Tôi Đã Đấm Vỡ Màn Hình và Tỉnh Lại ở Một Thế Giới Khác/Chapter 1: . Mở Đầu Cuộc Hành Trình Gian NanChapter 1: . Mở Đầu Cuộc Hành Trình Gian Nan
20px

You died.

Hinmici Qing, một lần nữa lại nhìn chằm chằm vào dòng chữ đi cùng với cái màn hình đỏ lòm ấy trên máy tính mình. 

Đây là lần thứ N trong ngày, cậu còn chẳng buồn đếm nữa. Nào là chết cháy, chết vì creeper, bị zombie hội đồng, lọt hố vv... Minecraft nó tấu hài với cậu cứ như cả vũ trụ đang cố ý troll cậu vậy. 

Thanh niên Qing, một pro gamer chính hiệu trong mắt của bạn bè ảo, nhưng lại là tấm chiếu mới trong minecraft speedrun, đã thấm vị đắng của việc chuyển sinh liên tục trong cái thế giới pixel này.

Tay cậu run bần bật lên chẳng phải vì sợ sệt, mà vì cái sự ức chế nó dâng lên đến tận não.

"Đủ quá rồi!" Cậu gầm lên, rồi một cú đấm trời giáng nện thẳng vào cái màn hình, tiếng kính vỡ choang đầy thỏa mãn. Thứ cuối cùng mà Qing nghe thấy trước khi mọi thứ chìm vào hư vô là tiếng mẹ cậu la thất thanh từ dưới nhà.

"Cái gì thế Qinggg?!"

Mắt Qing nhắm nghiền, tai cậu ù đặc tiếng "Qingggg?" của mẹ mình. Chàng thanh niên còn đang hả hê với màn đấm vỡ màn hình thì bỗng thấy cơ thể nhẹ bẫng như lông hồng.

Không phải là cái cảm giác nhẹ nhàng bay bổng trên thiên đàng đâu, mà là cảm giác lơ lửng giữa một khoảng không vô tận, không trọng lực, không ánh sáng, không tiếng động, cũng không có định hướng. Chỉ có một màu đen đặc quánh bao trùm.

"Um, gì vậy nhỉ? Chẳng lẽ mình đấm phát xuyên không thật à?" Qing tự hỏi, giọng có chút bàng hoàng. Cậu cố gắn bơi trong hư không. "Có ai ở đây không?" Trong đầu cậu lúc này là đủ thứ giả thuyết bật ra, từ bị mẹ hội đồng xong ngất xỉu đến đang mơ giữa ban ngày. Nhưng cái cảm giác này nó lạ lắm. Nó lại thật đến nỗi cậu không thể tự nhủ là mình đang mơ được.

Thế rồi, một luồng ánh sáng chói lòa vụt qua, kéo theo là hàng loạt âm thanh hỗn tạp tiếng gió rít đan sen tiếng lá cây xào xạc, tiếng chim hót líu lo, và cả tiếng nước chảy róc rách. Qing mở mắt ra, và đập vào mắt cậu là một khung cảnh hoàn toàn xa lạ.

Cậu đang nằm vật vạ trên một bãi cỏ xanh mướt, xung quanh là những cây cổ thụ cao vút, tán lá rậm rạp như che kín cả bầu trời. Xa xa kia là một con suối nhỏ với dòng nước trong vắt lấp lánh dưới ánh mặt trời. Không khí trong lành mát rượi, khác hẳn cái mùi ẩm mốc và bụi bặm trong phòng cậu.

"Gì thế này! Isekai thật rồi à!?" Qing thốt lên, trong lòng vừa phấn khích vừa hoang mang tột độ. Cái giấc mơ mà bao nhiêu lần cậu nghĩ đến khi đọc truyện hay xem anime giờ đã thành hiện thực. Nhưng cái thế giới này nó có vẻ không giống cái minecraft mà cậu vừa tạm biệt cho lắm. Nó không có pixel hay quái vật hình vuông, cũng chẳng có thanh máu hay thanh kinh nghiệm nào cả.

Qing chớp mắt liên hồi, cố gắng tiếp thu cái vibe lạ lẫm này. Từ nằm ngửa, cậu lồm cồm bò dậy, hai tay cậu chống xuống đất cảm nhận từng cọng cỏ mềm mại. Đây không phải cái kiểu đất đá cục của minecraft. Lá cây xanh mơn mởn, suối nước chảy trong veo đến mức có thể soi gương. Mọi thứ cứ như được render ở độ phân giải 8K, khác hẳn cái màn hình vỡ tan tành ở nhà.

"Hay là mình đang mơ nhỉ?" Thanh niên tự vả vào má một cái, "ây da!" Đây không phải là mơ.

Cái cảm giác vừa sướng rơn, vừa hơi rén rén bắt đầu xâm chiếm Qing. Sướng vì isekai thật rồi, mấy cái bộ truyện cậu đọc miệt mài cuối cùng cũng không phải viển vông. Rén vì... ừm, giờ cậu không biết nên làm gì.

Không có hệ thống, không có inventory, không có cả cái bản đồ mini. Thanh niên game thủ chuyên nghiệp tự tin cân mọi loại game, giờ lại thấy mình như con cá mắc cạn giữa biển rộng.

Cậu bắt đầu đi dạo quanh, ánh mắt quét từ cây này sang cây khác, hệt như đang tìm kiếm một cái rương kho báu hay một con zombie nào đó. Và không có gì. Chỉ có tiếng chim hót, tiếng lá xào xạc và tiếng suối chảy róc rách. Quá chill nhưng lại thiếu đi cái sự kịch tính mà một gamer như cậu quen thuộc.

"Khoan đã... Nếu đây không phải là minecraft, vậy mình ở đâu nhỉ? Anime ư?" Qing lẩm bẩm, cố lục lọi trong mớ kiến thức game và anime của mình. "Chẳng lẽ là thế giới fantasy nào đó à? Có quái vật không? Có phép thuật không? Mình có cheat skill gì không ta?"

Cậu thử giơ tay lên, vẫy vẫy thử, rồi làm mấy động tác võ mèo cào, múa lung tung. Nhưng đáp lại, không có tia lửa điện hay quả cầu năng lượng, cũng chẳng có hiệu ứng gì đặc biệt nào.

Qing thở dài thườn thượt. Đúng là đời không như mơ, skill bá đạo đâu phải cứ muốn là có.

Bất chợt, bụng cậu réo lên từng hồi. Đói tới nơi rồi. "À, mình quên béng mất," Qing lẩm bẩm. “Isekai thì isekai chứ cái bao tử nó vẫn là bao tử trần tục haiz." Cậu nhớ lại mấy lần chết đói trong game, cái cảm giác thanh thức ăn trống trơn nó ám ảnh kinh hoàng. Bây giờ thì thanh thức ăn vô hình này còn ghê hơn.

Qing bắt đầu đi loanh quanh, mắt đảo như rang lạc. Cậu nhìn mấy bụi cây dại, mấy quả mọng đỏ rực nhưng không dám động vào. Lỡ ăn trúng quả độc rồi tèo cái nữa thì nhục. 

Chết trong game đã đủ muối mặt rồi, giờ mà chết vì ăn bậy ở thế giới isekai thì đúng là không còn gì để nói.

Cậu nhìn dòng suối trong vắt, nghĩ đến việc bắt cá. Nhưng logic hơn thì bắt bằng gì? Tay không à? Qing tặc lưỡi. Thanh niên từng là một pro gamer giờ đang thấy mình phế vật level max. Cái vibe chill ban nãy dần biến mất, thay vào đó là sự lo lắng thật sự. Không có thanh máu và cũng chẳng thể hồi sinh, đồng nghĩa với việc chỉ có một mạng.

Qing quyết định men theo bờ suối. Suy cho cùng, có nước là có sự sống. Biết đâu đi một hồi lại gặp một ngôi làng hay ít nhất là một cái hang động để trú ngụ qua đêm. Cậu bước đi từng bước chân nhẹ nhàng trên thảm cỏ, nó khác hẳn cái kiểu chạy nước rút trong game.

Khoảng không gian yên tĩnh đến lạ, chỉ có tiếng suối chảy và tiếng lá cây xào xạc. Điều này khiến Qing vừa thấy bình yên vừa thấy rợn người. Không có quái vật thì tốt rồi. Nhưng không có cả dấu hiệu của sự sống khác, trừ chim chóc và cây cối. Lại thấy lo. Cái sự chill này có khi là dấu hiệu của một bãi đất hoang không người.

Đầu óc Qing bắt đầu quay cuồng với hàng tá câu hỏi. Hiện giờ mẹ cậu sao rồi? Cái màn hình máy tính có được thay chưa? Bạn bè ảo chắc đang thắc mắc sao cậu off bất ngờ thế. Có một thoáng nhớ nhung chợt ùa về, nhưng rồi cậu nhanh chóng gạt đi. Hiện tại mới là thứ quan trọng.

Qing ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh ngắt, không một gợn mây. "Được rồi, không cheat skill, không inventory, thì mình sẽ tự tạo ra skill của riêng mình vậy." Dù sao thì, cậu cũng là một pro gamer mà. Dù pro game cũ, nhưng ít ra cũng có cái đầu và mớ kiến thức từ thế giới cũ.

Qing tiếp tục bước đi, ánh mắt cậu bắt đầu quan sát mọi thứ kỹ lưỡng hơn. Từng cành cây, từng hòn đá, từng con côn trùng nhỏ bé. Giống như đang cố gắng tìm kiếm một manh mối hoặc một easter egg nào đó mà thế giới này giấu đi. Liệu thế giới này có logic riêng của nó không? Hay nó chỉ là một thế giới ngẫu nhiên không có quy luật nào cả?

Khoảng cách giữa game và thật bỗng hiện rõ mồn một. Từ nãy đến giờ Qing cứ miên man trong cái suy nghĩ đây là game. Nhưng mà không, đập vào mắt cậu là thực tế phũ phàng, cái bụng nó réo lên, cái chân nó mỏi, và cái đầu nó đau vì suy nghĩ quá nhiều.

Qing dừng lại, hít thật sâu mùi cỏ cây trộn lẫn với hương đất ẩm. Đây là một mùi hương lạ lẫm mà thành phố không bao giờ có. Nó khiến cậu cảm thấy vừa bình yên, vừa có hơi cô đơn. 

Xung quanh chỉ có tiếng thiên nhiên, không một bóng người, không một tiếng còi xe, cũng chẳng có tiếng thông báo từ điện thoại. Một sự im lặng đến đáng sợ đối với một thằng nghiện mạng xã hội như cậu.

"Thôi xong, kiểu này chắc mình biến thành Tarzan phiên bản lỗi mất!" Qing lẩm bẩm rồi tự cười gượng. Kể ra thì cũng ngầu đấy, nhưng thực tế thì cậu chỉ muốn có gói mì sống qua ngày. Cái cảm giác bất lực khi không có bất kỳ kỹ năng sinh tồn nào ngoài việc spam click trong game nó vả thẳng vào mặt cậu.

Cậu cuối xuống rồi nhặt một hòn đá nhỏ nặng trịch trong tay. Nó không phải là loại đá cuội nhẵn nhụi mà cậu thường thấy ở mấy con suối nhân tạo. Hòn đá này thô và có những cạnh sắc. Qing bỗng nảy ra một ý tưởng.

"Hm biết đâu mình có thể dùng cái này để tạo lửa? Hay làm vũ khí chăng?" Nghĩ đến đấy, cậu lại bật cười. Một pro gamer lại đi làm người tiền sử. Nghe có vẻ hơi ngược đời.

Qing tiếp tục hành trình men theo dòng suối, hy vọng tìm thấy một dấu hiệu của một nền văn minh nào đó. Cậu bắt đầu quan sát mọi thứ kỹ hơn. Những cây cổ thụ cao vút, thân cây phủ đầy rêu phong, chứng tỏ chúng đã sống ở đây rất lâu rồi. Có lẽ nào đây là một khu rừng nguyên sinh chưa từng có dấu chân người? Hay là một thế giới hoàn toàn khác, nơi con người không hề tồn tại?

Quanh quẩn với cái bụng đói cả ngày mà chả làm được gì, mặt trời bắt đầu khuất dần sau những tán lá cây. Ánh sáng dần yếu đi, kéo theo là sự lo lắng ập đến.

Đêm xuống.

Mối đe dọa vô hình mà cậu chưa từng phải đối mặt theo cách này. Trong minecraft, màn đêm đồng nghĩa với quái vật và nguy hiểm, nhưng ít ra cậu còn có kiếm, có giáp và một căn nhà nhỏ để trú ẩn. Còn bây giờ thì sao? Cậu chỉ có hai bàn tay trắng và một cái bụng đói meo.

Qing nhìn xung quanh, cố tìm kiếm một nơi an toàn để qua đêm. Một cái hang động, một gốc cây rỗng, hay thậm chí chỉ là một bụi cây rậm rạp đủ để che thân. Nhưng ở đây không có gì cả. Chỉ có những hàng cây im lìm và dòng suối vẫn róc rách chảy đều đều. Cái tiếng suối ban nãy còn nghe êm tai, giờ lại trở thành một âm thanh cô độc đến nao lòng.

"Thôi xong rồi Qing ơi," cậu tự nhủ bản thân, giọng hơi run. "Game over thật rồi." Nhưng không, cậu không thể bỏ cuộc được. Một pro gamer không bao giờ chịu thua, dù là trong game hay ngoài đời. Hơn nữa, cậu còn chưa biết mẹ cậu có thay màn hình máy tính chưa.

Đột nhiên, Qing khựng lại. Ánh mắt cậu dán chặt vào một thứ gì đó nằm lấp ló sau một bụi cây rậm rạp. Có một vật thể màu trắng ngà hình bầu dục khá lớn.

Tim Qing đập thình thịch, đó là một quả trứng khổng lồ.

Cậu rón rén tiến lại gần, "Whoa, trứng của con gì mà nhìn to thế này." Qing đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt quả trứng. Nó ấm ấm và có một chút rung động khe khẽ.

Cậu giật mình rụt tay lại. Chắc chắn đây không phải là trứng chim bình thường rồi.

Cái vibe rén rén trong người Qing giờ được đẩy lên max level. Thằng nhóc pro gamer đang đứng trước một quả trứng lạ hoắc to như quả dưa hấu, lại còn ấm ấm và rung rung nữa chứ. Đầu óc cậu nhảy số liên tục, đủ thứ thuyết âm mưu từ phim viễn tưởng đến game fantasy hiện ra. "Đừng nói đây là trứng rồng nha? Hay trứng của con quái vật nào đó sắp nở?" Thanh niên tự hỏi, nhưng tay vẫn không ngừng tò mò sờ sờ nắn nắn.

Cái cảm giác ấm áp từ quả trứng lạ lẫm ấy không hề đáng sợ như cậu nghĩ, ngược lại, nó còn mang lại một chút an tâm giữa cái rừng hoang lạnh lẽo này. Dù có hơi rén tí, nhưng bản năng tò mò của một gamer đã quen với việc khám phá vẫn lấn át tất cả. Qing quyết định không di chuyển quả trứng. Dù sao thì nó cũng đang rung, có lẽ nó sắp nở. Việc để nó ở nguyên vị trí sẽ tốt hơn.

Thế rồi, một vết nứt nhỏ xuất hiện trên bề mặt của quả trứng. "Ối trời ơi!" Qing giật mình lùi lại một bước, tim cậu đập thình thịch như đánh trống. 

Vết nứt dần lớn hơn, kéo theo những tiếng tách tách khô khốc. Từ bên trong, một ánh sáng màu xanh nhạt bắt đầu hắt ra, lung linh huyền ảo. Qing há hốc mồm, mắt chữ A mồm chữ O nhìn cái cảnh tượng đang diễn ra trước mắt.

Ánh sáng xanh ấy càng lúc càng mạnh, bao trùm cả bụi cây. Rồi, nó CẠCH! một tiếng, vỏ trứng vỡ tan tành, và một sinh vật nhỏ bé màu xanh biếc chui ra. Nó có một đôi mắt to tròn lấp lánh như ngọc bích, và hai cái sừng nhỏ xíu ở hai bên đầu và một đôi cánh bé tí.

Con vật nhỏ bé ấy chập chững bò về phía Qing. Nó dụi dụi cái đầu nhỏ xíu của nó vào chân cậu, trông hệt như một con mèo con đang nũng nịu. 

Qing ngỡ ngàng, rồi từ từ cúi xuống bế nó lên. Con vật nhẹ tênh, lông nó mềm mượt như tơ. "Wy-Wyvern à?" Qing thì thầm, tay khẽ vuốt ve nó. Con vật khẽ rúc vào lòng cậu, phát ra tiếng kêu khe khẽ đầy mãn nguyện. Không biết có phải là do đói quá hay không, nhưng Qing cảm thấy có một sự gắn kết kỳ lạ với sinh vật bé nhỏ này. Như thể, trong cái thế giới lạ lẫm này, cậu đã tìm thấy một người bạn đồng hành.

Bỗng nhiên, con vật nhỏ bé ngóc đầu dậy, đôi mắt ngọc bích của nó nhìn chằm chằm về một hướng nào đó. Rồi nó kéo nhẹ áo Qing, như muốn ra hiệu cho cậu đi theo. "Mày muốn tao đi đâu à?" Qing hỏi, và con vật lại rúc vào tay cậu, rồi dùng cái sừng nhỏ xíu của nó chỉ về phía trước.

"Mới nở thôi mà lạ thật." Mặc dù vẫn còn nhiều câu hỏi chưa được giải đáp, nhưng Qing quyết định tin tưởng người bạn mới này. Cậu đặt con vật xuống đất, và nó bắt đầu chạy lạch bạch về phía trước, thỉnh thoảng lại quay đầu lại nhìn cậu, như để đảm bảo rằng cậu vẫn đang đi theo.

"Ê khoan, đi đâu đấy nhóc?" Qing lật đật chạy theo, vừa chạy vừa gọi nó. Con Wyvern nhỏ bé màu xanh biếc kia vẫn lạch bạch về phía trước, đôi khi nó ngoái đầu lại nhìn cậu bằng ánh mắt lấp lánh như đang giục giã. 

Cái sự tò mò của Qing lại trỗi dậy, thôi thì cứ đi theo vậy, dù gì cũng đang lạc lối giữa rừng.

Con Wyvern dẫn cậu đi sâu hơn vào rừng, qua những bụi cây rậm rạp và những tảng đá phủ đầy rêu. Qing thỉnh thoảng lại vấp ngã vì không quen với địa hình, nhưng con Wyvern vẫn kiên nhẫn đợi cậu. 

Cho đến khi, một mùi hương lạ xộc thẳng vào mũi Qing. Một mùi hương nồng như mùi đất ẩm và khói.

"Cái mùi gì thế nhỉ?" Qing dừng lại lầm bầm, linh cảm chẳng lành bắt đầu xuất hiện. Con Wyvern bỗng dừng lại, đôi mắt to tròn của nó nhìn chằm chằm về phía trước, cái sừng nhỏ xíu trên trán rung rung, Qing cuối xuống ôm lấy nó vào vòng tay và nhìn về phía trước.

Rồi, trước mắt Qing là một cái hang động khổng lồ, miệng hang tối đen như mực. Và ngay trước miệng hang có một bóng hình to lớn, sừng sững hiện ra. Nó là một con rồng! Lớp vảy màu xanh thẫm lấp lánh dưới ánh trăng, đôi mắt thì rực lửa và hàm răng sắc nhọn như dao găm. Đó là con rồng mẹ!

Tim Qing đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu đứng hình, chân tay cứng đơ không thể nhúc nhích, mặt như trái cà tím. Mọi sự phấn khích ban nãy bay biến đâu mất, chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột độ. 

"Trời ạ! Mày dẫn tao đi đâu thế!" Qing nuốt nước bọt, thanh niên gamer cứng cựa giờ lại thấy mình bé tí tẹo trước con quái vật khổng lồ này. Con rồng mẹ hạ thấp đầu, đôi mắt rực lửa quét qua Qing, rồi dừng lại ở con Wyvern con đang nằm gọn trong vòng tay cậu. Một tiếng gầm vang lên, tuy không quá lớn nhưng đủ khiến cả khu rừng như rung chuyển. 

Nó không giận dữ nhưng lại mang một sự uy hiếp khó tả. Như thể nó đang nói: Trả con ta lại đây, con người bé nhỏ kia.

Qing run rẩy, từ từ đặt con Wyvern xuống đất. Con vật nhỏ bé nhìn cậu bằng đôi mắt buồn bã rồi lạch bạch chạy về phía rồng mẹ. Con rồng mẹ khẽ cọ đầu vào con non, rồi liếc nhìn Qing thêm một lần nữa, ánh mắt như muốn cảnh báo: Đi đi, trước khi ta đổi ý.

Qing không cần nói lần thứ hai. Cậu quay đầu bỏ chạy bán sống bán chết không dám ngoảnh lại. Tiếng gầm của rồng mẹ vẫn còn văng vẳng bên tai, và nỗi sợ hãi khiến cậu chạy không ngừng nghỉ. Qing chạy mãi, chạy mãi, cho đến khi không còn nghe thấy tiếng rồng nữa, và xung quanh chỉ còn lại tiếng thở dốc của chính mình.

Chạy đến khi kiệt sức, Qing ngã vật xuống một cái hang nhỏ tối tăm. Chân tay cậu mỏi nhừ, bụng thì đói cồn cào. Cái lạnh của đêm rừng bắt đầu thấm vào da thịt, và nỗi cô đơn bỗng ập đến. 

"Mẹ ơi..." Qing thều thào, giọng lạc đi vì đói và sợ hãi. "Con muốn về nhà!" Thanh niên gamer ngông nghênh ban nãy giờ chỉ muốn được cuộn tròn trong chăn ấm, được ăn một bát mì gói nóng hổi, và được nghe tiếng mẹ la rầy vì tội phá màn hình máy tính. 

Cái cảm giác isenkai hay phấn khích gì đó, giờ hoàn toàn biến mất, thay vào đó là khao khát được trở về với thực tại, với cái thế giới mà cậu từng cho là nhàm chán.

Qing co ro trong góc hang, nước mắt bất giác trào ra. Cậu nhắm mắt lại cố hình dung ra khuôn mặt mẹ, mùi đồ ăn mẹ nấu, và cái cảm giác ấm áp của căn phòng mình. "Ước gì đây chỉ là một giấc mơ..."

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...