Phụ thân sủng thiếp diệt thê, lại để muội muội thứ xuất nhận công lao thay ta.
Nàng trở thành Thái tử phi tôn quý.
Còn ta gả cho Tam hoàng tử không được sủng ái, trở thành Tam hoàng phi bị người xem nhẹ.
Nào ngờ về sau, Thái tử bị phát hiện tham ô, bị giáng chức đến Động Châu.
Tam hoàng tử lập công vì tố giác, một bước lên mây.
Muội muội không chịu nổi chênh lệch, tr//eo cổ t//ự vẫ//n.
Còn ta đăng lâm hậu vị, được vạn người kính ngưỡng, hưởng hết vinh hoa, sống đến cuối đời.
Mở mắt lần nữa, ta trở lại ngày Thái tử đến phủ cầu thân.
Muội muội Giang Uyển Thục lắc đầu, đẩy ta lên trước:
“Người cứu điện hạ, hẳn là trưởng tỷ.”
Ta sững người.
Đón lấy ánh mắt bỗng sáng lên của Thái tử, ta vội vàng gật đầu:
“Đúng, là ta.”
Buồn cười thật.
Muội muội kiếp trước đã ch//ết sớm hơn ta năm mươi năm.
Nàng căn bản không biết:
Thái tử bị giáng chức vì tham ô chỉ là giả.
Tam hoàng tử mưu phản mới là thật.
Sau khi nàng ch//ết, ta còn tự tay sắp đặt để tái giá với Thái tử kia.
01
Giang Uyển Thục vừa dứt lời.
Phụ thân cùng Liễu di nương lập tức biến sắc.
“Thục nhi, đừng ăn nói hồ đồ!”
Liễu di nương hoảng hốt vô cùng.
Nàng vốn là ngoại thất mà phụ thân ta nuôi bên ngoài.
Mẫu thân ta còn chưa qua thất tuần.
Phụ thân đã không chờ nổi mà rước nàng vào phủ.
Ngoại tổ phụ ta chính là Phiêu Kỵ đại tướng quân.
Kiêng dè thế lực nhà mẫu thân, phụ thân chỉ dám nạp nàng làm thiếp.
Liễu Sương oán hận chuyện đó suốt nửa đời.
Nếu con gái ruột của nàng có thể trèo lên vị trí Thái tử phi, gả vào Đông cung.
Vậy phụ thân và nàng ta từ nay về sau sẽ chẳng cần e ngại mẫu tộc công cao của ta nữa.
Vì thế, nàng vội vàng kéo muội muội lại, trách mắng:
“Trước mặt điện hạ, con sao có thể nói năng bừa bãi?”
Nói xong, nàng xoay người, cung kính nhìn về phía Hạ Thế An:
“Điện hạ thứ tội, tiểu nữ tuổi còn nhỏ, chỉ nói đùa mà thôi.”
Nàng khẽ liếc ta một cái, chậm rãi nói:
“Đại cô nương đêm Thượng Nguyên chưa từng bước chân ra khỏi phủ nửa bước, toàn bộ hạ nhân trong phủ đều có thể làm chứng.”
“Người cứu điện hạ, quả thật là tiểu nữ.”
Phụ thân ta Giang Hoành Phóng sủng thiếp diệt thê, thiên vị muội muội thứ xuất.
Đêm hội Thượng Nguyên năm ấy.
Ông ta dẫn cả một nhà ba người ra ngoài du ngoạn.
Lại phạt ta ở phủ chép kinh.
Ta không cam lòng, lén trốn ra ngoài.
Vô tình cứu được một nam tử rơi xuống nước.
Đến lúc ta canh đúng giờ trở về phủ.
Lại phát hiện ngọc bội tùy thân đã biến mất.
Đó là tín vật riêng của Thượng thư phủ.
Liễu di nương phát hiện, lập tức dùng gia pháp muốn phạt ta.
Đúng lúc ấy.
Thái tử Hạ Thế An mang theo ngọc bội đến phủ, nói muốn cưới ân nhân cứu mạng.
Đêm đó trời tối gió lớn.
Hạ Thế An vốn không nhìn rõ dung mạo ân nhân.
Phụ thân ta và Liễu di nương vừa nghe chuyện.
Lập tức quyết định để Giang Uyển Thục mạo nhận thân phận của ta.
Bọn họ thông đồng với toàn phủ làm giả lời khai, chỉ vì muốn nàng ta được gả vào Đông cung.
Nhưng Giang Uyển Thục hiện tại lại không muốn.
Nàng giữ tay mẫu thân, lên tiếng cắt ngang:
“Mẫu thân không biết đó thôi, đêm Thượng Nguyên ấy, thật ra trưởng tỷ đã lén ra khỏi phủ chơi.”
Nói xong.
Nàng liếc ta, nở nụ cười đầy ẩn ý, đẩy ta lên trước:
“Điện hạ ở đây, thần nữ không dám nói dối.”
“Nếu người không tin, cứ hỏi trưởng tỷ là biết.”
02
Trong phút chốc, cả đại sảnh im lặng.
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn lên người ta.
Ta: “…”
Ta nói thật nhé.
Ta không nhịn được, bật cười ngay tại chỗ.
Ngươi biết điều quan trọng nhất khi sống lại là gì không?
Chính là — đừng ch//ết quá sớm!
Kiếp trước.
Cả phủ cùng nhau thông đồng lời khai, giúp Giang Uyển Thục thuận lợi gả vào Đông cung.
Ta cũng chẳng có ý kiến gì.
Một phủ Thượng thư nho nhỏ.
Giữa đám thiếp thất tranh sủng, đấu đá, vu oan hãm hại vốn chẳng thiếu chuyện.
Mà Đông cung lại liên quan đến triều đình.
Nước bên trong chắc chắn còn sâu hơn.
Mẫu thân trước lúc mất chỉ mong ta có thể bình an sống hết đời.
Ta không thích tranh đấu, cũng không muốn nhúng tay vào vũng nước đục ấy.
Nhưng đáng tiếc…
Luôn có kẻ ngu ngốc muốn kéo ta xuống.
Trong lúc tình cờ.
Ta được Tam hoàng tử Hạ Tử Nhàn để mắt tới.
Tên hắn cũng giống con người hắn.
Nhàn tản vô vị.
Không có tước vị, không có quyền thế, chỉ là một vị hoàng tử bị người đời lãng quên.
Ta chỉ muốn một đời thanh tịnh.
Vì vậy mới gả cho hắn.
Kết quả sau khi bước chân vào phủ hắn…
Ta chỉ muốn hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà hắn.
Tên ngốc này!
Bị gian nhân xúi giục, vậy mà lại muốn tạo phản!
Đương kim Thánh thượng trị quốc có phương pháp, là minh quân hiếm có.
Ta không muốn bị hắn liên lụy, trở thành tội nhân bị muôn đời phỉ nhổ.
Ta từng nhiều lần bóng gió khuyên can.
Nhưng hắn cố chấp đến ch//ết, căn bản không nghe.
Còn tự cho mình là đúng.
Cầm chứng cứ Thái tử tham ô đến trước mặt Hoàng thượng tố giác.
Hắn không muốn sống.
Nhưng ta vẫn còn muốn sống!
Hoàng thượng phế bỏ ngôi vị Thái tử của Hạ Thế An, giáng hắn đến vùng man di Động Châu.
Hạ Tử Nhàn một bước lên mây, đắc ý không thôi.
Nhưng ta càng nghĩ càng thấy chuyện này có gì đó không đúng.
Vì vậy ta viết thư cho cữu phụ là đại tướng quân, nhờ người phái người đến Động Châu điều tra Hạ Thế An.
Quả nhiên…
Đây là một ván cờ mà hắn cùng Hoàng thượng phối hợp diễn.
Mục đích là để hắn âm thầm ẩn mình, điều tra những kẻ sâu mọt trong triều đình và những kẻ có ý đồ bất chính.
Vì muốn bảo vệ bản thân.
Vì không muốn bị tên nam nhân ngu xuẩn kia kéo xuống vực sâu.
Ta bèn tính kế quy phục Hạ Thế An, cùng hắn trong ngoài phối hợp.
Một bên là góa phu mất thê.
Một bên là người vợ sắp trở thành quả phụ vì phu quân mưu phản.
Hai người chúng ta cùng hợp tác.
Rồi chẳng hiểu sao…
Lại thành “trong ngoài phối hợp” theo đúng nghĩa đen.
Giang Uyển Thục là người tâm cao khí ngạo.
Sau khi Hạ Thế An bị giáng chức.
Nàng không chịu nổi sự chênh lệch ấy.
Mới hơn hai mươi tuổi đã tre//o c//ổ t//ự vẫ//n.
Còn ta tái giá với Hạ Thế An.
Một đường từ Hoàng hậu trở thành Thái hậu.
Sống đến tám mươi tuổi, an nhiên nhắm mắt.
Nàng ch/ết sớm hơn ta hơn năm mươi năm.
Đương nhiên chẳng thể biết được những chuyện về sau.
03
Trong phủ Thượng thư.
Liễu di nương thấy ta bật cười thành tiếng.
Tức đến mức nghiến răng ken két.
Bà ta không hiểu rốt cuộc con gái mình đang phát điên vì điều gì.
Nhưng bà ta biết.
Sau khi nghe nói người cứu mình là ta, đôi mắt Hạ Thế An lập tức sáng bừng.
Ánh nhìn nóng bỏng ấy lưu luyến trên gương mặt ta, chẳng nỡ rời đi dù chỉ một tấc.
Chỉ thấy.
Hạ Thế An chớp chớp mắt, chậm rãi bước đến trước mặt ta.
Giọng nói bỗng dưng pha thêm vài phần ngượng ngùng:
Chaporia
Bình Luận (0)