Trò chơi nhân tính/Chapter 1: Một ngày bình thườngChapter 1: Một ngày bình thường
20px

Chương 01: Một ngày bình thường

Tại một nơi nào đó như lớp học...

***

Một lớp học trống rỗng, bàn ghế học sinh ngổn ngang như vừa thể trải qua tàn cuộc của một trận quậy phá nhí nhố nào đó của bọn học sinh hoặc ít nhất là 1 màn chia tay cuối kỳ nào đó thật tưng bừng hoành tráng, nhưng mà khung cảnh này lại bỗng chốc thật kì lạ và u ám vì nhìn xung quanh chả thấy bóng dáng ai và nhất là mọi thứ hỗn loạn như đã lâu chứ không phải như mới diễn ra không lâu vì nó quá bừa bộn không đúng logic nào và bụi bặm bám đầy cạnh bàn, cạnh ghế khiến lớp học càng như một nơi đã bị bỏ hoang từ lâu và nhất là có những vết đen nhạt kì lạ trên bộ bàn ghế học sinh lẫn trên mặt sàn phòng học khiến cảnh quan trong phòng học trông giống như...đã xảy ra một cuộc chiến...? 

"Thế là đã...kết thúc rồi sao?" - Một giọng nói đàn ông bí ẩn, trầm đục và lạnh lẽo như mới bước qua địa ngục được cất lên.

Người đàn ông ấy xuất hiện với bộ dạng trông cao ráo nhưng gầy gò, một khuôn mặt thật trông bình thường như bao cậu trai ngoài kia nhưng lại vô cùng nhợt nhạt và đằng sau cặp kính cận nhìn trí thức kia lại là một ánh mắt vô cùng vô hồn lạnh giá trông như "đã chết đi sống lại" nhiều lần, bộ áo sơ mi học sinh tinh khiết ấy giờ đây dính toàn màu đen sệt kì lạ, một bảng tên trên túi áo trông như bị nhăn nheo và dòng chữ tuy bị mờ mà lại bị gạch ngang nhưng vẫn nhìn tạm được ghi: "Lê Hùng, lớp 12C3".

Lúc này trên bảng học thì hiện một dòng chữ được viết bằng phấn trắng ghi gì đó: "Ngày hôm nay là ngày...", nhưng chưa kịp thấy hết dòng chữ ấy thì hình ảnh lớp học trước mắt bỗng biến dạng méo mó, kế bên dòng chữ phấn trắng đấy lại là một dòng chữ nhỏ nhưng bất ngờ nó rõ ràng hơn dòng chữ phấn trắng trước đó dù lần này nó méo mó hơn và hình như nó được ghi từ...phấn đỏ? :"Chúc mừng các em hoàn thành *** thật xuất sắc."  Dòng chữ *** kia không thể nhìn thấy rõ và tại sao chữ các kia lại bị gạch, 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...