Tôi và anh giống như hai dây leo quấn chặt lấy nhau không thể tách rời, rễ cây nối liền, bất cứ ai rời khỏi người kia thì đối phương cũng sẽ chết.
Nhưng khi vào đại học, tôi bước vào một môi trường hoàn toàn mới.
Tôi có bạn tốt, bạn cùng phòng tốt, người đồng đội ăn ý trong các cuộc thi, cùng những giáo viên quan tâm và chỉ dẫn tôi…
Những khoảng trống vốn chỉ có thể được S hoàn toàn lấp đầy dường như không còn cần anh đến thế nữa.
Rõ ràng S không thay đổi, nhưng tôi lại dần cảm thấy chán ghét ham muốn kiểm soát của anh.
Ngoài thời gian nghỉ ngơi và học tập, chỉ cần tôi quá nửa tiếng không trả lời tin nhắn, anh sẽ vô cùng lo lắng.
Điện thoại và tin nhắn thay nhau dồn dập kéo tới.
Chỉ cần không chú ý một chút, thông báo từ anh đã lên đến 99+.
Sau khi trả lời anh, tôi bắt buộc phải nói cho anh biết trong khoảng thời gian không để ý đến anh, tôi đã làm gì, ở cùng ai.
Anh luôn lo được lo mất, cần xác nhận hết lần này đến lần khác, sợ tôi sẽ vứt bỏ anh.
Tài liệu chống in lậu của Tiểu Hổ bot, tìm robot tìm sách thì chọn Tiểu Hổ, ổn định đáng tin cậy, không giẫm phải hố!
Tôi không muốn hoàn toàn phụ thuộc vào S về kinh tế, bình thường vẫn đi làm thêm.
Lần nữa, khi tôi bận làm thêm nên không kịp trả lời anh.
Anh có chút nóng nảy bất an nói với tôi:
“Nhân Nhân, nghỉ việc đi, anh rất giàu, có thể lo liệu mọi mặt trong cuộc sống của em, em không cần phải vất vả như vậy.”
Câu nói này của anh khiến tôi nhớ đến một vài ký ức mà mình không muốn đối mặt.
Khi mẹ tôi vừa qua đời.
Ba tôi ôm tôi khóc rất đau lòng.
Ông nói với tôi: “Nhân Nhân, sau này ba chỉ còn mình con thôi.”
“Mẹ không còn nữa, ba sẽ dành cho Nhân Nhân gấp đôi tình yêu, sau này Nhân Nhân muốn gì, ba đều sẽ đáp ứng.”
“Trên thế giới này, người ba yêu nhất chỉ có Nhân Nhân.”
Nhưng mới chỉ 2 năm trôi qua, ba tôi đã đưa một người phụ nữ về nhà.
Bảo tôi gọi bà ta là mẹ.
Năm tôi tốt nghiệp tiểu học, họ có đứa con của riêng mình.
Là một bé trai.
Từ đó về sau, học phí, tài liệu học tập, đồ dùng vệ sinh của tôi…
Những khoản tiền thiết yếu của tôi đều phải chịu đựng sự châm chọc và mỉa mai của họ mới có thể lấy được.
“Đứa trẻ này sao ngày nào cũng đòi tiền vậy! Sao chẳng nghe nhà người ta nói con cái họ ngày nào cũng xin tiền?!”
“Ha ha, chị gái không phải đang lừa tiền mua sữa bột của em trai để đi mua kẹo ăn đấy chứ?”
“Con gái ở tuổi này là biết lừa người nhất.”
…
Năm tôi tốt nghiệp cấp 3, vì muốn em trai được vào trường tiểu học tốt nhất thành phố, họ vung tiền khắp nơi nhờ người tìm quan hệ.
Người ba từng nói tôi muốn gì ông cũng sẽ đáp ứng, lại nói với tôi:
“Con gái học đại học thì có ích gì? Học phí của mày phải để em trai mày vào trường tiểu học tốt nhất!”
Tôi vừa khóc vừa làm ầm lên, nhất quyết không đồng ý.
Cuối cùng bị đuổi khỏi nhà, mặc tôi tự sinh tự diệt.
Từ đó về sau, tôi vô cùng căm ghét cuộc sống phải ngửa tay xin tiền người khác.
Tôi cảm thấy lời của bất kỳ ai cũng không đáng tin.
Vì vậy, tôi đề nghị chia tay với S.
S không đồng ý, tôi liền dứt khoát chặn và xóa anh khỏi danh sách liên lạc.
Mặc dù cuối cùng chúng tôi tan rã trong không vui.
Nhưng tôi vẫn nhớ những điều tốt đẹp S từng dành cho tôi.
Những năm qua, tôi vừa làm việc vừa làm thêm, lần lượt gửi lại số tiền anh đã chi cho tôi trong 2, 3 năm ấy vào một tài khoản ngân hàng S từng đưa cho tôi.
05
Tôi đã nhận ra Ôn Yến Sơn chính là S.
Nhưng dường như anh không nhận ra tôi.
Tôi sờ khuôn mặt mình.
May mà những năm qua tôi đã thay đổi khá nhiều.
Tôi và anh đã chia tay 3 năm.
Anh không nhận ra tôi cũng là chuyện rất bình thường.
Còn về việc Ôn Yến Sơn vẫn đeo chiếc nhẫn kia.
Tôi nghĩ, có lẽ chỉ vì anh đã quen đeo nó mà thôi.
Ôn Yến Sơn đối xử với công việc rất nghiêm túc.
Bất cứ chuyện gì cũng giữ thái độ công tư phân minh.
Bạn tiến bộ, anh sẽ khích lệ.
Bạn phạm sai lầm, anh sẽ phê bình.
Nhưng anh sẽ chỉ rõ lỗi sai của bạn, để lần sau bạn có thể cải thiện.
Anh chưa bao giờ chiếm dụng thời gian nghỉ ngơi bình thường.
Nếu tăng ca sẽ có mức tiền tăng ca cao nhất trên thị trường.
Mức lương anh trả cũng rất hậu hĩnh.
Công bằng mà nói, anh là một ông chủ rất tốt.
Khuyết điểm duy nhất của công việc này chính là vì mối tình trước kia, khiến tôi có chút mất tự nhiên khi một mình đối diện với Ôn Yến Sơn.
Nhưng đây là vấn đề của riêng tôi.
Tôi có thể giải quyết.
Sau khi vượt qua thời gian thử việc, lúc tôi đang định làm công việc này lâu dài.
Tôi lại gặp một người cậu họ xa ở dưới lầu công ty.
Ông ấy là tài xế lái xe cho công ty đối tác của chúng tôi.
Ngay khi nhìn thấy ông ấy.
Tôi theo bản năng né tránh.
Tôi không muốn tự chuốc thêm phiền phức.
Không muốn sau khi ông ấy nhìn thấy tôi lại không giữ được miệng, tiết lộ tin tức của tôi cho ba và mẹ kế.
Tôi không muốn họ một lần nữa đến phá hỏng công việc của tôi.
Tôi cứ nghĩ mình đã trốn rất kỹ, không ai chú ý.
Nhưng tối hôm đó, tôi lại nhận được một cuộc gọi từ số lạ.
Sau khi nghe máy, đầu bên kia là giọng nói của người cậu họ xa kia.
“Nhân Nhân, đứa trẻ này bây giờ sao lại xa cách như vậy, nhìn thấy cậu mà còn trốn?”
“Có phải con coi thường cậu chỉ là một tài xế không…”
“Haiz, yên tâm đi, cậu cũng không phải người không biết lý lẽ, cậu sẽ không nói với ba con và bọn họ đâu, chỉ là cậu đã nhiều năm không gặp Nhân Nhân, hơi nhớ Nhân Nhân thôi.”
Tôi nghe ra lời uy hiếp trong câu nói của ông ấy.
Cuối cùng chỉ có thể im lặng đồng ý lời hẹn của ông ấy.
06
Cậu hẹn tôi ở một nhà hàng thuộc khách sạn 5 sao.
Tôi cứ tưởng ông ta muốn chặt chém tôi một bữa, sau đó moi thêm ít tiền từ tôi.
Vì vậy, tôi hoàn toàn không nghĩ nhiều, chẳng chút đề phòng uống ly nước ông ta đưa cho.
Thuốc phát huy tác dụng rất nhanh.
Trước khi không chịu nổi mà ngất đi.
Tôi nghe thấy cậu cười lạnh nói:
“Mày là phụ nữ, có giỏi kiếm tiền đến đâu thì kiếm được bao nhiêu chứ? Chi bằng ngoan ngoãn lấy chồng đi!”
Trước khi ý thức chìm vào bóng tối, trái tim tôi đã rơi xuống tận đáy vực.
Lần trước, ba tôi và bọn họ đến công ty cũ của tôi gây chuyện.
Chính là muốn gả tôi cho một lão già.
Dùng tôi để đổi lấy quan hệ, giúp ba tôi được thăng chức.
Lần trước tôi đã trốn thoát.
Nhưng không ngờ bọn họ lại mất hết nhân tính đến mức này.
Thậm chí còn cấu kết với những người họ hàng khác.
Khi tỉnh lại lần nữa.
Trước mắt tôi là bóng tối bao trùm.
Chaporia
Bình Luận (0)