Trêu chọc nữ chính otome game cho vui, tôi lỡ cua đổ cô ấy./Chapter 1: Học sinh mớiChapter 1: Học sinh mới
20px

Tôi đã ở đây được một tuần. Tôi không biết phải gọi đây là may mắn hay rắc rối, chỉ biết là khi mở mắt ra vào buổi sáng thứ hai tuần trước, tôi đang ngồi trong một lớp học mà mình từng thấy rất nhiều lần trên màn hình. Không có ma pháp, không có quái vật, chỉ có bảng đen, rèm xanh, tiếng chuông, dãy tủ để giày, sân bóng rổ và những câu chuyện tình kiểu học đường. Trò chơi mà em gái tôi mê suốt mùa hè.

Trong trò chơi ấy, nữ chính dễ thương, nam chính hoàn hảo, xung quanh là vài sự kiện có thể cắm cờ, một vài lựa chọn để tăng hảo cảm. Tôi thì không nằm trong bất kỳ tuyến đường nào, tôi chỉ là một đứa bạn cùng lớp bình thường đến mức nếu không nhắc, không ai nhớ nổi tên. Một tuần qua tôi sống đúng nghĩa nền. Tôi đến lớp, chào thầy cô, ghi chép cho đủ, ăn cơm hộp, tan học thì về. Không có tình tiết nào, cũng chẳng có bản nhạc nào vang lên báo hiệu một cảnh đặc biệt.

Đến sáng nay, mọi thứ trông vẫn như cũ, cho tới khi tiếng chuông vừa dứt và cánh cửa trượt mở ra.

Một cô gái bước vào. Cả lớp im lặng một nhịp rồi rì rầm. Cô ôm cặp sát ngực, tóc dài màu nâu nhạt rung nhẹ vì gió ngoài hành lang, đôi mắt sáng, vẻ mặt còn căng thẳng. Giáo viên chủ nhiệm đặt sổ điểm xuống bàn, gật đầu với cô rồi quay xuống lớp.

“Đây là học sinh mới chuyển vào. Em giới thiệu với cả lớp đi.”

Cô cúi đầu, giọng trong và nhỏ.

“Xin chào, tớ là Aoi, mong được giúp đỡ.”

“Xin chào.”

Cả lớp đồng thanh đáp lại. Vài bạn nữ thì thầm rằng trông cô dễ thương, mấy đứa con trai khúc khích cười vì kịch bản bạn mới vốn lúc nào cũng có.

Ghế của Aoi ở hàng chéo trước mặt tôi, cạnh cửa sổ. Cô kéo ghế thật nhẹ rồi ngồi xuống, mở hộp bút, sắp xếp bút thước gọn gàng, động tác cẩn thận như đang cố giữ bình tĩnh. Bạn nữ bàn trên quay xuống thì thầm với tôi, giọng vừa đủ để hai người nghe.

“Bạn mới xinh ha.”

“Tớ có nói gì đâu.”

“Không nói nhưng nhìn là biết rồi.”

Tôi quay mặt ra cửa sổ. Nếu để mọi thứ diễn ra đúng như game, thì chỉ trong hôm nay hoặc ngày mai, Aoi sẽ đến thư viện, tình cờ gặp Ren senpai, đàn anh năm ba cao ráo, đội trưởng câu lạc bộ bóng rổ, học giỏi, tính hiền, nụ cười đủ để một hành lang sáng thêm nửa bậc. Từ đó câu chuyện mở ra, hết lễ hội văn hóa đến lễ hội thể thao, rồi đến pháo hoa mùa hè, mỗi sự kiện là một nấc thang.

Còn tôi, nếu cứ ngồi yên, tôi sẽ tiếp tục làm bạn cùng lớp số mười mấy, thi thoảng nói một câu trời đẹp quá, hoặc chăm chỉ lên lớp, rồi biến mất.

Tôi đã ngồi yên một tuần. Sáng nay, khi Aoi cúi xuống sắp xếp tập vở, mái tóc rủ xuống che gò má, tôi bỗng buột miệng như thể có ai chạm vào nút bật.

“Lúc nãy cậu bước vào nhìn y như trong phim, tóc bay còn hơn cả quạt trần.”

Lớp học khựng một nhịp, vài tiếng cười nhỏ bật ra. Aoi ngẩng lên, đôi mắt mở to, má đỏ lên, tay luống cuống vuốt tóc ra sau tai.

“Ơ… chắc tại gió thôi.”

“Tớ nghĩ thế. Nhưng gió hôm nay hợp tác lắm.”

Bạn nữ bàn trên lập tức quay xuống.

“Mới vào lớp đã có người khen rồi nha.”

“Tớ không khen, tớ chỉ báo cáo hiện tượng.”

Mấy đứa bàn sau cười khúc khích. Aoi cúi mặt, khóe môi cong nhẹ, vai rung lên vì cố nhịn cười, sau đó vội mở sách ra. Giáo viên gõ thước nhắc cả lớp trật tự, rồi viết tiêu đề bài học. Tiết học bắt đầu như không có gì đặc biệt.

Tôi cũng mở vở, viết vài dòng cho phải phép, nhưng trong đầu tôi biết rõ, từ câu nói vừa rồi, đường ray đã lệch một chút.

Tiết học trôi không chậm không nhanh. Thầy giảng về ngữ pháp, vài bạn hăng hái phát biểu, vài người gục xuống bàn, một cái đầu phía sau lắc lư vì buồn ngủ. Aoi giữ nhịp chăm chú, chữ viết tròn nhỏ ngay ngắn, thỉnh thoảng đưa mắt liếc ra hành lang như chờ đợi một điều gì đó, rồi lại quay vào trang vở. Tôi nhìn thấy và đoán được cô đang đợi ai.

Giờ ra chơi đến với một tiếng chuông trong trẻo, cả phòng gần như bật dậy cùng lúc. Ghế kéo lạo xạo, vài nhóm rủ nhau xuống căn tin, có người chạy đi lấy nước, có người ở lại nói chuyện. Tôi đứng lên duỗi lưng, quay lại thì thấy Aoi vẫn ngồi, tay nắm quai cặp, ánh mắt hướng ra cửa.

Ngoài hành lang, một nhóm học sinh lớp trên đi ngang. Tiếng chào vang rộn ràng.

“Ren senpai.”

“Senpai, chào buổi sáng.”

Cậu con trai đi giữa cao hơn hẳn, đồng phục phẳng phiu, cà vạt thắt gọn, dáng đi thẳng, gương mặt sáng, nụ cười dịu. Mỗi lần cậu gật đầu chào ai đó, người kia lại đỏ mặt hoặc cười như vừa được tặng quà.

Aoi khựng lại. Ánh mắt cô như chỉ còn nhìn vào một điểm. Bàn tay cô bấu chặt quai cặp thêm chút nữa. Tôi không cần hỏi cũng biết, cô đã thích cậu ta từ trước khi chuyển tới đây. Trong game cũng thế, Aoi chọn ngôi trường này vì Ren.

Tôi ghé lại bàn cô, cất giọng như không để ý gì.

“Cậu đi tham quan trường chưa? Nếu chưa thì đi luôn đi, tớ chỉ cho.”

Aoi quay sang, chớp mắt.

“À… chưa.”

“Đi thôi. Không thu phí đâu.”

Cô do dự một chút rồi gật đầu.

“Ừ… cảm ơn cậu.”

Chúng tôi ra khỏi lớp. Hành lang có mùi nắng, mùi gỗ sàn, mùi phấn bảng, mùi mồ hôi rất nhẹ của giờ thể dục lớp bên cạnh. Tôi chỉ tay vào tấm sơ đồ dán trên tường.

“Thư viện ở tầng ba, ngay đầu hành lang, phòng y tế ở cuối dãy bên này, căn tin thì ở tòa B, đi qua sân trong, còn phòng câu lạc bộ nằm ở dãy đối diện.”

Aoi gật đầu, ánh mắt vẫn thỉnh thoảng lướt về cầu thang. Tôi giả vờ như không thấy, tiếp tục đi chậm để cô kịp nhìn quanh.

Ở khúc cua, Kenta chạy lên từ dưới, trên tay cầm hai chai trà. Vừa thấy tôi đi với bạn mới, nó cười toe như bắt được chuyện để trêu.

“Này, tranh thủ ghê, mới giờ ra chơi đã dắt bạn mới đi tham quan.”

“Tớ làm công tác xã hội thôi.”

Kenta giơ chai nước tới.

“Uống không, trà chanh hay lúa mạch.”

“Cảm ơn, tớ không cần,” Aoi lắc đầu.

Kenta liếc sang tôi, hạ giọng đủ ba người nghe.

“Fan của Ren đông lắm đấy, đi gần quá là bị hiểu nhầm.”

Aoi cúi đầu, má hồng lên, tay xiết quai cặp, còn tôi nhấc chai trà khỏi tay Kenta rồi đẩy hắn ra mép hành lang.

“Đi đi.”

Kenta cười ha hả, quay người chạy biến, vừa chạy vừa ngoái lại vẫy tay. Aoi nhìn theo, cười khẽ.

“Bạn cậu vui thật.”

“Tớ thấy ồn thôi.”

Aoi bật cười thêm một tiếng, âm thanh nhỏ nhưng nghe dễ chịu. Cô kéo thẳng quai cặp, đi sát cửa sổ hơn để nhìn ra sân. Phía xa, nhà thi đấu mở cửa, vài bóng áo thể thao chạy qua chạy lại, tiếng bóng nảy dội vào tường.

“Cậu có thường tới thư viện không,” Aoi hỏi khi chúng tôi lên đến tầng ba.

“Tớ hay tới ngủ.”

“Ngủ ở thư viện không bị nhắc à.”

“Bị nhắc, nên tớ cố gắng chọn bàn khuất.”

“Cậu đúng là…” Aoi cười. “Thế mà vẫn đậu bài kiểm tra sao.”

“Tớ chép bài bạn.”

“Còn dám nói ra.”

“Tớ chỉ thành thật thôi.”

Aoi lắc đầu, mở cửa thư viện. Không gian yên và mát, ánh sáng rót đều lên kệ sách, mùi giấy cũ và gỗ đánh bóng trộn vào nhau. Bàn mượn trả sách có một chị lớp trên đang trực, chị gật đầu chào, bảo bọn tôi có thể xem thoải mái nếu mang theo thẻ học sinh.

Aoi đi dọc một dãy kệ, ngón tay lướt qua vài gáy sách, thỉnh thoảng dừng lại đọc bìa sau rồi bỏ xuống. Tôi đi sau nửa bước, tay cầm chai trà Kenta dúi, nhấp một ngụm cho khỏi khát.

“Cậu đọc gì nhiều nhất,” tôi hỏi.

“Truyện thanh thiếu niên, loại nhẹ nhàng,” Aoi đáp. “Có những cuốn đọc xong không nhớ chi tiết, nhưng vẫn thấy dễ chịu.”

“Tớ toàn chọn truyện có tranh.”

Aoi liếc tôi, cười nhỏ.

“Lười.”

“Tớ mà chăm thì đã thành nhân vật chính rồi.”

Aoi ngẩn ra nửa giây rồi che miệng cười. Cô rút một cuốn bìa trắng có hình hàng cây, lật vài trang, lắc đầu như tự nhủ sẽ đọc thử sau. Tôi thì nhìn tên tác giả và tự so sánh với hình ảnh trong đầu, đúng là không trùng với cuốn mà cô mượn đầu tiên trong game. Một nhánh đường đã lệch.

Chúng tôi ra khỏi thư viện, đi xuống hành lang. Dưới sân, câu lạc bộ bóng rổ đang khởi động. Từ nhà thi đấu vọng ra tiếng hò theo nhịp chạy. Aoi dừng bước, bám tay vào lan can, nhìn xuống, nắng làm gương mặt cô sáng lên rõ rệt, ánh mắt dán chặt vào một người ở giữa sân.

“Cậu muốn qua bên đó thử không,” tôi hỏi như tiện miệng. “Giờ này chắc vẫn còn mở cửa.”

Aoi mím môi, cân nhắc nửa giây rồi gật đầu.

“Đi thôi. Tớ muốn biết cổng vào ở đâu.”

Chúng tôi băng qua sân trong. Gió mang theo mùi gỗ của sàn nhà thi đấu trộn lẫn mùi mồ hôi và mùi nhựa bóng của quả bóng rổ. Cửa mở, tiếng giày ma sát với sàn kêu két két, tiếng bóng dội liên hồi. Chúng tôi đứng ở mé hiên, đủ gần để nhìn rõ nhưng không làm phiền.

Ren đang ở nửa sân, cầm bóng, đổi hướng, vượt qua một bạn phòng thủ rồi nhảy ném. Bóng đi gọn, xuyên rổ, lưới rung một vòng, tiếng đồng đội reo lên. Cậu hạ người xuống, thở, cười, đưa tay chạm nhẹ vào vai bạn đứng gần như một thói quen khích lệ.

“Cậu ấy giỏi thật,” Aoi nói như thở ra.

“Ừ, như trong sách giáo khoa,” tôi đáp.

Aoi không trả lời, cô nhìn một lúc lâu nữa, sau đó tự kéo tay áo đồng phục lên một chút vì nóng. Tôi thấy cổ tay cô có một sợi dây nhỏ màu xanh, chắc là dây đeo tay, nút thắt không quá chặt. Một chi tiết không quan trọng, nhưng khiến cô trông giống một nữ sinh bình thường hơn là nhân vật trong game.

“Đi ăn gì không,” tôi hỏi khi tiếng chuông báo hết ra chơi vang lên nhưng nhiều lớp vẫn còn lục tục. “Căn tin giờ này còn vắng.”

“Ừ.”

Chúng tôi rẽ qua tòa B. Căn tin tỏa mùi thức ăn nóng, âm thanh muỗng nĩa chạm khay, tiếng bọn lớp khác gọi nhau. Aoi đứng ở hàng, nhìn bảng menu một hồi rồi quay lại.

“Cậu hay gọi gì.”

“Tớ gọi bánh cà ri với sữa chua.”

“Bánh cà ri có cay không.”

“Không cay lắm. Nếu cay quá thì uống trà chanh của tớ.”

“Cậu còn giữ à.”

“Tớ bị ép cầm.”

“Cho tớ mượn một ngụm nếu cần.”

“Được, tính thêm phí.

“Thôi khỏi.”

Aoi bật cười. Khi đến lượt, cô chọn bánh cà ri, tôi cũng chọn giống cho nhanh. Chúng tôi tìm ghế gần cửa sổ, nắng chiếu vào làm mép khay sáng lên. Aoi cầm muỗng, thổi nhẹ, thử một miếng rồi gật gù.

“Ăn được.”

“Tớ nói rồi mà.”

Một nhóm bạn lớp khác đi ngang, có người nhận ra Aoi là bạn mới, họ dừng lại chào hỏi. Một bạn nữ hỏi thẳng một câu mà chắc nhiều người đang thắc mắc.

“Nghe nói cậu chuyển trường vì Ren đúng không.”

Aoi hơi khựng lại. Cô đặt muỗng xuống, ngẩng lên, gương mặt bình tĩnh hơn tôi tưởng.

“Tớ thích xem bóng rổ từ trước. Trường này mạnh, tớ thích không khí ở đây. Vậy nên tớ cố gắng để vào.”

Bạn kia nhìn một giây rồi cười.

“Chúc mừng. Nhưng cẩn thận mấy chị lớp trên nhé.”

“Tớ hiểu.”

Nhóm bạn kia đi tiếp. Aoi thở ra rất khẽ, như một người vừa trả lời xong một câu hỏi đã chuẩn bị trong đầu từ lâu. Tôi không nói gì, chỉ tiếp tục ăn. Bánh cà ri nóng và mềm, vị vừa đủ. Aoi ăn chậm, thỉnh thoảng lại nhìn ra sân.

“Lúc nãy cậu nói cậu hay ngủ ở thư viện,” Aoi lên tiếng sau vài phút. “Cậu không sợ bị ghi tên vào sổ à.”

“Tớ sợ, nên tớ ngủ ít.”

“Ít là bao nhiêu.”

“Mười phút.”

“Nghe như chợp mắt.”

“Tớ gọi là sạc pin.”

Aoi bật cười. Cô ăn thêm một miếng, uống một ngụm nước lọc, rồi lấy khăn giấy lau miệng.

“Cảm ơn vì đã chỉ đường.”

“Không có gì.”

“Và vì đã không hỏi nhiều chuyện.”

“Tớ lười tò mò.”

“Cậu nói thế nghe như đang khoe ấy.”

“Tớ khoe sự lười.”

Aoi lại cười. Nụ cười lần này nhẹ và thật hơn lúc trong lớp. Có vẻ như với đồ ăn ngon và tiếng ồn thân thiện của căn tin, cô bớt căng thẳng đi nhiều.

Tiếng chuông vang lên báo sắp vào tiết. Căn tin bỗng vội vã hẳn. Chúng tôi ăn nhanh phần còn lại rồi mang khay đi trả. Ra khỏi căn tin, chúng tôi đi qua sân trong, ánh nắng đã gắt hơn. Một cơn gió thổi qua, Aoi đưa tay giữ tóc, động tác giống hệt khoảnh khắc cô bước vào lớp lúc sáng, chỉ khác là lần này cô cười trước khi kịp đỏ mặt.

“Lúc nãy cậu nói tớ giống trong phim,” Aoi bất chợt lên tiếng khi chúng tôi đi ngang một gốc cây. “Có khó chịu không.”

“Tại sao lại khó chịu.”

“Vì có người kiểu như… vào lớp mà gây chú ý.”

“Tớ chỉ thấy là cậu đi đúng hướng gió.”

“Nghe như oan ức cho gió.”

“Gió không kiện đâu.”

Aoi bật cười. Cô bước nhanh hơn một chút, chắc vì sắp vào giờ. Trên hành lang, vài học sinh cắm cúi chạy, có đứa suýt trượt vì giày ướt do đi qua khu tưới cây. Tiếng giáo viên nhắc giữ trật tự vọng xuống.

Vào lớp, Aoi ngồi xuống, lấy ra cuốn sách mượn ở thư viện, kẹp vào giữa một tờ giấy ghi chú bé xíu. Tôi nhìn thoáng qua rồi quay đi, vì thầy đã vào. Tiết sau là lịch sử. Tôi không ghét, nhưng cũng không thích, nên tôi chép lại các đề mục cho đủ, đầu óc bay ra ngoài cửa sổ, nơi trời xanh và mây mỏng như sữa.

Giờ tiếp theo trôi ngang. Đến lúc trực nhật, lớp trưởng lên phát bảng đăng ký. Mỗi nhóm bốn người, nhiệm vụ chia rõ, có lau bảng, lau cửa sổ, quét sàn. Aoi ngồi dò tờ giấy một lúc như không biết nên chọn gì. Tôi đưa tay ghi tên mình vào mục lau cửa sổ, rồi nhìn qua, ra hiệu với Aoi.

“Cửa sổ dễ hơn đó chỉ hơi bụi một tí.”

Aoi gật đầu, viết tên vào dưới tên tôi. Bạn nữ bàn trên nhìn thấy liền chọc.

“Ghê nha, mới vào đã được người ta dự phòng sẵn.”

“Tớ chỉ sợ bạn ấy lỡ chọn quét sân,” tôi đáp, “mà quét sân thì bụi.”

“Cậu sợ bụi cho bạn mới hay sợ cho cậu.”

“Tớ sợ cả hai.”

Aoi bật cười, bảo một câu nhỏ.

“Cảm ơn.”

Tôi khoát tay như không có gì. Khi chuông tiết cuối vang lên, cả lớp như bung dây, người chạy đi câu lạc bộ, người về nhà, người túm tụm ở cửa lớp kể chuyện. Tôi ra ban công hít gió. Trên sân, đội bóng rổ vẫn còn tập. Ren đứng ở cạnh sân nói chuyện với huấn luyện viên, thỉnh thoảng gật đầu, thỉnh thoảng cười. Mỗi khi cậu quay người, có vài bạn nữ ở hàng rào lại chụm đầu vào nhau.

Aoi xuất hiện bên cạnh tôi từ lúc nào không biết, cô dựa nhẹ vào lan can, không nói gì. Ánh nắng chiếu nghiêng lên tóc cô, tạo một đường sáng mảnh. Có lẽ nếu không ở trong trò chơi này, tôi cũng chỉ xem đây là một khung cảnh bình thường ở trường. Nhưng vì tôi biết sẵn cốt truyện, nên bất kỳ chi tiết nhỏ nào cũng khiến tôi tự hỏi, liệu mình có vừa tạo thêm một nhánh rẽ khác hay không.

“Ngày đầu ở lớp mới ổn không,” tôi hỏi bằng giọng không quá tò mò.

“Ổn. Có hơi ồn, nhưng ổn.”

“Fan của Ren làm lớp nào cũng ồn.”

Aoi khẽ cười.

“Tớ đoán vậy.”

“Ngày mai cậu tính tham gia câu lạc bộ gì chưa.”

“Tớ muốn vào thư viện trước, xem lịch mượn sách. Câu lạc bộ thì để sau.”

“Cứ từ từ. Ở đây người đăng ký nhiều lắm. Chậm một chút cũng không sao.”

“Cậu có vào câu lạc bộ gì không.”

“Tớ ư. Tớ vào câu lạc bộ ngủ trưa.”

Aoi quay sang nhìn tôi, khóe môi cong lên.

“Không có câu lạc bộ đó.”

“Tớ tự lập.”

“Cậu lập đi. Tớ sẽ ký tên làm thành viên danh dự.”

“Danh dự thì không phải đi họp đâu.”

“Đúng rồi.”

Chúng tôi im lặng một lúc. Dưới sân, tiếng bóng rổ lại vang lên, dội vào tường rồi phản hồi thành một nhịp đều. Tôi không nhìn khuôn mặt Aoi, nhưng tôi biết ánh mắt cô vẫn đang hướng về phía Ren. Ở khoảng cách này, có lẽ cô cũng không nghe rõ tiếng cậu nói, nhưng điều đó không quan trọng. Với những người đã thích ai đó từ trước, chỉ cần nhìn thấy thôi là đủ.

“Một tuần nay tớ cứ nghĩ thế này hơi buồn cười,” tôi nói như kể chuyện. “Sáng dậy đến lớp, chiều về nhà, ngày nào cũng vậy, giống như đang xem phim cũ.”

Aoi nghiêng đầu.

“Cậu chán à.”

“Cũng không hẳn. Chỉ là… nếu ngày nào cũng giống nhau thì tớ muốn thay đổi vài chi tiết nhỏ cho vui.”

“Ví dụ như trêu bạn mới.”

“Ừ. Ví dụ như thế.”

Aoi không trách, cô chỉ cười, nụ cười rất mỏng.

“Thay đổi một tí chắc không sao.”

“Không sao.”

“Nhưng đừng thay đổi quá nhiều.”

“Tớ lười lắm.”

Aoi gật đầu. Cô nói một câu nhỏ, giọng đủ để tôi nghe.

“Cảm ơn vì đã chỉ đường.”

“Không có gì.”

Cô nhìn ra sân thêm một lúc rồi quay vào lớp thu dọn cặp. Tôi cũng về bàn, nhét hộp bút vào cặp, cài nút áo trên cho gọn. Ở cửa lớp, bạn nữ bàn trên vẫy tay.

“Mai nhớ trực lau cửa sổ nhé.”

“Tất nhiên.”

Aoi đi ngang, nghe thấy, cô mỉm cười.

“Tớ cũng sẽ đến đúng giờ.”

“Nhớ mang khăn nhé,” tôi nói. “Khăn của trường hơi thô.”

“Tớ có khăn riêng.”

“Xịn vậy.”

Aoi quay đầu, cười nhẹ rồi bước ra hành lang. Tôi đi sau, xuống cầu thang, đổi giày ở tủ. Bên ngoài cổng trường, nắng xiên thành vệt, bóng cây kéo dài trên mặt đường. Vài học sinh đeo đàn đi qua, tiếng dây khẽ rung, một xe bán bánh kẹp chạy chậm, mùi bơ tạt vào không khí. Trên lối rẽ, tôi thấy Ren đi cùng vài bạn trong đội, mọi người vẫn còn hứng khởi sau buổi tập. Aoi đứng ở bên kia đường, vừa cột lại dây giày, vừa liếc nhìn về phía đó, động tác xong rồi mà vẫn không đi ngay.

Tôi đứng một lát rồi rẽ sang hướng khác. Tôi không có lý do gì để đi cùng họ, cũng không có lý do gì để đứng nhìn lâu hơn. Tôi nghĩ về một tuần qua, về sáng nay, về vài câu nói bâng quơ, về cách Aoi cười khi nghe tôi nói bừa, về ánh mắt cô khi nhìn Ren.

Tối nay chắc tôi sẽ ngủ sớm. Ngày mai tôi sẽ trực nhật lau cửa sổ với Aoi. Có thể tôi sẽ trêu một câu nữa cho vui, kiểu như tại sao cậu lau kỹ thế, hay là cậu muốn gương cửa sổ phản chiếu ra cả sân bóng rổ. Cô chắc sẽ đỏ mặt, rồi cười, rồi bảo tôi đừng nói linh tinh. Và tôi sẽ gật đầu, vẫn nói linh tinh như cũ.

Tôi chưa biết câu chuyện sẽ đi đến đâu. Tôi chỉ biết Aoi thích Ren từ trước, điều đó vẫn đúng. Tôi cũng biết mình chỉ đang đùa cho vui, như một người thấy phim chiếu đi chiếu lại thì muốn đổi một khung hình.

Trời tối chậm. Tôi nhìn đồng hồ rồi nhét tay vào túi. Con đường về nhà không dài. Tôi đi qua cửa hàng tiện lợi, mua một hộp sữa và một gói bánh, để dành cho bữa tối trễ. Trên radio của cửa hàng có bài nhạc cũ, giai điệu đều đều. Tôi có thể đã nghe nó ở đâu đó, hoặc là trong game có đoạn nhạc tương tự, tôi không chắc.

Khi bước ra, tôi thấy Aoi đi từ xa lại, tay cầm một túi giấy nhỏ, trong đó có lộ ra góc cuốn sách bìa trắng. Cô nhìn thấy tôi, ngạc nhiên một chút rồi giơ túi lên như chào.

“Tớ mượn thêm một cuốn.”

“Tớ tưởng cậu đọc chậm.”

“Tối nay rảnh.”

“Đừng đọc khuya.”

“Tớ biết.”

Chúng tôi đi cùng nhau vài đoạn, nói những chuyện không quan trọng, như hôm nay trời mát hơn hôm qua, hay máy bán hàng tự động ở dãy A thường hết trà chanh vào thứ ba. Đến ngã rẽ, Aoi dừng lại, chỉ tay về phía nhà ga.

“Tớ đi hướng này.”

“Ừ, mai gặp.”

“Mai gặp.”

Aoi băng qua đường, bóng cô kéo dài dưới đèn. Tôi đứng một chút rồi quay đi. Ở đâu đó phía sau lưng, tiếng còi tàu vang lên ngắn và đều, như một dấu chấm câu kết thúc cho ngày đầu tiên có chút thay đổi.

Tôi nghĩ về vai trò của mình. Tôi vẫn là nền. Tôi vẫn chỉ trêu cho vui. Tôi chưa yêu ai cả. Aoi thì vẫn thích Ren, điều đó không thay đổi. Có lẽ mọi thứ nên như vậy thêm một thời gian nữa. Còn chuyện sau này ra sao, để sau hãy tính.

Tôi kéo cao cổ áo, bước nhanh hơn. Đèn đường hắt xuống làm đôi giày thể thao của tôi sáng lên một vệt nhỏ. Trong đầu tôi bất giác hiện ra câu thoại cổ lỗ sĩ của nhân vật nền trong game, kiểu như trời hôm nay đẹp ghê, nhưng tôi không nói ra. Tôi chỉ cười một mình, nghĩ đến ngày mai, đến khăn lau cửa sổ, đến một câu trêu khác, đến một cuốn sách bìa trắng, đến một sân bóng rổ ồn ào.

Và tôi biết, dù chỉ là một nhánh rẽ rất nhỏ, câu chuyện đã khác đi một chút. Chút xíu thôi là đủ để tôi bớt buồn chán. Chỉ vậy đã tốt rồi.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...