Tôi chỉ muốn làm nền và chụp ảnh thôi, sao hai nữ chính cứ để ý tôi ?/Chapter 3: Chiếc ô màu xámChapter 3: Chiếc ô màu xám
20px

Giờ tan học buổi chiều đến gần, bầu trời đổi màu chậm rãi như ai đó đang kéo một tấm rèm xám qua mặt nắng. Từ trưa, mây đã tụ dày, ôm lấy những chóp mái đỏ của dãy phòng học. Gió không lớn, nhưng mang theo mùi ẩm của đất và cỏ, len qua hành lang tạo thành tiếng rì rầm mơ hồ. Tôi thu dọn sách vở vào cặp, ngước nhìn qua ô cửa sổ: sân trường như bị phủ một lớp giấy bóng mờ, mọi thứ trở nên trầm tiếng hơn bình thường.

Akira vừa ngủ dậy sau tiết cuối, ngáp một cái rất dài, đôi mắt vẫn còn dấu hằn của mặt bàn.

“Coi bộ sắp mưa lớn” cậu ta nói rồi đứng dậy vươn vai.

“Về chung không? Nếu mưa to thì chúng ta né vào cửa hàng tiện lợi.”

“Tùy cậu.”

“Câu trả lời quen thuộc.” Cậu ta phì cười, vừa nói vừa nhét hộp bút vào cặp.

“Mà này, nghe bảo sắp có chương trình ca nhạc gì đó của trường mình đó.”

“Tôi có nghe đâu.”

“Thì cậu có bao giờ nghe gì đâu.”

Cậu ta đeo cặp, vừa đi vừa huýt sáo một giai điệu chưa kịp thuộc. Tôi vẫn ngồi lại, nhìn ra sân. Mặt sân gạch nhạt màu bắt đầu lấm tấm những hạt gì đó… chưa rõ là bụi gió hay giọt mưa đầu. Tôi lôi chiếc ô màu xám ra khỏi cặp, kiểm tra nhanh chốt bấm chiếc ô cũ đã theo tôi khá lâu, khung thép hơi trầy, vải còn tốt. Sáng nay lúc đi học tôi thấy dự báo thời tiết có mưa nên tôi đã mang theo nó, vừa hay có cái để dùng.

Tiếng trống tan học vang lên đúng lúc một dải mưa mảnh như sợi tơ rơi xuống. Chẳng bao lâu, những sợi tơ ấy đan dày thành một bức màn lấp lánh. Vài bạn học sinh chạy vụt qua hành lang, tiếng bước chân vang lạch bạch trên nền gạch. Những người khác đổ về các mái hiên gần nhất, dựng lên một hàng người đủ màu đồng phục, vai chạm vai, nói cười át cả tiếng mưa. Những cánh áo mưa mỏng màu xanh, hồng, vàng được lôi ra khỏi cặp, mở phồng như bong bóng rồi trùm lên người.

Tôi đứng dưới mái, đưa tay ra ngoài thử, hứng một vài giọt mưa lạnh vỡ trên lòng bàn tay. Mưa không còn đùa nữa: chỉ trong vài phút, sân trường mờ đi, các vạch kẻ trắng trở thành những sợi chỉ lờ mờ trôi trong dòng nước. Bên kia, những chiếc xe buýt vàng đỗ thành hàng, kính chắn gắn đầy giọt, cần gạt lắc qua lắc lại theo nhịp.

“Ê Hiroki!” Akira ló đầu từ phía cầu thang lên, tay cầm ổ bánh mì xúc xích mới mua.

 “Cửa hàng tiện lợi hết trà sữa rồi. Chỉ còn trà đen. Uống không?”

“Tôi không khát.”

“Thế thôi, tôi uống hết.” Cậu ta cắn một miếng bánh, nói nhồm nhoàm, mắt liếc xuống sân. “Mưa kiểu này thì chịu chết. Cậu có ô hả?”

“Tôi có.”

“Cho tôi đi chung với nhé?”

“Tùy xem cậu có ăn xong trước khi mưa ngớt không.”

“Khó nhỉ,” Akira cười cười.

“Mà thôi, chắc tôi ngồi chờ. Tôi thấy mưa rào như này tạnh cũng nhanh.”

“Có lẽ vậy.”

Chúng tôi im một lát. Tôi chống khuỷu tay lên tay vịn cửa sổ, nhìn vệt nước chảy dài trên mặt kính. Trong lớp, một nhóm bạn gái tụ lại, bàn nhau đổi ca trực lễ hội tuần sau. Ở hành lang bên kia, vài cậu con trai hò hét gọi nhau, cười nói ầm ĩ vì một trò đùa không đầu không cuối. Mùi mưa trộn mùi sơn cũ của tường, mang đến cảm giác là lạ: vừa ẩm vừa sạch.

Rồi có tiếng bước chân vội vã ngoài hành lang. Mikio chạy đến dưới mái hiên, ôm chặt cặp trước ngực để che đầu, tóc bết lại một ít do mưa hắt vào. Cô đứng cách tôi vài bước, hít một hơi sâu.

“Chết thật, mưa to thế này mà quên mất không mang ô,” cô lẩm bẩm, nhìn ra sân với vẻ mặt vừa ngán ngẩm vừa bất lực.

Akira nháy mắt với tôi, khẽ cười. Cậu ta thì thầm một mình: “Nữ chính khó khăn của Yuuto kìa.”

“Tôi nghe được.” Tôi đáp, không quay đầu.

“Ồ,” Cậu ta thọc tay vào túi, giả bộ huýt sáo. “Thì tôi nói sự thật.”

Mikio lấy điện thoại ra, nhìn màn hình một lát rồi thở ra: “Yuuto bảo họp CLB xong sẽ chạy ra. Nhưng nãy giờ chưa thấy đâu.” Cô lắc lắc chiếc điện thoại, có vẻ lo lắng. “Chắc sẽ lâu đấy.”

Mưa càng lúc càng mạnh, nền gạch dưới mái hiên cũng bắt đầu bị ướt bởi nước hắt, những giọt mưa bắn lên như bụi bạc. Tôi mở cặp, móc chiếc ô màu xám ra, bật thử, tiếng “tách” giòn tan.

“Cậu đi xe buýt đúng không?” tôi hỏi, mắt vẫn hướng ra sân.

Mikio ngạc nhiên nhìn tôi: “À… ừ. Trạm ngay đầu phố.”

“Tới chuyến sắp tới đi. Dùng ô này.” Tôi đưa cán ô về phía cô.

Cô hơi khựng, mắt mở to một chớp ngắn như chưa chắc mình nghe đúng.

“Không được đâu. Thế còn cậu?”

“Tôi đợi được.” Tôi nói, giọng đều đều như mọi lần. “Tôi không gấp.”

Mikio vẫn do dự. Cơn mưa đập xuống mái tôn rìa hiên như trống nhỏ đánh dồn. Vài học sinh vội vàng băng qua sân, áo mưa phồng như những con cá sặc sỡ, giày họ giẫm lên những vũng nước bắn tóe.

“Tôi…” Mikio nhìn ra phía cổng trường, rồi quay vào. Trên gò má, những giọt mưa mỏng như sương vẫn còn đọng, lẫn với mồ hôi từ lúc chạy đến. “Vậy… tôi mượn nhé. Mai tôi trả.”

“Ừ.”

Tôi chuyển ô sang tay cô. Bàn tay Mikio chạm nhẹ vào tay tôi, hơi lạnh. Cô mím môi, gật đầu như tự trấn an mình.

“Cảm ơn cậu.”

“Đi đi, kẻo lỡ chuyến.”

Cô mở ô. Chiếc ô màu xám bung ra, tấm vải căng lên, từng giọt mưa nảy khỏi mặt vải rơi xuống thành chuỗi hạt nhỏ. Mikio bước ra khỏi mái hiên. Trong một khoảnh khắc, màu xám của ô hòa vào màu xám của bầu trời, chỉ còn thấy bóng cô di chuyển đều đặn vào màn mưa. Bàn tay cầm cán ô của cô giữ ở góc vừa đủ — cẩn thận nhưng không run rẩy nữa.

“Tạm biệt,” cô quay đầu lại, tiếng hòa vào tiếng mưa, nhưng vẫn rõ.

Tôi gật đầu, chỉ chút xíu. Cô cắm cúi tiến ra phía cổng, cái bóng mảnh mai dần chìm vào lớp mưa dày như tấm rèm.

Akira nhìn theo, nửa cười nửa thán phục.

“Hiệp sĩ áo xám ha.”

“Tôi có áo đâu.”

“Thì cái ô.”

“Tôi chỉ không thích đứng chen dưới hiên quá lâu.”

“Ừ, lý do nghe… rất Hiroki.” Akira cười khẽ, rồi hất cằm về phía dãy phòng câu lạc bộ.

“Idol lớp mình kìa.”

Từ hành lang đối diện, Yuuto lao xuống bậc thang, tóc ướt sũng ở mái trước. Cậu dừng lại dưới hiên, lia mắt tìm.

“Mikio đâu? Mọi người có thấy Mikio không?”

Một cậu bạn đáp: “Vừa chạy ra trạm xe rồi. Có ô mà.”

“Vậy à…” Yuuto thở phào, nụ cười nhẹ nở ra rồi tắt lịm nhanh, như nhận ra mình đến muộn một nhịp. “Tốt rồi, tốt rồi.”

Cậu ta lùi vào trong, rút điện thoại ra, ngón tay lướt nhanh qua màn hình. Mưa bắn lên cổ giày, để lại những vệt nước sẫm.

Rồi một thầy giáo gọi: “Yuuto, phần thiết bị âm thanh dành cho lễ hội tuần sau em kiểm tra nốt nhé.”

“Vâng, em qua ngay!” Cậu cuống quýt đáp, nhét vội điện thoại vào túi, nửa quay đi nửa ngoái lại nhìn sân như vẫn tìm xem còn ai cần giúp không. Sau cùng, Yuuto theo thầy.

Akira nhún vai: “Thấy chưa, cái tên đó cũng được nhưng toàn dính việc. Bảo sao cứ trượt nhịp.”

“Ừ.” Tôi đáp ngắn, không kèm phán xét.

Cơn mưa kéo dài, dằn dỗi như muốn gột sạch cả ngày. Dưới mái hiên, người thưa dần; những ai có áo mưa đã đi, ai có ô thì chia nhau, còn lại chọn chờ. Tôi không vội. Tôi thích nghe tiếng mưa đập đều lên mái, thích nhìn giọt nước vỡ thành bụi li ti rồi biến mất giữa dòng chảy dài trên nền gạch. Có khoảnh khắc nào chụp được âm thanh không? Tôi nghĩ ngẩn ngơ, tay quen thói mở máy ảnh, áp ống kính vào khung kính cửa. Qua lăng kính, mưa biến sân trường thành một bức tranh loang màu: các bóng người thành vệt chuyển động mềm, một chiếc xe đạp dựng dưới gốc cây như đường chì hơi nhòe.

“Tôi đi trước nhé.” Akira chợt nói. “Mưa dịu rồi. Với cả tôi còn có việc ở nhà nữa.”

“Ừ.”

“Cậu không đi cùng à?”

“Tôi đợi mưa ngớt thêm.”

“Cũng được. Đừng về muộn quá, đèn đường ở khúc nhà cậu hay chập chờn lắm.”

“Tôi biết rồi.”

Akira chạy ra ngoài, áo khoác trùm hờ, vừa đi vừa giữ nón. Bóng cậu ta chóng vánh chìm trong mưa. Tôi đưa máy lên, chụp thêm vài tấm. Màu xám của mây ngả dần sang tím nhạt ở rìa trời, như thể ánh hoàng hôn bị bỏ quên sau bức màn nước. Khi cơn mưa chịu hạ giọng, chỉ còn rơi vừa đủ làm kính mờ đi, tôi mới khép máy, đợi thêm ít phút rồi rời trường.

Con đường về nhà đi qua một hàng liễu thấp, lá mảnh của chúng lúc nào cũng ướt trước mọi thứ khác. Vỉa hè đọng thành những vũng nhỏ, bầu trời soi xuống thành các mảnh gương xám gợn. Tôi không vội bước nhanh; dẫu sao, mùi sau mưa luôn khiến người ta chậm lại.

________________

Nhà tôi yên tĩnh như mọi khi. Bật công tắc, bóng đèn vàng chậm rãi sáng lên, dàn đồ nhà bếp dựng thành những đường nét quen thuộc. Tôi treo áo khoác, rửa mặt bằng nước lạnh. Cơn mưa đã mỏng đi, đập lộp bộp trên mái tôn như nhấn phím đều đặn.

Tôi pha một cốc trà túi lọc, đặt lên bàn cạnh cửa sổ. Hơi nước bốc nghi ngút; bên ngoài, mưa vẫn còn giăng, dải đèn đường phản chiếu trên vũng nước thành những vệt dài ngả vàng. Tôi bật máy tính, cắm thẻ nhớ. Thư mục mới mở ra: ảnh hành lang mờ mưa, ảnh sân trường như tranh nước, ảnh những đôi giày chạy qua, ảnh cây bàng ướt át, ảnh cần gạt xe buýt đang quét.

Tôi chọn tấm cửa kính với những giọt nước chảy thành đường, hậu cảnh là mảng sân mênh mông loang màu người. Có một cảm giác yên thoáng trong tấm ảnh ấy, khác với cái ồn ào thực tế của giờ tan học. Tôi chỉnh sáng một chút, giảm tương phản một chút, giữ lại hạt mưa trên kính cho rõ, rồi đăng lên tài khoản ẩn danh kèm một dòng bình chú ngắn: “Âm thanh đôi khi nhìn thấy được.”

Thông báo bắt đầu nhảy. Mọi thứ diễn ra theo thói quen: vài chục lượt thích trong mấy phút đầu, những cái tên quen thuộc xuất hiện, những câu khen dễ thương : “Đẹp quá!”, “Mưa ở trường lúc nào cũng có gì đó buồn nhẹ.” Tôi lướt qua, chậm rãi hơn một nhịp so với mọi ngày. Rồi tôi dừng lại ở một cái tên vẫn luôn làm tôi khựng tay một chút: muuu.

Bên cạnh avatar con mèo mập, dòng chữ hiện ra:

“Ảnh hôm nay trông hơi buồn… nhưng lại rất yên bình.”

Tôi dựa lưng vào ghế. Bên ngoài, mưa nhỏ đi, như ai đó vặn nhỏ volume xuống một nấc. Tôi đưa tay lên bàn phím, gõ một chữ “Ừ”, rồi xóa. Tôi lại gõ: “Mưa làm mọi thứ chậm lại.” Xóa tiếp. Cuối cùng, tôi chỉ để lại một dấu chấm “.” như một cách gật đầu mà không làm câu chuyện đi xa hơn. Tin nhắn hiện ngay dưới bình luận của cô, khiêm tốn như một hòn sỏi thả xuống mặt nước.

Tôi đóng trình duyệt, nhưng chưa gập máy. Lúc đó, điện thoại tôi rung: một tin nhắn đến từ Akira.

“Về tới nhà chưa? Mưa ở chỗ tôi tạnh rồi.”

"Tôi về rồi"

“Hên cho cậu, mưa mà lâu tạnh thì chắc giờ cậu vẫn chưa về được nhà”

"Ừ, chắc là do bình thường tôi hay làm việc tốt nên trời thương."

"hahaa"

Tôi để điện thoại xuống, đưa mắt nhìn ra cửa sổ. Tấm kính đã trong hơn, từng giọt nước chậm lại, kéo thành một đường dài rồi rơi khỏi mép. Gió mang theo mùi đất mới. Tôi nghĩ đến chiếc ô màu xám đang đi cùng ai đó trên đoạn đường từ trạm xe về nhà, nghĩ đến cách người cầm nó có lẽ sẽ cụp ô lại cẩn thận dưới mái hiên nhà, giũ hai lần để nước bắn bớt, rồi dựng vào góc tường. Những hình ảnh ấy không tạo nên hồi hộp, chỉ đem lại một cảm giác yên yên khó gọi tên.

Có tiếng thông báo nhỏ. muuu thả thêm một icon: con mèo đội mũ mưa, mắt lim dim. Tôi thoáng cười. Không phải vì nội dung, mà vì cảm giác quen thuộc của một ai đó luôn ở bên kia tấm kính, nhìn thế giới qua ánh nhìn hơi ngốc nhưng dịu dàng.

Mưa gần như đã tạnh hẳn. Đường ngoài kia bắt đầu có tiếng xe qua lại đều hơn. Tôi tắt đèn bếp, chỉ để lại đèn bàn. Ánh vàng ôm lấy bàn tay tôi khi tôi thu dọn thẻ nhớ, sắp lại mấy tấm ảnh vào một thư mục đặt tên theo ngày. Hôm nay dài hơn bình thường, nhưng không nặng. Có lẽ là nhờ cơn mưa, thứ làm người ta bận rộn nhưng cũng để lại khoảng trống để thở.

Tôi đứng dậy, rót nốt phần trà còn lại. Nước đã nguội, vị đắng nhẹ bám lấy đầu lưỡi. Tôi khép cửa sổ, chốt nhẹ. Bên kia tấm kính, một giọt nước cuối cùng đang lăn xuống, chậm như không muốn rời đi. Tôi nhìn nó tan vào rìa khung, rồi quay lưng.

Trong góc phòng, chiếc ba lô dựa vào tường. Máy ảnh nằm yên trên bàn, vệt mưa khô trên kính đã hóa thành các đường nứt li ti. Tôi phủ khăn mỏng lên máy láu nhẹ một chút. Tiếng đồng hồ treo tường gõ nhịp đều; những thứ quen thuộc trở lại đúng vị trí của chúng.

Tôi không nghĩ gì về ngày mai. Cũng không tự nhủ gì về việc nên hay không nên làm. Mọi thứ sẽ diễn ra theo cách của nó, như mưa rơi xuống mái rồi trôi thành dòng. Tôi chỉ biết có một chiếc ô màu xám sẽ quay lại tay mình vào một lúc nào đó, và có thể khi ấy bầu trời đã khác.

Ở đâu đó trong thành phố, một cô gái ôm gối, nhìn vào màn hình điện thoại vẫn sáng. Dưới bức ảnh mưa của tôi, bình luận của cô nằm bên cạnh dấu chấm tôi để lại. Cô gõ thêm: “Trời mưa, người ta dễ nói thật hơn.” Rồi xóa. Cuối cùng, cô chỉ gửi một nhãn dán con mèo nằm dài, chiếc đuôi cuộn tròn như dấu phẩy.

Ngoài kia, con đường vẫn còn ướt, và đèn đường vừa kịp bật.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...