20px

Giọng nói vừa the thé vừa gấp gáp.

“Hiện giờ.”

“Hoàng tử được phụ hoàng sủng ái nhất.”

“Là phu quân ta!”

“Là Tam điện hạ!”

“Ngươi là cái thá gì.”

“Mà dám đối xử với ta như thế?”

Nàng hít mạnh một hơi.

Trợn tròn mắt.

“Đợi phu quân ta đến.”

“Nhất định sẽ băm ngươi thành trăm mảnh!”

“Được thôi.”

Ta túm lấy cánh tay nàng.

Lạnh lùng cười.

“Vậy ta đưa ngươi đến trước mặt Hoàng thượng.”

“Nhân tiện cùng ngươi bàn cho rõ.”

“Rốt cuộc ta là cái gì.”

Con ngốc Giang Uyển Thục này.

Đắc ý đến mức hồ đồ.

Cho dù Hạ Thế An đã bị phế ngôi Thái tử.

Thì hắn vẫn là Đại hoàng tử đương triều.

Trưởng ấu tôn ti vẫn còn đó.

Ngay cả Hạ Tử Nhàn.

Đứng trước mặt Hoàng thượng.

Cũng phải cung cung kính kính gọi ta một tiếng.

Hoàng tẩu.

Giang Uyển Thục vừa nghe vậy.

Lập tức cũng ý thức được điều gì.

Nàng vùng vẫy.

Muốn đẩy ta ra.

“À, phải rồi.”

“Phu quân ngươi… chắc cũng đang ở đó nhỉ?”

Ta đưa tay.

Bóp lấy vành tai đang chảy máu của nàng.

Chỉ cần đầu ngón tay hơi dùng sức.

Móng tay sẽ lập tức ghim vào vết thương bê bết máu.

Nàng sợ đến mức không dám nhúc nhích.

“Ta cũng có vài chuyện.”

“Muốn cùng hắn nói cho rõ.”

Ta ghé sát bên tai nàng.

Giọng nói rất nhẹ.

“Ví dụ như…”

“Bài thơ ngươi làm ở yến Bách Hoa.”

Giang Uyển Thục cũng chẳng còn tâm trí để ý đến đôi tai đau nhức.

Trên mặt lập tức hiện lên vẻ hoảng loạn.

“Ngươi…”

“Ý ngươi là gì?”

Đồ giả.

Mãi mãi vẫn chỉ là đồ giả.

Kiếp trước.

Nàng mạo nhận thân phận ân nhân cứu mạng của ta.

Nhưng lại không thể kể nổi những chi tiết khi cứu người.

Sau khi thành thân.

Hạ Thế An bắt đầu sinh nghi.

Kiếp này.

Nàng lại chép bài thơ ứng tác của ta.

Đáng tiếc.

Hạ Tử Nhàn là một kẻ si thơ chính hiệu.

Thích nhất là mời người khác cùng thưởng thơ, luận từ.

Kiếp trước.

Khi ta gả cho hắn.

Hắn thường xuyên mời ta đến thư phòng.

Thế nhưng.

Trình độ thi từ của Giang Uyển Thục chỉ ở mức tầm thường.

Nghe nói.

Mỗi lần Hạ Tử Nhàn ngỏ lời.

Nàng đều sợ lộ tẩy.

Chỉ dám tìm cớ từ chối.

Bởi vậy.

Hạ Tử Nhàn đã sớm bất mãn với nàng.

“Bài thơ ấy rốt cuộc do ai làm.”

“Ta không rõ.”

Ta dừng một chút.

Khóe môi khẽ cong.

Giọng nói chợt đổi.

“Nhưng trong bụng ngươi có bao nhiêu mực.”

“Chẳng lẽ ta còn không biết sao?”

Giang Uyển Thục bị ta dọa đến chết khiếp.

Hoàn toàn hoảng loạn.

Ta lạnh lùng nhìn nàng.

Đưa ra lời cảnh cáo cuối cùng.

“Nếu còn biết điều.”

“Thì cút ngay.”

Giang Uyển Thục chật vật bò dậy.

Loạng choạng bỏ chạy khỏi Đông cung.

Trong mắt.

Chỉ còn lại sự căm hận và nhục nhã không sao che giấu được.

13

Ta cùng Hạ Thế An rời kinh đến Động Châu.

Đi một lần.

Là ba năm.

Động Châu nằm ở vùng Nam Man.

Nhưng lại tựa núi kề sông.

Đặc biệt là đường thủy.

Thông suốt bốn phương.

Chỉ cần có thuyền.

Muốn đi đâu cũng có thể thần không biết quỷ không hay.

Bề ngoài.

Hạ Thế An bị biếm đến vùng đất xa xôi.

Chỉ làm một chức quan nhỏ không có thực quyền.

Nhưng trên thực tế.

Hắn âm thầm ẩn mình.

Qua lại khắp nơi.

Điều tra những kẻ sâu mọt trong triều.

Cùng những kẻ có ý đồ mưu phản.

Hôm ấy.

Ánh nến lay động.

Hạ Thế An vừa từ nơi khác trở về.

Trên người vẫn còn vương hơi lạnh của sương đêm.

Hắn do dự rất lâu.

Mới đưa một quyển sổ ghi chép đến trước mặt ta.

“Phu nhân.”

“Nàng xem đi.”

Ta tiện tay mở ra.

Bên trong.

Từng nét bút đều ghi chép rõ ràng.

Trong quốc khố.

Đã có bao nhiêu ngân lượng bị rút đi.

Dùng để mua binh khí.

Mua chiến mã.

Nuôi dưỡng tư binh.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...