Tôi trở thành bạn thuở nhỏ nghiện ma túy/Chapter 8: Thuốc xịn hơn.Chapter 8: Thuốc xịn hơn.
20px

Vào ngày thứ tư.

Sau bữa tối, bác sĩ đã tới nhà tôi.

"Khả năng kiềm chế của em đáng nể thật đấy. Tôi cứ tưởng giờ này em đã dùng hết thuốc rồi cơ chứ."

Anh ta nói với giọng điệu đầy tán thưởng.

Lọ thủy tinh vẫn còn khoảng một nửa lượng dung dịch màu xanh.

Vì tôi luôn tiêm luôn đúng thời điểm nên khả năng tự kiểm soát của tôi quả thật là rất đáng nể.

"Giờ thì, đến lúc đi chúc mừng Si-hoo tốt nghiệp rồi."

"Chúc mừng?"

"Đây là khoảnh khắc quý giá đấy, Seo-ah. Khi em trở thành một Người Thức Tỉnh."

"Woooow."

[7 giờ 7 phút]

Có lẽ vì vừa tiêm thêm một liều nữa nên tôi cảm thấy rất dễ chịu.

Đã đến lúc đi gặp Han Si-hoo rồi.

Dù đã qua vài ngày, nhưng cơn giận đối với Han Si-hoo vẫn chẳng hề nguôi đi.

Chắc là do tôi cứ ăn đồ ăn bác sĩ mang đến.

Anh ta lục lọi trong chiếc túi đen của mình rồi lấy ra thứ gì đó.

Tôi chỉ đoán thôi, nhưng… từ quần áo đen đến túi xách đen… anh ta đúng là người ám ảnh với màu đen.

"Nhân tiện thì bác sĩ này, sao lúc nào anh cũng mặc đồ đen vậy?"

"Ban đêm mặc thế này sẽ khó bị phát hiện hơn."

"Anh là tội phạm hả?"

Chẳng trách anh ta lại ra vào nhà tôi như chốn không người, nơi chưa từng có tên trộm nào đột nhập.

Anh ta là một tên tội phạm chuyên nghiệp.

"Tôi là bác sĩ."

Anh ta đáp gọn lỏn rồi sắp xếp lại đồ đạc trong túi.

Trên bàn là một lọ thủy tinh màu đen.

Quả nhiên, cái này cũng màu đen.

Tôi thật sự không hiểu nổi anh ta yêu màu đen đến mức nào.

"Đây là một loại thuốc được tạo ra bằng công nghệ mới, gọi là kỹ thuật ma pháp học. Nó được dùng để đánh thức tiềm năng của Người Thức Tỉnh."

Bác sĩ nói trong khi nhìn vào lọ thủy tinh đen đang cầm trên tay.

Trông anh ta có vẻ vô cùng tự hào về lọ thuốc của mình.

"Tôi cũng có thể trở thành Người Thức Tỉnh nếu dùng loại thuốc đó hả?"

"Dựa trên những thí nghiệm của chúng ta cho đến nay… thì không. Việc trở thành Người Thức Tỉnh chỉ khả thi nếu người đó có một mức tiềm năng nhất định."

"Ah."

"Seo-ah, em có tiềm năng đấy. Tôi có thể cảm nhận được."

"Bằng cách nào?"

"Tôi biết, vì tôi là bác sĩ."

"Ra vậy."

Tôi tự hỏi mình có tiềm năng gì.

Khả năng nhìn thấy cửa sổ trạng thái hả?

[7 giờ 5 phút]

Bây giờ tôi vẫn có thể thấy được nó.

Không biết có bao nhiêu người có thể thấy những thứ như thế trong tầm mắt của mình?

Nghĩ theo cách đó thì đúng là tôi cũng có tiềm năng thật.

"Đây là loại thuốc được chuẩn bị riêng cho người có tiềm năng như em, Seo-ah. Chúng ta sẽ dùng loại thuốc tốt nhất hiện có."

"Thuốc tốt nhất?"

"Phải. Nếu em đã nghiện đến mức không thể kiểm soát cơ thể, thì tôi sẽ không dùng loại thuốc này."

Có sự tồn tại của "thuốc tốt" nghĩa là cũng có "thuốc dở" sao?

Thì ra thuốc cũng được phân loại.

"Nhưng mà, chẳng phải người bệnh nặng sẽ cần thuốc tốt hơn à?"

"Với những người không thể vượt qua cơn nghiện, thì ngay cả loại thuốc tốt nhất cũng sẽ trở thành thuốc độc. Nó chỉ nên dùng cho những người như em thôi Seo-ah."

"Tôi hiểu rồi."

Vậy ra chỉ những người như tôi mới cần thuốc tốt.

Tất nhiên là tôi rất tự tin rằng bản thân sẽ không bao giờ nghiện thứ thuốc đó.

Muốn hồi phục nhanh thì phải dùng thuốc tốt.

Nhưng nghĩ kỹ lại, thứ này vốn không phải là thuốc để khiến cơ thể tôi khỏe mạnh hơn.

Anh ta nói rằng đó là loại thuốc giúp tôi trở thành Người Thức Tỉnh đúng không nhỉ?

Có gì đó sai sai, nhưng đầu óc tôi chẳng thể hoạt động bình thường được.

Tôi cố gắng nhớ lại nội dung của cuốn tiểu thuyết, nhưng khó quá đi mất.

Chuyện này liên tục xảy ra kể từ khi tôi bắt đầu dùng thứ thuốc màu xanh kia.

Thôi kệ, tôi đoán là mọi chuyện sẽ ổn.

Chỉ cần tin tưởng và làm theo lời bác sĩ là được.

Từ trước đến giờ vẫn chưa có vấn đề gì cả.

"Tôi nói lại lần nữa, chuyện này rất quan trọng."

"Vâng."

"Tôi cũng đã nói rồi, loại thuốc này khá gây nghiện. Nhưng tôi sẽ tiếp tục cung cấp cho em nên không cần phải lo lắng làm gì."

"Vânggg."

Không có gì phải lo.

Dù có lo cũng chẳng thay đổi được gì.

"Tôi sắp tiêm thuốc rồi. Em có câu hỏi gì không?"

Bác sĩ vừa nói vừa lấy ống tiêm được niêm phong từ trong túi ra.

"Ưm, nếu thuốc hết tác dụng thì sao?"

"Hả?"

"Nếu không còn thuốc nữa á, thì em sẽ trở lại thành người bình thường hả?"

"Không. Dù sao thì đây cũng là loại tốt. Có chăng em sẽ cảm thấy muốn dùng thêm thôi."

"Wow, vậy là thuốc này thật sự tốt đấy nhỉ?"

"Đúng vậy."

Phải chăng việc dùng thuốc đã biến não tôi thành cả cánh đồng hoa?

Mọi suy nghĩ đều tươi sáng.

Tôi chỉ nhìn thấy một tương lai tràn đầy sắc hồng.

Cảm giác như tôi đang dần trở thành Người Thức tỉnh, giống hệt những học sinh ở Học viện kia.

"Vậy… em có thể đi học giống Han Si-hoo không?"

"...Trước mắt, tôi khuyên em nên đến gặp cậu ta và nói chuyện thật nghiêm túc."

"Nhưng em vẫn còn giận lắm. Không hiểu sao, nhưng…"

"Đó là chuyện bình thường."

Anh ta trả lời mơ hồ như mọi khi, rồi rút ống tiêm và bơm thuốc vào.

Chất lỏng trong đó có màu đen đặc như mực.

Rốt cuộc thứ thuốc này là gì?

Không chỉ lọ thủy tinh màu đen, mà cả chất thuốc bên trong cũng đen.

"Em tốt bụng thật đấy, Seo-ah."

"Tôi á?"

"Nếu em không tốt bụng và ngây thơ như thế, thì tôi đã khó mà làm được chuyện này."

"Hả?"

Ý anh ta là tôi bị bệnh vì quá tốt bụng và ngây thơ sao?

Và vì thế nên tôi mới phải tiêm thuốc?

Ừm… cũng có thể.

[6 giờ 57 phút]

Tôi nhìn thời gian còn lại.

Không biết mũi tiêm này sẽ kéo dài bao lâu.

Mong là nó sẽ có hiệu quả trong một thời gian dài.

Tôi ghét phải tiêm nhiều lần.

"Ngẩng cổ lên một chút đi."

Phập.

Mũi kim đâm vào cổ tôi.

Đây là lần đầu tiên anh ta tiêm vào chỗ này.

Một luồng nóng kỳ lạ lan dọc theo mạch máu.

Tầm nhìn của tôi như được mở rộng.

Năm giác quan đều trở nên nhạy bén hơn.

Anh ta rút kim ra.

[103 giờ 2 phút]

Thời gian đã tăng vọt một cách đáng kinh ngạc.

Một cảm giác toàn năng tràn ngập trong tôi.

Như thể tôi có thể làm được bất cứ điều gì.

"Em ổn chứ?"

"Ah…?"

Tôi không nói thành lời.

"Trông em có vẻ ổn."

"Hhngh… Hih…"

Một tiếng rên khe khẽ bật ra từ cổ họng.

Cảm giác như có ai đó đang lục lọi tâm trí tôi.

Một cảm giác mà tôi chưa từng trải qua trước đó.

Mọi giác quan đều bùng nổ, rồi chuyển hóa thành khoái cảm.

Thị giác, thính giác, xúc giác, thậm chí là cả mùi của không khí và vị của bụi bặm.

Mọi thứ đều mới mẻ.

"Vậy chúng ta lên đường thôi. Đi và cho Han Si-hoo thấy phiên bản khỏe mạnh của em nào."

"Okaay!"[note82699]

"Chúng ta sẽ dùng cổng dịch chuyển để đến Học viện."

"Heeeh..."

"Trong trạng thái hiện tại, có thể em chưa hoàn toàn hiểu những gì tôi nói, nhưng tôi vẫn sẽ giải thích. Xâm nhập vào Học viện không phải chuyện dễ dàng. Chúng tôi đã dùng quái vật để phá hủy những khu vực cần thiết trước đó."

"Heehee."

"Việc cài nhiều kẻ phản bội vào Học viện là quyết định đúng đắn. Sẽ thật tuyệt nếu hôm nay chúng ta có thể tiêu diệt Han Si-hoo, người được ca ngợi là niềm hy vọng của thế giới, ngay tại đây."

Tôi không mấy quan tâm đến những gì bác sĩ nói.

Những cảm giác mà tôi đang trải qua lúc này thực sự quá sướng.

Còn thứ gì quan trọng hơn thế hả?

"Em đang tận hưởng chứ?"

Tận hưởng ư?

Thành thật mà nói, từ đó còn chưa đủ để diễn tả được cảm giác này.

Tôi háo hức gật đầu đáp lại.

"Nó sẽ còn phê hơn khi em chiến đấu đấy."

".....Tại sao?"

"Mọi người ai cũng nói thế. Nên em cũng sẽ thế thôi, Seo-ah. Nhất là khi em đã sử dụng loại thực phẩm cấp quân sự."

Tôi đã thấy rất thích rồi, nhưng nếu nó còn có thể đã đời hơn nữa thì càng tốt nhỉ?

Vậy thì tôi phải chiến đấu thôi.

Nhưng tôi phải đánh ai đây?

"Nhớ kỹ. Em phải giết Han Si-hoo."

"Vâng, vâng, thưa ngài."

"Tốt. Được rồi. Tôi sẽ mở cổng dịch chuyển."

Vù!

Không gian trước mắt tôi bị bóp méo.

Một cánh cổng.

Đây chính là thứ mà người ta gọi là cổng dịch chuyển.

"Đây là một thiết bị cho phép dịch chuyển tức thời đến Học viện. Hãy chờ một chút để nó mở hoàn toàn."

"Woooow..."

Không gian méo mó trước mắt được cảm nhận rõ ràng bằng những giác quan đã được khuếch đại.

Một trải nghiệm mà chẳng ai có thể có được.

Tôi ước cảm giác này sẽ kéo dài thêm một chút nữa.

[100 giờ]

May mắn là thời gian vẫn còn rất nhiều.

Chỉ mới vài phút thôi đã khiến tôi hạnh phúc đến thế, vậy thì 100 giờ sẽ như thế nào đây?

"Giờ có thể vào được rồi."

Cánh cổng đã hoàn thành.

Nó trông chẳng khác gì cổng dịch chuyển trong trò chơi điện tử.

Chỉ cần bước vào đó, tôi sẽ được đưa đến nơi khác ngay lập tức.

"Phép dịch chuyển là kỹ thuật cao cấp mà quái vật dùng để vượt qua thế giới này. Rất ít người có thể tái hiện được nó."

Bác sĩ nói rồi chìa tay về phía tôi.

Anh ta đang bảo tôi nắm lấy chăng?

"Hehe."

Khi nắm lấy tay bác sĩ, tôi có cảm giác như đang được đi dã ngoại như hồi còn nhỏ.

Trước khi tiêm thuốc tôi có hơi lo lắng, nhưng giờ thì chỉ thấy vui vẻ mà thôi.

Tôi theo bác sĩ bước vào cổng.

Bên trong tối đen như mực.

Và rồi một tia sáng yếu ớt bắt đầu xuất hiện trở lại.

"Đến nơi rồi."

"Woooow..."

Chỉ trong chớp mắt, chúng tôi đã dịch chuyển tới nơi khác.

Qua hàng cây xanh, tôi có thể thấy những tòa nhà của Học viện.

Tôi quay lại nhìn, nhưng cánh cổng mà chúng tôi vừa đi qua đã biến mất từ lúc nào.

"Học viện được xây ở ngay trung tâm thành phố, nhưng phía sau lại là rừng cây và một ngọn núi nhỏ. Nó được thiết kế như vậy để thuận tiện cho các buổi thực tập của học sinh."

Nhìn quanh, tôi thấy mình đang ở trong rừng.

Không, đúng hơn là một khoảng đất trống có vài hàng cây.

Vậy ra đây là khu huấn luyện.

Thú vị ghê.

Hít thở không khí trong lành giữa những tán cây khiến tôi cảm thấy...?

Đây có phải không khí trong lành đâu.

Nó có mùi cháy khét.

Dù sao thì mùi đó cũng khá tuyệt vời theo một cách riêng.

"Mùi khét? Cháy à?"

"Đúng vậy, cháy đấy. Chúng tôi đã đưa mấy con quái hệ lửa vào Học viện."

"À..."

Giờ nhìn kỹ lại tôi mới thấy có cột khói bốc lên từ mấy tòa nhà.

Có thứ gì đó đang cháy.

"Han Si-hoo đang đến từ phía đó."

"Hả?"

Tôi quay đầu nhìn theo hướng bác sĩ chỉ.

Han Si-hoo đang tiến tới với thanh kiếm trong tay.

Với giác quan nhạy bén, tôi có thể thấy rõ dù cậu ta ở khoảng cách khá xa và còn trong bóng tối.

Tóc trắng.

Tóc cậu ta biến đổi khi sử dụng sức mạnh.

"Hình như cậu ta nghĩ nếu bắt được tôi là sẽ giải quyết được mọi chuyện. Dù tôi đã cố tình dẫn cậu ta tới đây."

Bác sĩ lẩm bẩm rồi đi bên cạnh tôi.

Tôi không hiểu gì cả nhưng vẫn tràn đầy tự tin.

"Seo-ah. Nhớ chứ? Em phải giết Han Si-hoo."

"Rồiiii."

Cậu ta bắt đầu chạy nhanh hơn, có vẻ Han Si-hoo đã nhận ra chúng tôi.

Dù ở xa và khó nhìn thấy, nhưng tôi vẫn phân biệt được vài người khác đang theo sau Han Si-hoo.

Một tia sáng lóe lên.

Chẳng mấy chốc, bóng dáng của nhân vật chính đã xuất hiện.

"Sao anh dám gây ra chuyện này...?"

Han Si-hoo đang nói với bác sĩ rồi đột nhiên quay lại nhìn chằm chằm vào tôi.

Trông có phần bối rối.

Chắc cậu ta không ngờ sẽ thấy tôi ở đây.

Chúng tôi từng nói sẽ không gặp lại nhau nữa, vậy mà giờ cả hai lại ở cùng một chỗ.

"Chào buổi tối."

Bác sĩ nhân cơ hội cất tiếng chào lịch sự.

Tất nhiên là nhân vật chính chẳng thèm đáp lại.

"Anh bắt cóc cô ấy."

Giọng Han Si-hoo trầm đi, chất chứa sự giận dữ.

"Bắt cóc? Tôi, bắt cóc em ấy? Dĩ nhiên là không rồi. Seo-ah đến đây vì em ấy muốn thế."

Bác sĩ nhẹ nhàng xoa đầu tôi khi tôi đứng ở phía trước.

Soạt, soạt.

"Ehehe."

Ể, chuyện này còn dễ chịu hơn tôi tưởng.

Các giác quan được khuếch đại bởi thuốc khiến từng cái chạm trở nên tuyệt vời.

Ước gì anh ấy xoa thêm chút nữa.

"......Anh... đã làm gì với Seo-ah?"

Han Si-hoo hỏi với vẻ mặt bàng hoàng.

Trông cậu ta có vẻ sốc.

[note82700]

Cưng ghê
Eng như cứt, dịch hóc xương vl, bắt đầu muốn drop, ai muốn tham gia cái pj này không, mình hơi ngấy rồi

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...