Ông lão cắn răng, nhận lấy mười lăm đồng.
Tô Vũ cũng không ngờ ông lão lại giữ lời hứa. Cậu đã chuẩn bị sẵn lời chế nhạo rồi mà giờ không nói ra được.
"Được, vậy ta chọn."
Vừa dứt lời, mấy người đàn ông xung quanh liền xúm vào chỉ trỏ, sợ cậu chọn phải con không tốt. Ông lão tức muốn chết, xua tay đuổi mọi người đi.
Con người là vậy, thấy người khác gặp may thì khó chịu, thấy người khác gặp xui thì hả hê.
Nhưng Tô Vũ không cần ai giúp, tuy cậu không rành về chó, nhưng cũng có chút kiến thức từ kiếp trước, lại còn Hổ Tử ở bên cạnh, mà ông nội Hổ Tử là thợ săn.
Chó săn được chia làm hai loại: ngửi hơi trên cao và đánh hơi dưới đất. Loại ngửi hơi trên cao là loại chó săn tốt nhất, có thể ngửi thấy mùi con mồi trong không khí. Còn loại đánh hơi dưới đất thì lần theo dấu vết con mồi để lại, như phân, dấu chân, máu, nước tiểu...
Có thể nói, chó ngửi hơi trên cao chắc chắn có khả năng đánh hơi dưới đất, nhưng chó đánh hơi dưới đất chưa chắc có khả năng ngửi hơi trên cao.
Tô Vũ quan sát độ ẩm của mũi, xương cốt, ánh mắt... của những con chó, rồi chọn một con nhìn thuận mắt nhất.
Hổ Tử cũng chẳng biết gì về chó, nhưng nhìn vẻ mặt của ông lão thì đoán là Tô Vũ đã chọn đúng.
Tô Vũ không nói nhảm, cầm lấy con chó rồi cùng Hổ Tử rời đi ngay, sợ ông lão đổi ý.
Ông lão đúng là muốn đấm chết Tô Vũ, nếu không phải cậu chạy nhanh thì ông ta đã không nhịn được nữa rồi. Nói là không biết gì mà sao lại chọn đúng con tốt nhất chứ?
Tô Vũ không hay biết gì, cùng Hổ Tử rời khỏi chợ, đi thẳng đến cung tiêu xã trong trấn.
Trong tay Tô Vũ còn ba đồng, cậu không mua gì khác, chỉ mua cho em gái ít kẹo bánh, số tiền còn lại mua đồ hộp, nào là cá hộp, hoa quả hộp...
"Vũ ca, sao huynh mua nhiều thế? Ba đồng tiêu hết rồi à?"
"Còn nói ta, ngươi cũng mua không ít."
Hai người cười nói vui vẻ trở về làng, trả xe đạp rồi ai về nhà nấy.
Tô Vũ bế em gái, em gái ôm chó, tay còn lại xách đồ, về đến nhà.
"Tam ca, cún con tên gì vậy?"
Tô Vũ ngẩn người, à, phải đặt tên cho chó nữa chứ.
"Ừm, nhìn nó xám xịt, gọi là Hắc Tử đi."
Tô Tĩnh ngẩn người, xám xịt mà đặt tên là Hắc Tử là sao?
Nhưng con nít không nghĩ nhiều, ôm Hắc Tử đi chơi.
Thậm chí còn không hỏi đến đồ Tô Vũ xách trên tay, mắt chỉ dán vào cún con.
Tô Vũ cất đồ xong, bắt đầu làm ổ cho Hắc Tử.
Cô bé phụ giúp, cùng anh trai xây nhà cho Hắc Tử.
Một lát sau, mẹ và anh cả đi làm về.
Vừa vào cửa đã thấy Tô Vũ đang làm ổ chó, trên tay em gái ôm một cục lông xù, nhìn kỹ thì ra là một con chó.
"Chó ở đâu ra vậy? Ơ, không phải, đây là chó sói xanh mà, ở đâu ra thế?"
Đại ca quả nhiên là đại ca, ra ngoài lăn lộn lâu năm nên có kiến thức, không như Tô Vũ, vung tay mua một con chó mất mười lăm đồng.
"Con cùng Hổ Tử vào thành bán da, mua một con chó, sau này vào núi săn bắn."
Mẹ cũng đi tới, cau mày lẩm bẩm: "Đồ phá gia chi tử, nhà còn chưa có cơm ăn mà đã nuôi chó, lấy gì cho nó ăn?"
Ặc...
"Không sao, trước tiên cứ cho nó ăn phân đã, rồi từ từ cải thiện sau."
Cô bé ôm chặt Hắc Tử, lớn tiếng nói: "Không được, sao lại cho Hắc Tử ăn phân được? Tam ca, huynh hư quá!"
Tô Vũ câm nín, thầm nghĩ Hắc Tử chỉ hận không được ăn, còn nghiện nữa là đằng khác. Nhìn ánh mắt ngây thơ của em gái, thôi thì không nói cho con bé sự thật vậy.
Mẹ không nói gì, ngầm đồng ý cho Hắc Tử ăn phân, rồi quay vào nhà. Một lát sau, bà lại đi ra.
"Sao con lại mua nhiều đồ ăn thế? Tiền đâu? Tiêu hết rồi à?"
"Vâng, đó là đồ con mua cho muội muội. Nó tám tuổi rồi mà tóc tai khô vàng, mặt mày xanh xao, chắc là thiếu dinh dưỡng, cần phải bồi bổ."
Nhìn Tô Vũ một cái, nếu đã nói là cho muội muội, nàng cũng không nhiều lời, xoay người đi vào phòng bếp.
Nghe Tam ca nói mua đồ ăn cho nàng, nha đầu lập tức về phòng, dưới sự giám sát của Tứ đệ, hai người bắt đầu chia chiến lợi phẩm, còn chưa vui vẻ được bao lâu, đã bị mẫu thân trấn áp, mỗi người được ba viên kẹo, số còn lại bị tịch thu.
Nhanh chóng đến giữa trưa, cả nhà ngồi vào bàn ăn cơm, Tô Vũ cho muội muội và Tứ đệ mỗi người một cái bánh ngọt.
Hai người ăn rất ngon lành, bữa trưa ăn đồ thừa hôm qua, canh thịt hầm còn lại không ít, vẫn có thể tiếp tục ăn.
Đại ca im lặng không nói, người khác không biết giá trị của cẩu tử, nhưng hắn biết, nhưng hắn không nói ra, nếu nói ra, e là bữa cơm này cũng chẳng nuốt trôi.
“Tô Vũ, ở nhà không?”
Vừa mới ăn no, liền nghe thấy giọng của Tô Đại Dũng, không cần hỏi cũng biết, chắc chắn là đến tìm hắn vào núi.
Tô Vũ sở dĩ dám bất chấp tình cảnh khó khăn của gia đình mà mua chó, nguyên nhân là do hắn có hệ thống, có thể liên tục săn được con mồi, nhưng nguyên nhân này, hắn không thể nói ra.
Tô Đại Dũng đi vào không lâu, bên ngoài tiếng chiêng trống rộn ràng, pháo nổ tưng bừng.
Chaporia
Bình Luận (0)