Cermia Carolin - Những Bước Chân Đầu Tiên
Để thực hiện kế hoạch bỏ trốn, Cermia biết rõ điều đầu tiên cô cần là tiền. Nghe có vẻ buồn cười khi cô là tiểu thư của gia tộc Carolin, nhưng sự thật là cô không hề có một khoản tiêu vặt nào. Khoản tiền Cermia được cấp hàng tháng không hề ít, nhưng phần lớn trong số đó chui vào túi của quản gia và một số người hầu thông đồng, chỉ còn lại chút ít để sử dụng cho sinh hoạt của Cermia.
Muốn kiếm tiền, rào cản đầu tiên chính là cánh cửa bị khóa. Căn phòng giam cầm này chỉ được mở khi đến bữa ăn, hoặc khi có lệnh từ người quản gia khó tính. Làm thế nào để ra ngoài mà không gây chú ý?
Khi đánh gục Mary, Cermia đã nhanh tay phác thảo lại cấu trúc chìa khóa của phòng mà ả đeo ở hông. Dù không có các dụng cụ cần thiết để đo đạc, nhưng cô vẫn có thể dùng vài mánh khoé và kinh nghiệm từ kiếp trước để mô tả gần như chính xác độ dày, các đường rãnh và hình dạng của đầu chìa. Nó phức tạp hơn cô nghĩ, nhưng không đến mức bất khả thi.
Hai đêm tiếp theo, dưới ánh nến yếu ớt, Cermia bắt đầu thử nghiệm. Cô tìm kiếm trong căn phòng những vật liệu có thể sử dụng. Cuối cùng, ánh mắt cô dừng lại ở một mảnh gỗ vụn còn sót lại từ một đồ vật bị hỏng. Nó đủ cứng, và quan trọng nhất, không gây tiếng động khi gia công. Với một con dao nhỏ của mình, cô cẩn thận mài giũa. Từng đường nét, từng rãnh nhỏ đều được khắc chạm tỉ mỉ, dựa trên ký ức thị giác hoàn hảo. Bàn tay của cô không chỉ quen với việc cầm bút vẽ mà còn thành thạo với việc tạo hình, gia công vật liệu. Cứ thế, từng đêm, dưới bóng tối, một chiếc chìa khóa gỗ dần thành hình, thô sơ nhưng chính xác đến từng milimet.
Khi chiếc chìa khóa hoàn thành, Cermia thử nó một cách thận trọng. Tiếng "cạch" nhẹ nhàng của lẫy khóa khi được mở ra, rồi lại khóa lại, là bản nhạc chiến thắng duy nhất trong căn phòng tĩnh mịch. Cô đã thành công.
Đêm đó, màn đêm buông xuống đặc quánh, nuốt chửng dinh thự Carolin vào sự im lìm. Cermia lặng lẽ mở cửa phòng, tiếng kẽo kẹt rất nhỏ, hòa lẫn vào tiếng gió đêm. Cô khập khiễng bước ra hành lang, cái chân tật khiến cô phải di chuyển chậm rãi, cẩn trọng từng bước để không gây ra tiếng động. May mắn thay, không ai trong dinh thự này bận tâm đến việc cô đi đâu, làm gì. Kể cả những người hầu, họ chỉ làm đúng phận sự của mình và quay lưng đi khi không có ai sai bảo.
Cô ra ngoài qua cửa sau của bếp. Theo những gì cô nghe lén được từ các người hầu, cánh cửa này không bao giờ khóa. Gã phụ bếp luôn phải dậy sớm để lấy nguyên liệu nấu ăn cho dinh thự, việc phải mò chìa khóa trong tổng hơn một trăm chìa vào mỗi buổi sáng khiến hắn khó chịu, vậy nên cánh cửa này luôn mở từ đó.
Khi ra ngoài, Cermia men theo những bức tường phủ đầy rêu phong, vượt qua những khu vườn hoang vắng của dinh thự cũ. Hàng rào bao quanh khu vực này có một lỗ nhỏ mà chỉ Cermia cũ mới biết – một khe hở do thời gian và sự thờ ơ của con người tạo nên. Một kẻ thấp bé như Cermia, dù có cái chân tật, vẫn có thể lách qua không mấy khó khăn. Không một ánh đèn, không một bóng người canh gác. Gia tộc Carolin không nghĩ một "tiểu thư" yếu đuối như Cermia lại có ý định trốn thoát, và họ cũng không quan tâm đủ để kiểm tra kỹ lưỡng.
Cermia thành công vượt qua hàng rào, hòa mình vào bóng tối bên ngoài dinh thự. Gió đêm lùa qua mái tóc hồng nhạt của cô, mang theo hơi lạnh của tự do và một tương lai vô định. Không do dự, cô đội mũ trùm, hướng thẳng về phía trung tâm thị trấn, nơi ánh đèn lung linh và tiếng ồn ào vọng lại. Cô biết, đó là nơi tập trung của chợ đêm – một thế giới hoàn toàn khác biệt so với sự lạnh lẽo của dinh thự Carolin.
Khi đến nơi, một cảnh tượng rực rỡ đập vào mắt Cermia. Chợ đêm náo nhiệt, đông đúc người qua lại. Tiếng rao hàng, tiếng cười nói, mùi thức ăn thơm lừng hòa quyện vào không khí. Đây là lần đầu tiên cô được chứng kiến một khung cảnh sống động như vậy, hoàn toàn đối lập với cuộc sống cấm túc và cô độc. Mặc dù đôi mắt hổ phách vẫn giữ vẻ thờ ơ, nhưng bên trong, một sự tò mò nhẹ nhàng bắt đầu nhen nhóm.
Cô khập khiễng đi qua các gian hàng, lẩn vào giữa đám đông. Hầu hết mọi người đều bận rộn với công việc hoặc cuộc vui của riêng mình, không ai chú ý đến cô gái có vẻ ngoài tiều tụy trong bộ đồ cũ kỹ. Gia tộc Carolin là một gia tộc lớn, khuôn mặt Silas, Elana hay các thành viên chủ chốt của gia tộc đều được biết đến và kính trọng, nhưng Cermia thì khác. Cô không xuất hiện trong các buổi tiệc hoặc gặp mặt, khiến sự tồn tại của cô trở nên mờ nhạt, giống như cô không hề tồn tại vậy.
Điều khiến Cermia không khỏi ngạc nhiên là sự đa dạng và vẻ đẹp của người dân nơi đây. Cô thấy những người Tiên Tộc với đôi tai dài nhọn và làn da trắng ngần, những Thú Nhân với đôi tai vểnh và chiếc đuôi vẫy nhẹ, hay những con người bình thường với nét mặt thanh tú, hài hòa. Mỗi khuôn mặt, mỗi dáng người đều toát lên một vẻ đẹp riêng biệt, khiến Cermia thầm nghĩ, liệu có ai xấu trong thế giới này không?
Tiếng nhạc vang lên thu hút sự chú ý của Cermia. Một ban nhạc đường phố đang biểu diễn giữa quảng trường nhỏ.
Tiếng guitar gỗ réo rắt, tiếng sáo du dương và nhịp trống rộn ràng tạo nên một giai điệu vui tươi, lôi cuốn. Mấy chàng trai trong ban nhạc ăn mặc giản dị, nhưng họ chơi nhạc bằng cả trái tim, và những người xung quanh đều say mê lắc lư theo điệu nhạc.
Cermia đứng yên lặng một góc, quan sát. Những mảnh ký ức vụn vặt từ thế giới cũ ùa về, cô cũng từng chơi cho một ban nhạc thời đại học. Cô cũng đã từng vui vẻ và nhiệt huyết như vậy. Cermia thở dài, tự hỏi liệu những người bạn lúc ấy bây giờ thế nào.
Bỗng, người chơi trống của ban nhạc gặp trục trặc, một sợi dây bị đứt khiến tiếng trống bị lệch nhịp. Buổi biểu diễn chững lại.
Một khoảnh khắc. Chỉ một khoảnh khắc Cermia đưa ánh mắt của mình quét qua chiếc trống. Rồi như bị thôi thúc bởi một lực vô hình nào đó, cô khập khiễng bước lại gần ban nhạc.
"Cần tôi giúp không?" Giọng cô đều đều, không biểu cảm.
Các chàng trai trong ban nhạc ngạc nhiên nhìn cô gái lạ mặt. Một trong số họ, chàng trai chơi guitar có mái tóc xoăn và nụ cười thân thiện, hỏi: "Cô bé... cô biết sửa trống sao?"
Cermia không đáp, chỉ đưa tay nhận lấy chiếc trống. Bằng những ngón tay khéo léo, cô nhanh chóng tháo một phần nhỏ, kiểm tra sợi dây bị đứt và thay thế nó bằng một sợi dây khác mà thành viên ban nhạc tìm được. Mọi thao tác diễn ra nhanh gọn, chính xác đến kinh ngạc. Chỉ trong vài phút, chiếc trống đã hoàn hảo trở lại.
"Xong rồi." Cô trả lại chiếc trống, ánh mắt vẫn thờ ơ.
Ngay lập tức, một cô gái trẻ thuộc Tiên Tộc với đôi tai nhọn và mái tóc xanh lục bồng bềnh, người đang chơi sáo trong ban nhạc, tiến lại gần. Đôi mắt long lanh của cô ấy mở to vì kinh ngạc. "Cô... cô thật sự đã sửa được nó!" Cô gái Tiên Tộc reo lên, vẻ mặt rạng rỡ đầy phấn khích khi chỉ vừa mới nãy, cô đã nghĩ rằng buổi biểu diễn tối nay sẽ phải kết thúc sớm.
"Cô bé ở lại cùng bọn tôi một lát nhé?" Cô gái Tiên Tộc đề nghị, ánh mắt lấp lánh sự thích thú.
Cermia khẽ gật đầu, và buổi biểu diễn lại tiếp tục. Ban nhạc tiếp tục chơi những giai điệu ngẫu hứng, không theo khuôn mẫu, nhưng lại đầy cuốn hút. Đám đông vừa giãn ra lại bắt đầu tụ tập trở lại, họ nghiêng mình theo bài nhạc và tung những đồng xu vào một cái hộp để dưới đất.
Sau buổi biểu diễn, những người trong ban nhạc vây quanh Cermia, họ bàn tán và cười nói vui vẻ. Họ cảm ơn Cermia vì nhờ cô mà buổi biểu diễn không bị trì hoãn. Sau đó, họ chia cho cô một phần tiền kiếm được – những đồng xu lẻ loảng xoảng, không nhiều nhưng lại là những đồng tiền đầu tiên mà Cermia tự tay kiếm được trong thế giới này.
"Cô bé, khi nào rảnh, hãy đến chơi với bọn tôi nhé!" Cô gái Tiên Tộc nói, nụ cười vẫn ấm áp.
Sau khi chia tay ban nhạc, Cermia tiếp tục cuộc hành trình khám phá chợ đêm của mình. Cô muốn tìm hiểu thêm những thế mạnh và nhu cầu của thị trường ở lãnh địa này, rồi ghi chép những gì mình tìm hiểu được vào cuốn sổ tay mang bên mình.
Nhưng cơ thể yếu ớt cùng cái chân khập khiễng khiến Cermia không thể đi được lâu. Cô chống gậy đi vào một quán rượu còn mở xuyên đêm để nghỉ mệt. Quán khá vắng vẻ, chỉ có một vài người lính đang ngủ gục trên bàn. Cermia chọn một chiếc bàn gần quầy và ngồi xuống. Một cô gái chạy ra: "Xin chào, chị dùng gì ạ?". Người phục vụ là một cô bé chắc chỉ trạc tuổi Elana, trẻ trung, nhanh nhẹn, với mái tóc tết gọn gàng và đôi mắt sáng rực. Cô bé chào Cermia bằng một nụ cười thân thiện, không hề có chút nghi ngại nào về vẻ ngoài có phần tiều tụy của Cermia.
Khi Cermia yêu cầu một ly bia lạnh, cô bé ái ngại nhìn cô rồi xin phép đi vào trong gọi chủ quán. Ông chủ quán rượu, một người đàn ông to lớn với bộ ria mép rậm rạp, khi nhìn thấy Cermia, ông do dự hỏi: "Cô bé bao nhiêu tuổi rồi?". Cermia định trả lời 27, nhưng chợt nhớ ra thân xác này không phải cơ thể cũ của cô, ở đây, Cermia mới chỉ qua tuổi 17 tháng trước.
Cermia định nói dối, nhưng nhận ra xung quanh có khá nhiều binh lính của lãnh địa đang ở đây. Chỉ vì một ly bia mà xảy ra vấn đề gì thì không đáng, và Cermia cũng không muốn gây phiền toái cho hai con người này. Cuối cùng, Cermia gọi một đĩa súp và một cốc sữa dê.
Sữa dê khá thơm, nhưng đĩa súp thì thật sự "ác mộng": thịt khô cứng như đá, rau củ luộc sơ sài không chút gia vị, súp thì đặc quánh màu nâu sẫm mà cô không dám hỏi là từ gì. Không cần phải là một người sành ăn cũng biết thứ này không hề ổn.
"Tệ lắm phải không?" cô bé phục vụ lí nhí hỏi. Cermia không trả lời, nhưng gương mặt của cô đã nói lên tất cả. "Em xin lỗi, ba con em nấu thật sự rất tệ. Trước đây anh trai em là người đứng bếp, nhưng từ năm ngoái anh với ba có xích mích, nên anh đã bỏ lên thủ đô rồi."
Cermia không trả lời. Chuyện xích mích giữa hai thế hệ luôn xảy ra dù ở đây hay thế giới cũ. Cermia cũng không thật sự bận tâm, cô bây giờ đang rất đói và chỉ muốn kiếm một cái gì đó cho vào bụng.
"Bếp còn lửa không, tôi có thể chỉ em chế biến vài món nhắm đơn giản hơn, không đến mức cao lương mỹ vị nhưng chắc chắn hơn đứt thứ này."
Chaporia
Bình Luận (0)