Trúc Phong Lâu Nhật Sự/Chapter 1: Vừa xuyên không, ta liền gặp cẩu huyếtChapter 1: Vừa xuyên không, ta liền gặp cẩu huyết
20px

Hắn thế mà lại xuyên không rồi.

Bạch Lạc Vũ trầm ngâm nhắm mắt lại, trong đầu từng hàng chữ vàng chữ ngọc tuôn ra xối xả, chỉ hận không thể mở miệng gọi cả tổ cả tông cái tên lái Posche vừa tông hắn lên hỏi chuyện.

Vì sao ấy à? Vì hắn đang bị dìm đầu xuống nước...:)))? Hoặc cái gì từa tựa như thế cũng được, tính ra hắn cũng chả quan tâm, sống chết có số, phú quý do trời, đã ''tạch'' dưới gầm xế xịn thì làm quỷ cũng phong lưu...

Bên tai vang lên một tiếng ào, một cánh tay thon gầy vươn xuống, không một lời giải thích dùng đạo lực ba hổ chín trâu lôi hắn lên bờ. 

May mắn nhỉ, lại còn được người ta cứu nữa à?

"Xin chào, có phải các hạ đang muốn chết?"

"Hả?????"

Một thanh niên 'nghiêm túc' cả đời chỉ quen nghe "Mày muốn chết à?", được người ta quẳng cho câu hỏi tử tế thế này bỗng nhiên trầm mặc. Còn phải nói, nếu không phải vì bên ngoài đang tối thui, kẻ mới đến hẳn sẽ nhận ra cái mỏ hắn đã giật giật lâu rồi. Ai ngờ tên đó cực kì thản nhiên cúi đầu xuống, khóe môi cong cong mỉm cười:

"À, đường đột quá nhỉ, tại hạ tên Ngụy Tử Hà, đi ngang qua nên ghé xem các hạ còn sống không?"

"..."

NGỤY TỬ HÀ (bôi đen, bôi đỏ, cạp lock, gạch chân, cỡ chữ 32 dùm ad )

"Chết rồi, thả lại xuống giếng giùm, khỏi cảm ơn..."

Đến đây thì hắn hoảng thật rồi, có điều ngoài mặt vẫn giữ được hai ba nét điềm tĩnh của người lăn lộn giang hồ nhiều năm... Lại còn là Ngụy Tử Hà??? Không phải chứ?????????

"Xí, ca ca, lại cứu phải lưu manh rồi à?"

Một tiểu nữ hài từ sau lưng Ngụy Tử Hà ló đầu ta, búi tóc cao cao như đuôi cáo ngọ nguậy không ngừng, giống như đang chèo kéo y nhanh chóng rời đi cho rồi. Nhìn từ vẻ mặt của hai người này, xem ra không phải hiếm nhìn thấy người chết, bình thản đến đáng sợ... Bạch Lạc Vũ không nhịn được mà liếc nàng ta nửa cái, tiểu tử hôi sữa này ấy à, 7749 giai thừa đừng có tên Ngụy Tuyết Dung nhé...

"Tiểu Dung à, có người chết trong quán là không may mắn đâu."

Nam nhân kia còn chưa nói hết câu, mặt hắn đã lần nữa tái mét, vội vàng dựa người ngồi hẳn dậy. Cái quần gì thế này, vừa chuyển kiếp đã gặp ngược luyến tàn tâm rồi kìa??? Còn tên kia thì sao, y hiền hòa cốc đầu nàng ta một cái, vẫn còn chưa đứng lên, vẻ lo lắng trong đôi mắt hắc hải phân minh nhìn cực kỳ giả tạo..Thời này có kĩ thuật lắp mắt giả rồi à....

Nhưng nói gì thì nói, đối với một tên gỗ mục trong đầu chỉ còn ý nghĩ nhanh nhanh rời khỏi cái nơi quái quỷ này, hắn đành lôi ra một khuôn mặt lạnh tanh "Ha...ha, chắc các ngươi nhầm rồi, bản lão tử vẫn còn sống sờ sờ, làm sao có chuyện gì được." rồi lảo đảo đứng dậy. Dù sao thân thể vẫn là thanh niên hai mươi mấy tuổi, có điều chắc vừa bị đụng xe, chân tay nhấc lên có chút không nổi.

"Các hạ..."

"Chuyện gì nữa?", đến bước này thì hắn cọc lên rồi, ai ngờ lại bị ánh mắt sát khí của nhóc con đứng sau vả thành con mèo xù lông.

"Bỏ tay ca ca ta ra đã rồi đi đâu thì đi."

????? À, hắn thờ ơ liếc nhìn xuống, mới phát hiện bàn tay mình vẫn đang bám chặt lấy "cọc gỗ cứu mạng" theo phản xạ, nghi ngờ là bị tông hỏng rồi, thật sự không còn cảm giác luôn. Cũng may mà xuyên kịp, chứ không biết thân thể kia của hắn đã nát thành cái dạng gì rồi... Ai ngờ nhân lúc hắn vừa cúi đầu xuống, Ngụy Tử Hà thản nhiên mở miệng, "Tiểu Dung, ra tay."

Và thế là, không một lời từ biệt, sau gáy truyền đến cảm giác đau nhói, thốn đến tận rốn, làm đối phương không nhịn được gào lên "Mẫu thân ngươi...", rồi trực tiếp ngất xỉu.

"Mẫu thân ngươi ấy, cái quỷ...", Ngụy Tuyết Dung khó chịu mắng một câu, không hề khách khí lấy tay điểm qua ba điểm trên ngực Bạch Lạc Vũ, ác ý làm tên đang bất tỉnh kia bật ra vài tiếng ho sặc sụa, rồi nhanh chóng bấm đốt ngón tay. Thế này..."Là Phích Lịch Hỏa! Nhưng mà Dương thọ của hắn vốn đã hết rồi mà?"

Nàng bối rối khoanh hai tay lại, ngước nhìn Tử Hà, "Ca ca, tên này cứ kì lạ sao sao ấy? Ta...ta còn tưởng hắn cũng giống như...những kẻ lần trước chứ?" Y ngược lại không hề mảy may lo lắng, đôi mắt nhị sắc thấp thoáng nhíu lại, "Tiểu Dung à, còn bao nhiêu tháng nữa là tới kì thi?", "Hả...à...a, 3 tháng nữa." "Vậy thì một sĩ tử nóng nảy ngang ngược như hắn, tại sao lại lựa ngay lúc này mà tự sát?"

Ánh mắt tiểu nữ hài đột ngột lóe lên, vạt áo đạo bào cũng bị nàng vò sắp nát, "Ý ca là, ta nói đúng à?", "Tất nhiên, giống nhau cả thôi, có điều tên này không chết. Tạm thời mang hắn về Trúc Phong Quán, chúng ta từ từ điều tra." Nói đoạn, y mỉm cười xoa đầu nàng một cái xem như khen thưởng, rồi nhanh chân chuồn thẳng vào trong cỗ xe ngựa đang đợi phía xa xa, ngay cả nét mặt cũng không đổi sắc.

Tiểu đạo sĩ đang vui vẻ ra mặt, đột nhiên lại nhìn đến cái cục hỗn độn vừa vớt từ dưới giếng lên, bây giờ mới vỡ lẽ "Ca...CA, ca bỏ ta thật đấy à, ta làm sao khiêng nổi hắn đây????????" Từ sau cửa số ló ra một đôi mắt nửa đen nửa xanh, ôn như tựa xuân phong chốt hạ: "Tiểu Dung à, ca ca tin muội làm được mà", nói rồi lại trốn mất dạng, một tấc ánh nhìn cũng không muốn lộ ra ngoài....

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...