“Anh không muốn hại con, anh chỉ bỏ mặc nó thôi.”
“Đừng gọi tên chị Xuân Dư, anh không xứng.”
“Không có kịch bản của vợ nên nói ngu hẳn.”
“Ông chồng quốc dân sụp phòng quốc dân.”
Có người hỏi thẳng:
“Vì sao anh nói vợ không mang th/ai được, trong khi hồ sơ cho thấy vấn đề nằm ở anh?”
Thẩm Dịch Thành lập tức biến sắc.
Anh ta tưởng chuyện đó tôi sẽ không công khai.
Thật ra tôi cũng không muốn dùng bệnh lý riêng tư để tấn công một người.
Nhưng chính anh ta là người trước tiên dùng chuyện sinh nở để sỉ nhục tôi.
Chính anh ta nói tôi sống không rộng lượng nên mãi chẳng mang th/ai được.
Chính anh ta đổ tất cả đau khổ bảy năm qua lên đầu tôi.
Tôi không cần bôi nhọ anh ta.
Tôi chỉ cần đưa sự thật về đúng vị trí của nó.
Trong tài liệu tôi công khai, tôi che phần riêng tư không cần thiết, chỉ giữ lại kết luận y khoa và thời gian làm thụ t/inh trong ống nghiệm.
Tôi muốn tất cả mọi người biết.
Không phải tôi không thể mang th/ai.
Là tôi đã vì một người đàn ông không xứng đáng mà chịu đau suốt bảy năm.
Livestream của Thẩm Dịch Thành bị báo cáo đến mức gián đoạn.
Cuối cùng, anh ta tức giận đập bàn.
“Đủ rồi! Các người biết gì mà mắng tôi? Nếu không có gương mặt của tôi, cô ấy có thể làm nên tài khoản đó sao? Cô ấy chỉ là người đứng sau ăn theo hào quang của tôi!”
Câu này vừa thốt ra, cả mạng xã hội lại cười điên.
Ngay tối hôm đó, công ty Dư Quang đăng một video dài mười phút.
Tiêu đề rất đơn giản.
“Bảy năm phía sau ống kính.”
Trong video, không có cảnh tôi khóc.
Không có nhạc nền bi thương.
Chỉ có từng đoạn tư liệu làm việc.
Tôi ngồi trước máy tính lúc ba giờ sáng, chỉnh từng khung hình.
Tôi cầm kịch bản đứng sau camera, hướng dẫn Thẩm Dịch Thành nói lại từng câu.
Tôi ở phòng họp thương mại, một mình đối mặt với đối tác.
Tôi nằm trong bệnh viện truyền dịch sau khi lấy trứng, vẫn dùng máy tính bảng sửa bản thảo.
Tôi đứng trong căn nhà chưa hoàn thiện, tự tay chọn từng viên gạch, từng màu rèm, từng chiếc đèn, để nó trở thành bối cảnh quen thuộc trong video “người đàn ông của gia đình” của Thẩm Dịch Thành.
Cuối video là bảng thống kê.
Trong bảy năm, tài khoản “Nhật Ký Dịch Thành” đăng tổng cộng 1.462 video.
Trong đó, 1.
317 kịch bản do tôi chủ bút.
1.108 video do tôi trực tiếp giám sát dựng.
92% hợp đồng thương mại do tôi đàm phán.
Toàn bộ đội ngũ vận hành thuộc công ty Dư Quang do tôi thành lập.
Không có bất kỳ câu chửi nào.
Nhưng từng con số đều như cái tát đập thẳng lên mặt Thẩm Dịch Thành.
Cư dân mạng im lặng xem xong.
Sau đó bình luận đồng loạt đổi hướng.
“Đây mới là người sáng tạo thật sự.”
“Anh ta chỉ là diễn viên đóng vai người chồng tốt.”
“Không có vợ anh ta chẳng là gì thật.”
“Thẩm Dịch Thành mắng người ta ăn theo hào quang của anh, nhưng ánh sáng trên người anh là do người ta bật đèn cho.”
“Chị Xuân Dư, tự mình làm tài khoản đi, tôi theo dõi.”
Tôi nhìn bình luận cuối cùng.
Rất lâu sau, tôi quay sang hỏi Tiểu Mạnh:
“Em thấy chị lên camera được không?”
Tiểu Mạnh sửng sốt.
Sau đó mắt cô ấy đỏ lên.
“Được. Đương nhiên là được.”
Trước kia, tôi không thích xuất hiện.
Một phần vì tính cách.
Một phần vì Thẩm Dịch Thành nói, vợ chồng chỉ cần một người đứng trước ánh đèn là đủ.
Anh ta nói anh ta sẽ bảo vệ tôi khỏi những lời bình phẩm của cư dân mạng.
Tôi tin.
Kết quả là tôi giao sân khấu cho anh ta.
Anh ta lại dùng sân khấu đó để diễn chuyện tình với người khác.
Bây giờ, tôi không cần ai bảo vệ nữa.
Tôi tự đứng ra.
Video đầu tiên của tôi được đăng vào bảy giờ tối thứ Sáu.
Tôi mặc một chiếc áo len màu nhạt, ngồi trong căn phòng làm việc của mình.
Không trang điểm cầu kỳ.
Không khóc.
Không kể khổ.
Tôi chỉ nhìn vào ống kính, nói:
“Xin chào, tôi là Tống Xuân Dư.”
“Trước đây, tôi luôn đứng sau camera.”
“Sau này, tôi muốn đứng trước camera để kể câu chuyện của chính mình.”
Video chỉ dài một phút.
Cuối video, tôi nói:
“Cảm ơn mọi người đã quan tâm. Nhưng xin đừng thương hại tôi. Tôi không phải người đáng thương. Tôi chỉ vừa kết thúc một sai lầm kéo dài bảy năm.”
Video ấy bùng nổ.
Trong một đêm, tài khoản cá nhân của tôi tăng năm triệu người theo dõi.
Không phải vì mọi người thích hóng chuyện.
Mà vì họ nhìn thấy ở tôi một thứ Thẩm Dịch Thành chưa từng có.
Sự tỉnh táo sau đau khổ.
Sự bình tĩnh sau đổ vỡ.
Chaporia
Bình Luận (0)