TRINITY'S EMBRACE/Chapter 1: Chapter 1:
20px

Tên truyện: 

TRINITY'S EMBRACE

Triology 1: 'Our' Beginning

(Thời thơ ấu)

Book 1: Children of Slum

Những đứa trẻ khu ổ chuột

(Hành tinh phế liệu)

Arc 1: Garbage Planet 

Chapter 1: Children of slum

Những dãy núi vĩ đại trồi lên giữa sương bụi, tưởng như chạm đến tận mây. Nhưng lại gần, chúng không gì hơn những đống rác khổng lồ – từng lớp phế liệu gỉ sét chất cao như vách đá.

Cả hành tinh này là một bãi thải. Suốt hàng ngàn năm, nó hứng chịu rác công nghiệp từ các tinh hệ lân cận – những tàn tích khổng lồ của nền văn minh cơ giới. Giữa những núi sắt vụn, xác tàu không gian rỗng ruột nằm chồng chất. Dài hàng chục kilomet, rỗng ruột và chết lặng, mồ chôn sắt thép. Sườn thép cong queo, boong tàu vỡ toác, mọi nơi đều là bẫy chết.

Bên trong là mê cung – tối, lặng và mục nát. Rò rỉ phóng xạ rình rập từng bước chân, lớp bụi độc không màu không mùi khiến phổi chết dần sau vài giờ. Vào được không có nghĩa sẽ ra được. Những người sống lâu ở đây hiểu: có những vùng – không phải dành cho con người.

Đám dân thường né xa những vùng lõi. Họ bám rìa ngoài – nơi rác còn mới, ít nhiễm độc, ít bị sập. Họ không tìm cổ vật. Chỉ cần vài mảnh hợp kim tốt, mạch in còn nguyên hoặc dây cáp bán được – đủ đổi lấy một ống thực phẩm tổng hợp, hoặc chút nước sạch không tanh mùi chất thải công nghiệp. đủ sống qua vài ngày.

Ở sườn một đồi phế liệu thấp—vùng giáp ranh giữa an toàn và chết chóc—một đám trẻ con lố nhố tụ lại quanh một gò phế liệu nhỏ. Không khí căng cứng, tiếng quát tháo, tiếng khóc nghẹn và tiếng kim loại rít lạo xạo dưới chân vang dội.

‘Bốp!’ — ‘Bịch!’ — ‘Hự!’

Một cây gậy thép đập thẳng vào vai thằng to xác nhất, khiến nó lảo đảo. Cùng lúc, một cánh tay nhỏ nhưng bọc găng kim loại vung lên từ phía đối diện—cú đấm gọn gàng, dứt khoát, cắm thẳng vào bụng.

Thằng bé gập người, khụy gối, rồi lăn lông lốc xuống chân đồi.

Xung quanh, năm sáu đứa khác nằm rên rỉ—trầy trụa, bùn đất dính đầy người, ôm vai, ôm bụng, không thằng nào còn đứng nổi.

Gã thủ lĩnh thanh niên, to con hơn đám trẻ đang cầm côn gậy trong tay kia, cũng đứng sững người. Mặt mày xám ngoét.

Lần đầu trong đời, đám nhóc của hắn—đám mà hắn dạy dỗ, xua đi cướp bóc từng ngày—bị hạ gục bởi hai đứa trẻ nhỏ tuổi hơn.

Chúng không chỉ mạnh. Chúng đánh như thể đã tập luyện hàng nghìn lần—từng cú đấm, từng cú đá đều đúng vị trí, đúng thời điểm. Mười phần lão luyện.

Dù chỉ là hai đứa quá nhỏ...Nhưng Đám này chắc chắn là thủ lĩnh khu khác.

Hắn nghiến răng. Mắt lóe lên một tia cay đắng. 

Thua là thua.

“Rút! Rút nhanh! Mấy đứa nhớ mặt tao đấy!”

Hắn gào lên, kéo một thằng đang nằm bẹp dưới đất dậy. Cả đám khập khiễng rút lui, miệng còn ngoái lại chửi rủa, như thể tiếng lưỡi có thể gỡ lại chút danh dự trẻ con.

Trên hành tinh phế liệu này, “thiết quân luật” không cần văn bản—nó ăn sâu vào xương.

Lũ trẻ có thể đánh nhau vì một mẩu bánh, tranh nhau từng mét lãnh thổ, nhưng có một ranh giới bất di bất dịch: không gây thương tích nặng. Không tàn phế.

Vũ khí nóng? Cấm tuyệt đối.

Giết người? Đồng nghĩa tự sát.

Một hệ thống giám sát quỹ đạo luôn quét từng inch mặt đất, ghi lại mọi vụ xung đột. Tất cả đều biết – có thể đánh, nhưng phải biết dừng.

Bởi nếu vượt ranh giới đó... cái chết không đến từ đối thủ.

Nó đến từ trên cao.

Trên đỉnh gò phế liệu, một thằng nhóc bảy tám tuổi đứng sừng sững, tóc bạch kim rối bù, phản chiếu ánh sáng xám xịt. Mắt cùng màu trắng bạc, sáng lên tinh quái, nhưng lạnh. Làn da trắng, bám bụi và dầu mỡ.

Cậu cao hơn đứa đứng cạnh nửa cái đầu. Chiếc áo ba lỗ rách bươm dính sơn cũ, tay quấn băng cách nhiệt – loại dùng cho đường ống, nay thay cho găng chiến.

Ryan cười phá lên. Một tràng cười khoái trá, vang rền trên bãi rác, át cả tiếng rên rỉ từ đám vừa bị hạ đo ván.

“Chạy nhanh thế! Mà bỏ quên gậy rồi kìa!”

Chỉ là giễu cợt – nhẹ nhưng bén như dao găm.

Ryan cúi xuống, đá nhẹ thanh gậy thép vừa bị vứt lại. Ánh mắt lấp lánh – như thể vừa xem xong một vở kịch hay.

Từ phía sau, một giọng trẻ con vang lên. Mềm nhẹ, ngọt ngào—nhưng lẫn chút mỉa mai:

“Ra ngoài mà làm ăn kiểu đó, chết sớm thôi.”

Một nhóc khác tiến lại gần. Dáng thấp hơn Ryan nửa cái đầu, vai vác một cây côn thép ngắn—một đầu to, nặng để đập, đầu còn lại mài nhọn. Cán vừa đúng tầm tay. Thiết kế thực dụng. Gọn, dễ giấu, không cản di chuyển.

Dù người nhỏ, nhóc lại có phong thái khó tả. Mỗi bước đi uyển chuyển, lưng thẳng, cằm cao. Có thứ gì đó... không hợp hoàn toàn với nơi này.

Một kiểu duyên dáng lạ lùng. Không yếu ớt, cũng không nữ tính rõ ràng. Chỉ là... không giống "thằng nhóc" bình thường.

Tay chân cậu cũng được quấn chặt bởi lớp băng, khuỷu tay và đầu gối được bảo vệ bởi những mảnh giáp tự chế từ kim loại phế liệu.

Đáng chú ý nhất là chiếc mũ phi công lớn cồng kềnh đội trên đầu, che kín gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ vài lọn tóc ngắn đen tuyền cắt gọn, ôm sát khuôn mặt. Dưới ánh sáng, những sợi tóc ấy đôi lúc phát ra ánh tím kỳ lạ, mê hoặc.

Kính phi công to bản kết hợp với chiếc mũ đã che đi hầu như toàn bộ diện mạo, chỉ để lộ ra một cái miệng nhỏ hồng, đang nhếch lên, huýt sáo một giai điệu vui nhộn, như thể chẳng hề quan tâm đến trận chiến vừa xảy ra.

Rồi, Cái miệng nhỏ hồng của "cậu bé" chẹp một tiếng khó chịu. Đôi môi mím nhẹ. Không nói gì, nhưng rõ ràng đang không vừa mắt với thứ gì đó trước mặt.

Ngón tay cậu luồn qua mớ tóc đen ngắn ánh tím thò ra từ dưới mũ phi công. Động tác chậm, hơi cáu. Nhất là khi thấy Ryan đang cúi xuống, mỉm cười an ủi lũ trẻ lem luốc—mấy đứa vừa bị đám to xác kia đập cho một trận.

Một cô gái—trông khoảng mười bốn, mười lăm—đứng giữa đám nhóc, cao hơn hẳn hai đứa. Quần áo bạc màu, người phủ bụi phế liệu, tóc rối, nhưng vẫn có nét gì đó duyên dáng không lẫn được.

Cô không nói nhiều. Chỉ lặng lẽ trấn an lũ nhỏ, nhưng mắt không rời khỏi Ryan.

Mặt đỏ lên.

Irene nhíu mày.

Mắt liếc sang vài tên nhóc trong nhóm đang lén nhìn mình.

Khó chịu.

Cậu kéo lại chiếc mũ phi công, khoanh tay, một tay giữ chặt cây côn thép. Gõ xuống đất một tiếng thụp – như cảnh cáo.

Sau lớp kính tối màu, ánh mắt sắc như lưỡi dao quét qua bọn trẻ.

Lũ nhóc co lại như chuột. Không tên nào dám nhìn thêm lần nữa.

Bọn chúng đã thấy cậu đánh.

Đã thấy cây gậy ấy vung xuống.

Chẳng ai muốn trở thành bản sao của đám vừa bị đập.

Ryan vẫn vô tư. Không để ý ánh nhìn hằm hè từ đứa em từ sau lưng. Cậu vẫn trò chuyện với cô gái lớn hơn. Vài phút sau, cậu vẫy tay chào, để đám trẻ tản đi.

Cô gái lớn cúi đầu cảm ơn. Giọng nhỏ, nhưng không run.

Rồi cô lặng lẽ dẫn đám em mình rời khỏi, bóng dáng khuất dần trong những bức tường phế liệu cao ngất.

Gió rít nhẹ qua bãi rác.

Irene hừ khẽ một tiếng – nhưng không nói gì.

Ngay khi đám trẻ rời khỏi tầm mắt, Ryan phóng ngay về phía một container cũ, cách đó hơn chục mét, ẩn dưới bóng đổ của một gò phế liệu rỗng ruột.

Cậu vừa chạy vừa cười khoái chí, mắt lấp lánh như vừa trúng mỏ vàng.

“Gu-he-he, hời to rồi! Nhìn đây này!”

Vừa dứt câu, cậu đã áp sát, lôi bộ dụng cụ tự chế từ thắt lưng ra—gậy đa năng, móc từ xương bọc cao su, lưỡi mỏ lết tự mài—tất cả thao tác như thể đã được lập trình sẵn.

Cánh cửa container kêu “tạch” một tiếng nhỏ. Khóa bung ra.

Không gian bên trong vẫn tối đen, bụi phủ dày, nhưng cậu không chần chừ dù nửa giây. Đôi tay nhỏ lách nhanh như máy móc, lần theo các chốt ẩn, bản lề gãy, tháo từng mảng thân vỏ như đang mổ chính xác một con cá robot hỏng.

Container dài hơn chục mét, vỏ rỗ mòn, các vết lõm sâu cho thấy cú va đập mạnh—hàng phế xả từ quỹ đạo. Nhưng với Ryan, đây là kho báu. Và với dân ổ chuột, tìm thấy kho báu nghĩa là còn thở được thêm một tuần.

Ryan biết rõ thứ trước mắt không phải rác thông thường.

Container loại này được dùng để vận chuyển thiết bị đặc biệt—máy móc nhạy cảm, linh kiện cao cấp, thậm chí là công nghệ quân sự. Không gian trong nó được cách nhiệt, chống va đập, và chống từ trường – không bao giờ dùng để chở mớ rác công nghiệp rẻ tiền.

Nếu thứ bên trong chưa nát, thì đây không chỉ là phế liệu.

Mà là vận may.

“Mở ra nào…”

Cậu đạp nhẹ. Cánh cửa kim loại bật ra, đổ sầm xuống lớp bụi xỉn dưới chân. Ánh sáng đổ vào, rọi lên một mớ hỗn độn bên trong—dây cáp, mảnh vỏ hợp kim, bảng điều khiển rơi rớt ngổn ngang như ruột một cỗ máy vừa bị xé nát.

Ánh sáng lờ mờ từ bầu trời xám xịt chiếu xiên qua đám mây bụi, rọi lên đống sắt vụn bên trong container, phản xạ thành những vệt bạc nhợt nhạt và lạnh lẽo. Có vài món nhìn như thiết bị gia dụng đã hư hại, vài thứ trông giống đồ chơi cũ. Nhưng phần còn lại — đập vào mắt Ryan, làm cậu đứng chết trân — là những con vật máy.

Chúng có đủ loại kích cỡ: nhỏ nhất chỉ như con chuột, lớn nhất bằng cả cái ba lô quân dụng. Mỗi con đều được chế tạo với độ chính xác cao, khớp nối trơn tru, hình dáng tối ưu hóa để vận hành – không có lấy một chi tiết dư thừa. Vật liệu bên ngoài là hợp kim cấp công nghệ cao, không có thứ nào từng xuất hiện ở những bãi phế liệu bình thường.

Ryan nắm chặt dụng cụ trong tay, ánh mắt sáng lên, nhưng cơ mặt vẫn giữ nguyên – chỉ có thần kinh là siết lại. Đây không phải đồ bỏ đi. Không phải rác. Không phải thứ linh kiện hỏng thông thường vẫn vứt xuống hành tinh này. Cấu trúc vỏ ngoài gần như nguyên vẹn. Nếu có lỗi, đó là phần mềm hoặc hệ thống điều hướng bên trong. Phần cứng thì hoàn hảo. Một lô sản phẩm bị loại bỏ — hoặc bị giấu đi.

Một món hời thực sự.

Cậu hít sâu. Ý thức dồn vào giữa trán. Năng lượng trong cơ thể xoáy nhẹ, trục dọc xương sống co lại, phản xạ sinh học quen thuộc mỗi khi chuẩn bị quét phân tích. Cậu bật mắt. Một tia sáng xanh nhạt phát ra từ đồng tử — gọn, sắc, tuyệt đối chính xác.

Thế giới xung quanh chậm lại.

Hiệu suất não bộ tăng vọt.

Các khối cơ giãn ra rồi siết lại theo xung thần kinh. Các mạch tín hiệu hiện lên – từng dòng năng lượng yếu ớt chạy bên dưới lớp vỏ kim loại. Cậu không còn thấy bằng mắt thường, mà bằng khả năng phân tích năng lượng tần vi – thứ cậu học được sau nhiều năm tiếp xúc phế liệu và nguy hiểm phóng xạ. Mọi cấu trúc nội bộ của từng con vật máy được bóc tách ra từng lớp, từng cụm linh kiện, từng module trung tâm. Hệ thống truyền tín hiệu. Cổng nguồn nội tại. Bộ định hướng lỗi.

Ryan không quan sát. Cậu giải mã.

Dữ liệu đổ dồn vào não — như ép nước qua một ống dẫn đã rạn nứt. Thần kinh bắt đầu căng ra. Chỉ vài chục giây — nhưng là quá giới hạn.

Cậu chủ động ngắt kết nối.

Tia sáng tắt. Nhãn lực trở lại bình thường. Thế giới dội lại, chao nghiêng trong tích tắc. Ryan khụy gối. Tay ôm đầu. Hơi thở nặng, chậm và ngắt quãng. Một giọt mồ hôi lạnh trượt từ trán xuống gò má, chạm sàn thép.

Cơn đau chưa qua. Nhưng tất cả những gì cần – cậu đã thấy.

Irene vẫn đang cảnh giới xung quanh, ánh mắt lướt nhanh qua từng đỉnh phế liệu, từng khoảng trống có thể là nơi mai phục. Dù đã quen với việc Ryan thi triển năng lực ở nơi như thế này, cậu vẫn không thể hoàn toàn yên tâm. Có thứ gì đó trong không khí khiến da cậu căng lên như bị kim loại ma sát. Cậu quay đầu, gọi nhỏ, nhưng dứt khoát: “Này, không sao chứ?”

Ryan ngồi thở dốc, lưng hơi gù xuống, mắt nhắm hờ. Thời gian như thể mới vừa bắt kịp. Những hình ảnh siêu thực, những dòng dữ liệu không lời, như thể được trích ra từ một chiều không gian cao hơn, dần tan biến. Không còn gì ở đó. Không ánh sáng. Không âm thanh. Chỉ còn lại hơi thở nặng và mùi kim loại ẩm bám trên đầu lưỡi. Nhưng cậu biết rõ—chúng không hề biến mất. Những dữ liệu đó đã được đóng dấu, ép sâu vào mạng thần kinh của cậu. Vấn đề chỉ là lúc nào mở nó ra, và dùng như thế nào.

Cậu hất nhẹ tóc, ngửa cổ, nở một nụ cười méo mó. Vẻ tự tin pha chút chế nhạo – không phải ai, mà là chính thế giới này. Rồi, như thể để không cần phải giải thích gì thêm, cậu giơ ngón tay cái lên với Irene – ngắn gọn, rõ ràng, không màu mè.

Tất cả đã nằm trong tầm kiểm soát. Và cậu đã biết chính xác mình cần phải làm gì tiếp theo.

Không chậm trễ, Ryan tháo chiếc đai lưng nặng trĩu, rồi kéo theo túi xách đầy thiết bị chuyên dụng được giấu kỹ dưới lớp áo khoác. Cậu ngồi thụp xuống ngay mép container, ánh mắt lia nhanh qua đống đồ như một thợ cơ khí lành nghề kiểm tra dụng cụ trước ca làm. Những màn hình đo lường cũ kỹ, vài bộ dụng cụ tháo lắp theo từng kích cỡ, một máy hàn mini mà phần lõi năng lượng đã sờn đến mức in dấu vân tay theo từng lần sử dụng—tất cả lần lượt được rút ra, đặt gọn gàng trên mặt sàn gồ ghề. Không có gì sang trọng, nhưng đầy đủ. Không dư một thứ, cũng không thiếu bất kỳ món nào. Một góc làm việc đơn sơ, không hơn một tấm vải trải tạm, nhưng với Ryan, đó là vùng lãnh thổ riêng – nơi mà không một ai, kể cả thế giới này, có thể chạm vào bàn tay và trí óc của cậu khi đã bắt đầu tập trung. Tại đây, phế liệu không còn là rác. Nó là nguồn nguyên liệu. Và cậu—là kẻ quyết định nó sẽ thành gì.

Irene nhẹ nhàng kéo thùng dụng cụ lại gần Ryan, động tác quen thuộc đến mức không cần nói. Cậu bật người lên nóc container, tiếp đất như mèo hoang giữa bãi rác—êm, dứt khoát, không thừa động tác.

Từ túi bên hông, cậu rút ba phi tiêu mỏng. Ánh kim lấp loáng dưới lớp bụi xám. Không cần bén. Bởi thứ nguy hiểm thật sự là lõi điện giấu bên trong—chạm là tê liệt.

Trong ba lô vẫn còn sáu miếng. Dùng một lần, không tái chế. Ryan thiết kế như vậy, để không ai ngoài hai đứa có thể sử dụng lại.

Nhưng phi tiêu chỉ là phần nổi.

Găng tay của Ryan có thể phóng điện. Gậy thép của Irene, chỉ với một nút bấm, sẽ phủ kín điện trường. Ngay cả đế giày Ryan cũng tích điện—một cú đá đủ mạnh để làm gã trưởng thành gục tại chỗ.

Chúng không cần dao. Không cần súng. Chúng chỉ cần điện.

Chỉ cần thấy Irene cầm phi tiêu, thấy Ryan siết tay, là đủ khiến đám nhóc bỏ chạy. Bọn chúng biết: nếu vừa rồi là chiến thật—kết cục đã khác.

Irene không chỉ đứng cảnh giới. Cậu chọn vị trí. Tầm nhìn cao. Gió thuận. Không ai tiếp cận mà không bị phát hiện. Phi tiêu lúc này không chỉ là vũ khí—mà là lời cảnh báo.

Với những đứa trẻ lớn lên giữa bạo lực và đói nghèo, chiến đấu không đơn thuần là sức mạnh. Đó là cách gieo sợ hãi—trước khi máu đổ.

Và Irene… chưa cần ra tay. Nhưng lũ khác đã sợ rồi.

Chiếc mũ phi công tưởng cũ kỹ, nhưng là công nghệ quân sự hạng nhẹ. Mắt phải hiển thị dữ liệu thời gian thực—ảnh nhiệt, chuyển động, không khí. Mắt trái là bản đồ 3D, phân tích địa hình, điểm mù, vùng phục kích.

Tất cả kết nối với máy tính mini trong ba lô. Pin điện hóa cao cấp duy trì hoạt động nhiều ngày. Điều khiển qua đồng hồ cổ tay—giao diện cảm ứng, cảm biến môi trường, tùy chỉnh bộ lọc và hệ hiển thị.

Một đứa trẻ khu ổ chuột. Nhưng về mặt công nghệ—không khác gì một trinh sát chuyên nghiệp.

Và cậu còn có súng.

Một khẩu laser mini, giấu dưới lớp áo rách. Không giật. Không tiếng. Có thể chuyển thành súng tỉa cầm tay. Mỗi phát bắn đều có thể điều chỉnh từ gây choáng đến xuyên thép.

Một phát—nếu chuẩn—đủ để kết liễu.

Bên ngoài, Irene chỉ là một đứa nhóc xơ xác. Nhưng bên trong—là một hệ thống vũ khí tối giản, hiệu quả và được tinh chỉnh đến từng chi tiết.

Không để biểu diễn.

Mà để sống sót.

Irene ngồi vắt vẻo trên nóc container, chân đung đưa nhẹ theo nhịp thở đều. Một tay giữ phi tiêu, tay kia lôi ra miếng lương khô dẹp, cắn một góc, nhai chậm như thể không vội gì. Ánh mắt vẫn quét đều bãi rác, phản xạ cảnh giới đã thành bản năng, nhưng trong vài giây, ánh nhìn ấy lạc đi – như bị kéo sang một thế giới khác.

“Ông anh đầu gỗ đó đúng là có vấn đề với cảm xúc...” – cậu lầm bầm, tiếng nhỏ hơn cả tiếng gió. “Nhưng nếu nói về thiên tài thật sự... thì ai hơn được hắn?”

Những đêm dài trôi qua trong im lặng. Chỉ có ánh sáng yếu từ ống đèn năng lượng sắp cạn, và mấy quyển sách kỹ thuật rách mép mà Ryan vứt lại. Irene từng cố đọc. Nhưng chỉ vài trang thôi, chữ nghĩa đã như bê tông đổ thẳng vào đầu, đặc quánh, lạnh, nghẹt thở. Vậy mà Ryan thì khác.

Không chỉ đọc. Không chỉ hiểu. Hắn biến từng dòng lý thuyết đó thành thứ vũ khí cậu đang cầm trên tay. Gọn. Hiệu quả. Không thể bắt chước.

Một đứa trẻ khu ổ chuột. Không gì trong tay. Chỉ có phế liệu, bộ óc và đôi tay.

Và bằng hai thứ đó, Ryan đã tạo nên một thế giới nhỏ – nơi Irene có thể sống sót như một chiến binh giữa địa ngục này.

Irene khẽ bật cười. Không rõ là mỉa mai hay thán phục. Trong đáy mắt thoáng qua một tia sáng lạ. Không phải ngưỡng mộ. Cũng không phải ghen tị. Mà là thứ cảm giác quen thuộc khi sống quá lâu bên cạnh mặt trời – và hiểu rằng… so sánh là vô nghĩa.

Cậu chỉ cần bảo vệ ánh sáng đó. Và biết rằng, ánh sáng đó cũng đang bảo vệ cậu.

Chỉ cần ở bên cạnh anh ấy… là đủ rồi.

Thời gian trôi qua chậm rãi. Đã vài giờ từ lúc bắt đầu, và Ryan vẫn đang mải mê làm việc bên dưới container.

Irene ngồi yên trên nóc, tai nghe rõ từng tiếng lách cách, tiếng kim loại va vào nhau, và cả những tiếng hô nhỏ đầy phấn khích của Ryan. Cậu đã quá quen với âm thanh này—một dấu hiệu chắc chắn rằng lần này, ông anh cậu tìm được món hời thực sự.

Nhưng giữa không gian im lặng của bãi phế liệu, một điều gì đó khiến Irene bỗng trở nên cực kỳ cảnh giác.

Cậu nghe thấy nó.

Một tiếng xì xào hỗn loạn, không vang lên từ bất kỳ nơi nào cụ thể, nhưng len lỏi vào tai như một lời thì thầm từ trong gió.

"Thứ đó" đang báo hiệu nguy hiểm.

Thời gian trôi chậm. Đã vài giờ kể từ khi Ryan bắt đầu tháo lắp, và cậu vẫn mải miết dưới lòng container.

Từ trên nóc, Irene nghe rõ từng tiếng lách cách vọng lên—kim loại va chạm, vít xoay, dây dẫn sượt qua bề mặt hợp kim cũ. Và xen giữa đó, là tiếng Ryan khe khẽ bật cười, đầy phấn khích.

Âm thanh quen thuộc.

Tiếng của một món hời thật sự.

Cậu không cần nhìn cũng biết Ryan đang lạc trong trạng thái tập trung tuyệt đối – nơi mọi cảm giác bị khóa lại, chỉ còn lại tay, mắt, và trí óc hoạt động như một hệ vi xử lý sinh học.

Nhưng giữa khoảng không im lặng phủ khắp bãi phế liệu, có thứ gì đó... lạ.

Một âm thanh.

Không rõ nguồn. Không vang. Nhưng len vào tai như gió rít qua khe vỏ tàu mục nát – xì xào, hỗn loạn, như tiếng thì thầm phát ra từ chính đống rác chết kia.

Mọi giác quan của Irene căng lên. Tay siết nhẹ chuôi phi tiêu. Cậu không quay đầu. Chỉ lặng lẽ hạ thấp người, hơi thở ngắn lại. Như thể bản năng đang cảnh báo trước cả suy nghĩ.

“Thứ đó”… lại bắt đầu thì thầm.

Một tín hiệu.

Một dấu hiệu rõ ràng rằng: nguy hiểm đang tiến đến.

Bên dưới, Ryan vẫn cặm cụi. Tay không dừng, mắt không chớp, cả người như hòa làm một với đống thiết bị trước mặt.

“Ừm… ngày thứ 1 tháng 8. Sao thế?”

Cậu trả lời qua loa, giọng mơ hồ, rõ ràng chẳng để tâm. Từng con ốc được tháo ra, từng con vật máy bị tách lớp vỏ, lớp bo mạch hiện ra – nơi những con chip nhỏ như móng tay đang được gỡ ra bằng đầu kẹp siêu nhỏ.

Với thân hình của hai đứa, không ai nghĩ chúng có thể mang nổi cả container này đi. Nhưng Ryan không cần tất cả. Cậu chỉ cần những bộ xử lý – thứ trái tim đắt giá ẩn sau lớp vỏ kim loại tầm thường. Phần còn lại chỉ là xác.

Bên trong container không phải rác.

Đó là vàng.

Vàng công nghệ.

Nguồn sống trong một thế giới mà mọi con chip đều quý hơn cả thực phẩm.

Ngay phía trước Ryan, một khối máy lớn chiếm gần một phần ba container—một động cơ còn nguyên cấu trúc. Không rõ của tàu cỡ trung hay robot vận chuyển, nhưng Ryan biết, nếu tháo được lõi dẫn năng và bộ truyền biến mô bên trong… thì cả đám hạng nặng trong vùng sẽ phải gọi cậu là “ông chủ nhỏ”.

Và cậu đang làm việc đó.

Cậu không để ý thấy—trên nóc container, ánh mắt của Irene đã hoàn toàn thay đổi.

Irene siết chặt cây gậy. “Lời thì thầm” trong đầu cậu trở nên ồn ào hơn từng giây. Như tiếng gió rít từ dưới da, không thể bịt lại. Cậu liếc quanh, ánh mắt đảo liên tục qua các đỉnh phế liệu. Gió lùa lạnh sống lưng.

“Đây là núi 131-A-35… đúng không?”

Ryan không ngẩng lên. Mắt vẫn dán vào bộ khung động cơ, mạch dẫn chưa gỡ hết lớp cách nhiệt. Giọng cậu vọng lên, hờ hững:

“Ừm?”

“Chúng ta phải rời khỏi đây. Ngay. Lập. Tức.”

Ryan cau mày, tay vẫn lách dụng cụ vào khe kỹ thuật.

“Chờ đã… Em đang nói cái gì—”

Một tiếng ỳ ầm vang lên. Không phải từ dưới chân.

Từ trên cao.

Âm trầm. Đặc. Nặng như đá đè lên tai trong. Không phải tiếng gió, không phải tiếng cơ giới bình thường.

Nó giống như tiếng một vật thể khổng lồ đang rẽ tầng khí quyển, kéo theo từng lớp âm thanh cổ xưa. Như tiếng một chiếc tàu bị kéo lên từ mồ chôn bằng kim loại. Không báo hiệu. Không đèn định vị.

Chỉ có tiếng.

Sóng âm dội xuống, ép mặt đất rung lên theo từng đợt. Phế liệu chuyển mình. Container rít lên dưới áp lực.

Ryan khựng lại.

Tay cậu vẫn cầm một mảnh hợp kim chưa tháo rời. Ánh mắt—lần đầu tiên trong cả buổi sáng—ngẩng lên khỏi đống máy móc.

Bầu trời tối sầm lại, dù vẫn đang là ban ngày.

Irene cứng người. “Lời thì thầm” trong đầu cậu biến thành một tiếng rít nhức óc. Lọn tóc đen và tròng mắt cậu bắt đầu chuyển màu—tím nhạt, ánh lên như tia điện chập. Toàn thân căng ra như dây cung.

Và rồi—cậu thấy nó.

Một bóng đen mờ khổng lồ, dài hàng trăm mét, đang rẽ tầng mây dày đặc, dần dần hạ xuống.

“Ông anh ngốc! Hôm nay là ngày tàu đổ phế liệu! Không xem lịch gì hết sao? CHẠY MAU!”

Ryan khựng lại—chỉ trong một nhịp thở.

Trước mặt cậu là bảng mạch điều khiển nguyên bản—thứ hiếm đến mức chưa từng xuất hiện lần thứ hai. Nhưng khối động cơ quá lớn, không thể tháo kịp bằng tay trong vài giây còn lại.

Không do dự thêm.

Ryan rút khẩu súng ngắn laser, vặn công suất lên tối đa.

Tám phát bắn liên tiếp—tia xung năng cắt xuyên qua bốn góc kết nối.

Kim loại cháy khét. Mảnh vụn bắn tung tóe.

Cậu giật mạnh.

Bảng mạch bung ra, nóng hổi, méo cạnh, nhưng vẫn còn tốt.

Tiếng ỳ ùng ban đầu giờ biến thành tiếng gầm phản lực, rít lên

Irene bật đứng hẳn dậy.

Con tàu—như một ngọn núi dài nửa kilomet—đang chậm rãi vén màn mây dày xuống ngay vị trí của họ. Bốn động cơ khổng lồ 2 bên thân tàu đang hướng xuống đất, tạo nên những trận bão bụi kim loại tung toé.

“Xong!”

Ryan giật bảng mạch khỏi khung động cơ, không kịp kiểm tra—ném thẳng vào thùng chứa. Cậu quăng nó lên vai, dây đeo kéo siết cả vai nhỏ.

Ba lô được nhét vội. Dụng cụ va vào nhau lách cách. Cậu bật người lao ra khỏi container, chạy băng qua đống phế liệu.

Phía xa, Irene đã đứng trên sườn dốc. Gió quất vào người nhỏ thó, tóc bay rối tung. Cậu hét lớn, giọng át cả tiếng kim loại rung bên dưới:

“Quá muộn rồi! Lúc ở trên gò em thấy chỗ kia là sườn dốc—chúng ta phải nhảy! Còn 10 phút nữa tàu sẽ xả phế liệu, chạy sẽ không thoát được đâu!”

Không còn đường lui.

Hai đứa chạy hết tốc lực, leo qua từng lớp sắt gỉ, từng thanh thép chênh vênh. Phế liệu nghiêng ngả, sụt lún dưới chân. Thở gấp. Tim đập dồn.

Mỗi bước đều như đặt mạng lên lưỡi dao.

Ryan nghiến răng.

"Vậy thì nhảy!"

Không chần chờ, cả hai gồng mình ôm đầu, lao xuống sườn dốc cao hàng chục mét.

Ngay giây tiếp theo—một cơn địa chấn khổng lồ rung chuyển mặt đất.

ẦM!

Con tàu xả phế liệu xuống từ độ cao hàng trăm mét, những tảng kim loại khổng lồ rơi xuống như thiên thạch, nghiền nát tất cả bên dưới.

Cả khu vực nơi chiếc container từng nằm bị chôn vùi dưới một ngọn núi phế liệu mới.

Việc tìm lại nó giờ đây là điều bất khả thi.   

Hai đứa trẻ — “nhân loại mà phi nhân loại” — được một lão thợ máy già khu ổ chuột nhặt về, từng đứa một, từ bãi rác. Một cậu anh bảy tuổi: thiên tài, nhưng đầu gỗ. Một cô em sáu tuổi: tomboy, giả trai, bướng như lửa. Họ lớn lên cùng nhau — tưởng như sẽ chẳng bao giờ rời xa...

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...