Luật sư Chu gật đầu.

Nghiêm túc nói:

“Vậy thì hoàn toàn là vu khống.”

“Nhưng rõ ràng mẹ chồng cô đang chuẩn bị theo hai hướng.”

“Một mặt đánh vào tình cảm.”

“Một mặt cố tìm cái gọi là chứng cứ.”

“Muốn chứng minh trước tòa rằng hành vi của mình là hợp lý.”

Tôi tựa vào lưng ghế sofa.

Cả người hơi thả lỏng.

Nhưng trong lòng lại mệt mỏi vô cùng.

Đó không phải nỗi sợ.

Mà là cảm giác bất lực.

Như thấm ra từ tận trong xương.

Hai năm kết hôn.

Tôi từng ngây thơ nghĩ.

Cuộc hôn nhân này tuy không hoàn hảo.

Nhưng ít nhất vẫn bình thường.

Mẹ chồng tuy cay nghiệt.

Nhưng chưa đến mức quá độc ác.

Chồng tuy nhu nhược.

Nhưng cũng chưa phải người xấu.

Thế nhưng.

Một khi xé bỏ lớp vỏ bên ngoài.

Những gì lộ ra.

Còn xấu xí hơn cả điều tôi từng nghĩ.

Tôi khẽ thở dài.

Nhìn luật sư Chu.

“Luật sư Chu.”

“Trong tay bà ấy còn có chứng cứ nào khác không?”

Anh hơi cau mày.

“Hiện giờ vẫn chưa rõ.”

“Nhưng tôi đề nghị.”

“Chúng ta cũng nên chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.”

Vừa nói.

Anh vừa mở phong bì giấy.

Cẩn thận lấy ra một xấp tài liệu.

Chỉ vào đó.

“Đây là danh mục chứng cứ tôi đã tổng hợp.”

“Tổng cộng mười bảy mục.”

“Từ hợp đồng.”

“Tin nhắn.”

“Cho đến camera giám sát.”

“Mỗi mục đều có bản gốc hoặc ảnh lưu.”

“Bất kể đối phương giở trò gì.”

“Chuỗi chứng cứ của chúng ta vẫn hoàn chỉnh.”

Anh đẩy xấp tài liệu ra giữa bàn.

Tô Minh đưa tay nhận lấy.

Đọc rất kỹ từ đầu đến cuối.

Đọc xong.

Em trả lại cho luật sư Chu.

Rồi bỗng nói:

“Còn thiếu một mục.”

“Là gì?”

Luật sư Chu hỏi.

“Vừa rồi chị em nhận được điện thoại từ đài truyền hình và tòa soạn báo.”

“Họ nói đều do mẹ chồng liên hệ.”

“Trước khi mở phiên tòa.”

“Phát tán thông tin sai sự thật qua truyền thông.”

“Còn muốn dẫn dắt dư luận.”

“Việc này có được xem là gây ảnh hưởng đến hoạt động tư pháp không?”

Em nghiêm túc hỏi.

Luật sư Chu nhìn Tô Minh.

Ánh mắt rất đặc biệt.

Giống như đang đánh giá lại người thanh niên trước mặt.

“Có.”

“Ghi lại thời gian cuộc gọi và số điện thoại.”

“Ngày mai bổ sung luôn vào hồ sơ chứng cứ.”

Tô Minh lập tức lấy điện thoại ra.

Chụp màn hình hai cuộc gọi vừa rồi.

Lưu lại cẩn thận.

Động tác của em rất bình tĩnh.

Rất thành thạo.

Không giống một chàng trai mới hai mươi bốn tuổi.

Mà giống người đã trải qua vô số chuyện như thế.

Tôi nhìn nghiêng gương mặt em.

Bất chợt cảm thấy.

Em đã trưởng thành hơn rất nhiều.

Hoặc cũng có thể.

Không phải em lớn lên.

Mà là trước đây.

Tôi chưa từng có thời gian ngắm nhìn em thật kỹ.

Tám giờ tối.

Tôi xuống quầy lễ tân gia hạn thêm tiền phòng.

Vừa bước tới sảnh.

Tôi đã nhìn thấy Trần Việt.

Không biết anh dò được khách sạn này bằng cách nào.

Anh mặc một chiếc sơ mi nhăn nhúm.

Mái tóc rối bời.

Rõ ràng đã lâu không chăm sóc.

Anh đứng cạnh cửa xoay.

Hai tay đút túi quần.

Vai hơi khom xuống.

Cả người toát lên vẻ tiều tụy.

Nhìn thấy tôi bước ra từ thang máy.

Anh như bị ai đẩy mạnh một cái.

Lập tức bước nhanh về phía tôi.

“Tô Nhiên.”

Anh gọi từ phía sau.

Tôi dừng bước.

Người hơi cứng lại.

Chậm rãi quay đầu.

Giữ khoảng cách với anh chừng hai mét.

Lạnh lùng nhìn anh.

“Anh đến đây làm gì?”

Giọng tôi đầy cảnh giác.

Cũng rất xa cách.

“Anh muốn nói chuyện với em.”

Anh bước lên một bước.

Giọng đầy sốt ruột.

“Chỉ hai chúng ta.”

“Không có luật sư.”

“Không có em trai em.”

“Chỉ hai người mình.”

Giọng anh khàn đặc.

Như cả ngày chưa uống một ngụm nước.

Môi khô nứt.

Gương mặt đầy vẻ mệt mỏi.

Cũng đầy van nài.

“Anh biết mẹ anh làm quá đáng.”

Anh cúi đầu.

Hai tay vô thức vò góc áo.

“Nhưng em có thể…”

“Nể mặt anh.”

“Cho bà ấy một con đường sống được không?”

“Bà ấy sáu mươi tuổi rồi.”

“Nếu thật sự phải ngồi tù vài năm.”

“Thì cả đời bà ấy coi như xong.”

Tôi cười lạnh.

Ánh mắt càng lạnh hơn.

“Lúc bà ấy bán căn nhà của tôi.”

“Bà ấy có từng nghĩ sẽ chừa cho tôi một con đường sống không?”

“Nhà vẫn có thể lấy lại.”

“Tiền có thể trả.”

“Tổn thất anh sẽ bồi thường…”

Anh vội vàng nói.

Trong mắt vẫn còn một tia hy vọng.

“Tôi hỏi anh.”

“Tôi ngắt lời.”

“Anh lấy gì để bồi thường?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

“Thẻ lương của anh.”

“Chẳng phải từ trước đến nay đều nằm trong tay mẹ anh sao?”

Trần Việt há miệng.

Muốn nói gì đó.

Nhưng cuối cùng.

Không thốt nổi một lời.

Ánh mắt né tránh.

Không dám nhìn tôi.

“Tôi hỏi anh một chuyện.”

Tôi hít sâu một hơi.

Bước lên trước một bước.

Vẻ mặt nghiêm nghị.

“Ba tháng trước.”

“Anh đến căn hộ của tôi.”

“Dùng điện thoại chụp toàn bộ các phòng.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...