Tokyo Ravens/Chapter 19: Lời nguyền của Lửa - Phần 4Chapter 19: Lời nguyền của Lửa - Phần 4
20px

Cô chưa từng chạy hết sức như vậy từ trước đến nay. Tận dụng sức mạnh từ đôi chân của tinh linh thỏ, Akino bứt tốc băng xuyên qua khu rừng.

Tuy nhiên, càng đến gần trung tâm tu viện đôi chân cô càng trở nên trĩu nặng. Vẫn còn một đoạn nữa, vậy mà cô vẫn cảm thấy dư âm của linh lực trong không gian. Cô nghe thấy tiếng thét gào. Âm thanh của sự hủy diệt. Mặc dù cây cao hạn chế tầm nhìn của cô, Akino vẫn thấy khoảng trời phía tu viện sáng rực. Có gì đó đang cháy.

“………”

Cô thực sự rất sợ──nhưng đã quá trễ để quay lại rồi. Akino giảm tốc độ, cẩn thận tiến lên núi tránh bị phát hiện.

Có vẻ trận chiến nổ ra tập trung ở sân đền. Cô tiến lại gần, rồi núp mình trong bụi cây đưa mắt hướng về phía trước.

Cô dường như không thể tin vào mắt mình. Giảng đường chìm trong biển lửa. Sảnh chính đã nát tan.

Không ổn. Thế này thì không cách nào có thể tiến sâu hơn nữa. Akino quyết định không đi đường thẳng, mà đánh vòng ra sau văn phòng tu viện.

Ngay cả văn phòng cũng chỉ còn một nửa. Chứng kiến quang cảnh biến chuyển quá nhiều so với những gì thân thuộc trong tiềm thức, Akino cảm nhận một thứ cảm giác còn hơn cả sợ hãi──cô cảm thấy trống rỗng.

Nhưng quả nhiên là đúng đắn khi chọn đi đường vòng. Cô đã có một cuộc hội ngộ bất ngờ.

“Ông Sen!”

“Ồ, Akino cháu à. Cháu vẫn ổn chứ?”

Sức chịu đựng của cô đã đạt đến giới hạn khi cô trông thấy ông. Cô chạy tới ôm chầm lấy ông, gục mặt vào lòng ông trong khi nức nở thành tiếng. Cô thực sự rất sợ, và rất buồn. Cái thế giới duy nhất của cô đã bị chiến tranh tàn phá và nuốt chửng. Sen dịu dàng vuốt ve lấy cô bé thỏ.

Ông kiên nhẫn chờ đợi đến khi Akino ngừng khóc hẳn.

Rồi ông dẫn Akino ra sân đền.

Lúc đó trận chiến đã kết thúc. Akino cứng đờ trước cảnh vật điêu tàn hiện ra trước mắt cô. Tuy nhiên, ánh mắt Akino chú ý đến cô gái đứng lặng người ở giữa sân hơn là ngôi đền xập xệ.

“Chị Natsume!”

Cô chạy tới bên Natsume. Ánh mắt cô đỏ hoe khi trông thấy Akino. Natsume sụt sịt khẽ gọi, “………Akino.”

“Đã có chuyện gì xảy ra? Chị không sao chứ!?”

“Akino. Chị… chị…”

“Chị đã không gặp được người tên Harutora đó ư?”

“………Ừm.”

Natsume gật đầu yếu ớt. Mặt cô ấy sưng lên vì khóc, và cũng vì bùn đất.

Đôi tai thỏ lắc lư qua lại, không biết nói gì trong tình huống này. Hình ảnh một Natsume điềm tĩnh rơi lệ thế này để lại ấn tượng khá mạnh trong Akino. Và mặc dù có hơi không nên, nhưng thật lòng cô phải công nhận một điều.

Người đẹp dù khóc trông vẫn thật xinh đẹp.

“Natsume!”

“Natsume-chan!”

Mọi người chuyển ánh nhìn về hướng âm thanh; một người đàn ông và một người phụ nữ đang tiến lại gần chỗ này.

Người đàn ông sở hữu thân hình khá vạm vỡ như một đô vật vậy. Ông quấn một chiếc khăn quanh trán và có bộ râu mỏng dưới cằm. Dù vậy, cảm giác ông khá là thân thiện. Người phụ nữ thì nhỏ nhắn, đang diện một bộ trang phục đen. Cô buộc gọn mái tóc bằng chiếc băng đô trên trán.

Họ là người lạ, và điều đó khiến Akino bất giác trở nên căng thẳng. Nhưng cả hai đều trông rất lo lắng──lo lắng cho Natsume và Akino liền hạ cảnh giác.

“Chú…… Dì……”

Natsume nói nhỏ. Họ có vẻ là người quen của chị ấy.

Người đàn ông đến bên cạnh Natsume, nhìn qua một lượt Akino và Sen. Ông khẽ gật đầu, rồi quay sang Natsume, nói với cách thức có hơi phiền lòng,

“Liều lĩnh hết sức. Con có thể đã chết rồi đấy có biết không?”

“……Con xin lỗi.”

“Tự ý đi tới vùng núi hoang vu như này! Con có biết dì và chú đã lo sốt vó khi con đột nhiên biến mất không!?”

Bị người phụ nữ phiền trách, Natsume chỉ lặp đi lặp lại “Con xin lỗi.” Nhưng người phụ nữ cũng mau chóng nguôi giận và hỏi thăm Natsume.

“……Thế, con có gặp được Harutora không?”

Cắn môi đầy cay đắng, Natsume khẽ lắc đầu. Người phụ nữ nói thầm, “Thằng bé này…” Rồi cô ôm Natsume vào lòng. Cô đã hiểu rõ tình hình. Có lẽ họ đã gần gũi tới nỗi không cần nói ra cũng thấu hiểu lẫn nhau.

“Chúng ta tạm gác lại vậy. Ngọn núi này vẫn còn đến ba Thiên Tướng. Tên nhóc Điều tra viên ma thuật đã chủ động rút lui, nhưng chưa chắc hắn đã chịu bỏ cuộc.”

Người đàn ông đảo mắt nhìn quanh, trưng ra vẻ mặt chua chát. Nghe những lời đấy, Akino lên tiếng.

“……Chị Natsume, chị sắp phải đi rồi ư?”

“Akino em…”

Akino vô thức nói ra, khiến cho Natsume tạm thời chưa có câu trả lời thỏa đáng. Nhưng sự im lặng đã trả lời thay cho lời nói. Cô cũng đã từng nói với Akino──rằng khi cô hoàn thành mục đích thì sẽ rời đi.

Người phụ nữ đang ôm lấy Natsume nhìn hai cô bé cũng không khỏi bối rối. Cô trao đổi ánh mắt với người đàn ông, và cả hai đều khó xử.

Bỗng──

“Nếu có thể──”

Ông Sen lên tiếng từ sau lưng họ.

Trong khi Akino và mọi người chưa biết phải đối đáp như thế nào, ông ung dung tiếp lời,

“Có thể hai người đã biết đường rời núi, nhưng chưa chắc con đường đó đã hiệu quả và nhanh nhất. Nó có hơi hiểm trở, nhưng sẽ có thể hạn chế lôi kéo sự chú ý. Mọi người thấy sao? Nếu không phiền thì lão sẽ dẫn đường mọi người.”

Sâu trong rừng núi rậm rạp và tươi tốt, Miyoshi ngồi trên gốc cây gãy đổ cuối cùng cũng chịu mở mắt. 

“……Ta mất dấu rồi. Phỏng theo hướng cậu ta bay đi, có vẻ cậu ta đang đến Tokyo, nhưng đó cũng chỉ là suy đoán.”

“Thế còn những con Armored Juggernaut?”

“Dòng chảy linh lực của chúng đột ngột bị ngắt quãng. Cứ như là chúng dừng hoạt động vậy. Nếu là vậy thì chúng không khác gì những cục sắt. Tôi không thể nói chắc điều gì.”

“Tôi chịu.” Nói xong, Miyoshi nhún vai. Yuge thở dài──mà cũng phải, họ giờ khó có thể làm được gì. Khả năng của một nhà ngoại cảm chỉ có thể thấu thị linh quang và linh lực, chứ không phải là đo lường khoảng cách. Việc Miyoshi có thể theo dấu linh lực của Harutora từ khi cậu bay khỏi chiến trường đã thể hiện rõ nét tài năng của [Thiên Nhãn].

“…Tình trạng của ngôi đền thì sao?”

“Cơ bản là gần như bị phá hủy. Không có tử vong. Chí ít là vậy.”

Miyoshi đã luôn khẳng định rằng nhóm người của ông không có can hệ tới Đền Seishuku từ đầu chí cuối. Không ai biết được ngôi đền sẽ ra sao từ bây giờ, nhưng ít nhất là hiện tại thì Yuge sẽ không thể làm gì hơn. Họ sẽ trở về Bộ và báo cáo toàn bộ sự việc. May mắn thay, vì đây là một chiến dịch “ngầm”, nên họ sẽ không cần phải viết báo cáo──nếu có thì chắc viết đến vô tận mất.

Sau tất cả, nhiệm vụ của họ đã kết thúc. Yuge cảm thấy phần nào thư giãn, mặc dù biết là không nên vậy.

“Ồ, quên nữa! Thế còn Tsuchimikado Natsume? Yamashiro đã bắt được cô ta chưa?”

“Cô Yuge, tôi chưa từng khẳng định người tôi cảm nhận được là Tsuchimikado Natsume.”

“Nhưng khả năng rất cao mà đúng chứ? Có thể sử dụng ma thuật tầm sét. Bây giờ thì sóng yên biển lặng nên chắc là trận đấu kết thúc rồi. Nếu là Yamashiro thì không thể nào cậu ấy──”

“Cũng chưa chắc.”

Miyoshi thẳng thắn nêu lên quan điểm. Yuge hoang mang “Eh? Eh?”

“Yamashiro thua ư?”

“À không, tôi không nói là Yamashiro thất bại. Nhưng có vẻ đã có phe thứ ba can dự vào. Tôi vốn tập trung Harutora hơn nên đã không quá để tâm bên phía Yamashiro. Chúng ta đang truy tìm diện rộng, nhưng vì linh khí dồi dào trong không gian, và nếu họ có dùng thuật ẩn mình thì sẽ hơi khó tìm ra.”

Miyoshi nói với cảm xúc không đổi. Yuge thực sự rất muốn đốc thúc ông ta làm việc, nhưng cô phải công nhận một điều──Miyoshi đang cố gắng tìm giải pháp tối ưu nhất. Yuge mới là người rảnh rỗi chân tay, thiếu kiên nhẫn trong khi Miyoshi làm việc.

“Ít nhất thì cũng phát hiện được Yamashiro rồi. Hãy tập hợp để nghe cậu ta nói. Quân tiếp viện của Bộ không đến kịp rồi nhỉ. Và hơn nữa, giờ này cũng đã quá trễ để quay về Tokyo rồi. Chúng ta xuống núi và tìm chỗ trọ đêm nay vậy.”

“Nhưng ngài Chuyên viên, chẳng phải chúng ta nên liên lạc với cấp trên──”

“Yamashiro sẽ lo việc đó. Ở vùng ngoại ô như này tìm được nhà trọ là cả công sức đấy. Điện thoại ư? Một số nhà trọ vùng quê thậm chí còn không có website riêng của họ.

Oh, nhân tiện thì cô Yuge này, cô có biết khu vực quanh đây có tiếng tăm gì về mảng ẩm thực không? Đồ ăn phục vụ tại đền hôm qua nhạt nhẽo quá.”

Nói xong, ông đứng dậy và móc từ trong túi chiếc điện thoại, bắt đầu tìm kiếm chỗ ở trên mạng.

Yuge thấy nhức đầu cho những việc sắp tới. Miyoshi vẫn đang miệt mài lần theo dấu vết của Tsuchimikado Harutora. Không như Yuge chỉ có thể đứng đấy bất lực.

Lần này Yuge mới thực sự hiểu “tính chuyên nghiệp trong công việc” là như thế nào. Cô thở dài nặng nề──rồi cười gượng.

“……Thật ra tôi có tìm hiểu trước đó. Ở thị trấn phía bên kia có một nhà trọ với nhà tắm ngoài trời, nổi tiếng với thịt lợn rừng.” 

“Vâng, vâng…… Đến cuối cùng thì…… Vâng, cháu xin lỗi. Giờ cháu sẽ tập hợp với Chuyên viên Miyoshi và cô Yuge, rồi trở về Tokyo. Cháu sẽ báo cáo chi tiết sau…”

Yamashiro nói, “Xin phép ạ” rồi cúp máy. Anh đã kìm nén cơn tức được một lúc rồi; cậu chửi rủa và đá đất cát dưới chân.

“……Chết tiệt! Mình đang làm gì thế này…”

Cặp đôi vừa nãy rõ ràng là người của Phân gia tộc Tsuchimikado. Ngay từ đầu Natsume hành động một mình vốn đã đáng nghi rồi, nhưng chúng tới quá muộn. Có gì mâu thuẫn nội bộ ư? Nếu chúng hợp tác với nhau ngày từ đầu thì đã có thể bảo vệ được cô ả Natsume.

“Giá như mình dứt khoát hơn và bắt giữ Natsume…… dù cho có phải có chút đụng độ.”

Anh đã lầm khi cứ đinh ninh phải bắt sống cô và tránh va vào xung đột không cần thiết. Sự ngây thơ ấy chính là minh chứng rõ rệt cho tuổi đời non trẻ và thiếu hụt kinh nghiệm. Vì khả năng vượt bậc của mình mà bản thân Yamashiro ít khi rơi vào tình huống thực sự “khó khăn”. Anh vốn không ngạo mạn, mà đó là sự thật. Do đó Yamashiro rất non nớt trong việc “vượt qua thử thách”. Đây là một vấn đề tối trọng mà anh nên chú ý. 

Thật căm phẫn. Nhưng ta sẽ dùng nỗi ô nhục và sự căm phẫn này để tiến xa hơn nữa. Ta sẽ mài giũa bản thân hơn nữa để có thể đứng ngang hàng với Thập Nhị Thiên Tướng trong tương lai.

“……Hãy chờ đấy.”

Yamashiro siết chặt chiếc điện thoại trong tay. Rồi anh hạ quyết tâm, đốc thúc cơ thể rã rời bước đi trở lại.

“……Dừng lại.”

Nghe vậy, chiếc xe van đang đi dọc theo quốc lệ liền giảm tốc độ.

Người đàn ông đứng dậy khỏi ghế và đặt chân xuống mặt đường. Đoạn đường cong theo địa hình sườn núi nơi đây, được bao phủ bởi hàng cây rậm rạp. Không có phương tiện nào khác ngoài chiếc xe van.

Mặt trời lặn dần, điểm tô cho bầu trời một sắc màu đỏ thẫm. Nhưng ánh mắt người đàn ông lại đang hướng về khoảng trời bị mây đen lấp kín xa xa. Anh lặng lẽ quan sát, đôi mắt sắc lẹm.

Tài xế cho hạ cửa kính xe xuống,

“Sao vậy?”

“……Không có gì.”

Người đàn ông trả lời ngắn gọn nhưng vẫn không rời mắt khỏi vị trí đó.

Khi ấy bỗng vang lên tiếng chuông điện thoại từ trong xe. Một người ngồi ở hàng ghế sau vội vã bắt máy. Sau khi trao đổi vài tiếng “Vâng!”, anh chồm lên chỗ tài xế trong khi vẫn chưa tắt máy. 

“Cuộc gọi từ trụ sở chính của Bộ! Tsuchimikado Harutora đã rời khỏi Đền Seishuku. Ngôi đền được báo cáo là chỉ còn những tàn tích.”

Người đàn ông gật đầu mạnh trước thông tin được đưa tới.

Kế đến,

“Kokuryuu, ngươi dẫn đầu quan sát tình hình. Dasai và Reisen khảo sát khu vực xung quanh. Hãy tìm kiếm xem có phát hiện dấu vết của lông vũ quạ không. Hou'oubiden ở lại chờ lệnh.”

Nghe vậy, ba tengu──trong hình dạng quạ đen──vỗ cánh bay lên bầu trời hoàng hôn. Phát ra tiếng kêu đặc trưng của loài quạ, cả ba biến mất vào khoảng không, rải rác lông vũ xuống dưới.

Người đàn ông quay trở lại hàng ghế sau và đóng cửa xe.

“Nổ máy đi.”

Anh nói ngắn gọn, ngồi khoanh tay và nhắm nghiền mắt như thể tiến vào trạng thái thiền định.

Chiếc xe van tiếp tục chuyến đi.

Từ lúc đấy cho đến lúc họ tới được Đền Seishuku, Zenjiro Kogure không nói thêm lời nào.

“Ừm hứm. Cũng chỉ vừa mới xong đây thôi.”

Có một cậu nhóc nói chuyện với vẻ thích thú với đầu dây bên kia.

“Đến cuối cùng thì Tsuchimikado Harutora đã rời đi. Chúng ta không có thu hoạch gì. Nhưng không ngờ là cậu ta dám dùng đến ‘Armored Juggernaut’. Không những thế lại còn dùng tới ba con. Khá hoành tráng đấy chứ? ……Hả? Cái gì? Nào, làm sao mà có chuyện đấy được. Lúc ta đến thì họ đã bắt đầu── Thôi nào, đừng vô lý như thế chứ. Ta chỉ mới nhận ra hành động của Bộ Âm Dương Sư lúc chiều nay đấy? Và cũng nhờ ta nên mới kịp phút chót đấy chứ…… Ah, thôi cho là có hơi không kịp đi, nhưng chẳng phải chuyện này vốn đã bất khả thi ngay từ đầu rồi hay sao?”

Cậu bé đi từ viện cớ cho đến tranh luận với đầu dây bên kia.

Cậu trông còn rất trẻ──chắc cũng tầm học sinh tiểu học. Nhưng chỗ cậu ngồi thì không bình thường tí nào.

Cậu đang ngồi trên đỉnh một tháp truyền tải điện về phía tây bắc Đền Seishuku. Một nơi cao, cách mặt đất cũng phải chừng một trăm mét. Mặc dù cao là thế, nhưng hình ảnh Đền Seishuku lại khá rõ nét khi nhìn từ đây. Đây đáng ra là nơi không phải cho trẻ tiểu học. Nhưng cậu vẫn ở đó, đung đưa đôi chân, trưng ra biểu cảm gượng gạo dưới cặp mắt kính đỏ kia.

“Dù gì thì việc cũng đã rồi. Ta sẽ sớm trở về và sẽ nói rõ hơn.”

Nói xong, cậu bé cúp máy. Lắc đầu rồi thở dài, cậu đứng thẳng người trên khung thép.

“Tch… Không ngờ cậu ta là một tên hay lèm bèm tới vậy. Khổ cho ta có một chủ nhân như vậy quá đi…”

Cậu lẩm bẩm trong miệng, cau mày khó chịu.

Và rồi──

“Dù sao thì, màn trình diễn tuyệt vời lắm.”

Cậu cười khúc khích trước khi nhảy khỏi khung thép.

“……Vậy là kết thúc rồi sao?”

Jougen đang đứng ở một nơi sâu trong tu viện sau khi bị Thức thần của đối thủ dồn đến đây. Ông nhắm mắt và khẽ cúi đầu.

Linh khí của Harutora đã biến mất khỏi ngôi đền được ít lâu rồi. Cả hai Thức thần hộ vệ và Armored Juggernaut. Kẻ địch đã rút lui. Nhưng điều đấy không có nghĩa là ngôi đền đã chiến thắng. Trong sự hỗn loạn ông thậm chí còn để mất dấu các thiền sư chiến đấu cùng ông. Họ chắc chắn chưa chết──nhưng chắc chắn khó mà lành lặn.

“Bại trận tuyệt đối.”

Ông không còn cách nào khác ngoài thừa nhận. Một thực tại quá bi thương.

Ông thậm chí còn phải phá hủy đại sảnh chỉ vì chút kháng cự trong vô vọng. Chỉ để đến cuối cùng không nhận lại được gì. Những gì còn sót lại là một vùng đất hoang tàn. Không lời bào chữa nào có thể cứu vãn ông.

Đền Seishuku đã đi đến hồi cuối. Có vẻ sớm muộn gì nó cũng sẽ đến bước này, nhưng sự thất bại của ông đã giáng đòn cuối.

Ông đã luôn sống vì điều gì? Ông luyện tập trong gian khổ và trui rèn sức mạnh vì điều chi? Giờ đây ngay cả câu trả lời cũng cảm thấy thật xa vời. Đều do sự vô minh của chính ông đã đưa ngôi đền đến kết cục này.

Jougen mỉm cười, đưa tay vào trong áo cà sa và lấy ra một con dao mà ông luôn mang theo. Đó không phải là ma cụ gì. Chỉ là một con dao thuần túy.

Ông lấy nó ra khỏi vỏ, cầm cán dao bằng cả hai tay như đang kết ấn. Chĩa lưỡi dao về phía mình, ông khẽ nâng cằm và để lộ ra yết hầu mình.

“Nam mô……”

Ông tụng những lời sau cuối, và không chút do dự.

Nhưng──

“──!?”

Ngay khoảnh khắc kế đó, đôi mắt ông mở to.

Tay ông không cử động theo ý ông. Chúng đã bị cứng đờ do phép Bất Động Kim Cang Ấn. Cùng lúc đó, vang lên âm thanh sột soạt từ sau lưng ông. Jougen khẽ nhìn về hướng âm thanh phát ra.

“……Ri’an.”

“Sau khi tác oai tác quái theo ý ông thì giờ ông định tự sát sao? Nực cười. Ta đâu thể để lão chết dễ thế được.”

Xuất hiện trước mắt Jougen là Ri’an. Hơi thở ông nặng nề, tóc tai thì bết bát. Dù vậy, ánh mắt kia vẫn cháy phừng lửa hận.

“Kể cả khi Đền Seishuku đã bị phá hủy, vẫn còn người của nó kia mà. Nếu ngay cả ông định bỏ rơi họ thì đừng hòng. Ông không bao giờ được phép chết, Jougen à. Chí ít là bây giờ.”

Ri’an run lên. Không chỉ vì giận dữ, mà còn vì điều gì đó khác──ông nói với niềm tin mãnh liệt.

Lần duy nhất mà Ri’an lấn át được Jougen. Jougen tay vẫn cầm con dao, môi mím chặt. Một giọt lệ lăn xuống nơi khóe mắt nhà sư già.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...