Chương 11: Món nợ của Nữ yêu cây và Sự chuẩn bị cuối cùng
Bóng ma của Han So-hee và đội của cô ta vẫn còn ám ảnh tâm trí Park Ji-sung khi anh bắt đầu ngày thứ tư. Anh đã dành cả đêm để suy nghĩ, cố gắng lồng ghép biến số mới này vào kế hoạch của mình. Sự trỗi dậy mạnh mẽ của Han So-hee là một con dao hai lưỡi. Một mặt, nó khiến Lee Yeon-woo càng thêm bị cô lập, đẩy cô đến gần hơn với cái bẫy tại Thác Nước Thì Thầm. Mặt khác, nó cũng thu hút gần như toàn bộ sự chú ý của học viện. Mọi người đều đang bàn tán về chiến công săn Wyvern, về đội hình hùng mạnh do một tân sinh viên chỉ huy. Trong cái bóng khổng lồ đó, một nhân vật nền như anh lại càng trở nên vô hình. Đó là một lợi thế.
Anh quyết định tạm gác việc kiếm điểm. Anh đã có gần 40 điểm, một con số đủ an toàn để không bị đánh trượt. Giờ đây, anh cần tập trung vào một mục tiêu khác, một mục tiêu dài hạn hơn: kiếm tiền.
Khi trở về từ Rừng Cấm, anh sẽ cạn kiệt tài nguyên. Số tiền sinh hoạt phí ít ỏi sẽ không đủ để anh tiếp tục con đường tự cường hóa bản thân. Anh cần một nguồn vốn. Và Rừng Cấm, đối với những người biết tìm kiếm, là một kho báu.
Mục tiêu của anh hôm nay không phải là những con thú ma thuật hung dữ, mà là những loại thảo dược và khoáng chất quý hiếm nhưng thường bị bỏ qua. Anh đã có một danh sách trong đầu, những nguyên liệu không quá nổi bật nhưng lại là thành phần quan trọng cho nhiều loại ma dược và vật phẩm ma thuật, những thứ mà "Chợ đen Jenna" chắc chắn sẽ mua với giá cao.
Anh rời khỏi hang động an toàn của mình, tiến sâu hơn vào một khu vực mà bản đồ trong game đánh dấu là "Rừng Sồi Cổ thụ". Nơi này âm u hơn, những cây sồi khổng lồ với tán lá dày đặc che khuất gần hết ánh sáng mặt trời, tạo ra một màn đêm vĩnh cửu dưới mặt đất. Không khí ở đây nặng trịch và có mùi hương của gỗ mục và nấm.
Mục tiêu đầu tiên của anh là "Nấm Vọng Âm". Đây là một loại nấm nhỏ, màu bạc, chỉ mọc trên rễ của những cây sồi già nhất. Chúng có khả năng hấp thụ và phát lại những âm thanh xung quanh một cách yếu ớt. Các pháp sư hệ Âm thanh và những tên trộm thường dùng chúng để tạo ra các thiết bị nghe lén đơn giản.
Ji-sung di chuyển nhẹ nhàng như một bóng ma, đôi mắt quét qua những bộ rễ cây khổng lồ. Anh phải rất cẩn thận. Khu rừng này là lãnh địa của nhiều sinh vật sống trong bóng tối. Anh dùng con dao găm của mình, cẩn thận thu hoạch từng cây nấm, bọc chúng trong một lớp lá mềm rồi mới cho vào một ngăn riêng trong balo.
Sau khi đã thu thập được một lượng kha khá Nấm Vọng Âm, anh tiếp tục đi tìm mục tiêu thứ hai: "Nhựa Hổ Phách Tĩnh Điện" (Static Amber Resin). Đây là loại nhựa cây chảy ra từ một loại cây thông cổ đặc biệt, khi khô lại sẽ có màu vàng óng và mang một điện tích ma thuật nhẹ. Nó là một thành phần không thể thiếu để tạo ra các loại bẫy ma thuật hệ Lôi cấp thấp.
Anh tìm thấy một vài cây thông cổ thụ theo trí nhớ. Dòng nhựa vàng óng chảy xuống từ những vết nứt trên thân cây. Anh dùng dao cẩn thận gạt lấy phần nhựa đã đông cứng, cho vào một chiếc hộp gỗ nhỏ để tránh nó tích điện và gây ra những cú giật bất ngờ.
Công việc diễn ra suôn sẻ. Anh hoàn toàn chìm đắm trong vai trò của một nhà thu thập, một công việc đòi hỏi sự kiên nhẫn và kiến thức hơn là sức mạnh. Anh cảm thấy thoải mái với vai trò này. Nó phù hợp với bản chất của anh: lặng lẽ, tính toán và hiệu quả.
Khi chiếc balo của anh đã nặng trĩu vì các loại nguyên liệu, anh quyết định quay trở về. Anh men theo một con đường mòn cũ kỹ, hy vọng sẽ rút ngắn được thời gian.
Và đó là lúc rắc rối xảy ra.
Khi anh đang đi qua một khu rừng thưa hơn, nơi có một vài cây liễu cổ thụ rủ những cành lá dài thướt xuống mặt đất, anh đột nhiên nghe thấy tiếng khóc thút thít.
Tiếng khóc của một người phụ nữ.
Ji-sung ngay lập tức dừng lại, cơ thể căng cứng. Toàn bộ chuông báo động trong đầu anh réo lên inh ỏi. Một tiếng khóc trong Rừng Cấm? Đây là một trong những cái bẫy kinh điển nhất. Anh biết có rất nhiều loại yêu ma, như Banshee hay Rusalka, thường dùng tiếng khóc để dụ dỗ con người.
Anh nấp sau một thân cây, cẩn thận nhìn về phía phát ra âm thanh.
Dưới một gốc cây liễu lớn nhất, có một bóng người đang ngồi đó. Một người phụ nữ với mái tóc dài màu xanh lá cây, buông xõa như những cành liễu. Cô ta mặc một chiếc váy trắng đơn giản, và thân hình mảnh mai của cô ta đang run rẩy theo từng tiếng nấc. Trông cô ta vô cùng xinh đẹp và đáng thương.
Nhưng Ji-sung không bị đánh lừa. Anh nhận ra cô ta ngay lập tức.
*“Dryad – Nữ yêu cây,”* anh xác định. *“Tinh linh của rừng rậm, gắn liền sinh mệnh với một cây chủ. Thường thì hiền hòa, nhưng sẽ trở nên cực kỳ nguy hiểm nếu cây chủ của chúng bị đe dọa. Ma pháp hệ Mộc, có khả năng điều khiển cây cối và dây leo.”*
Anh quan sát kỹ hơn. Cây liễu cổ thụ mà cô ta đang ngồi tựa vào trông có vẻ không ổn. Thân cây có một vết chém lớn, sâu hoắm, vẫn còn đang rỉ ra một thứ nhựa cây màu hổ phách. Một vài cành cây đã bị gãy, và những chiếc lá đang héo úa một cách bất thường.
Và rồi anh thấy nguyên nhân. Cách đó không xa, có xác của hai con Gấu Đá (Rock Bear) nằm la liệt. Gấu Đá là loài thú ma thuật cấp C, nổi tiếng với sức mạnh và bộ móng vuốt có thể xé toạc cả kim loại. Dường như đã có một trận chiến dữ dội xảy ra ở đây.
Ji-sung nhanh chóng xâu chuỗi các sự kiện. Có lẽ Nữ yêu cây này đã bị bầy Gấu Đá tấn công. Cô ta đã chiến thắng, giết được hai con thú, nhưng cây chủ của cô ta cũng bị tổn thương nghiêm trọng. Vết thương trên thân cây chính là vết thương của cô ta. Sinh mệnh của cô ta đang dần tàn lụi. Tiếng khóc của cô ta không phải là một cái bẫy. Đó là tiếng khóc của sự tuyệt vọng.
Theo lẽ thường, Ji-sung sẽ lặng lẽ rút lui. Dính dáng đến một tinh linh đang hấp hối là một việc cực kỳ ngu ngốc. Anh có nhiệm vụ quan trọng hơn.
Nhưng rồi, một ký ức khác trong game lại lóe lên. Một "nhiệm vụ ẩn" mà rất ít người chơi biết đến. Nhiệm vụ "Món nợ của Nữ yêu cây". Nếu người chơi có thể chữa lành cho một Nữ yêu cây bị thương, họ sẽ nhận được "Nước mắt Tinh linh", một vật phẩm cực kỳ quý hiếm có thể cường hóa vĩnh viễn một trang bị hoặc dùng làm nguyên liệu cho ma dược cấp cao nhất.
Ji-sung đứng trước một lựa chọn khó khăn. Bỏ đi và giữ an toàn, hoặc mạo hiểm để nhận lấy một phần thưởng có thể thay đổi cuộc chơi. "Nước mắt Tinh linh" có thể giúp anh cường hóa con dao găm của mình, biến nó thành một vũ khí có khả năng xuyên qua lớp phòng ngự ma thuật. Đó sẽ là một con át chủ bài cực lớn trong trận chiến tại Thác Nước Thì Thầm.
Sự mạo hiểm của một game thủ đã chiến thắng. Anh quyết định thử.
Anh hít một hơi thật sâu và bước ra khỏi chỗ nấp.
"Xin chào," anh nói, giọng nói cố gắng giữ vẻ bình tĩnh và không mang theo sự đe dọa.
Nữ yêu cây giật mình, ngẩng đầu lên. Đôi mắt cô ta cũng có màu xanh lục của lá cây, nhưng giờ đây nó ngập tràn sự đau đớn, tuyệt vọng và một tia cảnh giác. Khi thấy anh là con người, sự cảnh giác đó biến thành thù địch.
"Cút đi, hỡi kẻ phàm trần!" cô ta rít lên, giọng nói yếu ớt nhưng đầy căm hận. "Các ngươi chỉ mang lại sự hủy diệt!"
Những cành liễu xung quanh đột nhiên sống dậy, lao về phía Ji-sung như những con rắn.
Ji-sung không hề hoảng sợ. Anh đứng yên. "Tôi không đến đây để hại cô," anh nói lớn. "Tôi thấy cây của cô bị thương. Có lẽ tôi có thể giúp."
Những cành liễu dừng lại, chỉ cách mặt anh vài centimet. Nữ yêu cây nheo mắt nhìn anh, vẻ nghi ngờ hiện rõ. "Giúp? Một con người? Các ngươi chỉ biết chặt phá và đốt cháy."
"Không phải tất cả mọi người đều như vậy," Ji-sung kiên nhẫn đáp. "Vết thương của cây quá sâu. Nhựa cây chảy ra quá nhiều. Nếu cứ tiếp tục thế này, cả cô và cái cây này sẽ chết."
Lời nói của anh dường như đã chạm vào nỗi sợ hãi lớn nhất của cô ta. Sự thù địch trong mắt cô ta giảm bớt, thay vào đó là sự tuyệt vọng. "Vậy thì sao chứ? Ta không thể tự chữa lành một vết thương như thế này. Ta đã dùng hết sức lực để chống lại lũ gấu ngu ngốc kia."
Đây là lúc. Ji-sung mở chiếc balo của mình ra, cẩn thận lấy ra chiếc hộp gỗ chứa "Nhựa Hổ Phách Tĩnh Điện".
"Thứ này có thể giúp được," anh nói. "Đây là Nhựa Hổ Phách. Nó có khả năng bịt kín vết thương và ngăn chặn sự nhiễm trùng ma thuật. Nó không thể chữa lành hoàn toàn, nhưng nó có thể cho cô và cái cây đủ thời gian để tự hồi phục."
Nữ yêu cây nhìn chằm chằm vào khối nhựa màu vàng óng trong tay anh. Là một tinh linh của rừng rậm, cô ta nhận ra ngay lập tức năng lượng tinh khiết chứa trong nó. Hy vọng le lói trong đôi mắt xanh của cô ta.
"Tại sao?" cô ta hỏi, giọng nói run rẩy. "Tại sao ngươi lại muốn giúp ta?"
"Tôi có lý do của mình," Ji-sung đáp một cách mơ hồ. "Bây giờ, cô có muốn tôi giúp không?"
Sau một hồi im lặng, Nữ yêu cây khẽ gật đầu. Những cành liễu đang đe dọa anh từ từ rút về.
Ji-sung thở phào nhẹ nhõm. Bước đầu tiên đã thành công. Anh cẩn thận tiến lại gần cái cây, tránh nhìn thẳng vào Nữ yêu cây để không bị vẻ đẹp của cô ta làm phân tâm. Anh quỳ xuống bên cạnh vết chém lớn trên thân cây. Vết thương còn tệ hơn anh tưởng.
Anh dùng con dao găm của mình, cẩn thận gọt sạch những mảnh gỗ vụn và phần vỏ cây bị dập nát xung quanh vết thương, giống như một bác sĩ phẫu thuật đang làm sạch vết thương cho bệnh nhân. Sau đó, anh lấy khối Nhựa Hổ Phách ra, dùng một hòn đá nhỏ để nghiền nó thành bột. Anh rắc đều lớp bột màu vàng óng lên toàn bộ bề mặt của vết thương.
Cuối cùng, anh đặt lòng bàn tay lên lớp bột, nhắm mắt lại và truyền vào một luồng mana nhỏ. Đây là bước quan trọng nhất. Luồng mana của anh, dù yếu ớt, sẽ kích hoạt đặc tính của Nhựa Hổ Phách.
Lớp bột nhựa bắt đầu phát sáng. Chúng tan chảy ra, tạo thành một lớp màng mỏng, trong suốt, bịt kín hoàn toàn vết thương. Lớp màng này không chỉ ngăn không cho nhựa cây tiếp tục chảy ra, mà còn tạo thành một lá chắn bảo vệ chống lại sự xâm nhập của các loại vi khuẩn và nấm mốc ma thuật.
Khi anh rút tay ra, Nữ yêu cây thở ra một hơi dài, một tiếng thở đầy nhẹ nhõm. Sắc mặt của cô ta đã khá hơn một chút. Vẻ héo úa trên những chiếc lá liễu dường như cũng đã giảm bớt.
"Cảm... cảm ơn ngươi," cô ta thì thầm, giọng nói không còn sự thù địch.
"Chưa xong đâu," Ji-sung nói. Anh nhìn lên những cành cây bị gãy. "Những cành gãy này đang làm lãng phí năng lượng của cây. Phải cắt bỏ chúng đi."
Anh dùng dây thừng, buộc mình vào thân cây và bắt đầu leo lên. Anh dùng con dao găm của mình, cẩn thận cắt bỏ những cành đã chết, làm cho cái cây trông gọn gàng và khỏe mạnh hơn.
Khi anh hoàn thành công việc và tụt xuống đất, cả người đã đẫm mồ hôi. Nữ yêu cây đứng dậy, bước đến gần anh. Vẻ yếu ớt của cô ta đã biến mất, thay vào đó là một sự uy nghiêm của một tinh linh cổ xưa.
"Ngươi đã cứu mạng ta và ngôi nhà của ta, hỡi con người," cô ta nói, giọng nói trong trẻo như tiếng suối. "Một món nợ đã được tạo ra. Và một Nữ yêu cây luôn trả nợ."
Cô ta giơ tay lên. Một giọt nước mắt lấp lánh như kim cương lăn dài trên má cô ta. Cô ta hứng lấy nó bằng một chiếc lá rồi đưa cho Ji-sung.
"Đây là Nước mắt của ta. Nó chứa đựng một phần sinh mệnh lực của khu rừng. Hãy dùng nó một cách khôn ngoan."
Ji-sung cẩn thận nhận lấy chiếc lá. Giọt nước mắt tinh linh nằm đó, tỏa ra một thứ ánh sáng dịu nhẹ và một nguồn năng lượng tinh khiết đến khó tin. Nhiệm vụ ẩn đã hoàn thành. Phần thưởng còn lớn hơn cả những gì anh mong đợi.
"Ta còn có một món quà khác cho ngươi," Nữ yêu cây nói tiếp. Cô ta chạm nhẹ vào thân cây liễu. Một cành cây nhỏ, dài và thẳng, tự tách ra và rơi xuống tay cô ta. Cành cây này có màu xanh bạc và tỏa ra một luồng ma lực nhẹ. "Đây là một cành của cây Tâm Trái Tim. Hãy mang nó theo bên mình. Khi ở trong Rừng Cấm này, không một loài thú hay tinh linh nào có ác ý với ngươi nữa, trừ khi ngươi tấn công chúng trước."
Đây là một món quà bất ngờ. Một tấm bùa hộ mệnh hoàn hảo. Ji-sung cúi đầu cảm ơn.
Khi đã ở một khoảng cách an toàn, anh ngồi xuống và nhìn vào những món quà mình vừa nhận được. Tấm bùa hộ mệnh sẽ giúp anh di chuyển an toàn hơn trong hai ngày tới. Và "Nước mắt Tinh linh"...
Anh rút con dao găm của mình ra. Một vũ khí rẻ tiền, không có gì đặc biệt. Anh nhỏ giọt nước mắt tinh linh lên lưỡi dao.
Ngay lập tức, một phản ứng kỳ diệu xảy ra. Giọt nước mắt tan ra, bao bọc lấy toàn bộ lưỡi dao như một lớp mạ bạc. Những ký tự cổ xưa của tộc Tinh linh mờ ảo hiện lên trên bề mặt kim loại rồi lại biến mất. Lưỡi dao bằng thép thường giờ đây sáng lên một cách sắc lẻm, và anh có thể cảm nhận được một luồng năng lượng sắc bén tỏa ra từ nó.
Anh mở bảng trạng thái.
> **[Dao găm của Kẻ Sống Sót (Đã cường hóa)]**
> **Loại:** Vũ khí cận chiến
> **Độ hiếm:** R
> **Hiệu ứng:**
> * **[Sắc bén của Tinh linh]:** Tăng cường độ sắc bén, có khả năng cắt xuyên qua các vật liệu được cường hóa ma pháp cấp thấp.
Ji-sung siết chặt chuôi dao. Con dao găm vô danh giờ đây đã trở thành một vũ khí ma thuật thực sự, một vũ khí độc nhất được tạo ra từ lòng biết ơn của một tinh linh. Đây chính là con át chủ bài mà anh cần.
Anh đứng dậy, nhìn về phía Đông. Ba ngày nữa. Anh đã có vũ khí, có kỹ năng, và có một kế hoạch.
Sự chuẩn bị cuối cùng đã hoàn tất. Giờ chỉ còn chờ màn kịch chính bắt đầu.
Chaporia
Bình Luận (0)