Nhưng vừa dứt lời, người bên cạnh đã biến mất tiêu.
Tôi quay đầu lại, thấy anh đứng ngây ra như tượng.
“Không muốn à?” – Tôi nhíu mày.
Dù sao lúc đầu là anh tán tôi trước, dù có nhầm người đi nữa.
“Muốn chứ!” – Lý Khiết như bay đến bên tôi, “Sao có thể không muốn được?”
Anh ôm tôi chặt cứng.
“Cả đời này, ông đây chỉ ăn một loại trái cây là quả bưởi! Mấy thứ cam, quýt gì đó, biến hết sang một bên!”
Tôi: “…”
“Ý anh là, cả đời này anh chỉ thích mình em thôi, tiểu Bưởi.”
[Phiên ngoại – Góc nhìn của Lý Khiết]1
Đám nhóc bên khoa Ngoại ngữ lại dám cá cược với ông đây.
Cược xem ai tán đổ được hoa khôi khoa bọn họ.
Chuyện nhỏ như con thỏ thôi mà?
Tôi canh me mấy ngày, cuối cùng cũng bắt gặp cô ấy đi một mình.
Tôi tỏ tình, ai ngờ cô ấy bảo… tôi tỏ sai người.
M* nó!
Cái quái gì vậy?
Thì ra là sinh đôi.
Nhưng bao nhiêu người đang nhìn, Lý Khiết tôi sao có thể mất mặt được?
Dọa cho cô ấy một trận, dụ dỗ thêm chút nữa.
Giữ được sĩ diện, mà việc theo đuổi chị gái cô ấy cũng chưa hẳn là hết đường.
Một mũi tên trúng hai đích!
2
Không ngờ cô ấy lại đề nghị làm giao dịch.
Thôi thì tôi cũng đâu thiệt gì, chơi luôn.
Cô ấy nhờ tôi giúp cưa cẩm cái thằng Lăng Thu Thuật lớp tôi.
Con gái thời nay đều thích kiểu đó à?
Loại như tôi không có sức hút sao?
Bắt đầu nghi ngờ nhân sinh rồi đây…
3
Cô ấy bắt tôi tham gia đêm hội trường!
Tôi không đi đâu, thích thì tự đi mà đi.
Ờ… tôi đoán đúng thật.
Nhưng sao trông cô ấy hơi buồn vậy?
Tôi thì không giỏi dỗ người khác đâu.
Giờ sao đây?
Chờ chút, tôi hỏi online cái đã, gấp lắm.
Cô ấy lúc trước còn hơi sợ tôi, giờ hình như chẳng sợ nữa, còn dám mở miệng nhờ vả.
Đàn piano?
Hồi cấp ba tôi có quen một nhỏ học nhạc, để tìm cách nhờ nhỏ đó thử xem.
Váy?
Ở nhà có một cái.
Là mẫu mẹ tôi thích nhất, tôi mua về làm kỷ niệm mỗi khi nhớ bà.
Thật sự… không nỡ.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại cũng chẳng ai mặc, thôi đưa cô ấy vậy.
Cô ấy đánh piano hay thật đấy!
Đúng là người tài giấu nghề.
4
Cuối cùng cô ấy cũng chịu dẫn tôi đi gặp chị gái mình.
Hoa khôi khoa Ngoại ngữ, mà trông chẳng phải y chang cô ấy sao?
Cơ mà… không thú vị bằng cô ấy.
Thì ra cô ấy đã năm năm không đụng đến piano.
Chắc từng có chuyện gì đó.
Tôi hiểu cái cảm giác đó, rất đau.
5
Đám bên trường Tài chính dám chặn đường tôi?!
Tiếc là thế cô đơn độc, tôi anh dũng hy sinh vào viện.
Nói là sẽ đi xem cô ấy biểu diễn, giờ thì nuốt lời rồi.
Khoan đã, người ngoài cửa là ai?
Mẹ à?
Xong rồi… là cô ấy!
Tôi bị ảo giác luôn hả?
Mất mặt muốn chết!
Nhưng mà cô ấy mặc cái váy này… thật sự hơi giống mẹ tôi.
Đều là tiên nữ cả.
Đẹp quá trời.
6
Hừ, cái tên mọt sách Lăng Thu Thuật cũng có ngày phải đến nhờ vả tôi.
Muốn rủ cô ấy đi chơi ở Hạ Môn?
Gì vậy trời?
Hai người họ lén qua mặt tôi thân đến mức đó luôn rồi?
Tôi nói tôi cũng đi.
Lăng Thu Thuật còn tỏ vẻ do dự nữa chứ, tôi có lấy tiền của hắn đâu!
Xếp hàng qua cửa an ninh sân bay, hai người đó còn đưa mắt đưa tình!
Không chịu nổi, tôi phải chen vào, không để họ liếc mắt đưa tình thêm nữa.
7
Cuối cùng cũng bắt gặp cô ấy đứng ở cửa homestay.
Rảnh quá nên dẫn cô ấy ra biển dạo chút.
Mẹ nó!
Hoa khôi đang nắm tay cái thằng mọt sách kia kìa?!
Không thể để cô ấy thấy được, không thì lát nữa buồn, tôi cũng chẳng biết an ủi sao cho phải.
May quá, cô ấy không nhìn thấy.
Hú hồn.
Lúc cô ấy nói đang thẫn thờ mà trong mắt lại có ánh sao ấy… tôi thấy tim mình hơi loạn.
Ngồi cạnh nhau nhìn biển, chẳng làm gì cả… cũng thấy yên bình dễ chịu.
Mấy người kia đi du lịch thôi mà cũng cãi nhau được.
Cô ấy muốn đi bảo tàng piano.
Nói thật là… bảo tàng nghe chán muốn chết.
Nhưng nhìn đám kia chướng mắt, thôi thì đi với cô ấy cũng được.
Hoa khôi với tên mọt sách kia cũng phiền, cứ lẽo đẽo theo hai đứa tôi hoài.
Còn nữa, cái tên mọt sách kia thật sự biết tán gái hả?
Mua hoa mà mua hai bó, tặng hai chị em cùng lúc?
Cạn lời.
Tôi thật sự không hiểu nổi, hoa khôi sao có thể thích được cái thể loại đó?
Nói thật nhé, tôi có quen thân gì cái đám đó đâu.
Chơi cái trò chơi thôi mà cũng lắm chiêu trò thế?
Đoán ai là hoa khôi khoa, ai là cô ấy.
Tôi nhắm mắt cũng đoán ra được.
Phụt—
Lăng Thu Thuật đoán sai rồi.
Không biết anh ta định giải thích với hoa khôi kiểu gì nữa?
8
Từ sau khi về, cô ấy gần như không liên lạc gì với tôi.
Tôi thấy hơi buồn.
Tiểu Long với Tiểu Mã mua cho tôi mấy quả bưởi, nói là để “hạ hỏa”.
Bưởi… lại là bưởi.
Tôi lại bắt đầu nhớ cô ấy.
Nhớ Tiểu Bưởi.
9
Tôi thua kèo cá cược, đám bên khoa Ngoại ngữ bắt tôi phải khao một bữa.
Trong lúc ăn, lại nghe được tin sinh nhật hoa khôi là mùng 3 Tết.
Chẳng phải cũng là sinh nhật Tiểu Bưởi sao?
Tôi hỏi trước địa chỉ nhà của hoa khôi.
Cuối cùng cũng biết được ba mẹ cô ấy ly hôn, cô ấy sống với ba.
Tôi lại nhờ người moi được địa chỉ nhà ở quê từ hoa khôi.
Chaporia
Bình Luận (0)