“Kết thúc rồi tên quái vật kia! Số phận của người là tan biến dưới quyền trượng của ta!”

Kuroe giơ cao cây trượng tới một con quái vật to lớn đang nằm vật vờ kiệt sức, ánh mắt đầy quyết tâm tiêu diệt cái ác.

“Sao lại như vây chứ? Ta mà có thể bại trận bởi một con nhãi ranh sao?”- Tên quái vật thều thào bất lực, nhưng sức của hắn thậm chí còn không đủ để quay mặt né đi đòn đánh.

“Chừng nào còn tình yêu cần phải bảo vệ, thì ta sẽ không thua!”          

Khi đã thấy tên quái vật không còn lời gì trăn trối, cô niệm phép rồi chĩa gậy vào hắn.

“Giờ thì! Chết đi!”

Một tia sáng từ cây trượng phép bắn ra, xuyên thủng tên quái vật xấu số, chỉ còn để lại tro bụi dưới đất.

Và một lần nữa, Sakuragi Kuroe-ma pháp thiếu nữ vĩ đại đã bảo vệ được thế giới!

Cô thoát khỏi dạng biến thân và chạy tìm tới Tachibana Ayaka- Người đang chờ đợi cô, cũng là cô gái mà  cô thầm thích.

“Kuroe! Cậu lại làm được rồi! Cậu đúng là anh hùng của mọi người, và cả của tớ nữa!”

“Có gì đâu cơ chứ, tại tớ là ma pháp thiếu nữ mà hehe!”-Kuroe gãi đầu cười, nhưng mặt hiện rõ vẻ tự mãn.

Cả hai im lặng một lúc.

Như mọi lần, Ayaka sát lại gần Kuroe hơn.

Kuroe đã sẵn sàng, cô nhắm mắt chờ một nụ hôn làm phần thưởng

Và rồi…..

“Reng reng reng…”

Chuông đồng hồ báo thức 6 rưỡi sáng.Phá tan đi giấc mơ của Kuroe.

Cô giật mình tỉnh dậy, vùi mặt trong gối như muốn trốn tránh thực tại, một phần cũng vì tiếc nuối giấc mơ đẹp kia.

“Huhuhu, sao cứ mỗi lần Ayaka sắp hôn mình lại phải dậy chứ? Thật bất công mà!’

Lăn lộn được một lúc, cô mới thay quần áo, vệ sinh cá nhân rồi cắp sách đi học.

“Dù sao thì… gặp Ayaka ngoài đời cũng vui hơn mà”-Cô thở dài an ủi bản thân, dù trong lòng vẫn muốn được môi chạm môi với người cô thích, dù chỉ là trong mơ

Ngoài đường, âm thanh vẫn náo nhiệt như mọi khi, tiếng xe buýt, xe đạp, tiếng đám trẻ con bày trò gì đó ở bên đường, và cả tiếng rao hàng rong sáng sớm nữa.

Nhưng những thứ đó làm sao thú vị bằng những bài Opening của các bộ phim Mahou Shoujo của Kuroe cơ chứ

“Tà ta tà ta ~~!” Cô nhẩm đi nhẩm lại những giai điệu vui tai, một cuốn sổ đầy thứ liên quan tới ma pháp thiếu nữ

Có các quyền trượng

Có các con linh thú dễ thương

Thậm chí cô còn tự thiết kế ra dạng ma pháp thiếu nữ cho riêng mình dưới những bản vẽ

Khi cổng trường đã dần hiện ra, Kuroe tháo một bên tai nghe ra

Và rồi…

Tachibana Ayaka đã đứng đấy từ lâu, nói chuyện vui vẻ với các bạn học khác

Nụ cười dịu dàng quen thuộc

Mái tóc nâu mềm được ánh nắng sớm chiếu vào làm thêm nổi bật

Mỗi ngày chỉ cần như thế thôi, mọi tiêu cực của Kuroe như tan biến

“Đúng là…. Ayaka ở ngoài đời là tuyệt nhất!”

Khi cô lại gần hơn, Ayaka đã thấy bóng hình mà vẫy tay chào

“Chào buổi sáng! Kuroe!”

Tiếng chào bằng giọng nói ngọt ngào ấy làm tim Kuroe đập nhanh hơn

“Chào… chào buổi sáng! Ayaka!”-Kuroe lắp bắp, mặt thì đỏ như trái cà chua còn đầu thì quay đi để né các bạn học khác.

Ayaka tính hỏi thăm thêm vài câu, nhưng quay đi quay lại đã thấy Kuroe chạy đi mất rồi

Kuroe chạy một mạch về phía lớp học, mặt vẫn còn đỏ bừng vì Ayaka. Nhưng vừa rẽ vào hành lang thì—

“Ui!”

Cô đâm sầm vào ai đó.

“A— xin lỗi! Tớ không cố ý—”

Những cuốn tập rơi lả tả xuống sàn.

Người bị đâm trúng là Minazuki Haru — cô tiểu thư nhà giàu nổi tiếng chảnh chọe.

“Đi đứng kiểu gì vậy hả?”

Haru cau mày, rồi ánh mắt chợt dừng lại ở quyển tập đầy sticker trên tay Kuroe.

“Hả? Ma pháp thiếu nữ?”

Haru bật cười.

“Cậu vẫn còn thích mấy thứ này à?”

“Tr— trả lại đây!”

Kuroe vội vươn tay.

“Có mỗi mấy cái sticker mà làm như báu vật vậy?”

Haru cầm tập lên nhìn một lúc rồi nhún vai.

“Thôi, coi như tiền bồi thường.”

Nói xong, cô quay lưng đi thẳng, không ngoảnh lại.

Kuroe đứng chết lặng.

“…Đúng là khó ưa thật.”

Cô nhặt những cuốn tập còn lại, ôm chặt vào ngực rồi bước vào lớp.

Kuroe vừa đặt cặp xuống ghế thì—

“Kuroe. Bài tập về nhà đâu?”

Giọng của lớp trưởng Kagami Reika vang lên ngay bên cạnh.

“Hả? Bài tập… nào cơ?”

“Bài cô giao hôm qua.”

Reika nhìn thẳng.

“Hay lại mải đọc mấy thứ linh tinh nên quên?”

“…Tớ…”

“Tuần này là lần thứ ba rồi.”

Giọng Reika nghiêm hẳn.

“Tớ không thể bỏ qua nữa.”

Nói xong, Reika quay đi kiểm tra bài của người khác.

Còn lại một mình, Kuroe ngồi thẫn thờ nhìn bàn học.

“…Lại nữa sao.”

Nhưng dù đen đủi tới đâu, vẫn có một động lực mà Kuroe luôn muốn đến trường. Đó là Tachibana Ayaka ngồi ngay phía trước bàn của cô.

“Ah! Kuroe! Tớ tìm cậu mãi!”-Ayaka vừa đặt chân vào lớp đã thấy bóng hình Kuroe ủ rũ.

“À thì… do tớ đau bụng đó!”

“Cậu nói dối tệ lắm đó biết không?”

“….”

“Reika vừa bảo tớ là cậu lại quên làm bài tập? Có chuyện gì sao?”

“À thì…”

“Cậu lại đọc manga ma pháp thiếu nữ nữa đúng không?”

Câu nói chọc đúng tim đen của Kuroe

“Tớ dặn rồi mà! Đừng để sở thích làm xao nhãng việc học chứ!”- Ayaka thở dài

“Nhưng mà… truyện của cậu hay đọc thú vị lắm đấy! Bảo sao cậu mê chúng đến thế!”

Câu nói đó làm Kuroe khựng lại một nhịp

“Đúng là Ayaka, chưa bao giờ khiến mình thất vọng ở điểm nào. Cậu ấy còn không chê cười ma pháp thiếu nữ!”-Kuroe thầm nghĩ trong đầu

Cả ngày học cứ thế trôi qua

Chỉ có những môn học nhàm chán

Chỉ có những lời giảng khô khan của giáo viên

Những thứ đấy sẽ chẳng bao giờ thú vị bằng thế giới của một ma pháp thiếu nữ

Đến khi tan học

“Kuroe, tớ về nhé!”

“Ừm, chào Ayaka!”

Bóng của Ayaka đi xa dần, cô đành thở dài bước về nhà sau một ngày tồi tệ.

“Nhàm chán quá đi, chỉ có Ayaka là động lực của mình”

Cô kiểm tra lại cặp sách để xem cuốn tập bị Haru lấy là cuốn nào.

“Lại còn là cuốn về bản vẽ của mình nữa chứ! Đúng là con nhỏ khó ưa thích gây sự!”

Từng bước đi chậm rãi nặng nề về nhà, vì cô biết rằng sẽ nghe một tràng mắng từ mẹ vì không làm bài tập.

“Giá như mình có phép thuật”

“Giá như mình có thể có cuộc sống như mơ”

“Giá như… mình có thể làm ma pháp thiếu nữ!”

Những suy nghĩ cứ quây lấy Kuroe, đối với cô không gì tuyệt bằng được làm chiến binh bảo vệ thế giới như những cô gái cô thấy trên manga hoặc tivi

Cho tới khi cô đi qua  một con hẻm nhỏ.

“Cô gái, hình như cô có điều muốn ước”

Giọng nói nhỏ ấy đủ để Kuroe chú ý tới người ở trong hẻm nhỏ kia

Thân hình ngang với cô

Mặc áo choàng trùm kín người

Dáng vẻ hoàn toàn khả nghi.

Khi Kuroe lại gần hơn để nhìn kĩ vì tò mò, người đó lại nói tiếp

“Chỉ cần kí khế ước với ta, cô sẽ có điều mình muốn!”

“Khế…ước?”

Bất ngờ thay, gió thổi thoáng qua làm cái khăn choàng làm lộ cái đuôi thon dài và cặp sừng nhỏ của kẻ đó.

“Đúng vậy! Chỉ cần kí vào, cô sẽ có mọi thứ cô muốn, kể cả nó vô lý tới đâu!”

Nhìn thấy cặp sừng hiện ra, tim Kuroe như rớt xuống bụng.

Cô lập tức lùi lại một bước.

“Đừng…đừng lại gần tôi!”-Ánh mắt Kuroe lộ rõ vẻ sợ hãi

“Sao thế? Ta không ăn thịt cô đâu, chỉ cần kí vào thôi…Nhé?”

Kẻ đó cứ dần tiến tới làm Kuroe xanh mặt sợ hãi.

“Biến đi! Đồ quái vật!” Kuroe cầm vội cục đã ở gần đó ném vào tên kia rồi bỏ chạy đi mất.

“Ê, chờ đã!”-Con quỷ đó chưa kịp nói gì thêm đã không còn thấy Kuroe đâu mất.

“Giờ sao đây ta, từ sáng tới giờ chưa làm ăn được gì!”- Con quỷ đó lẩm bẩm buồn bã rồi đứng chờ tiếp trong hẻm nhỏ

Kuroe thì hốt hoảng chạy thục mạng, trong đầu hiện ra cả tỉ câu hỏi

“Nó là quỷ đúng không”

“Mấy cái khế ước là thứ khiến mình mất linh hồn đúng không?”

“Làm gì có ai dại mà đụng vào những cái đó chứ”

Khi mở cửa nhà, mẹ Kuroe chưa kịp mắng con gái thì vẻ hốt hoảng của cô đã dọa lại bà.

“Rầm!”

Cô vội nhảy lên giường, úp mặt xuống gối vì sợ hãi.

Trong đầu vẫn vang lên lời dụ dỗ khi nãy. “Dù nó có vô lí tới đâu…”

“Kể cả làm ma pháp thiếu nữ sao?”

“….”

“Nhưng mà, làm gì có ai hợp tác với quỷ để chiến đấu chống lại cái ác chứ? Ngu ngốc thật mà!”

Kuroe mở điện thoại ra, lên mạng xã hội như mọi khi

Fanpage về ma pháp thiếu nữ cô theo dõi đã đăng bài mới

“Hôm nay tôi vừa nhận được sổ tay của một bạn fan nè! Đừng quên cuối tuần này mình sẽ cosplay nhé cả nhà ơi!”

Đúng vậy, một trong những thứ chữa lành tâm hồn Kuroe là cái Fanpage về ma pháp thiếu nữ cô follow, chuyên đăng về những bộ mới nhất, cũng như bàn luận sôi nổi về đủ thứ.

Cô thậm chí còn là fan cứng của page

Admin của page tuy tham gia cosplay nhiều, nhưng danh tính thật chẳng ai biết

“Mình muốn gửi một số thứ sưu tầm cho bạn ấy quá. Nhưng con nhỏ Haru lấy mất tiêu rồi!”

“…Ủa?”

“Cuốn sổ đó… nhìn giống của mình ghê…”

Cô bật cười

“Chắc người gửi cũng chung gu với mình thôi.”

Cô cứ thế mà lướt đến bữa cơm tối

Và rồi thứ gì đến cũng phải đến

“Kuroe! Hôm nay cô giáo của con bảo con đã không làm bài tập 3 lần rồi đấy?”

“Dạ”

“Con có biết dạo này con học sa sút lắm không?”

“Dạ”

“Nếu lần tới còn tái phạm thì mẹ đốt đám manga của con đi đấy!”

“Dạ”

“Đúng là, hết nói nổi con rồi!”

“Đừng vứt đi chứ mẹ, đưa sang cho con được rồi!”-Sakuragi Momo- em gái của Kuroe vừa ăn xong bát cơm đã chen vào

“Cả con nữa đấy! Tối ngày học theo chị gái, mẹ chưa xử phần con đâu!”

“Dạ”

Thế là cả 2 chị em vừa ăn cơm vừa nghe giáo huấn cả bữa.

Sau bữa ăn, Kuroe đi đổ rác

“Đúng là phiền phức thật đấy! Hôm nay tệ quá đi ~”- Kuroe thở dài, phủi tay chuẩn bị về nhà làm bài tập

Đột nhiên, tiếng xì xào phát ra gần đó làm cô giật mình

“Kể cả nó có vô lí tới đâu… Ai mà tin cái lời dụ dỗ đó chứ?”

Cho dù vậy, lời nói ban chiều cứ thế mà quanh quẩn cô, đến mức cô phải đứng lại suy nghĩ.

Tiếng xì xào càng lúc to hơn, đến mức bụi cây cũng rung lên khiến Kuroe chú ý mà tiến lại gần.

“Là kẻ theo dõi sao, dạo này biến thái xuất hiện nhiều thật đấy!”- Cô hít một hơi sâu, tiện tay lấy một cành cây để đánh vào bụi rậm

“Ló mặt ra đây, không thì tôi sẽ báo công an đấy?”

Không có ai chui ra, buộc cô phải lại gần hơn

Thêm một bước

Một bước nữa

Và rồi….

“HÙ!!”- Một người nhảy vọt ra khỏi bụi rậm làm Kuroe thoát tim.

“OÁI!”-Kuroe lấy cành cây đâm vào bóng người đó theo phản xạ.

Khi đâm trúng kẻ đó và khiến họ ngã xuống đất, Kuroe mới kịp nhìn đó là ai

“Đau quá đó! Ta chỉ muốn chào thôi mà ~”

Một cô gái thân hình nữ sinh, tóc tím dài ngang vai đang nằm khuỵu dưới đất, tay vẫn ôm ngực vì cú đâm bất ngờ.

Chỉ có điều, cô ta có đuôi dài và sừng trên đầu

Và tất nhiên, Kuroe cũng đã nhận ra đó là kẻ đã gặp cô vào buổi chiều.

“Ngươi, theo dõi ta sao?”-Kuroe dần lùi lại theo bản năng, tay vẫn cầm chắc cành cây.

“À thì, đây là tình cờ thôi mà! Ai bảo người tự đến gần đây chứ?”

Khi thấy Kuroe đã dần lùi về sau để chuồn, cô ả mới hốt hoảng

“Ê đừng đi mà! Ta không ăn thịt ngươi đâu!”

Vẻ mặt luống cuống ấy làm Kuroe thấy nghi ngờ hơn

“Vậy cô là một kẻ biến thái thích cosplay quỷ để đi theo đuôi cô gái khác sao?”

“Ê đừng nói bậy nha! Ta là quỷ đàng hoàng, và không có biến thái gì ở đây hết!”

Nói xong, cô ả đứng dậy phủi tay chân.

“Xin giới thiệu, ta là Nina! Một succubus chính hiệu đấy”- Nina đặt tay lên ngực, cố tính ngoe nguẩy cái đuôi nhỏ để chứng minh danh tính

“Hiểu rồi hiểu rồi! Vậy là một cô gái ảo tưởng mình là succubus và thích theo dõi người khác”

“Không phải! Ta là quỷ thật đấy, xem đây!”

Vừa dứt câu, Cô đã mở cánh để bay lên không trung một vòng rồi đáp đất

“Thấy chưa! Quỷ đàng hoàng đấy nhé!”

Khi mở mắt ra, Kuroe đã chạy mất

“Chết rồi chết rồi chết rồi! Ả ta là quỷ thật, nếu mà mình còn dây dưa với ả thì tính mạng mình sẽ….”

Kuroe xanh mặt chạy thẳng về phía nhà, rồi vô tình vấp phải cục đá mà té xuống

“Thôi tiêu rồi!”-Kuroe tuyệt vọng khi thấy con quỷ kia đang dần bay về phía mình.

Nhưng khi Nina bay đến, thứ đầu tiên ả làm là đỡ cô dậy

“Người gì mà ngốc thế không biết? Có chạy cũng để vấp ngã nữa!”

“Ngươi không ăn thịt ta sao?”

“Nhìn ta giống kẻ thèm thịt người lắm hả?”

Một lúc sau, Kuroe mới bình tĩnh lại.

Cả 2 đi ra cái công viên gần đó

“Nè nè! Ngươi chưa cho ta câu trả lời đâu đó!”

“Câu trả lời nào chứ?”-Kuroe cố gắng tránh mặt đi, tay vẫn hơi run rẩy

“Chỉ cần kí khế ước với ta, ngươi sẽ có mọi điều ngươi muốn đó! Quên rồi hả?

Nina đưa ra một cái khế ước giấy dúi vào tay Kuroe

“Đừng hòng mong ta bán linh hồn cho quỷ dữ nhà ngươi!”

“Ai bảo ta lấy linh hồn của ngươi chứ? Ta chỉ lấy thứ ta cần thôi! Nhưng trước tiên người muốn cái gì nhất.”

Mặt Nina chăm chú nhìn Kuroe làm cô càng đỏ mặt hơn.

Kuroe suy nghĩ một hồi, sau đó mới chịu mở miệng lí nhí.

“Điều ước gì cũng được đúng không?”

“Đúng vậy!”

“Kể cả nó vô lí tới nhường nào?”

“Chắc chắn!”

“Vậy thì nếu được, ta muốn…”

“Muốn gì ta cũng đáp ứng được hết!”

Nina hớn hở sát mặt gần hơn chờ điều ước từ Kuroe

“Ta muốn làm ma pháp thiếu nữ!”-Kuroe dồn hết sức để nói ra

“…..”

Nhìn thấy Nina im như vậy, Kuroe không giấu nổi vẻ mừng hụt

“Im lặng là sao chứ?”

“À thì,…nó là gì vậy?”-Nina gãi đầu cười

“HẢ?!”

Kuroe càng thất vọng hơn, cô đứng dậy rời đi

“Khoan đã!” Cho ta biết cái đó là gì đi? Ta sẽ giúp cô đạt được mà, nhé?”

Nina hoảng chạy tới ôm chân Kuroe cầu xin

30 phút sau

“Hiểu chưa, ta muốn làm như vậy đó!”

“Hiểu rồi hiểu rồi! Vậy thì ta đáp ứng được đó! Chỉ cần kí vào khế ước thôi!”

“Thế, thứ ngươi cần là gì vậy?”

“Cái đó… Nói sau được không?”

“….”

Nhìn vẻ mặt bối rối của Nina, Kuroe càng thêm nghi ngờ

“Vậy là đánh đổi linh hồn với quỷ dữ thật sao…”

“Ta đã bảo không phải cái đó mà! Ta là một con quỷ lương thiện đó!”

“Nghe không đáng tin tí nào”

“Thôi được rồi! Nếu ngươi muốn được làm ma pháp thiếu nữ thì ta sẽ giúp ngươi, nhưng mà…”

“Nhưng?”

“Ngươi sẽ chiến đấu với thứ gì, thế giới loài người các ngươi làm gì có quái vật”

“À thì…”

Kuroe cúi gầm mặt xuống, như chợt nhớ ra nếu không có kẻ thù thì làm gì có anh hùng.

“Ngươi nói đúng, nhưng thật sự thì ta chỉ muốn được biến hình, được trở nên lộng lẫy, được reo hò khi giải cứu mọi người, và được bạn bè chú ý. Và cả…”

“Tiếp đi chứ!”

“Và Ayaka cũng sẽ thích ta”

Vừa dứt lời, Kuroe mới nhận ra mình đi hơi quá xa

“Ayaka là ai vậy?”-Nina ngẩng mặt lên, cái đuôi cũng ngoe nguẩy do tò mò

“Là người mà ta thích, siêu thích luôn!”

“Ngươi thích con gái hả?”

“Thì sao chứ? Có vấn đề gì sao?”-Kuroe lườm nhẹ con quỷ lắm mồm kia

Nói chuyện một lúc, Kuroe mới nhận ra mình đã đi hơi lâu

“Chết rồi! Còn bài tập nữa. Thôi ta về đây, chúc ngươi tìm được người phù hợp nhé!”

Kuroe mới nhấc chân chạy đi thì Nina đã vội kéo tay lại

“Ê vậy là ngươi không kí hả? Công sức nãy giờ của ta là công cốc sao?”

“Thì ta chỉ có mong ước làm ma pháp thiếu nữ thôi? Nhưng mà nếu không có quái vật thì đâu có ý nghĩa”

Kuroe càng cố bước đi, Nina càng cố dùng sức kéo cô lại

“Thế thì ước cái khác đi, như kiểu trả đũa hoặc làm Ayaka gì đó thích ngươi ấy!”

“Ta không phải loại nhỏ nhen đi trả thù hay muốn dùng phép kiếm lấy tình yêu đâu! Cho ta về nhà đi”

Bỗng nhiên….

“Ahhhhhhh!”

Một tiếng hét xé toạc bầu không khí tĩnh mịch.

“Hả? Tiếng gì vậy?” – Cả hai đồng thanh.

Không khí xung quanh bỗng nặng hẳn xuống. Da gà nổi dọc theo cánh tay Kuroe. Đôi tai của Nina khẽ rung lên, khựng lại trong tích tắc.

“…Ở gần đây có thứ gì đó không ổn,” Nina thấp giọng. “Có một con quỷ khác… không, không phải quỷ…”

“Không phải quỷ là sao chứ?” – Kuroe quay ngoắt lại.

“Ta cũng không rõ, nhưng chắc chắn không cùng loại với ta đâu!”

Chưa kịp hiểu hết lời Nina, Kuroe đã nhìn về hướng tiếng hét và chạy thẳng đi.

“Này! Chờ ta với chứ—!”

Bãi đất trống hiện ra trước mắt.

Một bé gái ngã quỵ giữa sân, hai tay ôm chặt lấy đầu, run lên bần bật. Trước mặt em là một khối bóng đen khổng lồ. Khói đen cuộn đặc quanh thân thể nó, rồi dần dần hiện rõ thành hình dáng của một con thỏ méo mó, cao vượt cả đầu người. Đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm xuống con mồi.

“…Đó là Wraith?” – Kuroe tròn mắt.

“Hả? Ngươi biết nó sao?”

“Gần đây có tin đồn về quái vật hình động vật… ta cứ tưởng là bịa thôi.”

Cô quay sang Nina.

“Ủa? Ngươi là quỷ mà, chẳng lẽ không biết?”

“À thì…” – Nina gãi đầu cười trừ, ánh mắt lảng đi.

Cô bé dưới đất nhìn thấy hai người thì òa khóc.

“Cứu… cứu em với…”

Con Wraith tiến lên từng bước nặng nề.

Tim Kuroe thắt lại.

Ngay khoảnh khắc đó, cô đã chạy thẳng về phía cô bé.

“Kuroe?! Ngươi làm cái gì vậy! Không biết sợ hả!” – Nina hốt hoảng hét lên.

Kuroe cúi xuống, đỡ cô bé dậy, ôm chặt lấy em.

“Không sao rồi… bình tĩnh lại nhé…”

“Chị ơi! Phía sau!!”

Kuroe quay phắt lại.

Bàn tay khói đen của con quái vật đã vung tới. Cô nghiến răng, xoay người né trong gang tấc, rồi bế xốc cô bé lăn ra khỏi tầm đánh. Mặt đất phía sau nứt toác.

“Chạy đi! Ra khỏi đây ngay!” – Kuroe đặt tay lên vai em.

“Nhưng chị—!”

“Chị ổn! Chị là—”

Cô khựng lại một nhịp, rồi mím môi cười.

“—ma pháp thiếu nữ mà.”

Cô bé do dự một giây, rồi quay đầu chạy đi trong nước mắt.

Con Wraith lập tức đổi mục tiêu.

Đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt lấy Kuroe.

“…Tệ rồi.”

Nó gầm lên, lao thẳng tới.

Kuroe lùi lại.

Một bước.

Rồi thêm một bước nữa.

Cho tới khi lưng cô chạm phải bức tường lạnh ngắt.

Cánh tay khói đen giáng xuống.

Kuroe nhắm chặt mắt.

“Xin lỗi mẹ… xin lỗi Momo… xin lỗi Ayaka…”

Ngay khoảnh khắc đó—

Nina từ trên không lao xuống, ôm lấy Kuroe và kéo bật ra ngoài. Cả hai lăn dài trên đất cứng.

“Ngươi muốn chết hả, đồ ngốc!!” – Nina nắm chặt cổ áo Kuroe, mắt run lên vì sợ. “Nếu không có ta thì ngươi đã—”

“Nếu ta không lao lên thì cô bé đó chết chắc rồi!” – Kuroe gạt phắt tay Nina ra. “Ngươi bảo ta bỏ chạy thì sao ta làm được!”

“Ngươi có biết đánh đổi bằng mạng sống không hả?!”

“Nếu đứng nhìn người khác chết thì có sống cũng vô nghĩa!” – Kuroe gắt lên, hơi thở dồn dập. “Đó là ước mơ của ta!”

Con Wraith gầm lên, tiến tới nhanh hơn.

“Kuroe! Ký khế ước đi! Không còn thời gian nữa đâu!”

“Khoan đã!” – Kuroe hét. “Ngươi là quỷ mà? Sao không đánh nó đi?!”

“Ta chưa từng đánh nhau!” – Nina hoảng loạn. “Succubus chỉ biết quyến rũ thôi!”

“…Ra vậy.”

Một cú quét mạnh nữa xé gió lao tới. Hai người tách ra trong gang tấc.

“Ngươi muốn sống thì ký mau lên!” – Giọng Nina gần như cầu xin.

“Vậy thứ ngươi lấy từ ta là gì?!”

“Nói sau có được không?!”

“Không!”

Cả hai bị dồn vào góc bãi đất. Khói đen cuộn tràn quanh chân.

Kuroe cắn chặt môi, tim đập như muốn vỡ tung.

“…Thôi được.”

Cô ngẩng đầu.

“Ta ký.”

Nina lập tức lôi tờ khế ước và cây bút ra tay run run.

“Nhớ ký rõ họ tên!”

Kuroe không đọc lấy một chữ. Cô ký thật mạnh.

Ngay khoảnh khắc nét mực hoàn thành—

Một luồng nhiệt khủng khiếp tràn khắp cơ thể.

“Ư—!”

Kuroe quỳ xuống đất. Tim đập dồn dập. Cơ bắp căng cứng, đau nhức như bị ép thức tỉnh.

Không có ánh sáng lộng lẫy.

Không có váy áo phép thuật.

Chỉ có—

Sức mạnh đang tràn vào từng thớ thịt.

Bên cạnh cô, Nina cũng thay đổi. Cánh vươn ra rõ rệt. Đôi mắt tím sáng lên.

“…Khế ước đã hình thành. Ngươi có sức mạnh rồi đấy!”

Kuroe chống tay đứng dậy, thở hổn hển.

“…Vậy là… ta trở thành ma pháp thiếu nữ rồi sao…”

“Về lý thuyết… là vậy,” Nina đáp.

Con Wraith lao tới lần nữa.

Kuroe theo phản xạ đấm ra.

Cú đấm đi chệch hướng, sượt qua khói đen.

“Trượt rồi—!”

Cô bị hất văng, lăn mạnh xuống đất.

“Đừng cứng nhắc! Cảm nhận sức mạnh của mình đi!” – Nina hét.

Kuroe bật dậy, đổi nhịp chân theo bản năng. Lần này cú đấm đánh trúng.

Một tiếng nổ khô khốc vang lên.

Con Wraith trượt dài trên mặt đất.

Cánh tay Kuroe tê rần.

“…Đau thật…”

Nhưng nó vẫn còn bò dậy.

Cô run run siết chặt nắm tay. Một luồng ánh sáng yếu ớt tụ lại nơi đầu quyền.

“…Ta là…”

Cô hít sâu.

“Ma pháp thiếu nữ… Sakurae…”

Cú đấm giáng xuống.

Mặt đất lõm hẳn một mảng lớn.

Con Wraith tan đi trong làn khói đen vỡ nát.

Im lặng bao trùm.

Kuroe đứng sững tại chỗ.

Tay cô run lên.

“…Mình… vừa làm… cái gì vậy…”

Nina nhìn Kuroe không chớp mắt.

“…Ngươi… đánh bại nó thật rồi.”

Kuroe thở dốc, tim vẫn còn đập loạn. Một lúc sau cô mới hoàn hồn, trên môi dần hiện ra nụ cười ngốc nghếch.

“Ta… ta làm được rồi thật này…”

Nhưng niềm vui ấy chỉ kéo dài đúng vài giây.

“Ê mà…”

Kuroe cúi nhìn khắp người mình.

“Sao thế?” – Nina nghiêng đầu.

“Rồi… không có cái gì khi biến hình sao? Váy đâu? Trượng đâu? Sao ta vẫn mặc nguyên bộ đồ đi học thế này?”

“…À thì…”

Nina gãi đầu, ánh mắt lảng sang chỗ khác.

“…do ta không biết làm đồ cho ngươi.”

“Hả?”

“Ta chỉ cho ngươi được sức mạnh trong khả năng của ta thôi, còn mấy thứ kiểu váy áo ma pháp thiếu nữ… ta chưa tưởng tượng ra nổi.”

“…Ngươi đúng là con quỷ kém cỏi mà.”

“Ngươi bảo ai kém cỏi hả!?”

Nina xù lông đuôi lên.

“Ta vừa cứu mạng ngươi đó!”

“Nhưng ma pháp thiếu nữ thì phải có đồ, có vũ khí chứ!”

“Sao ta biết được! Ai rảnh mà đi theo dõi mấy thứ trẻ con đó!”

“Trẻ con thì còn hơn cái con quỷ mà lại sợ quỷ khác!”

“…Ngươi—!”

Cả hai trừng mắt nhìn nhau, không ai chịu ai.

Một lát sau, Kuroe chợt giật mình.

“…Chết rồi.”

“Hả?”

“Ta phải về nhà. Trễ nữa là mẹ ta mắng chết mất.”

Kuroe quay người chạy đi, vừa chạy vừa ngoái đầu lại:

“Ngày mai ta còn phải làm rõ vụ váy áo đấy nha! Không là không xong đâu!”

Nina đứng lại một mình giữa bãi đất trống, nhìn theo bóng cô nhỏ dần:

“…Con người đúng là sinh vật khó hiểu thật.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...