Ngoại trừ hắn và Tô Đan Sư, những Linh Nông sống sót còn lại ít nhiều đều bị thương.
Nhìn những thi thể nằm rải rác trên Linh Điền, trong lòng Tần Minh dâng lên một cảm giác khó tả.
“Haizzz…”
Những Linh Nông tầng đáy như bọn họ chỉ có thể nhọc nhằn trồng trọt để kiếm sống.
Nhưng chung quy vẫn không địch nổi một biến cố bất ngờ.
Nếu không phải Tô Đan Sư nhận ra lũ yêu thú này, e rằng hôm nay hắn cũng sẽ có kết cục giống những Linh Nông ngoài kia.
À đúng rồi, không biết lão Cửu thế nào rồi?
Tần Minh bỗng nhớ ra.
…
“Tần đạo hữu, lần này nhờ có ngươi.”
“Nếu không phải ngươi biết thuật ‘Khu Thú Quyết’ phá được âm thanh của bầy khỉ, để lũ yêu thú xông lên thì hôm nay sợ là chúng ta khó bảo toàn mạng sống.”
Tô Đan Sư bước đến, thiện ý lấy ra một bình Hồi Khí Đan đưa cho Tần Minh.
Tần Minh ngẩn ra.
Do dự một chút, hắn không từ chối mà nhận lấy.
Mở bình ngọc ra, bên trong có đúng năm viên Hồi Khí Đan.
Hắn lập tức đổ ra một viên, nuốt vào điều tức khôi phục pháp lực.
Chốc lát sau, sắc mặt tái nhợt của hắn đã hồng hào hơn đôi chút.
“Tô Đan Sư, ngươi cứ thu thập Xích Linh Lộ trong Linh Điền trước, ta qua xem lão Cửu thế nào.”
Tần Minh đứng dậy, dặn dò một tiếng rồi vội vàng đi về phía Linh Điền của lão Cửu.
…
Kết quả, điều hắn không ngờ là trên con đường nhỏ trong núi, Tần Minh mới đi được nửa đường thì đã chạm mặt lão Cửu.
Lúc này trông y vô cùng nhếch nhác, bụi đất đầy mặt, trên người cũng có vết thương, bộ dạng thảm hại, chống một cành cây nhặt ven đường, khập khiễng bước lên.
Lão Cửu vừa ngẩng đầu lên liền trông thấy Tần Minh, thấy hắn vẫn sống khỏe mạnh nhảy nhót như chẳng có chuyện gì, lập tức sụp đổ: “Không phải chứ? Tiểu tử ngươi sao lại chẳng có chút tổn hại nào vậy?”
Ban đầu lão Cửu còn lo lắng cho an nguy của Tần Minh, nhưng bây giờ, lão thật sự không thể chấp nhận nổi.
“Lão Cửu, thế nào rồi? Bị thương nặng không?”
“Haizzz, không biết đám khỉ điên này chui từ đâu ra nữa.”
“Huynh không sao là tốt rồi.”
Thấy lão chỉ bị thương ngoài da, Tần Minh cũng yên tâm phần nào.
“Cái gì mà không sao?”
“Không biết thằng khốn nào trúng âm thanh của lũ khỉ, vậy mà lấy Linh Cuốc đâm vào mông ta!”
“Mẹ kiếp! Để ta biết là ai thì đừng trách ta độc ác!”
…
Lão Cửu một tay ôm eo, một tay bám vào gốc cây bên cạnh, không cam lòng hỏi: “Ngươi còn chưa trả lời ta đấy! Sao ngươi lại không hề hấn gì?”
“Chẳng lẽ lũ khỉ đó là họ hàng nhà ngươi nên không nỡ ra tay?”
Tần Minh nghẹn lời: “Trùng hợp thôi, ta gặp được Tô Đan Sư.”
“Nếu không có y, chắc giờ này huynh phải đốt tiền vàng cho ta rồi.”
Chaporia
Bình Luận (0)