Quen với việc tôi nhường nhịn.

Quen với việc tôi thu dọn tàn cuộc.

Quen với việc tôi yêu anh ta đến không còn tự trọng.

Bây giờ tôi chỉ nói một chữ “bẩn”, anh ta đã cảm thấy bị xúc phạm.

Thẩm Dịch Thành cười lạnh.

“Được. Em muốn ly hôn thật cũng được. Nhưng tài khoản, công ty, nhà cửa, em đừng mơ nuốt một mình. Không có gương mặt của anh, tài khoản đó chẳng là gì cả.”

Tôi nhìn anh ta.

“Vậy anh thử xem.”

Nói xong, tôi xoay người rời đi.

Anh ta ở phía sau gọi tên tôi mấy lần.

Tôi không quay đầu.

Ra khỏi bệnh viện, gió mùa đông thổi vào mặt.

Lạnh đến mức mắt tôi đau nhức.

Luật sư Lâm đứng cạnh xe, mở cửa cho tôi.

Cô ấy hỏi:

“Ổn không?”

Tôi ngồi vào xe.

Nhìn bệnh viện ngày càng xa qua cửa kính, tôi nhẹ giọng nói:

“Ổn.”

Từ hôm nay trở đi, tôi không còn là Tống Xuân Dư từng vì một câu dịu dàng của Thẩm Dịch Thành mà mềm lòng nữa.

Tôi là mẹ của một đứa trẻ đã không kịp nhìn thấy thế giới.

Tôi phải thay con tôi đòi lại công bằng.

Ngày đầu tiên sau khi tôi xuất viện, tài khoản “Dịch Thành và Văn Văn” đăng video đầu tiên.

Trong video, Thẩm Dịch Thành mặc áo len trắng, ngồi trong căn bếp tôi từng tự tay thiết kế.

Phạm Văn Văn đứng bên cạnh anh ta, tóc buộc lỏng, đeo tạp dề màu kem.

Cô ta cười ngọt ngào với ống kính.

“Chào mọi người, từ hôm nay tụi mình sẽ cùng ghi lại cuộc sống thường ngày nha.”

Thẩm Dịch Thành nhìn cô ta bằng ánh mắt cưng chiều.

“Sau này xin mọi người chăm sóc bạn nhỏ nhà tôi.”

Bình luận rất nhanh bùng nổ.

“Ủa? Bạn nhỏ? Đây là ai?”

“Không phải anh Thành có vợ rồi sao?”

“Trước giờ chỉ nghe nói vợ anh ấy không thích lộ mặt, vậy người này là vợ à?”

“Trông đẹp đôi thật.”

“Có gì đó sai sai.”

“Account chính đâu? Sao lâu rồi không update?”

Phạm Văn Văn dường như đã chờ sẵn câu hỏi này.

Không lâu sau, cô ta dùng tài khoản phụ trả lời một bình luận.

“Trước đây có một số chuyện riêng tư không tiện nói. Nhưng hiện tại chúng mình chỉ muốn sống thật với cảm xúc.”

Một câu mập mờ.

Không thừa nhận.

Không phủ nhận.

Nhưng đủ để dẫn dắt cư dân mạng suy đoán rằng tôi mới là người chen ngang hoặc đã sớm ly hôn trong êm đẹp.

Tôi ngồi trong văn phòng công ty Dư Quang, nhìn màn hình lớn đang hiển thị số liệu.

Tiểu Mạnh tức đến đập bàn.

“Chị, cô ta quá trơ trẽn rồi! Video này dùng đúng cấu trúc kịch bản cũ của mình. Góc máy, nhịp cắt, phụ đề, thậm chí câu mở đầu cũng nhái lại.”

Tôi bình tĩnh uống một ngụm nước ấm.

“Thông báo vi phạm gửi chưa?”

“Gửi rồi. Nền tảng đã tiếp nhận.”

“Ừ.”

Tiểu Mạnh nhìn tôi.

“Chị không tức sao?”

Tôi nhìn Phạm Văn Văn đang cười ngọt ngào trên màn hình.

“Tức chứ.”

Chỉ là tôi không còn muốn lãng phí cảm xúc vào việc chửi bọn họ nữa.

Muốn một người như Phạm Văn Văn đau, mắng cô ta không có tác dụng.

Phải cướp đi thứ cô ta muốn nhất.

Cô ta muốn nổi tiếng.

Muốn được gọi là chính cung.

Muốn dẫm lên xác con tôi để bước lên vị trí nữ chủ nhân của tài khoản.

Vậy tôi sẽ để cô ta đứng lên sân khấu.

Sau đó tự mình rơi xuống trước mặt tất cả mọi người.

Ba tiếng sau, video đầu tiên của “Dịch Thành và Văn Văn” bị gỡ vì vi phạm bản quyền.

Phạm Văn Văn lập tức đăng trạng thái khóc lóc.

“Chỉ muốn nghiêm túc làm nội dung thôi mà sao khó quá. Có phải người đến sau thì mãi mãi không xứng đáng được yêu thương không?”

Bên dưới có người an ủi cô ta.

Cũng có người bắt đầu ngửi thấy mùi bất thường.

“Người đến sau? Tự nhận là đến sau luôn hả?”

“Không phải chứ, blogger ngoại tình công khai à?”

“Vợ cũ đâu? Sao không lên tiếng?”

“Chờ đã, sao video bị gỡ vì bản quyền? Ai giữ bản quyền?”

Tôi không trả lời.

Im lặng là cách tốt nhất để câu cá.

Quả nhiên, tối hôm đó, Thẩm Dịch Thành gọi điện cho tôi.

Tôi không nghe.

Anh ta gọi liên tục mười mấy cuộc.

Cuối cùng gửi tin nhắn.

“Tống Xuân Dư, em đừng quá đáng. Anh chỉ muốn cho Văn Văn một chút cảm giác an toàn. Em cần gì phải đuổi cùng giết tận?”

Tôi nhìn câu “một chút cảm giác an toàn” mà bật cười.

Phạm Văn Văn muốn cảm giác an toàn, anh ta liền bắt tôi ký ly hôn ngay sau ph/ẫu th/uật.

Phạm Văn Văn muốn làm blogger cặp đôi, anh ta liền muốn lấy tài khoản tôi gây dựng suốt bảy năm đưa cho cô ta.

Phạm Văn Văn muốn được yêu thương, anh ta liền để mặc tôi nằm trong phòng bệnh lạnh ngắt.

Còn tôi thì sao?

Đứa con của tôi thì sao?

Tôi không trả lời.

Chỉ chụp màn hình tin nhắn, gửi cho luật sư Lâm.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...