Giấc mơ không còn đen nữa. Nó loang một màu xanh tím lạnh như ánh đèn huỳnh quang trong đêm khuya. An trôi dạt giữa đại dương dữ liệu, những con sứa phát sáng bằng thuật toán lướt qua người, để lại vệt mã code chạm vào da như điện nhẹ.
Cậu không sợ. Chỉ thấy lạ.
Lạ như khi nhận ra hơi thở mình đã hòa vào tiếng quạt CPU, và tim, hình như cũng đập theo nhịp của máy.
An choàng tỉnh, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo. Cơn đau đầu quen thuộc đã biến mất, nhưng thay vào đó là một sự trống rỗng, một cảm giác ong ong kỳ lạ trong tâm trí, như dư âm của một bản giao hưởng vừa tắt ngấm. Cậu ngồi dậy trên chiếc giường nệm tiêu chuẩn của phòng 7701. Căn phòng im lặng đến mức phi lý, chỉ có tiếng ù ù đều đều của hệ thống điều hòa không khí. Cái lạnh của sàn nhà bằng kim loại composite len vào lòng bàn chân. Không khí khô và sạch, mang mùi của sự tái chế, của một sự sống nhân tạo.
An đưa mắt nhìn bức tường đối diện. Màn hình khổng lồ vẫn đang chiếu cảnh con hẻm nhỏ trước nhà cậu ở Sài Gòn. Nắng vẫn vàng. Hàng cây vẫn xanh. Nhưng nó tĩnh lặng một cách giả tạo. Không có tiếng rao “Bánh mì Sài Gòn đặc ruột thơm bơ đê!”. Không có mùi khói xe của ông hàng xóm vừa dắt chiếc Dream cũ ra khỏi cửa. An đưa tay lên, và bằng một khả năng mà cậu chỉ vừa mới nhận ra, cậu “cảm” được nó. Một bức tranh đẹp đẽ, nhưng vô hồn. Nó được tạo nên từ những “sợi tơ” Ý Niệm về Ký Ức, nhưng lại thiếu đi những “rung động” của sự sống thực tại.
Cậu đang ở trong một cái lồng. Một cái lồng tiện nghi, có cả cửa sổ nhìn về quá khứ.
Trên bàn, bên cạnh bộ đồng phục tác chiến màu xám đậm được gấp phẳng phiu, là một cuốn sổ bìa cứng. “Sổ Tay Chuyên Viên Sơ Cấp BARS – Phiên bản 7.2”. An lật vài trang. Những dòng chữ chi chít, khô khốc như một bản hợp đồng bảo hiểm.
*Điều 17.3b: Cấm sử dụng Dị Duyên trong khu vực ký túc xá khi chưa có giấy phép bằng văn bản từ Quản lý Khu A, trừ trường hợp khẩn cấp cấp độ Delta trở lên.*
*Phụ lục C, mục 9: Mọi bữa ăn được cung cấp miễn phí tại Khu Phố Ẩm Thực Thử Nghiệm 07. Nghiêm cấm mang đồ ăn có mùi bên ngoài vào khuôn viên Học Viện để tránh gây nhiễu loạn cho các thí nghiệm phân tích Ý Niệm ẩm thực.*
An thở hắt ra, ném cuốn sổ xuống giường. "Tuyệt thật. Muốn ăn hủ tiếu gõ chắc phải xin giấy phép ba dấu đỏ. Cái nhà tù này tiện nghi quá mức cần thiết rồi." Cảm giác lạc lõng, của một con chuột bạch vừa được thả vào một mê cung tối tân, bắt đầu gặm nhấm tâm trí cậu.
***
Hoài Nam không dẫn An đến một canteen tầm thường. Anh ta dẫn cậu đến “Khu Phố Ẩm Thực Thử Nghiệm 07” ...hay cái tên mà dân ở đây gọi lén là "Nhà Thuốc Vị Phở".
Không gian nơi đây rộng lớn, sạch sẽ đến mức vô trùng. Ánh sáng trắng lạnh lẽo từ những tấm đèn LED trên trần nhà chiếu xuống, khiến mọi thứ mất đi màu sắc ấm áp vốn có của nó. Bên trái là những quầy hàng trông như một food court cao cấp, nhưng với những cái tên kỳ quặc: “Phở Bò Tổng Hợp Dinh Dưỡng Tối Ưu”, “Cơm Tấm Phân Tử”, “Bún Bò Huế Điều Chỉnh Ý Niệm Cay”. Bên phải, được ngăn cách bằng những tấm kính cường lực trong suốt, là những phòng thí nghiệm thực sự. Bên trong, các “đầu bếp” mặc áo blouse trắng, đeo kính bảo hộ, đang cặm cụi với những ống nghiệm, những máy ly tâm, và những nồi áp suất trông như lò phản ứng hạt nhân thu nhỏ.
An thậm chí còn thấy một khu vực ghi biển “Phòng Nghiên Cứu Tương Tác Ý Niệm Ẩm Thực – Cấp Độ An Toàn 2”, nơi một vài Dị Duyên đang ngồi ăn, và các cảm biến gắn trên đầu họ đang truyền dữ liệu về một màn hình lớn.
“Kinh dị thật,” An lẩm bẩm.
“Quen dần đi,” Hoài Nam cười, vỗ vai cậu. “Ít ra thì phở ở đây không bao giờ có hàn the. Chắc vậy.”
An, với tâm trạng của một tù nhân lần đầu được ra sân, đang lóng ngóng cầm khay “Phở Bò Phân tích beta v7.3” (thứ có hình dạng của phở, mùi của phở, nhưng nước dùng lại có màu hơi xanh một cách đáng ngờ) đi tìm chỗ ngồi. Bầu không khí ồn ào nhưng không hề ấm cúng. Chỉ có tiếng khay inox va vào nhau lanh lảnh và tiếng xì xào bàn tán của những kẻ đặc biệt.
“Coi chừng!”
An giật mình khi va nhẹ vào một người. Cậu vội vàng quay lại định xin lỗi.
"Mắt để dưới gót chân à?" Giọng nói vang lên, lười biếng và khinh khỉnh. Cậu trai tóc khói, tai bấm đầy khuyên, thậm chí không thèm quay lại. Hắn đang ngồi gác chân lên ghế, cái hoodie đen trùm kín nửa mặt.
An khựng lại, một cảm giác khó chịu dâng lên. Chưa kịp phản ứng thì một giọng nữ, cũng lạnh lùng không kém, vang lên từ phía đối diện bàn. "Thôi đi Minh, dọa ma người mới à?" Cô gái ngồi đối diện lên tiếng. Tóc tém highlight tím, mặt xinh nhưng nhăn nhó như vừa ăn phải chanh. "Bạn tân binh à, não bạn có chức năng GPS không, hay chỉ để trang trí cho cân đối?"
Cậu trai tên Minh cuối cùng cũng quay lại, để lộ gương mặt điển trai nhưng cũng nhăn nhó y hệt cô gái kia. Cậu ta nhìn An từ đầu đến chân. “Trông yếu nhớt. Nhìn cái tướng đi là biết hệ hỗ trợ rồi. Loại này mà ra thực địa chắc chưa kịp niệm chú đã bốc hơi.”
“Chào,” Hoài Nam bước tới, tay cầm một ly cà phê đen, nụ cười vẫn thường trực. “Hai đứa bớt khẩu nghiệp lại cho đời nó tươi. Giới thiệu với em, đây là An, ‘hàng hiếm’ mới về kho. Còn đây là Trần Hoàng Minh và Đỗ Ngọc Linh, hai chuyên gia phá làng phá xóm, kiêm hàng xóm tương lai phòng 7701.”
Minh và Linh không nói gì thêm, chỉ lườm An một cái rồi quay lại với bữa ăn của mình. Khi An định lẳng lặng đi tìm một bàn khác.
Minh đạp cái ghế trống bên cạnh ra, tạo tiếng két chói tai.
"Ngồi xuống. Nhìn cái mặt ngu ngơ đó ra ngoài kia ngồi một mình lại bị bắt nạt, rồi khóc lóc phiền phức lắm."
Linh thì thảy về phía An một chai nước khoáng còn nguyên tem. “Uống đi cho tỉnh táo lại. Nhìn như sắp ngất tới nơi rồi.”
An bối rối ngồi xuống, đặt khay phở của mình lên bàn. Bữa ăn diễn ra trong sự im lặng kỳ quặc, chỉ có tiếng húp phở sồn sột của Minh và tiếng Linh lầm bầm chửi rủa tô cơm. Bỗng nhiên, Minh quay sang An. “Này, ‘hàng hiếm’.”
“G-gì?”
“Mày biết phân biệt phở tái và phở chín không?”
“Ờ… biết chứ…” An ngơ ngác.
"Biết phân biệt phở người ăn và phở... cho lợn thí nghiệm ăn không?" Minh hất hàm về tô phở của An. "Cái tô màu xanh lè đó, bọn tao gọi là 'phở lú'. Ăn vào đảm bảo phê pha cả ngày, quên luôn tên bố mẹ."
Lời nói vẫn đầy vẻ khinh miệt, nhưng hành động lại là một lời cảnh báo. An nhìn lại tô phở của mình, đột nhiên cảm thấy chột dạ.
Hoài Nam nhìn cảnh đó, chỉ cười. “Quen dần đi nhé. Cái mỏ tụi nó hơi hỗn, nhưng cái tâm thì dùng được.” Anh quay sang An, giọng trở nên nghiêm túc hơn một chút, dù nụ cười vẫn không tắt. “Anh sắp có chuyến công tác dài ngày ở chi nhánh Châu Âu. Chắc cũng phải vài tháng. Trong thời gian này, em tự lo liệu nhé.”
Anh ghé sát tai An, giọng thì thầm đủ để át tiếng ồn xung quanh. “Hãy cẩn thận. Không phải ai trong cái lồng này cũng mặc đồng phục xám đâu.” Anh liếc nhanh về phía một chiếc camera an ninh hình cầu, đen bóng, treo ở góc trần nhà. "Ở đây, đừng tin bố con thằng nào cả. Kể cả anh."
Dứt lời, anh đứng dậy, vỗ vai An một cái. “Thôi anh đi đây. Gặp lại sau, mấy đứa.” Anh rời đi, để lại An với một lời cảnh báo đầy ẩn ý và một tô phở mà cậu không biết có nên ăn tiếp hay không.
Ngay khi An còn đang suy ngẫm, một bóng hình quen thuộc bất ngờ xuất hiện bên cạnh bàn, im lặng như một bóng ma. Thiên Cơ. Cô không cầm khay cơm, không nói một lời chào. Cô chỉ đứng đó, sự hiện diện của cô ngay lập tức khiến bầu không khí quanh chiếc bàn trở nên lạnh lẽo.
“Bài học đầu tiên," giọng cô vang lên, lạnh như đá tảng. "Quan sát đi, số 7701."
Cô không nói gì thêm. Nhưng áp lực vô hình từ lời nói ngắn gọn đó khiến An phải tập trung cao độ. Cậu nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm một điều gì đó bất thường.
Và rồi, nó xảy ra.
Một ông sĩ quan bàn bên cạnh đột nhiên gục xuống, người co giật đùng đùng, sùi bọt mép tím tái.
Mọi người hoảng loạn. Tiếng ghế đổ loảng xoảng. Tiếng la hét.
“Sốc phản vệ! Đội y tế khẩn cấp đến Khu 07!”
Minh và Linh định lao tới giúp đỡ, nhưng An, dưới sự thôi thúc từ lời “dạy” của Thiên Cơ, đã làm một điều khác. Cậu không chỉ nhìn bằng mắt. Cậu "thấy" một luồng khí tím độc hại đang túa ra từ cái huy hiệu trên ngực ông ta. Nó... sai sai.
Tay An tự động đưa ra dưới gầm bàn. Một luồng ấm áp lan tỏa từ đầu ngón tay, rất nhẹ, như một đốm lửa nhỏ vừa lóe lên rồi tắt.
Viên sĩ quan đột ngột ngừng co giật. Ông ta hít một hơi thật sâu, rồi từ từ mở mắt, ho sặc sụa, gương mặt vẫn còn tái nhợt nhưng đã qua cơn nguy kịch. Mọi người sững sờ, ngơ ngác.
"Vãi..." Linh há hốc mồm, quên cả giữ hình tượng. "Mày... mày vừa làm cái quái gì thế?"
Minh cũng nhìn chằm chằm vào An, ánh mắt đầy vẻ dò xét.
An chưa kịp chối, Thiên Cơ đã lên tiếng trước, giọng vẫn bình thản một cách đáng sợ, như thể mọi thứ đều nằm trong dự tính của cô.
Cậu ấy vừa thực hiện bài tập 'Hòa Giải Sơ Cấp'," Thiên Cơ nói tỉnh bơ, như thể An vừa giải xong một bài toán lớp 1. "Hiệu quả vượt 17% so với dự tính. Tạm được."
Rồi, cô quay sang Minh và Linh, ánh mắt pha lê quét qua họ một lượt, lạnh lẽo và không một chút cảm xúc.
“Còn hai người,” cô nói. “Đừng có lôi kéo học viên của tôi vào mấy cái trò vô bổ của các người. Anh ấy cần tập trung.”
Dứt lời, cô quay người, lặng lẽ rời đi như lúc đến, để lại một Minh, một Linh và một An đang hoàn toàn hóa đá.
Sự im lặng bao trùm lấy chiếc bàn của họ. Minh và Linh nhìn theo bóng Thiên Cơ cho đến khi cô khuất hẳn, rồi lại quay sang nhìn An với một ánh mắt hoàn toàn khác. Sự khinh miệt biến mất, thay vào đó là… một sự e dè có pha chút… thương hại.
"Số nhọ rồi cưng," Linh lắc đầu thương cảm. "Rơi vào tay 'Bà Cô Lỗi' đó thì coi như đời mày xuống dốc không phanh."
“Chính xác,” Minh gật đầu, vỗ vai An một cái mạnh đến mức cậu suýt chúi nhủi. “Từ giờ coi như anh em. Bọn tao không hứa sẽ bảo vệ được mày khỏi bả, nhưng ít nhất sẽ đảm bảo không có thằng nào dám bắt nạt mày. Trừ tụi tao.”
Họ không biết, và An cũng không biết, rằng Thiên Cơ không hề bảo vệ cậu. Cô chỉ đang “đóng dấu chủ quyền” lên một công cụ quý giá mà cô vừa tìm thấy.
Tối đó, khi An đã quay về phòng 7701, chiếc điện thoại BARS của cậu rung nhẹ. Một tin nhắn mới từ Thiên Cơ, không có chủ đề, không có lời chào, chỉ có một dòng chữ lạnh lùng.
**[Phân tích tâm lý cho thấy, việc có đồng minh sẽ tăng xác suất sống sót của anh lên 32.8%. Tiếp tục phát huy.]**
An nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn. Màn hình không rung, nhưng tay cậu thì có.
“Không phải học viên.”
Từng ký tự như gõ thẳng vào não.
Cậu là một khoản đầu tư, được theo dõi, phân tích, và kiểm soát rủi ro — như một cổ phiếu biết thở.
Sự lạnh lẽo của sự thật đó tràn lên, nuốt chửng mọi vị giác còn sót lại từ Tô “phở lú” mà cậu đã bỏ dở.
Chaporia
Bình Luận (0)