Nguyễn Đại Nghĩa choàng tỉnh. Cảm giác đầu tiên là một sự bất ngờ tột độ: anh còn sống. Trong ký ức cuối cùng, anh đã gục ngã trong phòng tắm sau hai ngày tăng ca triền miên, lẽ ra phải là bóng tối vĩnh cửu. Nhưng giờ đây, anh đang nằm trên một chiếc giường.

Khi cố gắng cử động, một cảm giác lạ lẫm truyền đến từ cơ thể. Đôi bàn tay vốn từng quen với việc xử lý những chi tiết máy móc, những vật liệu xây dựng thô cứng, giờ đây lại mềm mại và mảnh khảnh đến lạ. Anh đưa tay lên chạm vào gương mặt mình, cảm nhận được làn da mịn màng hơn nhiều so với trước. Đặc biệt, cảm giác về chiều cao hoàn toàn thay đổi. Anh nhận ra mình lùn đi hẳn một cái đầu. Theo bản năng, anh ngồi dậy, cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng nhưng đồng thời cũng yếu ớt đến khó tin. Chiếc chăn mỏng trượt xuống, để lộ vóc dáng gầy guộc, nhỏ bé, hoàn toàn không phải thân hình cao lớn của một người đàn ông trưởng thành.

Ánh mắt anh lướt quanh căn phòng. Đây không phải căn hộ quen thuộc của anh. Căn phòng này rộng rãi một cách bất thường, nhưng lại toát lên vẻ cũ kỹ, lạnh lẽo và tăm tối. Đồ đạc nội thất thưa thớt, hầu hết đều mang một màu sắc u ám, phủ một lớp bụi mờ. Không gian có một sự trống trải đến rợn người.

Đúng lúc đó, một dòng ký ức xa lạ và đau đớn bất ngờ ùa về, không thể kiểm soát. Đó là những mảnh ghép rời rạc về một cuộc đời đầy tủi nhục: sự ghẻ lạnh của gia đình, ánh mắt khinh miệt của người hầu, những bữa ăn nguội lạnh, nỗi cô đơn gặm nhấm, và cả cái chân tật nguyền. Anh nhận ra mình đang ở trong thân xác của Cermia Carolin – một tiểu thư bị ruồng bỏ.

Ánh mắt anh vô thức ngước lên trần nhà, và trái tim anh chợt thắt lại. Một sợi vải vẫn còn treo lơ lửng, và một chiếc thòng lọng vẫn còn quấn quanh cổ anh (hay đúng hơn là cổ Cermia). Khoảnh khắc đó, mọi thứ trở nên rõ ràng. Cermia đã định tự sát.

Nghĩ đến việc Cermia đã tuyệt vọng đến mức chọn cái chết, Nguyễn Đại Nghĩa cảm thấy nỗi đồng cảm càng dâng trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh, Nguyễn Đại Nghĩa, đã chết một cách bất ngờ, đột ngột, không ý thức. Nhưng Cermia, cô bé này, đã phải chịu đựng một cuộc sống đầy đau khổ đến mức không còn muốn sống nữa. Sự lựa chọn cái chết chủ động đó nói lên mức độ cùng quẫn và tuyệt vọng mà cô bé đã trải qua. Anh là Cermia, và anh cảm nhận được toàn bộ bi kịch của cuộc đời cô.

"Mình chết rồi ư?" Suy nghĩ đầu tiên nảy lên trong đầu anh. "Rồi mình lại sống lại trong thân thể của một người khác? Một cô gái? Hơn nữa, cô bé này còn định tự tử... Một cuộc sống tưởng chừng như đã kết thúc lại bắt đầu lại theo cách không thể tin nổi." Anh thầm nhủ. "Nhưng ít nhất, mình không đơn độc trong nỗi đau này. Cảm giác này... nó quen thuộc một cách đau lòng. Mình hiểu được nỗi tuyệt vọng này."

Nỗi đồng cảm sâu sắc nhanh chóng nhường chỗ cho sự chán nản cùng cực. Nguyễn Đại Nghĩa thở dài. "Chết một lần chưa đủ sao?" Anh lẩm bẩm. Cuộc sống đầu tiên của anh đã đầy rẫy sự cô độc và gánh nặng. Giờ đây, anh lại rơi vào một hoàn cảnh còn tệ hơn, làm một "tiểu thư" bị ruồng bỏ, không ai quan tâm, một căn phòng lạnh lẽo, với một cái chân tật nguyền và những ký ức đau khổ của người khác. Nó không khác gì một phiên bản còn tệ hơn của cuộc đời cũ anh.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống. Mọi thứ chìm trong tĩnh lặng đáng sợ. Anh nhận ra, dù có suy nghĩ bao nhiêu đi nữa, lúc này cũng chẳng giải quyết được gì. "Dù sao thì trời cũng tối rồi," anh nghĩ. Có lẽ, cách tốt nhất là đi ngủ, và anh thầm mong đây chỉ là một cơn ác mộng thật dài, để khi tỉnh dậy, anh sẽ trở lại với cuộc sống cũ của mình, dù nó có tẻ nhạt đến đâu đi nữa. Anh nhắm mắt lại, cố gắng chìm vào giấc ngủ trong căn phòng xa lạ, mang theo sự mệt mỏi của hai cuộc đời.

Ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh len lỏi qua ô cửa sổ cũ kỹ, báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Cermia, hay đúng hơn là Nguyễn Đại Nghĩa trong thân xác cô, chậm rãi mở mắt. Cơn ác mộng của đêm qua vẫn đeo bám dai dẳng, nhưng hiện thực phũ phàng lại càng rõ nét hơn khi ánh sáng ban ngày soi rọi khắp căn phòng lạnh lẽo.

Tiếng cọt kẹt của cánh cửa gỗ vang lên, theo sau là một giọng nói the thé, đầy vẻ trịnh thượng: "Tiểu thư Cermia! Dậy đi! Trời sáng rồi còn nằm ỳ đó à?"

Cermia nheo mắt nhìn. Trước mặt cô là một hầu gái trẻ tuổi, và chết tiệt, cô ta thật xinh đẹp. Làn da trắng sứ, đôi mắt to tròn lấp lánh và mái tóc tết cầu kỳ khiến cô ta trông như một bức tranh. Cermia thoáng giật mình nhận ra, nhan sắc này thậm chí còn có phần lấn át vẻ ngoài hiện tại của chính mình – một Cermia ốm yếu, xanh xao và tiều tụy. Nhanh chóng, ký ức của Cermia Carolin ùa về: đây là Mary, cô hầu gái được gia tộc cử đến "chăm sóc" cô, nhưng thực chất lại luôn bắt nạt Cermia.

Mary đặt mạnh khay thức ăn lên chiếc bàn gỗ sờn cũ cạnh giường, tạo ra tiếng động chói tai. "Đồ ăn của cô đây," cô ta nói cộc lốc, không thèm nhìn thẳng vào mắt Cermia. Bữa sáng là một bát cháo loãng với vài mẩu rau củ, nguội ngắt và khó nuốt. Mùi tanh của thức ăn bay lên khiến Cermia nhăn mặt. Dù là một người không quá chú trọng vào hình thức món ăn, nhưng món này thì thật sự là một mớ hổ đốn cám lơn.

"Thứ đồ quái quỷ gì thế này?" Cermia lẩm bẩm, giọng nói khẽ đến mức gần như chỉ nghe thấy trong đầu. Tuy nhiên, Mary vẫn nghe thấy.

Khuôn mặt Mary chợt biến sắc, ánh mắt sắc lạnh. "Cô nói gì hả? Muốn bị đánh đòn như mọi khi à?" Cô ta giơ tay lên, định tát mạnh vào mặt Cermia như đã từng làm vô số lần trước đây.

Nhưng lần này, Mary đã chọn nhầm đối. Dù cái chân tật nguyền của Cermia khiến cô di chuyển khó khăn, nhưng kinh nghiệm và khả năng phản ứng nhanh nhạy của một người đàn ông từng trải qua nhiều môi trường khắc nghiệt đã giúp cô hành động. Trong một khoảnh khắc chớp nhoáng, Cermia lách người sang một bên, tránh được cú tát. Ngay lập tứ, cô xoay người, tóm lấy cánh tay của Mary, dùng lực kéo mạnh khiến cô hầu gái mất thăng bằng, và chỉ trong tích tắc, Mary bị vật ngã xuống sàn nhà một cách gọn gàng. Cermia không dừng lại ở đó, cô đè lên lưng Mary và thực hiện một đòn rear neck choke. Cermia không khoan nhượng, cô siết chặt cho đến khi Mary ngừng vùng vẫy, rồi ngất lịm đi, nằm bất động trên nền đất lạnh lẽo.

Cermia thở hổn hển "Cơ thể này yếu thật đấy!". Ở thế giới cũ, với những người như Mary.

Cermia không nghĩ cô cần đến 10 giây để ngất. Cô đứng dậy, bước khập khiễng về phía tủ quần áo. Mở tủ ra, trước mắt cô là hàng tá bộ váy cũ mèm, lỗi thời, màu sắc u tối hoặc hoa văn rườm rà – những bằng một cách nào đó, gia đình này vẫn luôn nghĩ cô tiêu xài hoang phí. Cermia lục lọi một lúc rồi lấy ra một bộ váy đơn giản nhất, ít màu mè nhất và có vẻ thoải mái nhất, dù nó cũng đã cũ, nếu có quần và áo thì tốt hơn, nhưng như thế này cũng ổn rồi.

Hôm nay là một ngày đặc biệt. Hôm nay chính là ngày cô hết hạn cấm túc. Ký ức của Cermia lại một lần nữa nhắc nhở về lý do cô bị giam lỏng: sau khi tố cáo những kẻ hầu hạ đã đối xử tệ bạc và trộm tiền của mình, cô đã làm ầm lên, nhưng không ai trong gia đình tin cô, thậm chí còn cho rằng cô đang vu oan cho người hầu, và kết quả là bị anh trai ra lệnh cấm túc.

Cermia nhìn Mary vẫn nằm ngất dưới sàn. Cô định đá cho cô ta một phát. Nhưng nghĩ lại, với cái chân tật nguyền, việc đi lại đã là một thử thách chứ đừng nói, nên lại thôi. Đã đến lúc cô phải đối mặt với thế giới bên ngoài, và quan trọng hơn, đối mặt với gia tộc Carolin.

Cermia bước ra khỏi căn phòng tăm tối, cây gậy chống va nhẹ vào sàn đá cẩm thạch đã cũ. Cái chân tật nguyền vẫn luôn đau nhức, cô vẫn cố gắng bước đi vững vàng nhất có thể. Dinh thự rộng lớn hơn cô tưởng, những hành lang dài hun hút với ánh sáng yếu ớt càng khiến không khí thêm phần u ám. Cô đang dò dẫm tìm đường thì chợt nghe thấy tiếng nói vọng lại từ phía sảnh chính.

Khi đến gần, một cảnh tượng bất ngờ hiện ra. Trong sảnh là hai người phụ nữ, một người đang nhẹ nhàng chỉnh lại nếp váy cho người kia. Người phụ nữ lớn hơn, trông khoảng ngoài 40, mái tóc vàng óng ả búi cao quý phái, khuôn mặt xinh đẹp toát lên vẻ hiền hậu và thanh lịch. Kế bên bà là một cô gái trẻ, chỉ nhỏ hơn Cermia hai tuổi, với mái tóc vàng dài, đôi mắt hổ phách trong veo như đá quý và nụ cười rạng rỡ.

Cermia thoáng sửng sốt trước vẻ đẹp của họ. Nhan sắc này không chỉ là "xinh đẹp" thông thường, mà là một vẻ đẹp quý phái, thoát tục, tưởng chừng chỉ có trong tranh vẽ. Cô bắt đầu hoài nghi về mức độ nhan sắc ở thế giới này. Ba người cô gặp kể từ khi đến đây đều xinh đẹp khó tin khiến nhan sắc Cermia trở nên tầm thường trước mặt họ

Ký ức của Cermia Carolin lập tức nhận ra đây là phu nhân Eleanor Carolin, mẹ kế của cô, cô bé xinh đẹp đi theo bà là Elana, Carolin, con ruổt của bà cũng là em của Cermia. Phu nhân Eleanor được cha cô cưới về sau khi mẹ ruột Cermia qua đời trong lúc sinh nở. Theo những gì Cermia biết từ ký ức cũ, mối quan hệ giữa cô và hai người này vốn không hề thân thiết. Cermia cũ luôn cho rằng họ đang thương hại cô, nhất là sau cái chết của mẹ ruột và việc cô bị gia đình xa lánh. Cô luôn giữ khoảng cách, thậm chí có phần gai góc. Nhưng giờ đây, khi Cermia thấy cách họ nhìn cô, có một thứ gì đó rất khác.

Phu nhân Eleanor và Elana quay lại đúng lúc Cermia vừa bước chân vào tầm nhìn. Họ thoáng ngạc nhiên khi thấy cô xuất hiện. "Cermia! Con đã ra khỏi phòng rồi sao?" Phu nhân Eleanor nhẹ nhàng cất tiếng, vẻ mặt bà hiện lên sự quan tâm rõ rệt. "Chị Cermia, chị khỏe hơn chưa ạ?" Elana cũng vội vã hỏi, bước đến gần hơn.

Cermia hít một hơi thật sâu, cố tỏ ra xa cách nhất có thể. Cô bước tới, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. "Vâng, chào phu nhân Eleanor, chào Elara," cô cất tiếng, giọng có chút khàn nhưng đầy vẻ lịch sự.

Chính hành động và lời chào của Cermia mới khiến cả phu nhân Eleanor và Elana giật mình sửng sốt. Suốt bao năm qua, dù mối quan hệ giữa họ vẫn còn xa cách, nhưng đây là lần đầu tiên Cermia chủ động đáp lại lời chào hỏi của họ bằng sự lịch sự như vậy. Khuôn mặt họ thoáng chút ngạc nhiên tột độ, như thể không tin vào mắt mình. Sự lịch thiệp bất ngờ này hoàn toàn không giống với Cermia Carolin mà họ từng biết. Rất nhanh sau đó, sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt Elana. "Chị Cermia! Sao chị lại ra khỏi phòng sớm thế? Có cần em giúp gì không?" Elara vội vàng chạy đến, định đỡ lấy cô, ánh mắt tràn đầy sự quan tâm chân thành.

Sự lo lắng không chút giả tạo của Elana làm Cermia thật sự bất ngờ. Cô bé này, với mái tóc vàng óng và đôi mắt trong sáng như đá quý, làm cô chợt nhớ đến cô em gái ở thế giới cũ – người mà cô đã xa cách từ lâu. Một cảm giác trìu mến dâng lên khó tả. Gần như theo bản năng, Cermia đưa tay lên, nhẹ nhàng xoa đầu Elana. Mái tóc mềm mượt và hơi ấm từ cô bé khiến cô cảm thấy một sự ấm áp hiếm hoi kể từ khi chuyển sinh.

Hành động bất ngờ đó khiến cả phu nhân Eleanor và Elana một lần nữa sững sờ. Cermia chợt nhận ra mình vừa làm một điều hoàn toàn không phù hợp với "Cermia Carolin" trong ký ức. Cô vội vàng rút tay lại, gương mặt thoáng chút gượng gạo. Ánh mắt cô đảo qua phu nhân Eleanor, bà vẫn đang nhìn cô với vẻ khó hiểu nhưng cũng pha chút mừng rỡ.

"Cái quái gì thế này? Lòng tốt này... nó không phải là sự thương hại. Nó là thật," Cermia thầm nghĩ. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong cô, bởi theo những gì cô biết từ các câu chuyện cổ tích và truyện kể ở thế giới cũ, mẹ kế và em gái cùng cha khác mẹ thường là những nhân vật phản diện độc ác. Nhưng phu nhân Eleanor và Elana lại hiển hiện trước mắt cô với vẻ quan tâm, lo lắng không chút giả dối. Cô bắt đầu hoài nghi về những "cổ tích" mà mình từng nghe. Có vẻ như, không phải mọi "mẹ kế" đều là phù thủy và không phải mọi "em gái" đều là kẻ hãm hại.

Trưa hôm ấy, giữa những ánh mắt dò xét và ngạc nhiên, phu nhân Eleanor vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh. Bà mời Cermia dùng bữa trưa cùng. Bữa ăn diễn ra trong phòng ăn lớn của dinh thự. Cermia thầm thở phào khi nhận ra anh trai (hiện là gia chủ) vắng mặt. Ký ức của Cermia Carolin cũ cho thấy gã anh trai này là kẻ ghét bỏ cô nhất, luôn cau có và khó chịu mỗi khi cô xuất hiện. Việc không phải đối mặt với họ ngay lúc này giúp Cermia cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

Bữa trưa khá ngon, khác hẳn với những món ăn nguội ngắt mà cô hầu gái Mary mang đến. Cermia im lặng ăn, nhưng phu nhân Eleanor và Elana vẫn cố gắng trò chuyện, hỏi han về sức khỏe và những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Dù vẫn giữ một khoảng cách nhất định và khuôn mặt vẫn còn vô hồn và buồn bã do dư âm của ký ức và sự choáng váng vì hoàn cảnh mới, Cermia vẫn lâu lâu đáp lại bằng những câu nói ngắn gọn, lịch sự. Và cứ thế, bữa trưa đầu với người nhà trôi qua một cách êm ả.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...