Lý Khiết liếc tôi.
“Tôi lên sân khấu biểu diễn đánh nhau được không?”
Giọng hắn đầy châm chọc.
“Ý tưởng ngớ ngẩn thế mà em cũng nghĩ ra được.”
“Được chứ.”
Tôi không nhịn được cười.
“Biểu diễn võ thuật chắc chắn rất thu hút khán giả.”
Lý Khiết ban đầu còn tưởng tôi đang nghiêm túc đưa ra lời khuyên.
Đến khi phát hiện tôi đang lén cười, hắn mới lập tức phản ứng lại.
“Nhóc con, gần đây gan lớn rồi đúng không? Dám trêu cả tôi?”
Nói xong, hắn còn tiện tay xoa đầu tôi một cái.
“Hay là em lên biểu diễn đi?”
Động tác quá mức tự nhiên và thân mật ấy khiến tôi bất giác khựng lại.
Tôi đứng yên tại chỗ, nhất thời quên cả bước tiếp.
“Sao không đi nữa?”
Lý Khiết đã đi trước vài bước, thấy tôi không theo kịp lại quay đầu trở về.
“Tôi chỉ đùa thôi, đừng tưởng thật.”
Tôi đương nhiên không tưởng thật.
Nhưng cuộc gọi từ giáo vụ vào ngày hôm sau lại khiến tôi buộc phải đối diện với hiện thực.
“Trình Hựu, thầy nghe nói em biết chơi piano đúng không? Thầy đã đăng ký cho em một tiết mục trong lễ hội trường rồi.”
Giọng thầy giáo vụ vô cùng nhẹ nhàng.
Còn tôi chỉ cảm thấy đau đầu.
Tôi thật sự không thích hợp với những hoạt động phải xuất hiện trước đám đông thế này.
“Thầy Ngô, em… có thể không tham gia được không ạ?”
Tôi vừa dứt lời, giọng thầy lập tức cao lên mấy tông:
“Trình Hựu, bây giờ các em đã là sinh viên năm hai rồi. Hoạt động của trường không thể giống năm nhất, cái gì em cũng trốn tránh được. Cứ tiếp tục thế này sẽ ảnh hưởng đến khả năng giao tiếp xã hội và cả công việc sau này của em.”
Thầy dừng lại một chút rồi tiếp tục:
“Từ lúc em nhập học, thầy đã chú ý đến em rồi. Em có chứng chỉ piano cấp mười, tại sao không nhân cơ hội này thể hiện một chút?”
Thầy Ngô vừa khuyên nhủ vừa thuyết phục.
Cuối cùng, tôi cũng không đành lòng tiếp tục từ chối, chỉ có thể miễn cưỡng đồng ý.
Nhưng mà…
Piano sao?
Hình như tôi đã không chạm vào đàn suốt năm năm rồi.
Mùa hè năm tôi chuyển từ cấp hai lên cấp ba, ba mẹ ly hôn.
Mẹ chọn đưa Trình Tranh đi cùng.
Ngày thu dọn hành lý, mẹ đứng trước cây đàn piano duy nhất trong nhà rất lâu.
Sau đó, bà nói:
“Tranh Tranh ngày nào cũng phải luyện đàn, cho nên cây đàn này… chúng ta sẽ mang theo.”
Ngày người ta đến chuyển đàn đi, tôi trốn trong phòng.
Từ đầu đến cuối, tôi không bước ra ngoài dù chỉ một lần.
Cũng chính vào khoảnh khắc ấy, tôi mới hiểu ra.
Thứ bị mang khỏi cuộc đời tôi ngày hôm đó…
Không chỉ là một cây đàn piano.
4
Tôi ngồi một mình trên khán đài sân thể dục, trong đầu bất giác nhớ lại rất nhiều chuyện đã qua.
Mải suy nghĩ đến thất thần, ngay cả Lý Khiết xuất hiện phía sau từ lúc nào tôi cũng không hề hay biết.
“Này!”
Hắn đột nhiên hét lên bên tai, cố tình làm bộ dọa tôi.
Ấu trĩ chẳng khác nào trẻ con.
Đáng tiếc, tôi chẳng có chút phản ứng nào.
Lý Khiết lập tức mất hứng.
“Ngồi đây một mình nghĩ gì mà nhập tâm thế?”
Tôi quay sang, oán trách lườm hắn một cái.
“Tôi phải lên biểu diễn trong lễ hội trường rồi.”
“Đậu má!”
Lý Khiết buột miệng chửi một câu.
Nhưng vẻ mặt lại tràn đầy đắc ý, cứ như đang nói: Tôi biết ngay mà.
“Biểu diễn gì? Lên sân khấu đánh nhau à?”
Cái giọng cà khịa của hắn nghe thôi đã khiến người ta muốn đấm cho một trận.
“Độc tấu piano.”
“Ghê đấy.”
Hiếm khi nghe được một câu khen từ miệng Lý Khiết.
Hắn nhìn tôi từ trên xuống dưới.
“Thế sao mặt mày ủ rũ như mất sổ gạo vậy?”
“Tôi không muốn lên sân khấu.”
Tôi ủ rũ đáp, cảm giác như cuộc đời đã mất hết hy vọng.
Lý Khiết ngồi xuống bên cạnh, bắt đầu ra vẻ từng trải khuyên nhủ tôi:
“Cũng đâu phải chuyện xấu. Lăng Thu Thuật là MC của lễ hội trường mà. Tập dượt, tổng duyệt, biểu diễn chính thức, qua lại vài lần là có cơ hội tiếp cận hắn rồi.”
Khoan đã…
Sao câu này nghe quen thế nhỉ?
Tôi còn chưa kịp phản ứng đã nhìn thấy người bên cạnh đang cười đến mức suýt ngửa ra sau.
Tôi tức đến nghiến răng.
Thật sự rất muốn đập vỡ đầu hắn.
Nhưng nghĩ đến việc hắn là trùm trường…
Tôi chỉ có gan nghĩ thôi.
Còn gan ra tay thì không có.
“Nói nghiêm túc này.”
Lý Khiết đột nhiên hạ giọng.
Tôi còn tưởng hắn chuẩn bị nói ra điều gì đó cảm động.
Ai ngờ—
“Biết đâu em vừa lên sân khấu độc tấu piano đã lập tức nổi tiếng, khiến cả trường chấn động, sau đó Lăng Thu Thuật mê em như điếu đổ, quỳ dưới váy em thì sao?”
Tôi: “…”
Khuyên người khác mà khuyên kiểu này…
Đúng là hết thuốc chữa.
Tôi quay mặt đi, quyết định không thèm để ý đến hắn.
Không ngờ Lý Khiết lại mặt dày sáp tới.
“Được rồi, không đùa nữa.”
Hắn chống tay lên đầu gối, nghiêng đầu nhìn tôi.
“Có khó khăn gì thì cứ nói. Tôi giúp em giải quyết.”
Tôi đang bực bội, vừa hay có người tự nguyện đưa mình tới làm bao cát, lập tức nổi hứng muốn gây khó dễ.
“Tôi không có đàn để luyện. Anh kiếm được cho tôi một cây à?”
Đây là sự thật.
Lý Khiết nhếch môi.
“Chuyện nhỏ. Để tôi lo.”
“Tôi cũng không có tiền mua váy biểu diễn.”
Câu này thì…
Hơi quá đáng một chút.
Lý Khiết chỉ nhướng mày.
“Cái đó cũng để tôi nghĩ cách.”
Thấy hắn nhận lời sảng khoái như vậy, trái tim tôi bất giác mềm xuống.
Từ nhỏ đến lớn, tôi rất ít khi nhờ vả người khác.
Đối với tôi, mở miệng xin ai đó giúp đỡ dường như luôn là một chuyện vô cùng khó khăn.
Tôi và Lý Khiết không thân không thích.
Hắn có thật sự làm được hay không, tôi không biết.
Nhưng chỉ riêng việc hắn không hề do dự mà đồng ý giúp tôi đã đủ khiến tôi cảm thấy bất ngờ.
Đáng tiếc, sự cảm động ấy còn chưa duy trì được ba mươi giây.
“Đến lúc đó tôi vào hậu trường tìm em, tiện thể gặp chị em luôn.”
Lý Khiết cười hề hề, trên mặt không có lấy nửa phần xấu hổ.
Tôi: “…”
Từ bao giờ vị trùm trường nổi tiếng đánh nhau gây sự này lại biến thành một tên mê gái ngoan ngoãn thế?
5
Tôi cứ tưởng Lý Khiết chỉ thuận miệng nói vậy.
Không ngờ hắn thật sự làm được.
Hai ngày sau, hắn hẹn tôi gặp trước cửa phòng nhạc của khoa Âm nhạc.
Từ xa, tôi đã nhìn thấy phía sau hắn còn có mấy nam sinh đi theo.
Vừa thấy tôi, cả đám lập tức đồng thanh:
“Chào chị dâu ạ!”
Tôi: ???
Tôi đứng ngây ra vài giây.
Sau đó mới nhớ lại ngày Lý Khiết tỏ tình nhầm người, hình như mấy người này cũng có mặt.
Có lẽ trong mắt bọn họ, tôi đã nghiễm nhiên trở thành bạn gái của Lý Khiết.
“Câm miệng hết cho tôi!”
Lý Khiết quay đầu, lạnh lùng liếc một cái.
Cả đám lập tức im bặt.
Sau đó hắn đưa tay đẩy nhẹ vai tôi vào trong phòng nhạc.
“Trước ngày diễn ra lễ hội trường, mỗi ngày vào giờ ăn trưa, em đều có thể đến đây luyện đàn.”
Tôi nghi ngờ nhìn hắn.
“Anh chắc chứ? Người của khoa Âm nhạc sẽ không đuổi tôi ra ngoài à?”
“Xời, anh Khiết của bọn tôi thân với mấy chị bên khoa Âm nhạc lắm!”
Chaporia
Bình Luận (0)