngủ không ngon sao?
Sao tôi cứ cảm thấy sắc mặt vừa rồi của anh hình như không được tốt lắm nhỉ?
Kết quả vừa rẽ qua một góc, tôi đã đối diện với ánh mắt phức tạp đến cực điểm của đàn chị vẫn luôn ngồi canh trong chỗ tối.
Tim tôi lập tức giật thót.
Xong rồi.
Bí mật kinh doanh bị lộ mất rồi.
Khóe miệng đàn chị co giật, cuối cùng cô ấy cười khẩy.
“Tôi đã bảo mà. Người ta có ánh trăng sáng, cô chẳng những không buồn mà còn vui đến vậy. Hóa ra Hứa Thanh Việt không phải người trong lòng cô, mà là thần tài của cô đúng không?”
Chaporia
Bình Luận (0)