Tráp Tâm Ngọc/Chương 6C. 6
20px

Bà ta tức đến run người.

Nhưng cuối cùng vẫn không thể làm gì.

09

Tối hôm ấy.

Hạ Văn Châu gọi cho tôi bằng một số lạ.

Lúc chuông reo, tôi đang ngồi bên cửa sổ uống sữa nóng.

Từ sau lần ở b/ệnh viện, tôi vẫn chưa đưa ra quyết định cuối cùng.

Bác sĩ nói tôi cần thời gian.

Tôi cũng cần thời gian.

Tôi nhận máy.

Không lên tiếng.

Đầu dây bên kia im lặng thật lâu.

Sau đó truyền đến giọng Hạ Văn Châu khàn đặc.

“Thanh Lê.”

Tôi nhìn làn hơi mỏng bốc lên từ ly sữa.

“Anh Hạ, có việc thì liên hệ luật sư của tôi.”

“Đừng cúp.”

Anh vội nói.

“Chỉ một phút thôi.”

“Ba mươi giây.”

Anh nghẹn lại.

Một lúc lâu sau mới nói.

“Xin lỗi.”

Tôi không đáp.

Anh tiếp tục.

“Chuyện của Minh Yên, là tôi sai.”

“Chuyện l/y h/ôn, cũng là tôi sai.”

“Mấy năm nay tôi luôn nghĩ cô sẽ ở đó.”

“Dù tôi quay đầu lúc nào, cô cũng sẽ đợi tôi.”

“Thanh Lê, tôi thật sự…”

Tôi cắt ngang.

“Anh không yêu tôi.”

Đầu dây bên kia im bặt.

Tôi bình tĩnh nói.

“Anh chỉ không chấp nhận được việc tôi không cần anh nữa.”

“Anh cũng không chấp nhận được việc người từng yêu anh đến mức không còn tự trọng, bây giờ lại có thể bình thản rời đi.”

“Còn đứa bé.”

Tôi khẽ cúi mắt.

“Nó chỉ là cái cớ khiến anh cảm thấy mình còn quyền xuất hiện trong đời tôi.”

Hạ Văn Châu thở dốc.

“Không phải.”

“Vậy anh yêu tôi sao?”

Tôi hỏi rất nhẹ.

Anh không trả lời được.

Tôi cười.

“Anh xem.”

“Đến giờ anh vẫn không nói được.”

“Anh chỉ đang hối hận.”

“Mà hối hận không phải tình yêu.”

Nói xong, tôi trực tiếp cúp máy.

Không lâu sau, điện thoại hiện lên một tin nhắn.

“Thanh Lê, tôi sẽ hủy hôn với Minh Yên.”

Tôi nhìn dòng chữ ấy.

Trong lòng không hề gợn sóng.

Một chiếc váy cưới đã thử xong.

Một thiệp mời đã in xong.

Một người phụ nữ đã bị anh để lên đầu tôi suốt ba năm.

Bây giờ anh nói hủy là hủy.

Nhưng tình yêu của tôi đã c/h/ế/t rồi.

Đám tang cũng qua rồi.

Anh còn muốn khóc cho ai xem?

Tôi chặn luôn số đó.

10

Ngày thứ bảy.

Hạ Văn Châu thật sự công khai hủy hôn.

Thông báo của Hạ thị viết rất ngắn.

“Vì lý do cá nhân, hôn lễ giữa anh Hạ Văn Châu và cô Cố Minh Yên tạm thời hủy bỏ.”

Tạm thời.

Hai chữ ấy rất tinh tế.

Vừa cho nhà họ Cố chút mặt mũi.

Vừa cho Cố Minh Yên chút hy vọng.

Nhưng Cố Minh Yên hiển nhiên không chấp nhận.

Cô ta lập tức đến Hạ thị tìm Hạ Văn Châu.

Video bị nhân viên quay lén, chưa đầy một tiếng đã lan khắp các nhóm kín.

Trong video, Cố Minh Yên khóc đến lê hoa đái vũ.

“Văn Châu, anh đã hứa sẽ cưới em.”

“Em đợi anh nhiều năm như vậy.”

“Bây giờ chỉ vì Thẩm Thanh Lê mang thai, anh muốn bỏ em sao?”

Hạ Văn Châu đứng đối diện cô ta.

Gương mặt lạnh lùng.

“Chuyện này không liên quan đến cô ấy.”

Cố Minh Yên bật cười trong nước mắt.

“Không liên quan?”

“Nếu cô ta không cố ý chạy đến b/ệnh viện b/ỏ con, anh sẽ bỏ buổi thử váy cưới của em sao?”

“Nếu cô ta không cố ý tung tin lên mạng, nhà anh sẽ ép anh hủy hôn sao?”

“Hạ Văn Châu, anh tỉnh táo đi.”

“Cô ta đang trả thù chúng ta!”

Hạ Văn Châu nhìn cô ta.

Ánh mắt ấy xa lạ đến mức khiến Cố Minh Yên sững lại.

“Vậy còn em?”

“Em đăng bài ám chỉ cô ấy dùng con níu kéo tôi, không phải trả thù sao?”

“Em cố ý gửi ảnh thử váy cưới cho cô ấy xem, không phải khiêu khích sao?”

“Em biết rõ cô ấy là vợ tôi, vẫn hết lần này đến lần khác gọi tôi đi lúc nửa đêm, không phải chen chân sao?”

Cố Minh Yên lảo đảo lùi lại.

“Anh… anh điều tra em?”

Hạ Văn Châu cười lạnh.

“Không cần điều tra.”

“Chỉ là trước đây tôi không muốn nhìn.”

Một câu này khiến toàn bộ mặt nạ dịu dàng của Cố Minh Yên vỡ nát.

Cô ta đỏ mắt hét lên.

“Đúng!”

“Là em cố ý đấy!”

“Em cố ý gửi ảnh cho cô ta.”

“Cố ý để cô ta nghe thấy mẹ anh nói em mới hợp làm con dâu nhà họ Hạ.”

“Cố ý khiến cô ta biết anh ở bên em mỗi lần cô ta cần anh.”

“Nhưng nếu anh thật sự yêu cô ta, em có cố ý thế nào cũng vô dụng!”

“Hạ Văn Châu, người làm cô ta đau không phải em.”

“Là anh!”

Cả văn phòng yên tĩnh đến đáng sợ.

Hạ Văn Châu đứng đó.

Sắc mặt trắng bệch.

Cố Minh Yên nói đúng.

Dao là cô ta đưa.

Nhưng người cầm dao đ/â/m vào tim tôi.

Là anh.

Video này nhanh chóng bị xóa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...