Tôi không nghĩ mình sẽ chết vì mochi.
Càng không nghĩ cái chết đó sẽ là thứ đầu tiên kéo tôi ra khỏi sự lặng câm của mười mấy năm sống như cái bóng.
Mochi – bánh gạo dẻo truyền thống. Món mà người ta thường ăn vào dịp Tết. Hoặc khi rảnh. Hoặc khi buồn. Hoặc khi không biết phải ăn gì.
Tôi ăn mochi trong trạng thái thứ tư: buồn và không biết phải ăn gì.
Phòng trọ tám mét vuông của tôi lạnh như đá mồ, đèn tuýp chớp nháy liên tục như cố gắng chết cùng tôi cho có đôi.
Bên ngoài trời mưa. Cái kiểu mưa rả rích, dai dẳng, không ồn ào nhưng ướt lây cả thần kinh.
Tôi ngồi bệt trên chiếu, lưng tựa vào đống quần áo chưa giặt.
Chiếc laptop cũ chạy ầm ầm như phi thuyền sắp bay. Trên màn hình là menu game Chrono Waltz: The Final Requiem – một trò chơi fantasy học viện mà tôi đã chơi đi chơi lại không dưới mười lần.
Trò này chẳng hot. Đồ họa lỗi thời. Gameplay cũng chẳng có gì đặc sắc.
Nhưng nó có một nhân vật mà tôi không thể quên: Leon Rachtfeld.
Một thằng béo. Phản diện phụ.
Xuất hiện để bị sỉ nhục. Bị đánh. Bị giết.
Không có redemption arc. Không có quá khứ đẫm lệ. Không có tương lai.
Nó chỉ tồn tại để chứng minh rằng: nếu mày không đẹp, không mạnh, không cool ngầu, mày không đáng tồn tại trong một câu chuyện.
Tôi nhìn nhân vật ấy, và tôi thấy chính mình.
⸻
Tôi – Kurosawa Tooru, ba mươi bảy tuổi.
Nhân viên văn phòng hạng ba. Độc thân. Không có người thân thân thiết.
Bạn bè – nếu còn nhớ tôi, thì cũng không nhắn trước Tết.
Tôi sống lặng, ăn lặng, làm lặng, và dần trở thành một đống da thịt có chức năng nhưng không mục đích.
Không ai ghét tôi.
Chỉ là… không ai thực sự quan tâm tôi còn tồn tại.
⸻
Tôi cắn miếng mochi thứ ba.
Nó dẻo, quá dẻo.
Và rồi – đúng khoảnh khắc tôi vừa nhấn Start New Game – cái cục tròn trong miệng tôi tắc lại giữa cuống họng như viên đá lăn thẳng xuống cổ mộ.
Tôi nghẹn.
Ho không ra. Thở không nổi.
Tôi chống tay lên sàn, mặt đỏ bừng, mắt trợn lên.
Tôi đập tay vào bàn. Laptop rơi. Trà nguội đổ tràn.
Không ai nghe tiếng tôi. Không ai bên cạnh.
Chết… thật sao?
Không. Không phải thế này.
Tôi còn chưa làm gì cả. Chưa yêu ai. Chưa sống như con người.
Tôi chỉ mới định chơi lại một trò game – và tôi chết như một meme mạng xã hội?
Tôi gục xuống sàn.
Trong ánh sáng nhạt nhòa, gương mặt pixel hóa của Leon Rachtfeld hiện lên giữa màn hình, đôi mắt nâu lờ mờ không cảm xúc.
Không phải đang nhìn tôi.
Mà như đang hỏi: “Cậu cũng là loại người như tôi sao?”
⸻
Tôi không thấy ánh sáng trắng. Không nghe tiếng chuông thiên đường.
Chỉ là… đột ngột. Mọi thứ rút lại. Co bóp. Rách toạc.
Rồi mở ra.
⸻
Trần nhà biến mất. Thay vào đó là… bầu trời tím tro – màu của bụi sau trận bão, của thuốc súng chưa nổ, của thứ gì đó đang thối rữa nhưng vẫn ráng che giấu bằng ánh sáng phép thuật.
Gió thổi. Nhưng là loại gió có mùi. Mùi người. Mùi phép. Mùi vải mới và mồ hôi bị dìm trong nước hoa hạng sang.
Tôi mở mắt.
Thấy cột cờ bạc cao vút. Thấy những tòa tháp như nến chảy ngược. Thấy… một vòng tròn đá đen rộng gấp ba lần sân trường tôi từng học.
Và rất nhiều người.
Học sinh. Giáo viên. Người hầu. Quý tộc. Pháp sư. Kỵ sĩ.
Mắt họ – gần như tất cả – đang hướng về phía tôi.
Hay đúng hơn… cái cơ thể mà tôi đang nằm trong.
⸻
Tôi chống tay ngồi dậy.
Tay… mềm. Dày. Da mịn một cách mỡ màng.
Tôi cúi xuống. Cái áo choàng đen đắt tiền căng lên trên một cái bụng tròn đến khó tin.
Ngực thở gấp. Không khí đậm đặc hơn.
Tôi run tay sờ mặt. Mỡ. Má phúng phính. Cằm hai tầng. Mồ hôi rịn ra từ thái dương.
Và rồi, như dòng lũ, ký ức đổ vào.
Không theo trật tự. Không phải hình ảnh.
Là cảm xúc. Lạnh. Nhục. Buốt. Đau. Căng. Hồi hộp. Cô đơn.
Leon Rachtfeld.
Quý tộc cấp trung. Con út bị bỏ rơi. Béo từ nhỏ. Ma lực yếu. Không có thiên phú.
Bị khinh bởi gia đình. Bị chế giễu bởi bạn học.
Một nhân vật phụ được tạo ra chỉ để chết nhục.
Và giờ – tôi đang sống trong hắn. Giữa buổi lễ nhập học.
⸻
Tôi vừa kịp đứng dậy thì nghe giọng nói.
— “Leon Rachtfeld. Đứng dậy. Người đang làm mất mặt gia tộc.”
Giọng nữ. Cao. Sắc như lưỡi dao rút nửa chừng.
Tôi quay đầu.
Seraphina Alvineas.
Ánh mắt của cô – xám kim loại.
Tóc dài như băng rơi. Cổ áo gài cao, tay khoanh lại.
Trang phục học viện ôm vừa người, viền bạc, thanh kiếm treo chéo lưng.
Không phải người đẹp trong truyện tranh.
Mà là một thanh kiếm đội lốt con người.
Và Leon – thằng béo này – là hôn phu sắp bị từ bỏ của cô.
⸻
Tôi cố giữ cho đôi chân này không run, nhưng cơ thể phản chủ.
Cái lớp mỡ bụng làm áo giáp đội lệch sang một bên. Khớp gối kêu cọt kẹt như ghế gỗ già. Mồ hôi thấm từ vai chảy xuống sống lưng rồi len vào kẽ mông — tôi chưa từng cảm nhận rõ rệt thế nào là thân thể ẩm ướt nặng nề cho đến lúc này.
Giữa quảng trường, tôi đứng dậy như một tòa tháp xiêu vẹo.
Và ngay lập tức, tiếng xì xào nổi lên như ong vỡ tổ.
“Trời đất… thằng đó còn sống hả?”
“Năm ngoái nó không lăn khỏi sân tập vì ngất lúc chạy 100 mét sao?”
“Gia tộc Alvineas mà còn giữ hôn ước với thứ đó… đúng là phép màu đen.”
“Nghe nói hắn từng thi rớt phép cơ bản ba lần. Còn làm nổ phòng thực hành khi dùng lửa để nướng xúc xích…”
Tôi nghe hết.
Và đau. Nhưng không ngạc nhiên.
Leon từng là mục tiêu để người khác khẳng định mình.
Leon không phải người – mà là một lời cảnh báo: đừng yếu, đừng béo, đừng ngốc – nếu không, ngươi sẽ là hắn.
Tôi ngẩng đầu.
Nhìn lên — thấy rõ từng cánh cờ tung bay. Màu bạc – biểu tượng của học viện Cirsiuma, cái nôi của hơn phân nửa Anh hùng Đế Quốc.
Bốn tòa tháp bao quanh quảng trường — mỗi tòa đại diện một hệ thống đào tạo: Kiếm Thuật, Ma Pháp, Chiến Thuật, và Trị Liệu.
Trung tâm là một bục đá tròn – Đài Phán Định, nơi học sinh năm nhất được kiểm tra và chọn hệ học chính thức.
Cả sân có ít nhất hai trăm học sinh.
Đồng phục đen, nơ cổ màu tùy gia tộc. Ánh mắt nghiêm nghị. Cách đứng thẳng tắp, gọn ghẽ như được đúc từ khuôn danh giá.
Và tôi – Leon – nổi bật như một cục mỡ luộc nằm giữa tiệc rượu pha lê.
⸻
Tiếng chuông vang lên từ đài chính.
Một giọng già nhưng rõ ràng, như cạo từng câu chữ vào đá:
— “Nghi lễ Tuyển Hệ bắt đầu. Học sinh năm nhất – tiến lên từng người. Chọn lấy con đường các ngươi sẽ dâng trọn đời mình.”
Người nói là Viện Trưởng Raban – huyền thoại sống, từng là tướng lĩnh, nay là chủ học viện.
Một học sinh nữ bước lên. Tóc xanh ngắn, ánh mắt kiên định.
Cô đặt tay lên quả cầu pha lê bay lơ lửng trên bục.
Tia đỏ rực bùng lên. Kiếm.
Mọi người vỗ tay.
Học sinh tiếp theo – một nam quý tộc tóc vàng, dáng cao.
Ánh sáng lam, kèm theo tia bạc. Ma pháp sư cấp thiên phú.
Rồi lần lượt. Người sau người.
Mỗi lần ánh sáng hiện lên, lại có tiếng vỗ tay, tiếng tán dương, và một lần nữa khẳng định Leon không thuộc về đây.
⸻
Tên tôi được gọi.
— “Leon Rachtfeld.”
Tôi hít một hơi.
Cổ áo bó sát cổ, bụng siết chặt bởi dây da quấn quanh. Mỗi bước chân vang lên như tiếng trống nhục.
Không ai cười lớn – nhưng mọi ánh mắt đều như móng tay cà lên da tôi.
Tôi bước lên đài.
Bên cạnh tôi, giám khảo là một giáo viên nữ tóc bạc cột cao, ánh mắt nhạt thếch.
— “Đặt tay. Nhanh lên. Ngươi làm chậm hàng đấy.”
Tôi nuốt nước bọt.
Tay đặt lên quả cầu. Nó lạnh buốt như đá chôn dưới tuyết.
Một dòng điện ma lực chảy vào tay tôi. Cơ thể tôi co giật nhẹ.
Ánh sáng lóe lên.
Nhưng chỉ là một tia lam yếu ớt. Không đỏ. Không bạc. Không thánh quang.
Giám khảo ghi chép lạnh tanh.
— “Không đạt chuẩn hệ Kiếm. Ma lực thấp cấp. Tạm đủ điều kiện học hệ Phép phổ thông. Chọn nhanh đi.”
Tiếng cười hắt ra từ phía xa:
“Chọn ‘phổ thông’ mà cũng đứng như tướng lĩnh nhỉ.”
“Thằng đó còn đỡ hơn năm ngoái – ít ra chưa ói trên cầu xét.”
“Hôn thê hắn chắc đang tính tát đơn từ hôn lên mặt Hội đồng rồi.”
⸻
Tôi nhìn quanh.
Seraphina đứng xa. Lưng thẳng. Không quay đi.
Ánh mắt ấy – sắc như dao. Nhưng có gì đó… không còn là khinh. Là thăm dò.
Tôi không phải Leon gốc.
Tôi là một người đàn ông từng sống 37 năm, từng bỏ lỡ tất cả, từng chết mà không ai hay.
Tôi không cần làm anh hùng. Không cần đánh bại ai.
Tôi chỉ muốn một lần… được tự chọn số phận.
Tôi ngẩng đầu.
Nói lớn:
— “Tôi chọn… cả hai.”
⸻
Một giây.
Hai giây.
Rồi sóng vỡ.
“Hắn bị điên rồi à?!”
“Kiếm Pháp Sư?! Với thể trạng đó?”
“Nó định kéo cả hai hệ xuống đáy à?!”
Tiếng giễu cợt, ngỡ ngàng, phẫn nộ lan như dịch.
Đám học sinh nhón chân nhìn tôi, không phải bằng ánh mắt tò mò nữa, mà là phẫn uất pha chán ghét.
Như thể tôi không chỉ phá luật, mà xúc phạm trật tự.
Cô giám khảo cau mày, giọng sắt lạnh:
— “Rachtfeld. Ngươi không đủ điều kiện để học cùng lúc cả Kiếm và Phép. Đây không phải sàn tập tự do. Là học viện quân-pháp chính quy. Ngươi có hiểu mình đang nói gì không?”
Tôi không trả lời.
Tôi chỉ gật đầu. Rõ. Chậm. Và chắc như búa đóng vào bia mộ.
— “Ta hiểu. Tôi vẫn chọn cả hai.”
Một khoảng lặng sâu hoắm mở ra.
Như thể quảng trường vừa ngừng thở.
⸻
Trên bậc thang cao nhất dẫn vào Tháp Quan Sát Bắc, nơi các trưởng lão cấp cao của học viện trú ngụ, có một cánh cửa hé mở.
Một bóng người đứng trong bóng tối, áo choàng dài đến gót.
Hắn không động đậy, không thở mạnh.
Nhưng trong tay hắn – một kết giới hình tròn rực lên nhè nhẹ, đang ghi lại… hình ảnh tôi.
Hắn lẩm bẩm.
— “Sai số… chưa từng xuất hiện trong bản đồ cốt truyện.”
Cái nhẫn bạc trên tay hắn vỡ ra từng vệt nhỏ như bụi thủy tinh.
⸻
Dưới sân, Viện trưởng Raban – vẫn im lặng từ nãy giờ – chống gậy bước tới mép bục.
Ông già ấy nhìn tôi, không trách, không cười, không gật đầu.
Chỉ nói:
— “Vậy thì, Leon Rachtfeld… Học viện Cirsiuma hoan nghênh sự điên rồ của ngươi. Ta sẽ đợi xem, ngươi gục trước ở lớp Kiếm – hay lăn lóc sau lớp Phép.”
Ông quay đi.
Nói như đóng cánh cổng.
— “Kiếm Pháp Sư” – đã được ghi danh. Không được thay đổi. Không được rút lui. Không được xin lỗi.”
⸻
Tôi rời bục.
Không ai vỗ tay.
Không ai nói gì.
Chỉ có gió.
Gió khô, nhẹ như mảnh dao cạo. Quất vào cổ áo, vào gáy, vào lưng tôi – như nhắc:
Từ giờ, mày không có đường lui.
⸻
Tôi liếc qua Seraphina.
Cô không nói.
Cũng không hẳn giận.
Chỉ có ánh mắt – lạnh – đậm – khó đọc hơn bản cổ thư bị niêm phong.
Cô quay lưng.
Từng bước như thể nặng bằng chính trọng lượng danh dự của hai gia tộc.
⸻
Tôi thở ra.
Không phải thở nhẹ nhõm.
Mà là một luồng khí đẩy từ ngực lên, như thể cái chết của Kurosawa Tooru vừa bị đẩy sâu vào lòng đất.
Leon Rachtfeld… từ giờ sẽ sống.
Dù bằng mồ hôi.
Dù bằng máu.
Dù bằng cả mỡ và nỗi nhục từng tích tụ trong da thịt này suốt 13 năm qua.
Chaporia
Bình Luận (0)