Tôi Là Dân Thường, Sao Lại Thành Mối Tình Đầu Của Công Chúa?/Chapter 6: Ngày mà thế giới chẳng còn đẹp đẽChapter 6: Ngày mà thế giới chẳng còn đẹp đẽ
20px

Phần 1:

Mỗi buổi luyện tập trôi qua tại khu vực bí mật nọ, Itami ngày càng cảm nhận rõ sự thay đổi trong cơ thể mình. Từ việc chỉ nâng được những viên đá nhỏ, cậu giờ đây đã có thể điều chỉnh trọng lượng bản thân một cách thuần thục hơn. Cậu hít sâu, cảm nhận từng dòng ma lực lặng lẽ chảy qua tứ chi. Trọng lực quanh thân dường như rút lại, khiến cơ thể nhẹ như đang lơ lửng giữa khoảng không không trọng lượng. Không còn là sức bật của cơ bắp, mà là sự chuyển mình đầy ý chí.

Sau một cú nhún nhẹ, và Itami vút lên. Không khí xung quanh rẽ đôi nhường bước. Cậu tiếp đất trên cành cây cao bằng sự chính xác tuyệt đối, không tạo ra lấy một tiếng động lớn, chỉ có vài chiếc lá khẽ lay động khi cậu đứng nhìn xuống cô gái đang ngồi dưới gốc cây. Cậu đứng trên cao, nhìn xuống Raini đang ngồi dưới gốc cây, ánh mắt lấp lánh một niềm tự hào hiếm hoi.

Raini ngước lên nhìn cậu, đôi mắt hồng ngọc mở to, rồi nụ cười rạng rỡ nở trên môi. Cô vỗ tay tán thưởng, tiếng vỗ tay giòn tan vang vọng trong không gian bình yên của riêng họ:

“Itami! Cậu làm được rồi! Thật tuyệt vời!”

Nhưng sau đó, ánh mắt cô chợt lóe lên vẻ quyết tâm, pha lẫn một chút… ghen tị. Raini cũng là một người kiên trì, và dù luôn vui vẻ hỗ trợ Itami, cô cũng không muốn mình bị bỏ lại phía sau. Cô đã chứng kiến cậu đạt được bước tiến lớn, và điều đó thôi thúc cô phải cố gắng hơn nữa.

Raini đứng dậy, hai tay giơ cao. Pháp lực hệ Thủy và Thổ cuộn xoáy quanh cô, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô muốn thử nghiệm một đòn tấn công kết hợp, một sự hòa quyện hoàn hảo của hai nguyên tố để tạo ra uy lực tối đa. Ý niệm đó rực cháy trong tâm trí cô.

Nhung có gì đó sai lệch, không phải ở ma lực, mà ở chính cô. Một phần trong cô đang gào lên rằng mình không thể bị bỏ lại phía sau. Không phải Itami, không phải ai khác, mà là chính cái bóng của bản thân mà cô muốn vượt qua.

Ma lực tuôn trào. Đất và nước xung đột như hai dòng chảy nghịch hướng, cùng muốn chiếm lấy cơ thể mỏng manh làm nơi trú ngụ. Mặt đất rạn nứt, và ở giữa tâm bão là một cô gái đang bị chính nỗi sợ vượt mặt bóp nghẹt. Không khí xung quanh rung lên bần bật, tiếng rít của từng vết chân chim lan dần như mạch máu bị rút cạn, xen lẫn với tiếng nước sôi ùng ục trồi lên từ lớp đất dưới lòng cỏ.

Nước và đất, hai nguyên tố vốn được xếp vào nhóm tương sinh trong lý thuyết ma pháp, lúc này lại đang xung đột dữ dội, như thể một bên muốn nhấn chìm, một bên lại muốn nuốt trọn. Đó là dấu hiệu rõ ràng nhất của việc người thi triển không đạt được “đồng thuận nguyên tố”, một trạng thái mà người sử dụng ma thuật cần có để điều khiển hai hệ pháp tương thích cùng lúc.

Itami lùi lại nửa bước, che mắt khỏi những mảnh đất đá bắn tung tóe. Từ trên cao, cậu nhìn thấy rõ sự hỗn loạn đang nuốt chửng Raini. Không do dự thêm một giây, cậu lao xuống từ tán cây, cơ thể lướt đi trong không trung nhẹ như gió.

“Điện hạ!” Cậu hét lên, giọng lẫn trong tiếng gió và âm thanh của đất bị xé toạc. Itami tiếp đất nhẹ nhàng bên cạnh cô gái, không kịp suy nghĩ, cậu vươn tay, giữ chặt vai Raini đang run lên bần bật như sắp vỡ vụn từ bên trong.

“Không… không được lại gần, Itami…!” Raini nghiến răng, trán cô rịn mồ hôi, đôi đồng tử dần chuyển thành ánh sáng nhòe nhạt, một dấu hiệu cho thấy cô đang vượt giới hạn, mất kiểm soát.

“Tin tôi đi!” Giọng Itami bình tĩnh đến kỳ lạ. Dù làn da cậu bắt đầu rát lên vì dư chấn ma lực, dù các thớ cơ đang gồng căng vì áp lực, cậu vẫn không buông tay. Tay trái cậu giữ lấy cổ tay Raini, tay phải áp lên vai cô, nơi dòng ma lực đang tuôn ra không kiểm soát.

Itami nhắm mắt, và luồng ma lực của cậu khẽ rung động. Ma thuật thao túng trọng lựcvận hành, không phải để tấn công, mà để “ghim lại” những dòng ma lực đang vùng vẫy điên cuồng, như một sợi xích vô hình khóa chặt cơn bão.

Nhưng không chỉ đơn thuần là lực. Thứ đã giúp Itami khiến nó hiệu quả, chính là chính ý chí.

Itami dồn hết ý niệm vào hành động của mình, cậu không cố khống chế cô. Chỉ đơn giản là giữ lấy, bằng tất cả sự tin tưởng, rằng nếu đủ bình tĩnh, cô sẽ tự mình tìm lại cân bằng.

Khi hai dòng ma lực, một hỗn loạn, một trầm tĩnh chạm vào nhau, chấn động như bị ngắt mạch. Không khí dịu lại, áp suất sụt hẳn. Đất dưới chân thôi rạn nứt, nước ngừng gầm gào. Thay vào đó, chỉ còn những giọt nước rơi tí tách lên nền cỏ đã rối loạn, lấp lánh như sương.

Raini gục nhẹ vai, đôi tay thả lỏng, và ánh sáng nhạt trong đồng tử cô tan biến dần:

“Cậu… đã làm được.” Cô thở hổn hển, giọng khàn đi vì căng thẳng, nhưng ánh mắt dần trở lại vẻ trong trẻo thường ngày. Vầng trán thấm mồ hôi, vài sợi tóc bết vào thái dương, khiến cô trông mong manh lạ thường.

Itami khẽ gật đầu, rồi ngồi thụp xuống cỏ, ngửa mặt lên trời thở dài. Ma lực bên trong cậu cũng đang cạn kiệt, từng mạch máu như tê rần.

“Tôi đoán vậy, có vẻ luyện tập với Công chúa Điện hạ nguy hiểm nhất học viện đôi khi cũng có ích.” Giọng cậu vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng thấp thoáng sự trêu chọc rất nhẹ, một điều hiếm thấy ở Itami.

Raini bật cười khúc khích, tiếng cười vang vọng trong không gian vừa thoát khỏi hỗn loạn, tạo ra cảm giác nhẹ nhõm không ngờ.

“Ngày mai là ngày nghỉ. Cậu có muốn cùng ta dạo một vòng quanh thành phố?” Cô hỏi, giọng chậm hơn bình thường, như thể đang cân nhắc từng từ “Mọi chi phí tớ sẽ lo liệu. Coi như là đền đáp, vì hôm nay... và cả những lần trước.”

Itami im lặng. Ánh mắt cậu dán vào những giọt sương còn đọng trên lá cỏ. Một buổi đi dạo? Với một Công chúa?

Cậu không phải kẻ ngây thơ, đương nhiên là hiểu rõ, chỉ cần họ xuất hiện cùng nhau ở nơi công cộng, cậu sẽ lập tức trở thành tâm điểm của mọi lời xì xào, của những tờ tin lá cải đầy độc ngữ, và của cả sự thù ghét đến từ những kẻ không muốn dân thường lại “đi quá giới hạn”. Và trên hết, chính Công chúa ... sẽ bị ảnh hưởng.

“Tôi xin phép được từ chối, thưa Điện hạ.” Itami đáp, giọng cậu trầm xuống. “Tôi không hợp ra ngoài. Và... tôi cũng không muốn trở thành tiêu điểm. Điều đó sẽ không tốt cho cả người lẫn chính bản thân tôi.”

Raini không đáp ngay. Cô chỉ nhìn cậu, thật lâu.

Rồi cô cười. Một nụ cười dịu nhẹ, không hề có lấy một tia thất vọng.

“Yên tâm đi, tớ sẽ có cách. Đừng lo. Cậu chỉ cần… tin tớ một lần thôi.”

Cậu không đáp. Mắt vẫn dán vào những giọt sương đang rơi từ những tán cây bị khuấy động. Một buổi đi dạo, với Công chúa. Cậu biết điều đó có nghĩa là gì. Dư luận. Dèm pha. Hiểm họa. 

Nhưng khi nhìn vào nụ cười ấy, không phải nụ cười của một Công chúa, mà là của chính cô nàng tên Raini, Itami bỗng thấy lòng mình khẽ dao động.

Có lẽ… chỉ một lần này thôi, mình có thể thử tin, không phải vào thế giới, mà vào người đang mỉm cười trước mặt.

Phần 2:

Vốn dĩ ngày nghỉ luôn là khoảng thời gian mà Itami có thể ngủ nướng cả buổi sáng. Dù ở tiết trời se lạnh, nằm trên chiếc giường mỏng te và tấm chăn sờn cũ trở thành một xa xỉ hiếm hoi, thứ duy nhất cậu không phải chia sẻ với ai. Căn phòng nhỏ ở cuối dãy tầng trệt, từng là kho chứa đồ tạp vụ, giờ là lãnh địa riêng của cậu. Ánh sáng lọt vào yếu ớt qua khung cửa nhỏ bị mờ vì nấm mốc, nhưng với Itami, đây lại là nơi hiếm hoi cậu có thể hít thở mà không cảm thấy như bị nhìn xuyên qua từng lớp da thịt.

Ban đầu, Itami cũng có bạn cùng phòng. Nhưng chỉ sau vài ngày, những ánh nhìn né tránh, lời thì thầm không giấu vẻ chán ghét, và câu buông thõng “mùi dân thường khó chịu” vang lên ngay trước mặt, tất cả đủ để từng người một âm thầm dọn đi.

Cốc, cốc, cốc.

Tiếng gõ cửa vang lên, dứt khoát và liên tục, khiến cậu khựng lại. Ai lại tìm đến tận đây? Nó không giống tiếng gõ cửa của quản lý ký túc xá, cũng không phải kiểu gõ hối hả của ai đó cần việc gấp. Itami ngồi dậy, rón rén ra mở cửa, cuối cùng đứng chết trân ở đó.

Trước mặt cậu là một người đội mũ vải đơn sơ, vành mũ kéo thấp che gần hết khuôn mặt. Người đó mặc chiếc áo chui đầu màu đất, rộng thùng thình, và chiếc quần vải thô đơn giản, hoàn toàn không phải loại trang phục cao cấp quen thuộc của học sinh quý tộc. Dáng người đó gầy, bộ quần áo thô rộng rũ xuống như chẳng hề vừa vặn. Bụi bám trên gấu áo, mũ vải kéo thấp đến gần mí mắt. Trông như thể vừa từ một góc chợ cũ nào đó bước ra, hoàn toàn không thuộc về thế giới nhung lụa của học viện.

Nhưng điều khiến Itami sững sờ không phải là trang phục. Mà là khuôn mặt phía sau lớp mũ ấy, nụ cười mím môi quen thuộc, và đôi mắt sắc sảo mà cậu vừa mới nhìn thấy hôm qua. Dù vóc dáng có vẻ gầy hơn, chiếc áo rộng che đi đường cong vốn có, và mái tóc hồng bị giấu kỹ dưới vành mũ, Itami vẫn không thể nhầm lẫn.

“Chào buổi sáng.” Giọng cô nhẹ như gió thoảng. “Tớ đã nói rồi, tớ sẽ nghĩ ra cách mà.”

“...Công chúa Điện hạ?” Itami lí nhí, giọng vẫn còn chút ngỡ ngàng.

“Suỵt.” Cô gái đặt ngón trỏ lên môi, đôi mắt ánh lên vẻ tinh nghịch hiếm thấy, như một đứa trẻ vừa nghĩ ra trò đùa tinh quái “Từ giờ cứ gọi tớ là... Rai.”

Itami thoáng nhíu mày:

“Người thật sự nghiêm túc đấy ạ?

“Vấn đề là,” Raini, giờ là "Rai" vừa nói vừa chỉnh lại mũ vải, khẽ kéo vành mũ thấp hơn, như thể đang che giấu một bí mật lớn, “tớ không muốn bị bất cứ ai thân cẩn bắt gặp ở ngoài đường phố. Còn cậu thì không muốn bị lôi lên trang nhất của các mặt báo đúng không? Như này chẳng phải là tiện cho cả hai sao?”

Itami mím môi, định hỏi thêm điều gì đó… nhưng rồi thôi. Trong khoảnh khắc hiếm hoi này, có lẽ cậu không muốn phá hỏng điều kỳ lạ vừa xảy ra. Chỉ một buổi sáng thôi, cậu tự nhủ. Một buổi sáng không có ánh mắt soi mói. Một buổi sáng được là chính mình.

Phần 3:

Đường phố Serax hiện ra như một bức tranh chuyển động khổng lồ, rực rỡ, ngột ngạt, và quá sống động. Cậu chưa từng nghĩ một thành phố có thể tràn ngập đến thế... bởi màu sắc, âm thanh, và mùi hương.

Dù những mái ngói đỏ tươi vẫn giống hệt những căn nhà trong thị trấn gần làng Elbinor, nhưng ở đây, mọi thứ dường như... cao hơn, sáng hơn, đông đúc tới mức nghẹt thở. Các tòa nhà vươn lên cao vút, như thể đang tranh giành lấy ánh sáng mặt trời. Ban công rủ xuống những dây leo mềm mại, xen lẫn dải cờ đủ màu tung bay trong gió, khiến cả con phố như đang múa dưới mảnh trời rực rỡ.

Thay vì tiếng người bán hàng rao ồn ào và quen thuộc như ở Elbinor, nơi này vang vọng nhịp vó ngựa dồn dập của những cỗ xe ngựa sang trọng lướt nhanh trên đường đá, và những bước chân đều tăm tắp của đội tuần tra trong áo giáp bạc lấp lánh dưới nắng. Mùi thơm của bánh nướng mới ra lò và hoa khô từ các cửa tiệm xen lẫn mùi da thuộc nồng nàn từ xưởng chế tác và kim loại nóng từ lò rèn, tạo nên một bản hòa âm kỳ lạ mà Itami chưa từng cảm nhận, một mùi hương của sự thịnh vượng và nhộn nhịp.

Rai vừa đi vừa ngó nghiêng những cửa hàng ven đường, đôi mắt sáng lên như thể đang khám phá một thế giới mới lạ. Cô thậm chí còn dừng lại trước một tiệm bán đồ lưu niệm nhỏ, chăm chú nhìn những món đồ chạm khắc tinh xảo. Itami chỉ bước theo sau, giữ một khoảng cách nhất định, im lặng quan sát.

“Tôi không thích những nơi đông người,” Itami khẽ đáp, giọng cậu đều đều, không chút cảm xúc, như thể đang nói về một sự thật hiển nhiên, “Và tôi cũng không có việc gì để ra ngoài.”

Rai quay lại nhìn cậu, nụ cười vẫn nở trên môi:

“Có vẻ cậu chỉ thích ở những nơi yên tĩnh nhỉ? Giống như... ở đài quan sát, hoặc nơi luyện tập bí mật của chúng ta.”

Itami không đáp, chỉ là cậu đã quá quen thuộc với việc ở một mình. Sự yên tĩnh không phải là điều cậu chọn lựa, mà là thứ cậu bị ép phải chấp nhận. Nơi có người, luôn có ánh mắt phán xét, có lời xì xào, có sự ghẻ lạnh. Cậu không thích điều đó.

“Nhưng đôi khi, ra ngoài cũng tốt mà.” Rai nói tiếp, giọng cô nhẹ bẫng như tiếng chuông gió “Cậu sẽ thấy nhiều điều mới mẻ. Những điều mà sách vở không thể dạy, những điều cậu chưa từng thấy.”

Itami giữ im lặng, cậu không phủ nhận. Trong đầu cậu vẫn còn vương vấn mùi bánh nướng, tiếng vó ngựa, và cả bản hòa âm kỳ lạ của Serax. Đó là những điều cậu chưa từng biết đến, chưa từng cảm nhận được khi chỉ quanh quẩn trong học viện. Nhưng cảm giác xa lạ, bị quan sát vẫn luôn hiện hữu, như một cái bóng vô hình bám riết lấy cậu.

Họ tiếp tục đi, Rai thỉnh thoảng lại chỉ vào một cửa hàng hay một kiến trúc nào đó, kể cho Itami nghe về lịch sử của nó, về những truyền thuyết gắn liền với con phố. Itami chỉ lắng nghe, không bày tỏ cảm xúc, nhưng trong lòng, những hạt giống tò mò đã bắt đầu nảy mầm. Cậu không biết Raini, hay Rai, đang nghĩ gì, hay cô ấy có mục đích gì khi dẫn cậu đi như thế này.

Nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, cậu không còn là “nỗi xấu hổ của học viện”, mà chỉ là một người đi dạo cùng “Rai”.

Hai người dạo quanh khu chợ nhộn nhịp, nơi những sạp hàng chen chúc nhau dọc hai bên phố, rực rỡ màu sắc đến chói mắt và ngập tràn tiếng rao lanh lảnh, chói tai. Không khí nơi đây lại khác hẳn, náo nhiệt đến mức ngột ngạt, phóng khoáng một cách xa lạ, và có chút gì đó xa hoa không thể nào chạm tới được. Những bảng giá treo trước quầy viết bằng nét mực xiên xẹo, như những vết cứa vào thực tại: "Bánh ngọt 3 kara", "Mứt trái cây 5 kara", "Trà thảo mộc nhập khẩu, 20 kara mỗi bình".

Hệ thống tiền tệ ở thủ phủ thương nghiệp này được tính theo đơn vị kara, với 1 kara tương đương 100 cen. Đối với giới quý tộc, vài chục kara chỉ là chuyện vặt vãnh bằng một cái búng tay, nhưng với dân thường như Itami, một chiếc bánh ngọt giá 3 kara cũng đủ cho cả nhà ăn trong một ngày. Vậy nên chẳng có gì lạ khi Itami phải đắn đo trước từng đồng tiền, mỗi bước chân cậu đi qua những sạp hàng lấp lánh đều nặng trĩu hơn.

Họ dừng chân trước một sạp bánh nhỏ nổi tiếng với mùi bơ sữa lan tỏa, ngọt ngào đến ngây ngất nhưng cũng vô cùng xa xỉ. Rai chỉ tay vào hai chiếc bánh mì đang toả ra một mùi hoa hồng thơm lừng, phủ đường trắng muốt:

“Cái này nhìn ngon nhỉ. Cho tôi hai cái.”

“Vâng, sáu kara.” người bán hàng niềm nở đáp, nụ cười méo xệch in hằn dấu vết thời gian.

Rai đã rút ví ra, nhưng Itami kịp ngăn lại, bàn tay cậu siết chặt đến lạnh ngắt.

“Không cần. Tôi tự trả phần mình.”

Rai quay sang nhìn cậu, hơi bất ngờ, đôi mắt hồng ngọc chớp nhẹ:

“Chỉ là hai cái bánh thôi mà.”

“Tôi sống bằng học bổng,” Itami nói khẽ. “Từng đồng kara đều quan trọng với tôi.”

Trong khi giới quý tộc tiêu tiền như nước, chẳng mảy may suy nghĩ, thì cậu, học sinh dân thường duy nhất, phải chắt chiu từng kara để tồn tại nơi mà mọi thứ đều đắt đỏ và xa hoa quá mức cần thiết, nơi mà mỗi món đồ đều mang theo cái giá nghiệt ngã của thân phận.

Rai không nói thêm gì, chỉ cười nhẹ, nhưng ánh mắt cô đã thoáng chút suy tư. Cô nhón lấy một chiếc bánh, bước đi trước, để Itami âm thầm trả 3 kara từ túi vải cũ kỹ giắt ở thắt lưng. Dù sao, cậu vẫn không muốn mình bị xem là một gánh nặng, một kẻ ăn bám trong cái thế giới vốn đã quá khinh miệt cậu. Mỗi đồng tiền rời đi, là một gánh nặng vô hình đè lên đôi vai cậu.

Khi Itami đang lục lọi túi tiền vải, móc ra từng đồng kara cũ kỹ với vẻ cẩn trọng đến đau lòng, người bán bánh, một người đàn ông trung niên có khuôn mặt hốc hác, tay áo dính bột và mùi than lò khét lẹt bám chặt vào da thịt như số phận, liếc nhìn cả hai từ sau quầy. Ông trao bánh cho Rai, nhưng đôi mắt mệt mỏi của ông vẫn không rời khỏi Itami.

“Không phải dân ở đây, đúng không?” Ông hỏi, giọng cất lên không mặn không nhạt, nhưng lại ẩn chứa một sự từng trải đến gai người.

Itami khẽ khựng lại, định đáp điều gì đó, nhưng Rai đã nhẹ lắc đầu, mỉm cười lịch sự. Nụ cười ấy, trong mắt Itami, bỗng trở nên ngây thơ đến khó tin. Ông ta nhìn điệu cười đó, rồi nhếch môi, một nụ cười khô khốc như thể đã gặp qua hàng trăm, hàng ngàn người giống vậy.

“Ở thành phố Serax này, ánh sáng chỉ phủ lên những nóc nhà cao lớn, một nơi quý tộc đi xe ngựa dát vàng và dân thường phải chen nhau trong bóng râm để hít thở. Nơi mà người ta bảo chỉ cần đủ nỗ lực thì ai cũng có thể đổi đời.” Ông vừa nói, vừa lau tay vào tạp dề bẩn thỉu, giọng khàn dần, từng chữ như thấm đẫm sự chán chường.

“Có cả trăm đứa mỗi mùa kéo đến đây, mang theo mơ mộng. Nào là học ma thuật, kiếm một công việc tốt, xây dựng tương lai.” Ánh mắt ông dừng lại nơi đồng kara Itami đang đếm, rồi nói chậm rãi hơn, từng lời như những viên đá dội xuống lòng Itami và Rai “Nhưng mà đa phần chẳng qua được mùa đông đầu tiên. Cái giá ở đây đủ để giết chết hy vọng. Thằng thì dính vào cờ bạc, gái thì bị lừa bán đi, người may mắn hơn thì lết xác về làng với hai bàn tay trắng... hoặc tệ hơn là không thể quay về được.”

Rai hơi sững lại. Nụ cười trên môi cô vụt tắt. Cô chưa từng nghe ai nói chuyện bằng kiểu giọng ấy, không hằn học, cũng không lên án. Chỉ là một thứ gì đó lạnh lẽo đến mức khiến không khí giữa buổi sáng cũng như đông cứng lại, một sự thật trần trụi và tàn nhẫn được phơi bày ngay giữa lòng thành phố rực rỡ.

“Ở cái thành phố này,” ông tiếp tục, ánh mắt ông dán vào hư vô, như đang có níu giữ thứ ảo vọng đã sớm tan biến, “hoặc là sinh ra trên đống vàng, hoặc là sống đủ lâu để chấp nhận mình không bao giờ chạm tới được nó. Nếu không, sớm muộn gì cũng bị chôn vùi bởi chính ảo vọng của mình.”

Itami chỉ cúi đầu nhận bánh, bàn tay siết chặt quanh chiếc túi tiền đã nhẹ đi đáng kể, nặng trĩu một cảm giác quen thuộc đến cay đắng:

“Cảm ơn ông.” Cậu khẽ nói rồi quay đi. Rai bước theo, nhưng ánh mắt cô vẫn còn lạc lại nơi quầy bánh một lúc lâu, như thể đang cố nuốt trọn từng lời của người đàn ông.

Họ lặng lẽ đi qua vài con phố, tiếng vó ngựa dội xuống những phiến đá lát đường nghe như từng hồi chuông cảnh tỉnh, không còn là âm thanh của sự thịnh vượng mà là tiếng vọng của sự phân hóa. Rai bất giác nhìn lên những tòa nhà cao lớn rợp mái đỏ, ánh nắng chiếu rực rỡ trên những khung cửa kính sáng loáng. Nhưng trong mắt nàng công chúa mộng mơ ấy, lần đầu tiên, thứ ánh sáng đó lại không hề đẹp đẽ như cô đã tưởng tượng. Nó, chỉ trong chốc lát, bỗng trở thành một ánh sáng lạnh lẽo, hắt lên mặt tối sâu hoắm mà cô chưa từng thấy, chưa từng dám nghĩ tới. Serax không còn là bức tranh sống động như cô từng mê đắm, giờ đây trước mặt cô chỉ còn lại tấm gương phản chiếu sự thật, một sự thật mà cô, với tư cách một công chúa, chưa từng phải đối diện.

Rai đột nhiên im lặng. Chiếc bánh hoa hồng trên tay cô vẫn còn nguyên nửa, nhưng cô không cắn thêm miếng nào nữa. Đôi mắt hồng ngọc vốn dĩ luôn lấp lánh sự tò mò và vui tươi giờ đây chỉ còn ánh lên một nỗi buồn khó tả, cứ như đang nhìn sâu vào một khoảng không vô định. Itami liếc nhìn cô, chỉ thấy nơi đôi mắt luôn bừng sáng đó một vẻ xa xăm. Cậu không nói gì, chỉ bước đi bên cạnh, cảm nhận sự nặng nề vừa ập đến giữa hai người.

Chẳng rõ từ lúc nào, họ đã lạc vào một con hẻm nhỏ, một khe nứt hun hút giữa hai tòa nhà cao vút, nơi ánh sáng mặt trời dường như bị nuốt chửng hoàn toàn. Con hẻm tối om, ẩm thấp, mùi rác rưởi và cống rãnh xộc thẳng vào mũi, khác hẳn với mùi bánh nướng và hoa khô vừa nãy. Từng bước chân dường như nặng nề hơn, dẫm lên những vũng nước đọng và những mảnh vụn không rõ tên.

Khi đôi mắt Itami dần quen với bóng tối, cảnh tượng trước mắt khiến cậu khựng lại. Rai cũng đứng chết lặng bên cạnh cậu.

Trong cái góc khuất bị lãng quên của Serax, những hình hài nhem nhuốc, tiều tụy nằm co ro bên cạnh những thùng rác bốc mùi hôi thối. Đó không phải là những kẻ hành khất ăn xin quen thuộc trên phố, mà là những con người đang sống tạm bợ, bám víu vào từng mẩu thức ăn thừa, từng tấm bìa các tông mỏng manh để chống chọi với cái đói, cái nghèo và sự khắc nghiệt của cuộc đời. Ánh mắt của họ, khi lướt qua Itami và Rai, không phải là sự van nài, mà chỉ có sự vô vọng, một nỗi đói khát và khốn cùng hằn sâu đến mức khiến trái tim người nhìn phải thắt lại. Những gương mặt hốc hác, bàn tay gầy guộc run rẩy khi cố với lấy một mẩu bánh mì khô cứng bị vứt lại. Mùi của sự túng quẫn, của những thân phận bị bỏ rơi, ám ảnh tới nỗi dễ dàng bóp nghẹt không khí.

Đột nhiên, một bàn tay gầy guộc, bẩn thỉu vươn ra, túm chặt lấy gấu quần của Rai. Người đó, một phụ nữ với mái tóc rối bời che gần hết khuôn mặt, ngẩng lên, đôi mắt trũng sâu nhìn thẳng vào Rai van lơn một cách tuyệt vọng.

“Xin… xin chút miếng ăn… làm ơn… một miếng thôi…”

Bàn tay cô ta run rẩy, từng ngón tay bám chặt vào lớp vải thô của Rai như muốn níu kéo lấy chút hơi ấm, chút hy vọng cuối cùng. Chiếc bánh trên tay Rai rơi xuống, lăn vài vòng trên nền đất bẩn thỉu, rồi dừng lại ngay bên cạnh những mảnh rác rưởi. Khuôn mặt cô tái mét, đôi mắt hồng ngọc vốn trong trẻo giờ đây tràn ngập một nỗi kinh hoàng, hoang mang mà Itami chưa từng thấy. Có lẽ, đây là lần đầu tiên cô, một Công chúa, phải đối mặt với một sự thật trần trụi và tàn khốc đến vậy.

Cứ như tín hiệu được truyền đi trong câm lặng, ngay khi chiếc bánh rơi xuống, từ trong bóng tối của những căn nhà tạm bợ dựng bằng giấy cũ, từ những thùng rác bốc mùi, và từ cả những góc khuất ẩm thấp nơi nền đất lạnh lẽo, hàng loạt bóng người nhem nhuốc, đói khát bỗng chồm dậy. Tiếng bước chân lạo xạo, tiếng thở dốc và những ánh mắt vằn vện tham vọng chĩa về phía miếng bánh nhỏ bé.

Họ lao đến. Không còn là sự van xin, nó đã biến thành một cuộc chiến sinh tồn tàn khốc. Những thân hình gầy guộc chen lấn, xô đẩy nhau, tiếng gầm gừ, tiếng la hét khản đặc vang lên trong con hẻm hẹp. Bàn tay bẩn thỉu của người phụ nữ ban nãy bị giẫm đạp không thương tiếc. Kẻ này túm tóc người kia, người kia cào cấu vào mặt kẻ nọ, tất cả chỉ để giành lấy miếng bánh hoa hồng đã cắn dở, giờ nằm lăn lóc trên nền đất bẩn thỉu. Họ giẫm đạp lên nhau, lên những mảnh bìa các tông, lên cả những hy vọng cuối cùng, không ai thèm để ý đến vết máu hay tiếng rên rỉ dưới chân. Miếng bánh, dù bé tí tẹo, lại trở thành trung tâm của một cuộc chiến khốc liệt, nơi nhân tính bị lột trần bởi cơn đói.

Cả người Rai cứng đờ, hai mắt mở to nhìn khung cảnh trước mắt. Không khí xung quanh cô như bị hút cạn, chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ từ chính bản thân cô. Tiếng tranh giành, tiếng gào thét của những kẻ đói khát bỗng trở nên mờ nhạt, xa xăm, như thể cô đang bị đẩy ra khỏi thực tại. 

Khuôn mặt cô giờ đây không còn là sự kinh hoàng đơn thuần, mà là một nỗi bàng hoàng sâu sắc, một sự vỡ mộng đau đớn. Những gì cô thấy, nghe, và ngửi thấy trong con hẻm tối tăm này đã giáng một đòn chí mạng vào thế giới quan vốn dĩ trong sáng của cô. Serax trong tâm trí cô, thành phố của ánh sáng và sự phồn vinh, giờ đây chỉ còn là một bức màn che đậy cho những bóng tối khủng khiếp đến thế này.

Itami không nói gì. Cậu chỉ lặng lẽ đứng chắn trước mặt Rai, tấm lưng gầy gò che khuất toàn bộ khung cảnh tàn khốc phía trước, như thể muốn ngăn cô khỏi việc tiếp tục chứng kiến sự thật kinh hoàng. Cậu biết, có những thứ không cần phải thốt thành lời, chỉ cần cảm nhận. Và cậu cũng biết, sau cảnh tượng này, Rai sẽ không bao giờ còn nhìn Serax bằng ánh mắt ngây thơ, trong trẻo như trước nữa. 

Khi cuộc tranh giành miếng bánh dưới đất lên đến đỉnh điểm, và một vài kẻ đã không còn cơ hội chen chân, những ánh mắt đói khát, tuyệt vọng bỗng quay về phía Itami. Cậu đang cầm chiếc bánh của mình, dù đã cắn dở, nhưng trong mắt họ, đó là cả một gia tài. Không một tiếng nói, không một lời van xin, chỉ có những thân hình nhem nhuốc, gầy gò đột ngột chồm về phía cậu, ánh mắt vằn vện tham vọng. Một kẻ với bàn tay xương xẩu vươn ra, định giật lấy chiếc bánh từ tay Itami.

Cậu nhanh chóng lùi lại, giấu chiếc bánh ra phía sau lưng. Không phải vì sự tiếc rẻ, mà vì sự cảnh giác đã ăn sâu vào máu thịt. Cậu không muốn bất kỳ sự tiếp xúc nào, không muốn trở thành một phần của cảnh hỗn loạn này. Itami kéo mạnh tay Rai, thúc giục cô rời đi, thoát khỏi cái hố đen đang nuốt chửng mọi thứ. Rai vẫn còn sững sờ, nhưng đôi chân cô theo bản năng bước đi, cố gắng rời xa mùi vị và âm thanh của sự tuyệt vọng đang bủa vây.

Dưới ánh sáng mờ nhòe hắt ra từ một ô cửa sổ nứt nẻ trên cao, Rai quay đầu lại. Ánh mắt cô chạm vào một cảnh tượng khiến cả người cô một lần nữa sững lại.

Kẻ chiến thắng trận hỗn chiến ban nãy là một đứa trẻ, gầy gò, mặt mũi lấm lem, đôi mắt to trũng sâu như thể đã khóc suốt nhiều ngày, đang ngồi bệt bên đống rác, hai tay run rẩy ôm chặt lấy mẩu bánh hoa hồng đã dính nước bẩn và bùn đất. Nó không ăn như người ta thưởng thức một chiếc bánh, mà ngấu nghiến như thể từng sợi bánh là dây níu giữ sự sống cuối cùng. Những ngón tay nhỏ bé bám đầy đất cát, vội vàng nhồi từng miếng vào miệng, mặc cho bùn lem lên cằm, lên má, mặc cho mẩu bánh đã vỡ vụn và chẳng còn vị ngọt nào nữa.

Đôi mắt đứa trẻ lấp lánh ánh nước, không rõ là nước mưa từ mái dột hay nước mắt. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, Rai chợt hiểu ra, đó không còn là một chiếc bánh. Đó là niềm tin cuối cùng mà đứa trẻ ấy có thể chạm tới trong một thế giới đã quay lưng.

Cổ họng cô nghẹn lại. Âm thanh từ thế giới xung quanh dường như bị bóp nghẹt trong một khoảng lặng chói gắt. Và lần đầu tiên trong đời, cô thấy mình nhỏ bé đến mức chẳng thể làm được gì, ngoài việc đứng đó, chứng kiến nhân tính bị vắt kiệt bởi một cơn đói. 

Thế giới mà cô luôn cho rằng nó thật lộng lẫy, giờ đây đã hoàn toàn vụn vỡ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...